ĐỪNG HIỂU SAI, VIẾT LẦM VỀ HỒ
CHÍ MINH
Nguyễn Tường Bá
Tác gỉa không giử bản quyền. Yêu cầu phổ biến rộng răi
Ngoại trừ có công với đảng CSVN, tự đề cao và được đề cao, Hồ Chí Minh không có
công mà nặng tội với nước, với tất cả các đảng khác, với tất cả tôn giáo, làm
thụt lùi nhiều thế kỷ, về mặt nhân quyền văn hóa xă hội, vĩnh viễn lỡ nhiều dịp
phát triển Việt Nam thế kỷ vừa qua và hậu quả vẫn đè nặng ngày nay.
Để đừng hiểu sai viết lầm về Hồ Chí Minh, trước tiên người ta cần biết 3 điều
căn bản tổng quát: Thế Chiến Hai Và Chiến Tranh Lạnh, Lực Lượng Khởi Đầu Của
Việt Minh Cộng Sản và Huyền Thoại Hồ Chí Minh.
Thế Chiến Hai Và Chiến Tranh Lạnh
Tại Âu Châu, Quân Quốc Xă Đức xâm chiếm các nước có thuộc địa: Pháp, Ḥa Lan, Bỉ
và tàn phá Anh Quốc. Tại Á Châu. Quân phiệt Nhật đánh tan các thế lực thuộc địa
tại Hồng Kông, Đông Dương, Phi Luật Tân, Miến Diện, Mă Lai, Singapore, v.v…trước
khi thua trận, Nhật đă trả độc lập cho các nước Đông Nam Á.
Hai thế lực mạnh: Mỹ và Nga đối nghịch trong chiến tranh lạnh cổ vơ và chủ
trương trao độc lập trên thế giới. Nhờ vậy, phong trào độc lập thành tất nhiên.
Nhiều nước độc lập dễ dàng như Ấn Độ (1946) Phi Luật Tân (1946) Nam Dương (1949)
Mă Lai, Miến Điện (1947) Nam Bắc Hàn (1945) Có nước c̣n không muốn độc lập như
Djibouti, Trung Hoa dưới Tưởng cũng như Mao đều không thấy ích lợi đ̣i Hồng Kông
Ma Cao trước thời hạn.
Riêng tại Việt Nam, một ngày sau khi diệt quân đội Pháp (6-3-45) quân Nhật đă
trả (nói cho đúng là “cưỡng bách”) Việt Nam độc lập và chính phủ Trần Trọng Kim
cũng là chính phủ Việt Nam độc lập đầu tiên kể từ khi bị Pháp xâm chiếm và các
con tem bưu điện hồi đó là chứng minh cụ thể theo thế giới sử.
Lực Lượng Khởi Đầu Của Việt Minh Cộng Sản
Sở Công Tác Chiến Lược Hoa Kỳ (O.S.S) nay là C.I.A, đă giúp Việt Minh Cộng Sản
năm 1944-1945: 5000(năm ngàn) vũ khí với đạn dược cho số vũ khí đó, huấn luyện
tại chiến khu cho bộ đội Việt Minh và danh nghĩa quân đội đồng minh (Sedgwick
Tourison, Archimedes L.A. Patti).
Đó là lực lượng tuyệt đối thời điểm 1945 v́ chính phủ Trần Trọng Kim cầm quyền
chỉ chú trọng về giáo dục, cứu đói, không chú trọng về quân sự, chỉ có lính khố
đỏ mỗi nơi vài chục người vơ trang súng bắn viên một của Pháp đă cổ, không có
súng lục (chỉ Hoa Kỳ, Pháp mới có) mà súng nầy lại cần trong chiến tranh khủng
bố. Khi quân Việt Minh cướp được chính quyền xong họ mới đi t́m Hồ Chí Minh đang
lang thang trong rừng vài ngày sau mới gặp (Nguyễn Hưũ Đang, Nhân Văn Giai Phẩm).
Sau vài ngày Việt Minh đảo chính tại Hà Nội, Lê Khang Đổ Đ́nh Đạo và mươi đảng
viên Việt Nam Quốc Dân Đảng (VNQDD) với vài khẩu súng săn của đồn điền Đỗ Đ́nh
Đạo cũng đă cướp được chính quyền ở Vĩnh Yên.[ Hoàng Văn Đào] cũng v́ sợ lực
lượng mạnh tuyệt đối của Việt Minh mà vua Bảo Đại thoái vị và chính phủ Trần
Trọng Kim không dám chống cự mặc dầu quân Nhật đề nghị sẵn sàng dẹp loạn (Trần
Trọng Kim, Nguyễn Xuân Chữ).
Huyền Thoại Hồ Chí Minh
Ở trong nước, Huyền Thoại Hồ Chí Minh được dàn dựng theo kiểu mẫu lănh tụ Nga
Tàu, quy mô và độc đoán, coi Hồ Chí Minh như thánh, đạo đức anh minh. Tuy nhiên
huyền thọai ở Việt Nam được đẩy xa hơn, thêm nhiều gian dối trắng trợn và rẻ
tiền.
Thí dụ: Hồ Chí Minh không vợ, sống độc thân. Mặc dầu không hoang dâm như Mao
Trạch Đông, nhưng Hồ Chí Minh rơ rệt nhiều vợ hơn Mao. Đủ mọi giống: Trung Hoa,
Việt, dân tộc thiểu số, da trắng (Nga, Pháp). Đặc biệt có sự biến đổi tâm tính
từ một thiếu niên ngây thơ ngờ nghệch tán tỉnh cô đầm Bourdon không thành công (Nguyễn
Thế Anh); Thân nhân tiệm h́nh Khánh Kư Paris c̣n cho biết các sinh viên du học
tại Pháp khi về nước đă bàn giao các cô đầm để lại cho Hồ Chí Minh nhưng Hồ Chí
Minh đă lúng túng thất bại. Giai đoạn ở bên Trung Hoa hoàn toàn khác, sau khi
huấn luyện tại Nga làm việc Hoa Kỳ trong phái đ̣an Nga Borodin và cùng với Lâm
Đức Thụ bán nhà cách mạng Phan Bội Châu lấy 10 vạn đồng Đông Dương. (Richard
Nixon, No More Việt Nams) Hồ Chí Minh đă lăo luyện mua chuộc bà mẹ cô Tàu Tăng
Tuyết Minh, ngọai giao anh cô nầy và cưới Tăng Tuyết Minh vào tháng 10 năm 1926
trong một hôn lễ rất linh đ́nh có cả vợ chồng Chu Ân Lai tham dự (Huang Zhen);
Nhưng năm 1934, Hồ Chí Minh và Nguyễn Thị Minh Khai cùng tham dự Hội Nghị Quốc
Tế Cộng Sản tại Moscow với danh nghĩa vợ chồng chánh thức (Sophie Quinn Judge),
đây là một hôn phối chính trị vừa có lợi cho Nguyễn Thi Minh Khai lấy được cán
bộ Moscow, có lợi cho Hồ Chí Minh có người vợ là đại biểu phụ nữ Đông Dương duy
nhất. Hoa Kỳ Hồ Chí Minh lúc nầy đang bị xuống cấp và có nguy cơ bị thanh trừng
Sau năm 1937 Minh Khai về nước mới lấy Lê Hồng Phong. Ghi nhận năm 1930, Minh
Khai đến làm việc với Hồ Chí Minh th́ quan hệ với Tăng Tuyết Minh chấm dứt
(William J.Duiker), Hồ Chí Minh ra ṭa án Hồng Kông, Tuyết Minh có đến xem nhưng
không nói chuyện và cũng không để cho Hồ Chí Minh nh́n thấy. (Huang Zhen) lúc bị
bắt tại Hồng Kông Hồ Chí Minh lại ở cùng với một phụ nữ Tàu khác. Đây là giai
đọan Hồ Chí Minh bắt đầu già dặn, tôi luyện trong t́nh trường và lăo luyện trong
việc xử dụng quản trị phụ nữ trong đời tư và nhất là trong mưu tính chính trị.
Điều nầy do kết quả chủ nghĩa cộng sản học tập ở Moscow, hay do sự ăn chơi cùng
Lâm Đức Thụ nhờ dư tiền bán Phan Bội Châu hay do bản tính xấu của chính ḿnh,
hay do cả 3 yếu tố? Có ảnh chụp một phụ nữ đẹp ngồi chung với các sĩ quan O.S.S
đặc biệt là vị trưởng toán Archimedes L.A. Patti và Hồ Chí Minh trong chiến khu
Việt Bắc 1944-1945. Archimedes L.A Patti chối là không bị mỹ nhân kế nhưng không
hiểu phụ nữ nầy có mặt trong chiến khu làm ǵ? Phái đoàn O.S.S nầy lại thiên vị
cho Việt Minh rất quá đáng, kỳ thị không những kháng chiến Pháp mà c̣n kỳ thị
mọi phe quốc gia. Khi về Hà Nội cầm quyền 1945-1946, Pháp có đưa một số cô đầm
từ Pháp sang gặp Hồ Chí Minh, trong đó có côBrière chụp ảnh chung với Hồ Chí
Minh. Nhưng Hồ Chí Minh không mắc mỹ nhân kế.
Trong trận điện biên phủ, nhiều đêm Vơ Nguyên Giáp hủ hóa HCM không thể không
biết v́ ở chung môt chổ. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ khi ra bưng cũng được thỏa măn
t́nh dục đầy đủ v́ điều nầy giới luật gia tại Miền Nam thập niên 1950 đều biết
bệnh đa dâm này của Thọ và chính Thọ cũng đang bị dính líu trong một vụ hiếp dâm
tại Nha Trang trước khi đi bưng. Để tái kết thân với Chu Ân Lai v́ lỗi HCM đă né
trốn không tham gia Vạn Lư Trường Chinh, Hồ Chí Minh thân thiết tán tỉnh vợ Chu
Ân Lai, một phụ nữ xâu xí và kết quả là được Chu Ân Lai nâng đỡ, lúc chụp h́nh
với Mao luôn luôn được Chu Ân Lai cho đứng cạnh.
Cao điểm Hồ Chí Minh với phụ nữ là thủ tiêu Nông Thị Xuân năm 1957 (Hồ Chí Minh
lúc nầy 65 tuổi và cô Xuân chỉ 20) sau khi ăn nằm và có con với cô Xuân từ ít
nhất 1952. (Vũ Thư Hiên) và cô Xuân ngờ nghệch xin Hồ Chí Minh cho công khai
tương quan.
Tính toán sai lạc của Hồ Chí Minh trong việc dùng phụ nữ là ôm hôn bà Sokarno
tại hội nghị Bandung, Nam Dương, xứ hồi giáo, việc ôm hôn nầy gây câm phẫn bất
lợi ngoại giao.
Thí dụ: Hồ Chí Minh ở nhà sàn.
Kư giả Oliver Todd gọi nhà sàn nầy là của người gác vườn (v́ xây dựng lên trong
khuôn viên dinh thự thực dân Pháp xưa), nhưng dân Hà Nội oái ăm gọi là nhà sống
không ở được. Không làm việc và chỉ chết mới đem xác về v́ nhà sàn thiếu chỗ đi
vệ sinh, công sản cũng nghĩ đến điều đơn giản này nhưng thực hiện lại khó v́
dung cầu giật th́ quá văn minh (thời gian 1969 tại Bắc Việt) và dùng cầu đổ
thùng th́ quá buồn cười với khách ngoại quốc, dù sao “nhà sàn” nầy thiếu tiện
nghi truyền thông cho một nguyên thủ bề bộn trong thời chiến.
Điều quan trọng không phải Hồ Chí Minh được ở dinh thự hay ở nhà sàn. Bác sĩ Lư,
bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông đă tả rỏ rệt cảnh Hồ Chí Minh thèm thuồng (khiến
ông Lư nầy phải thương hại) trước những tiện nghi mỹ lệ của các dinh thự tại Bắc
Kinh.
Thí dụ: Hồ Chí Minh ăn hút
Các kư giả ngoại quốc nhận xét Hồ Chí Minh hút thuốc thơm ngoại quốc chứ không
phải thứ nội hóa nhăn Điện Biên Phủ xanh đỏ. Nhưng thời gian trước 1945 Hồ Chí
Minh vẫn hút thuốc thơm (Philips Moris) nhưng để trong bao Melia vàng nội hóa.
Giáo sư khả kính Vũ Khắc Khoan kể lại đă được Hồ Chí Minh khoái chí cười cho một
điếu thuốc Philis Moris lại để trong bao Melia nội hóa, trong một chuyến du hành
rơ ràng láu cá ranh vặt. Các cán bộ Quốc Dân Đảng ngay từ năm 1945 đă báo cáo
BắcBộ Phủ Việt Minh hằng ngày lấy thức ăn từ khách sạn Métropole ở bên kia đường,
thức ăn Pháp “cao cấp” nhất Đông Dương. Suốt thời gian 1954-1975 phần hàng ăn
của Métropole vẫn sống mạnh trong khi phần khách sạn bỏ hoang phế, Hồ chí Minh
và các thân cận nghiền cơm Pháp.
Vua chúa hưởng lạc vốn thông thường, họ có phải dấu diếm cũng v́ chính trị,
nhưng gian dối lường gạt là điều hiếm có và đi cả đến chỗ sát nhân là điều hi
hữu. Sau khi Hồ Chí Minh chết huyền thọai trên không giảm mà lại tăng thêm:
Thí dụ 1. Ngày chết của Hồ Chí Minh đúng vào ngày 2 tháng 9, ngày “Quốc Khánh”
liền được sửa lại là ngày 3 tháng 9. Nhưng sau đó sự thật lộ ra nên các tài liệu
sau nầy tránh nhắc đến ngày chết của Hồ Chí Minh, chỉ để năm thôi. Hậu quả là Hồ
Chí Minh không có ngày giỗ.
Thí dụ 2. “Xây Lăng” và ướp xác. Xây mộ rất nguy nga và ngay trong thời chiến và
các xác được ướp theo mẫu Nga Xô. Nhiều quân nhân bị bom chết trong lúc lấy gỗ
trong rừng.
Thí dụ 3. “Cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh” Hồ Chí Minh ít khi nói thật, nhưng
khi nói thật: “Tôi không có tư tưởng ǵ, tất cả những ǵ đă do Stalin, Mao Trạch
Đông nghĩ ra” th́ các hậu duệ Hồ Chí Minh không tin. (!)
Giáo sư Sophie Judge nhận xét: Cho đến hết sự nghiệp của ông, Hồ chỉ là một
người thực hành thỏa hiệp về chính trị, tạo thế liên hiệp hơn là một người
chuyên về lư thuyết và ư thức hệ. (Đại họcYale, Connecticutt).
Nếu đem so sánh với các lănh tụ cộng sản thế giới th́ Hồ Chí Minh thua kém Mao
Trạch Đông và Kim Nhật Thành (Bắc Hàn) về mặt tư tưởng ; Mao có tư tưởng “cách
mạng văn hóa” và Kim có “tự cường” (Juche), một thứ tổng hợp Mác xít và quân chủ
Á Đông. Hồ cũng không làm được như Ti Tô, người trung lập đứng ngoài tranh chấp
Nga Mỹ. Hồ cũng đă dự hội nghị trung lập Bandung 1955 có lẽ thử trung lập nhưng
không làm nổi v́ không khả năng ăn nói như Nehru và các lănh tụ khác. Hồ giống
Fidel Castro ở điểm nô lệ Mác Xít, thiếu khả năng kinh bang tế thế nên lấy chiến
tranh đánh thuê làm lẽ sống. Chỉ CSVN mới có cả một binh chủng đặc công, kỷ lục
thế giới về chiến tranh khủng bố.
Hàng ngàn trang Hồ Chí Minh Toàn Tập đọc rất chán với người có tŕnh độ văn hóa
v́ lập luận một chiều: cộng sản luôn luôn tốt, tư bản luôn luôn xấu. Ca tụng Mác
Xít như Sách Ước muốn ǵ cũng được. CSVN khoe Hồ Chí Minh có công phổ biến chủ
nghĩa cộng sản tại Việt Nam. Sai; công nầy do Trương Tửu, Đặng Thế Mai, Tạ Thu
Thâu. Hồ không bao giờ phê b́nh hoặc giải thích chủ nghĩa cộng sản. Hồ chỉ là
người bắt chước các chế độ Nga Tàu cộng đă làm. Đem áp dụng một cách máy móc tựa
như Monkey sees Monkey do. Hồ chẳng bao giờ quan tâm, thắc mắc, suy nghĩ về các
vấn đề tư tưởng. “Cái gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh” chỉ là bóp méo ngôn ngữ, bịp
bợm của đám hậu bối.
Không có “Cái Gọi Là Tư Tưởng Hồ Chí Minh”,
điều người ta phải bàn là đầu óc Hồ Chí Minh.
J.H.Roy, cộng sản Ấn, đồng môn với Hồ Chí Minh từ 1924 ở Moscow đă cho biết ngay
từ thập niên 1950 về cái đầu óc của Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh học hành không xuất
sắc, kém cỏi trong các đề tài thảo luận, thậm chí đến nỗi không biết lập luận.
J.H. Roy ngạc nhiên tại sao Hồ lại thành công tại Việt Nam. Câu trả lời cho J.H.
Roy là Hồ Chí Minh không thông minh, Hồ chỉ khôn vặt. Để đo thông minh ngày nay
ta có chỉ số thông minh (I Q), tuy nay không thể áp dụng với Hồ, nhưng ta có thể
đoán chắc là nếu đo IQ (tỷ số thông minh) v́ Hồ không biết lập luận, không biết
toán và khoa học nên số tỷ lệ thông minh của Hồ khó mà bằng mức trung b́nh.
Nhưng Hồ có thể thành công v́ các điều sau:
-Hồ có khiếu ngoại ngữ, biết nói nhiều thứ tiếng Pháp, Anh, Nga, Quảng Đông; tuy
nhiên Hồ không viết Pháp văn, Nga văn khá, chữ Hán th́ chỉ viết được thư từ
thông thường. Biết nói Anh ngữ là một lợi khí hiếm có vào thời đó và chính nhờ
Anh ngữ mà Hồ chinh phục được người anh cô Tăng Tuyết Minh vốn là sinh viên du
học Hoa Kỳ, đặc biệt là mua chuộc và lèo lái các nhân viên t́nh báo Hoa Kỳ O.S.S
Hồ có óc thực tế và điều nầy được C.S.V.N đề cao. Đừng tưởng lầm lẫn với tinh
thần thực tế phóng khoáng vượt thóat giáo điều Mác xít, kiểu như “Mèo trắng, mèo
đen đều bắt chuột” của Đặng Tiểu B́nh. Óc thực tế kiểu Hồ Chí Minh vị kỷ duy vật
Mác xít cứng nhắc và chỉ ranh vặt.
Khi c̣n hàn vi Hồ đă từng v́ t́nh gia đ́nh viết thư xin quan thuộc địa cho cha
phục chức và nhờ gởi tiền cho cha; nhưng khi lên ngôi cao Hồ chỉ tiếp người chị
ruột một lần và nói những ǵ khiến cho người nầy khóc bỏ ra về và từ đó không ai
trong gia đ́nh Hồ c̣n đến quấy nhiểu Hồ nữa và Hồ cũng không hỏi thăm giúp đở ǵ
gia đ́nh nghèo nầy. Nói cho đúng Hồ có môt lần viết thư chia buồn nhân đám tang
mà dụng tâm chỉ để quảng cáo cho tiếng tăm cá nhân. Với người vợ cả chính thức
Hồ thủ tiêu Lâm Đức Thụ người bạn chơi bời và mối lái xưa, cắt đứt mọi liên lạc
tai tiếng có vợ và vợ người Tàu. Thủ tiêu Nông thị Xuân người đă có con với Hồ
nhưng khờ khạo muốn công khai hóa tương quan nầy, các thân nhân của cô Xuân biết
chuyện đều cũng bị thủ tiêu.
Hồ không yêu nước theo nghĩa truyền thống hàng ngh́n năm Việt: yêu nước là yêu
dân. Trong tim Hồ chỉ có cá nhân Hồ và Đảng cộng sản; không có chỗ cho người dân.
Suốt cuộc đời của Hồ, việc thiện duy nhất là ngỏ ư sẽ miễn thuế cho dân nếu hết
chiến tranh. Thích Quảng Độ than rằng CSVN quá ác và ngay các trẻ thơ Việt
thường rù ŕ lén chỉ cho nhau râu Hồ Chí Minh hiện h́nh ra “cái đầu lâu”.
Hồ không có tinh thần tự cường độc lập. Hồ là người Việt duy nhất từng muốn và
đă làm tay sai cho hầu hết các thế lực ngoại quốc tại Việt Nam, Pháp (Xin học
trường thuộc địa) Nga Sô (Làm cán bộ có lương nhiều chục năm) Trung Cộng (thân
tín của Beria Trung Cộng Khang Sanh) Trung Hoa Quốc Gia (Phục vụ cho 2 tướng
Trương Phát Khuê và Tiêu Văn) Hoa Kỳ (Phục vụ cho O.S.S với bí danh Lucius). Tay
sai đắc lực tận tuỵ mà các quan thầy đều hài ḷng và đặc biệt tiếc rẻ nếu đă
không c̣n dùng Hồ nữa (Archimedes L.A Patti, Jean Sainteny).
Hồ có tài gây cảm t́nh cá nhân, tạo ấn tượng tốt trong đám đông, nhưng cũng là
người rất vong ân bội nghĩa như đối với gia đ́nh và các ân nhân: Chủ nhân tiệm
h́nh Khánh Kư Paris (Ls Trần Tấn Việt), Lâm đức Thụ v.v... Hồ đa nghi và rất
ghen ngay lúc tuổi đă ǵa, chính “Beria” Trần Quốc Hoàn biết rỏ điều nầy và lợi
dụng để thuyết phục Hồ cho phép thủ tiêu cô Nông Thị Xuân (Vũ Thư Hiên).
Thân Thế:
Hồ là nhân vật mà thân thế đă bị sửa chữa bịa đặt quá nhiều do chính Hồ và cả
các than cận hậu huệ nên rất mù mờ khó mà t́m ra sự thật và có thể coi là không
có thân thế.
Hồ có cả thảy 145 bí danh và tên, theo Antatoli Sokolov và theo Trần Anh Tuấn là
150 trong đó có đến 62 bí danh dùng để viết sách báo ca tụng chính ḿnh như Trần
Dân Tiên, T. Lan v.v… lúc th́ lấy tên đàn ông, lúc tên đàn bà, lúc th́ họ Hồ, họ
Lê, họ Nguyễn và Trần, lúc thân cận như Bác, lúc bí hiểm như X.Y.Z. (Thế kỷ, May
1999) Đặc biệt Hồ có bí danh dùng riêng với t́nh báo Nga Xô là “Lin” và t́nh báo
Hoa Kỳ O.S.S là “Lucius, nhân viên số 19” (Back Fire, Loren Baritz trang 46)
Tất cả các tên và bí danh của Hồ đều không nổi tiếng và không đáng chú ư trừ 2
tên: Nguyễn Aí Quốc và Hồ Chí Minh. Tên Nguyễn Ái Quốc (hay Quấc) là bí danh
chung của 5 người chống Pháp: Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền, Phan Chu
Trinh, Nguyễn An Ninh và Nguyễn Tất Thành (Hồ Chí Minh) mà giới Việt Kiều Paris
gọi là Ngũ Long. Tên Nguyễn Ái Quốc không do Hồ nghĩ ra v́ lẽ đơn giản là Hồ Chí
Minh là kẻ đến sau gia nhập nhóm này và cũng là người trẻ nhất. Các bài viết của
nhóm cũng không do Hồ viết v́ tŕnh độ Pháp ngữ của Hồ kém, tuy chỉ một ḿnh Hồ
ngang nhiên lấy xử dụng tên này để khoe khoang cho đến khi Hồ bán Phan Bội Châu
cho Pháp, tên nầy trở thành mang tiếng xấu th́ Hồ mới chấm dứt đội tên Nguyễn Ái
Quốc.
Tên Hồ Chí Minh vốn là một bí danh cũ của Hồ Học Lăm, một người Việt lưu vong ở
Trung Quốc chết năm 1942 (Chánh Đạo, Niên Biểu Nhân Vật Chí Việt Nam). Chí Minh
là một tên rất phổ thông ở bên Tàu và họ Hồ cũng thế, cho nên rất nhiều người
Trung Hoa có cái tên Hồ Chí Minh. Theo Vũ Hồng Khanh người đă đem Hồ Chí Minh ra
khỏi tù th́ là Nguyễn Tất Thành đă mua một căn cước của một hành khất vô thừa
nhận mang tên Hồ chí Minh và xử dụng giấy này khi bị bắt, đến khi thả ra phải
mang tiếp căn cước này. Điều khôi hài là nhiều tác giả, có cả tự điển đă diễn
nghĩa ca tụng “Hồ Chí Minh” có nghĩa là người sáng suốt, thức tỉnh khi mọi người
c̣n ngủ.
Chính họ Hồ tự khai ít nhất 5 năm sinh khác gồm 1890 (Trần Dân Tiên) 1891 (Yên
Sơn, bí danh khác của Hồ) 1892 (Trong đơn xin học trường thuộc địa Marseille
Pháp) 1894 (Khai với sở cảnh sát Paris) 1895 (Khai với sứ quán Nga Xô Berlin để
đi học). T́m hiểu năm nào đúng là việc vô bổ và chúng ta chỉ cần ghi nhận rằng
khi c̣n trẻ đi du học th́ khai trẻ hơn và khi về nước lại khai già hơn, tất cả
là do nhu cầu thực tế và sự khôn vặt của Hồ; chẳng lẽ năm 1945 xưng là cha già
dân tộc, là cụ là bác mà lại sanh 1895 mới chưa đầy 50 tuổi th́ coi cũng kỳ và
khi du học phải khai trẻ để tỏ ra ḿnh xuất sắc.
Trước ngày quân đội Pháp đổ bộ lên cảng Hải Pḥng. CSVN sợ phản ứng của dân
chúng nên đă bịa đặt ngày 19 tháng 5 là ngày sinh nhật Hồ Chí Minh kêu gọi dân
Hải Pḥng treo cờ mừng ngày “sinh nhật”; trong khi chúng giải thích với thực dân
Pháp là dân treo cờ thỏa thận cho quân Pháp trở lại miền Bắc Việt Nam. Ngày sinh
nhật 19-5 là một ngày “chính trị” chẳng phải là ngày thật và mục đích là đón cao
uỷ Pháp D’Argenlieu cùng quân đội Pháp đổ bộ lên Bắc Việt (Hoàng Văn Chí, Từ
Thực Dân đến Cộng Sản).
Ngày chết của Hồ trùng với ngày Quốc Khánh nên bị sửa thành ngày 3 tháng 9. Sau
ít lâu bị lộ nên sửa lại cho đúng nhưng trong các tài liệu sau đó CSVN tránh ghi
ngày chết mà chỉ ghi năm chết của Hồ, như ngụ ư sợ dân chúng ăn mừng nhân dịp Hồ
chết.
Hồ có thân thể mặt mũi xấu mà c̣n có thể gọi là cổ quái gian ác nếu là h́nh chụp
trung thực và nếu là h́nh sửa th́ thành tốt tướng hiền lành, nhưng nh́n kỷ bộ
râu dê thấy có h́nh đầu lâu. Tất că các h́nh do CSVN phổ biến đều là h́nh sửa
chữa, h́nh giả.
Sự Nghiệp:
Hồ là con một tri huyện Nam Triều bị cách chức, vị này có quen biết nhà cách
mạng Phan Châu Trinh. Toàn gia đ́nh chống Pháp và không xa lạ ǵ với phong trào
Đông Du Phan Bội Châu. Tuy nhiên Hồ năm 1911 đă chọn con đường tiến thân khác,
bằng cách xin làm quan với thực dân Pháp ngay khi xuất ngọai đến bến Marseille,
Pháp (Richard Nixon, No More Việt Nams). Đừng lầm lẫn với con đường Tây Du, xuất
ngoại mưu cầu mở mang dân trí của Phan Chu Trinh. Hồ xin làm việc cho Nga Xô; rơ
ràng Hồ có căn cơ làm tay sai v́ sau đó Hồ theo Khang Sinh “Beria Trung Cộng”;
tướng Trương Phát Khuê khen Hồ là biết phục vụ tốt, tướng Tiêu Văn khen là Hồ đă
tỏ ra hối lỗi v́ theo Cộng Sản, theo t́nh báo Hoa Kỳ O.S.S.
-Năm 1925, Hồ đă bán Phan Bội Châu, một nhà cách mạng chống Pháp hàng đầu lấy 10
vạn đồng (Richard Nixon, No More Vietnams).
-Năm Ất Dậu, 1945 tại Bắc Việt đă xẩy ra nạn đói đă do nhiều nguyên nhân: Mất
mùa, do thực dân Pháp thu thuế cao, quân Nhật bắt trồng đay và bom đạn của phi
cơ Hoa Kỳ. Tuy nhiên bom đạn Hoa Kỳ là nguyên nhân thiết yếu v́ đường tiếp tế
gạo ở trong Nam không chở gạo ra Bắc, gạo trong Nam thừa và rẻ đến nỗi đốt máy
xe lửa và gạo ngoài Bắc đắt đến mức gấp 40 lần gạo trong Nam, hậu quả là dân quê
nghèo chết đói khoảng 2 triệu người. Nạn đói chấm dứt khi Hoa Kỳ ngưng ném bom
vào thời điểm Nhật đầu hàng. Sở dĩ bom đạn Hoa Kỳ năm 1945 hữu hiệu là nhờ tin
t́nh báo và sự chỉ điểm của CSVN do Hồ lănh đạo; Cơ quan O.S.S có thể quên không
quan tâm đến t́nh trạng dân quê miền Bắc sẽ đói. Nhưng Hồ chắc chắn sẽ biết hậu
quả việc cắt đường tiếp tế gạo Nam Bắc nhất là khi báo chí lúc đó loan tin bác
sĩ Vũ Ngọc Anh bộ tưởng y tế xă hội và đoàn cứu tế mang gạo đă bị chết v́ bom
đạn phi cơ Hoa Kỳ trên đường công tác. Ngược lại Hồ c̣n lợi dụng nạn đói trong
mục tiêu sách động quần chúng nổi dậy và ngay cả khi đă cướp được chính quyền Hồ
c̣n lấy tiền trong quỹ cứu đói lạc quyên do chính phủ Trần Trọng Kim gom chung
với Quỹ Tuần Lễ Vàng lạc quyên do chính phủ Hồ Chí Minh lạc quyên để hối lộ các
tướng Tàu sang giải giới quân Nhật. Hồ tay đă nhúng chàm nên Cộng Sản Việt Nam
không dám mở miệng đ̣i bồi thường về nạn đói đối với Nhật và Hoa Kỳ vốn là 2
nước giàu có và trọng trách nhiệm.
Ngày 9/3/1945 Nhật đảo chính Pháp và trả độc lập cho Việt Nam, ngày 11/3/1945
vua Bảo Đại tuyên ngôn độc lập và thành lập chính phủ Trần Trọng Kim. Chính phủ
đoản mệnh cầm quyền 5 tháng nhưng đă làm các bước căn bản đáng kể cho nền giáo
dục. Hồ đảo chính chính phủ Trần Trọng Kim và ngày 2/9/1945 lại ra tuyên ngôn
độc lập lần thứ hai. Thực dân Pháp hay Tàu khi cai trị đă đem lại văn minh của
họ, nhưng CSVN v́ tầm văn hóa thấp (Hà Sĩ Phu) CSVN đă làm ngưng bước tiến văn
minh của Việt Nam từ ngày 2/9/1945. Boris Yelsin coi nước Nga “tái sinh” và Nhất
Linh Nguyễn Tường Tam coi nước Việt “mất nước” (di chúc 7/7/1963 Nhất Linh
Nguyễn Tường Tam), dân Việt thành nô lệ thấp kém cho chính người nước ḿnh, một
chế độ bóc lột hơn thực dân Pháp, mức chênh lệch giữa thống trị và bị trị lớn
hơn, nhân quyền bị vi phạm nhiều hơn và ngay cả tự do tôn giáo như thời Pháp
thuộc cũng không c̣n.
Chiến tranh Việt Pháp chỉ xảy ra khi quân Pháp trở lại Việt Nam sau thế chiến 2,
ở miền Nam nhờ quân Anh ngầm giúp cho đổ bộ, nhưng tại miền Bắc do Hồ chính thức
mời bằng Hiệp Định 6-3-1946. Hồ giăi thích gian dối là chịu đựng Pháp c̣n hơn là
phải chịu đưng Tàu, mặc dầu Hồ biết rơ Tưởng Giới Thạch tại hội nghị Yalta đă từ
chối gợi ư của F. Roosevelt về việc để Tàu chiếm đóng Việt Nam và trên thực tế
quân đội của Tưởng c̣n bận chống quân Trung Cộng tại Măn Châu. Nguyễn Tường Tam,
bộ trưởng ngoại giao, phản đối và từ chức ngày 6-3-1946. Lư do Hồ đón quân Pháp
là để đánhh dẹp các chiến khu của quân quốc gia với sự hỗ trợ pháo binh và chiến
xa của Pháp ( Richard Nixon, No More VietNams). Ngày 6-3- 1946 có thể coi là
ngày bắt đầu cuộc chiến Việt Nam lần I, hoặc cụ thể hơn là ngày 19 tháng 5 năm
1946 ngày Hồ ra lệnh cho dân chúng treo cờ mừng sinh nhật của Hồ để luôn thể đón
quân Pháp đổ bộ lên Hải Pḥng Bắc Việt. Đáng lẽ CSVN bị tiêu diệt nhưng không
ngờ Trung Cộng thắng chiếm lục địa năm 1949 và cứu CSVN, nhưng tội cơng rắn cắn
gà nhà, phản quốc ủa Hồ đă tỏ rơ.
CSVN và Hồ khoe thắng Pháp và dứt điểm với trận Điện Biên 1954. Khi Trung Cộng
chiếm lục địa 1949 và khi Anh Hoa Kỳ từ chối hỗ trợ cho nỗ lực chiến tranh của
Pháp tại Việt Nam sau chiến tranh Triều Tiên 1952 th́ Pháp đương nhiên phải thua.
Không có trận Điện Biên Phủ Pháp cũng thua và trận Điện Biên Phủ chỉ là một trận
thí quân không cần thiết. Pháo binh quyết định trận Điện Biên Phủ (trừ khi phi
cơ Hoa Kỳ chịu lâm trận). Đại tá Piroth chỉ huy pháo binh Pháp tự vận ngay đợt
pháo đầu tiên khai hỏa, pháo binh Trung Cộng cho CSVN phần lớn chở đến tận chỗ
do quân xa Trung Cộng chuyên chở và do Trung Cộng bắn hộ khi cần; Điều thấy rơ
là tương quan tớ chủ giữa phái đoàn CSVN và phái đoàn Trung Cộng tại Hội Nghị
Genève. Vơ Nguyên Giáp được đề cao là người chiến thắng, nhưng Trung Cộng dần
dần tiết lộ vai tṛ then chốt của các tướng Tàu và vai tṛ của Vơ chỉ là tŕnh
diễn, nhất là trong lúc lâm trận Vơ mổi đêm đều phá trinh một cô thiểu số (Ls Lê
Sĩ Giai)
Kết quả trận Điện Biên Phủ cho đảng CSVN quyền cai trị miền Bắc Việt Nam (miền
Nam Việt Nam đă được Pháp trả độc lập cho vua Bảo Đại từ 1948). Nhưng dân Bắc
chịu đựng ách cộng sản hà khắc và bắt đầu với cải cách ruộng đất ăn cướp tàn ác
mà trong lúc chiến tranh Hồ chưa dám thi hành.
Nhiều
tác giả ngoại quốc ngờ nghệch cho rằng Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm không chấp nhận
tuyển cử sau hiệp định Genève đă làm chiến tranh Việt Nam lần 2 xâỷ ra. Họ không
biết điều mà người dân Việt ai cũng biết: Khi bộ đội cán chính cộng sản họ đă
nhất loạt dụng tâm để lại toàn bộ vợ con và điều nhắn nhủ sẽ trở lại, đường ṃn
Hồ Chí Minh để xâm lăng miền Nam 1956, nhưng được chuẩn bị dự trù cả năm trước.
Dù sớm hay muộn con đường chiến tranh đánh thuê của Hồ, giống như của Fidel
Castro và ngày nay do Kim Chính Nhật Hàn Quốc làm, chỉ v́ họ không có tài năng
kinh bang tế và “tầm văn hoá thấp” (Hà Sĩ Phu) của trào lưu cộng sản đánh thuê
là con đường tất nhiên của Hồ và được Hồ gọi mỹ miều “Nghĩa Vụ Quốc Tế”
Chiến tranh Việt Nam có vẻ như một cuộc nội chiến Nam Bắc, nhưng bản chất không
phải vậy v́ ngay từ 1925, Hồ đă bán Phan Bội Châu năm 1930 CSVN tung truyền đơn
tố cáo với Pháp việc Việt Nam Quốc Dân Đảng nổi dậy (Hoàng Văn Đào) và trong lúc
chưa chống xong Pháp CSVN đă thủ tiêu các lảnh tụ các tôn giáo, cuộc chiến mang
mầu sắc ư thức hệ rỏ rệt và rỏ hơn hết do quyền lợi của riêng phe đảng cộng sản
Việt.
Mặc dầu chiến tranh với Pháp đă xâỷ ra, CSVN tiếp tục giết các cán bộ đảng viên
quốc gia, Trương Tử Anh, Lê Khang bị giết đầu năm 1947. Riêng họ Nguyễn Tường bị
triệt hạ kể từ ngày Nhất Linh Nguyễn Tường Tam không chịu kư Hiệp Định Sơ Bộ
6-3-1946 cho đến năm 1954 th́ họ Nguyễn Tường tại đất Bắc không c̣n một ai, nội
cũng như ngoại.
Ác là bản chất CSVN (Thích Quảng Độ), quy mô và không ngại bất cứ điều ǵ, nhưng
mang bộ áo đạo đức nhân từ của Hồ Chí Minh. Người Á Đông tin nhiều vào một con
người cụ thể khác với người Tây Phương tin nhiều vào định chế trừu tượng. Hồ Chí
Minh dù chết đă nửa thế kỷ nhưng vẫn là thần tượng quan trọng của chế độ.
Mặc dầu người dân không tín tưởng Hồ như trước đây nhưng đảng cộng sản Việt Nam,
toàn bộ các cán bộ cao cấp và đa số cán bộ trung cấp vẫn tuyệt đối thần kính Hồ,
có thể có người giả vờ nhưng bề ngoài vẫn phải suy tôn. Với sự sụp đổ lư thuyệt
Mác Lê và các chế độ cộng sản, huyền thoại Hồ Chí Minh là sức mạnh tinh thần duy
nhất của CSVN. Nói chạm nhẹ đến Hồ Chí Minh dù nhẹ như chuyện Hồ có vợ cũng là
điều cấm và bị trừng trị. Các nhà phản kháng dù trong hay ngoài đảng, các nhà
trí thức đều không dám động đến Hồ, ngược lại họ c̣n dùng các lời nói của Hồ làm
bung xung để thêm sức thuyết phục.
Huyền thoại Hồ Chí Minh c̣n, đảng cộng sản Việt Nam c̣n sức mạnh tinh thần và
như vậy chế độ c̣n vững chắc mặc dầu vô số khuyết điểm đầy râỷ bất măn.
Bóng ma Hồ Chí Minh tan, sự kềm toả cuả chế độ Mác Lê sẽ không c̣n chống nổi sự
bất măn chống đối của dân chúng, của các tôn giáo và các lực lượng quần chúng
chính trị. Ánh sáng trí tuệ, đạo đức ngay thẳng sẽ trở lại trên quê hương để
Việt Nam tái sinh; trong nước và hải ngoại cùng nhau, trong dân chủ tự do, phấn
chấn xây dựng đất nước.
Nguyễn Tường Bá
San Jose