Già Hồ Nhổ Xuống Liếm Lên
Hoàng Quốc Kỳ
Những ngày rúc trong hang Pắc Bó để chờ thời cơ, Hồ tự tay viết bằng mực in,
in trên đất sét 1 số tài liệu tuyên truyền cho Việt Minh. Về lá cờ đỏ sao vàng,
Hồ giải thích nguyên văn "Màu đỏ là màu máu của các chiến sĩ anh hùng, tượng
trưngcho tinh thần chiến đấu bất khuất. Sao vàng 5 cánh tượng trưng cho sự đoàn
kết của 5 giới trong xă hội VN là SĨ, NÔNG, CÔNG, THƯƠNG,BINH".
Trong các pḥng thông tin ngày đó, người ta đều thấy 1 bức tranh cổ động khổ to
do Hồ ra kiểu như thế nàỵ Trên nền cờ đỏ là ngôi sao vàng 5 cánh. Vươn cao lên
đỉnh là h́nh ảnh người trí thức đeo kính trắng, tay phải cầm quyển sách. Ở cánh
ngang bên phảI vẽ h́nh 1 người lính ôm súng lao về phía trước. Ở cánh ngang bên
trái có h́nh người thợ, tay phải cầm búa, tay trái chỉ thẳng về phía trước. Ở
cánh xiên phía sau là h́nh 1 chị nông dân ôm bó lúa, tay cầm liềm. Ở cánh xiên
phía trước là h́nh 1 chị tiểu thương đang quảy gánh hàng. Như thế ai mà chả
khoái Việt Minh. Theo Việt Minh giới nào cũng có phần danh dự Do đó, VM mới vét
được của dân cả chục tấn vàng, cả trăm tấn bạc và đồng, cùng vô số xe cộ, máy
móc, đồ dùng. Rồi họ c̣n bu quanh dưới cờ Việt Minh để kháng chiến giành độc lập
nữa.
Chừng như sợ toàn dân quên mất "chổ đứng danh dự" của ḿnh trên lá cờ, Hồ sai 1
tên nhạc sĩ nô lệ bê nguyên si mấy chữ SĨ, NÔNG, CÔNG, THƯƠNG, BINH đặt vào bản
nhạc "Thi Đua Ái Quốc" để kích thích 5 giới không ngừng đổ của cải, công lao và
cả máu xương của họ vào công cuộc đánh Pháp.
Thế rồi, sau hiệp nghị Geneva, Hồ đă có 1/2 đất nước, được cộng sản đàn anh viện
trợ, cũng là lúc mà dân chúng đă bị hắn vắt cạn kiệt sức lực và tài sản rồi hắn
trở mặt ngay tức khắc, ngang nhiên gạt toàn dân ra khỏi lá cờ. Hồ đă trơ trẽn
giải thích lại lá cờ của hắn như sau :"Sao vàng 5 cánh tượng trưng cho sự lănh
đạo sáng suốt của đảng".
Đến vật thiêng liêng nhất là "lá Quốc Kỳ" mà Hồ c̣n dám ăn nói ngược ngạo như
thế th́ thử hỏi có điều man trá ǵ mà hắn chừa ? Xưa nay cái nghề nhổ xuống liếm
lên là sở trường của tên điếm chó Hồ Chí Minh mà. Hỡi bè lũ cộng sản khát máu !
Có đứa nào dám ngoác mơm chối căi chuyện này không ?
Sau khi đẩy 5 giới ra khỏi lá cờ rồi, Hồ bắt đầu đánh họ tới tấp. SĨ bị hắn đè
bẹp trong phong trào Nhân Văn Giai Phẩm chỉ v́ họ đ̣i phải "Trả văn nghệ lại cho
văn nghệ sĩ. Văn nghệ sĩ phải được tự do sáng tác". Đáp lại sự yêu cầu công khai
hợp với lẻ phải ấy, Hồ hạ lệnh cho công an tịch thu báo, hành hung văn nghệ sĩ.
Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Mạnh Tường, Hoàng Cầm, Trần Dần, Phùng Quán, Thụy An,
Phan Khôi, Phùng Cung, Văn Cao cùng nhiều người khác, kẻ th́ bị tù, người bị kỷ
luật. Cả trăm người bị đàn áp này đều đáng thương. Duy chỉ có hai trường hợp sau
đây thường được nhắc đi nhắc lại như để khắc sâu thêm sự bỉ ổi lên bộ mặt phản
trắc, lố bịch của Hồ chí Minh.
Nguyễn Hữu Đang là trưởng ban tổ chức lễ quốc khánh đầu tiên của Việt Minh để Hồ
lên đọc cái gọi là Tuyên Ngôn Độc Lập của hắn. Đang đă xuôi ngược vận động
THƯƠNG giới đóng góp của cải để nuôi sống cái chính phủ Hồ chí Minh sài đẹn èo
uột và cứu cho nó khỏi chết yểu để rồi giờ đây, 11 năm sau cái chính phủ ấy đă
lành lặn mạnh khỏe và Hồ thưởng công đợt đầu cho ông ta là 15 quyển lịch tù chỉ
v́ ông ta đề nghị đảng đừng có nhúng mũi vào công việc của văn nghệ sĩ trí thức.
Văn Cao, nhạc sĩ tài ba hiếm quư của dân tộc, tác giả bản nhạc Tiến Quân Ca mà
Hồ lấy làm bài quốc ca cho chính thể của hắn. Khi Văn Cao tham gia phong trào
Nhân Văn Giai Phẩm, Hồ cay cú định bỏ tù ông ta, nhưng nhiều quân sư quạt mo đă
can ngăn ư định điên rồ của hắn. Lư do là trên thế giới, tác giả sáng tác ra
quốc ca được tôn kính như những anh hùng dân tộc và không có ai bị bỏ tù cả Muốn
bắt giam Văn Cao, th́ trước tiên phải vất bỏ bài Tiến Quân Ca đị Thế là Hồ ra
giải thưởng to hết cỡ và lệnh cho toàn thể nhạc sĩ nô lệ bỏ hết công việc thường
ngày để thi đua sáng tác 1 bản nhạc khác thay cho bài Tiến Quân Ca của Văn Caọ
370 ngày sau, tức tṛn 1 năm miệt mài sáng tác, hơn 100 bản nhạc dâng lên để rồi
ngay lập tức được ném vào thùng rác. Chỉ có cái đứa mù nhạc như Hồ chí Minh mới
tưởng rằng đă là nhạc sĩ th́ ai cũng có thể viết được Quốc Ca, chứ hắn có biết
đâu, phải là thiên tài của mọi thiên tài mới làm nổi chuyện đó. Phải hàng thế kỷ
thai nghén, hay lâu hơn nữa, 1 dân tộc mới sản sinh ra được 1 thiên tài như thế.
Và thiên tài ấy phải có cơ hội thích hợp mới đẻ ra nổi bài quốc ca, như là cái
hào khí xung thiên của 1 dân tộc vùng lên đuổi giặc ngoại xâm chẳng hạn. Chứ
không có ai vừa xếp hàng mua bo bo, mua rau muống mà sáng tác quốc ca cho được.
Thế là cái tài năng thiên phú đă cứu Văn Cao khỏi cảnh tù tội mà tên Minh râu
nhỏ nhen, đê tiện dự tính d́m ông vàọ THƯƠNG là giới từng đóng góp không biết
bao nhiêu là vàng bạc, tiền của để nuôi sống cái chính phủ HCM mà ít ai tưởng nó
có thể sống sót nổị Vậy mà khi kháng chiến thành công rồi, Hồ nỡ phát động phong
trào đấu tư sản hêt'' sức tàn nhẫn: Cướp sạch tài sản,chiếm đoạt nhà cửa, cấm họ
không được làm ăn buôn bán, đày đọa họ lên vùng kinh tế mới rừng thiêng nước độc
và bỏ tù tra tấn rất nhiều người chống đốị Hồ chí Minh và bè lũ bao giờ mà chả
thế. Hễ hốc xong cháo là vạch quần tồ ngay vào bát của gia chủ mới hả dạ .
BINH mà c̣n bị Hồ nện th́ thật là đau hơn hoạn. Ai cũng biết trung đoàn Thủ
Đô, đơn vị có công bảo vệ an toàn cho chính phủ HCM ngày cách mạng tháng 8, có
công ngăn chận quân Pháp tái chiếm Hà Nội và cac'' vùng lân cận, gồm hơn 90% là
học sinh, sinh viên - con em tư sản, công chức thương công kỷ nghệ gia Hà Nộị
Trong trận Điện Biên Phủ, những người con anh dũng của trung đoàn này đă lập
nhiều chiến công hiển hách để rồi 1 năm sau đó, họ cùng với hàng vạn binh sĩ
không nằm trong thành phần cố nông bị Hồ tống cổ ra khỏi quân đội, bỏ cho "sống
chết mặc bay".
Có ai tưởng tượng nổi cái cảnh hàng loạt sĩ quan cấp úy và cấp tá mặt mày ngơ
ngác như chó lạc chủ, chạy ngược chạy xuôi, chầu chực trước cổng các cơ quan, xí
nghiệp để tranh nhau xin việc làm. Trung đoàn Thủ Đô mà c̣n bị bạc đăi thậm tệ
như vậy th́ bộ đội Nam kỳ bị Hồ ném ra các công trường khai thác đá và các vùng
hoang dă để khẩn hoang đâu có ǵ đáng ngạc nhiên. Cái thời oanh liệt ôm bom ba
càng cản xe tăng Pháp giữa Hà Nội, vác mă tấu đuổi Tây chạy có cờ trên đồng bằng
sông Cữu Long đă qua rồi, nay đă đến thời bị Hồ đày đọa để trả công .
Hồi 1945, ai làm thợ th́ được Hồ cho vào giai cấp công nhân . Đến 1955 Hồ lại
giở giọng, nước ta không có giai cấp công nhân, v́ người thợ ở nước ta có nhà
cửa có tài sản chứ không phải ngủ gầm cầu, xó chợ như thợ ở các nước tư bản nên
hắn lùa đám người này vô giai cấp tiểu tư sản để đánh họ trong chiến dịch "cải
tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh" cho họ trắng tay th́ mới được vào giai
cấp công nhân .
Hồ không chỉ đểu với giới trí thức, giới giàu có khá giả, binh lính, thợ thuyền,
mà hắn c̣n bịp luôn cả tầng lớp bần cố nông thất học, khố rách áo ôm đáng thương
nữạ Cương lĩnh của đảng là 1 văn kiện chính thức trong đó Hồ đă long trọng cam
kết sẽ thi hành chính sách "Người cày có ruộng". Đó là giấc mơ ngàn đời của
người dân cày VN. Dưới thời Pháp thuộc, giấc mơ ấy mong manh như 1 ảo tưởng. Vậy
mà giờ đây, Hồ hứa sẽ biến nó thành hiện thực th́ có đă không.
Thế là nông dân tuân lệnh Hồ, bỏ mặc gia đ́nh, ầm ầm gia nhập vệ quốc đoàn.. Vợ
bộ đội th́ vất con nheo nhóc, bỏ cả việc nhà đi dân công, đi đắp cản, phá đường.
Cảnh tượng ấy nhan nhản trong văn chương thi ca thời kháng chiến.
Riêng 1 đoạn ngắn dưới đây cũng thấy được sự hy sinh vô bờ, những công hiến lớn
lao của người dân cày cho công cuộc giành độc lập vừa qua :
PHÁ ĐƯỜNG
Rét Thái Nguyên, rét về Yên Thế
Gió qua rừng Đèo Khế gió sang
Em là con gái Bắc Giang
Rét th́ mặc rét, nước làng em lo
Nhà em phơi thóc chưa khô
Lúa chưa vào bồ sắn thái chưa xong
Nhà em con bế con bồng
Em cũng theo chồng đi phá đườn quan
Con ơi, con ngủ cho ngoan
Sang canh trăng lặn buổi tan mẹ về
Trên đồi quê trăng non mới hé
Đường c̣n dài hố xẻ chưa sâu
Chưa sâu th́ cuốc cho sâu
Có anh có chị hè nhau ta đào
........
Đường đi ngoắt ngoéo chữ chi
Hố ngang hố dọc, chữ i chữ tờ
Thằng Tây mày cứ vẫn vơ
Có hố này chờ chôn sống mày đây
Ớ anh ớ chị nhanh tay
Nhanh tay ta cuốc chôn thây quân thù
Đêm nay gió rét trăng lu
Rợn nghe tiếng cuốc chiến khu phá đường.
Không phải là dân quê kể công với đảng đâu nhé. Mà đó là 1 sự thật không thể
phủ nhận được, buộc thi nô Tố Hữu đứa cháu ngoan sát nách Minh râu phải ghi chép
lại cho trung thực. Đời sống của dân cày 2 miền Trung Bắc trong thời gian kháng
chiến quá thê thảm, quá khốn cùng. Trẻ em lên 4 lên 5 mà đội mưa phùn gió bấc đi
lang thang để nhặt phân và quét lá cây về đun bếp. Con gái mới 7,8 tuổi đă phải
chăn trâu, chăn ḅ và tát gàu dai với mẹ với bà. Quanh năm không 1 ai ăn đủ nọ
Ngoài 3 ngày Tết ra, người dân cày chỉ được mỗi ngày 1 bữa cơm độn và 1 bữa củ
(sắn, khoai hay dong), v́ thóc c̣n phải để đóng thuế nông nghiệp cho đảng.
Thiếu thuế, mang tiếng phản động, c̣n bị tù tội là sự thường. Ấy là chưa kể
những năm mất mùa, chịu đói hết tháng này sang tháng khác. Trời rét cắt ruột,
nhưng ai nấy đều phong phanh 1 mảnh vá chằng vá đụp. Mùa Hè th́ nằm tênh hênh mà
ngủ. Mùa Đông th́ nằm ổ rơm hay quấn chiếụ Ốm đau không 1 viên thuốc. Thế nhưng
hể đảng gọi là phải tŕnh diện ngaỵ Chỉ riêng chiến dịch Điện Biên Phủ, họ đă
góp hàng chục triệu ngày công, chưa kể máu xương của chồng con, anh em họ tưới
đỏ cả chiến trường. Từ Thanh Hóa, Vĩnh Yên, Phú Thọ, Bắc Ninh, Tuyên Quang, Ḥa
B́nh, Hà Giang... bất chấp bom đạn của địch quân, gái trai chân đất đạp đá tai
mèo ùn ùn vác gạo, gánh lương thực kéo về Điện Biên quyết thắng trận cuối cùng
nàỵ Song, họ được ǵ sau ngày ngưng tiếng súng ?
Sau khi tịch thu hết đất đai của bọn Pháp, địa chủ phú nông, trung nông, Hồ chia
cho mỗi gia đ́nh 1 mảnh đất chó ngồi c̣n ló đuôị Tuy vậy, bà con dân cày ai nấy
đều mừng hết lớn. Tiếc thay chưa được hai vụ, Hồ đ̣i đất lại và bắt dân cày làm
nô lệ cho đảng dưới danh nghĩa hợp tác xă nông nghiệp, trong khi nguyện vọng của
toàn thể dân cày xin được làm ăn riêng rẽ, đảng đ̣i bao nhiêu thuế, họ hứa sẽ
đóng đủ. Nhưng Hồ đâu có chịụ Như vậy hắn lỗ mât''. V́ thuế má phải tính toán có
mức hẳn hoị C̣n làm cho hợp tác xă th́ đảng nắm hết thóc cùng mọi thứ nông phẩm
rồi, đảng thí cho xă viên bao nhiêu hay bấy nhiêụ Đói, ráng chịụ Kêu ca th́ đi
tù. Cái tṛ Hợp tác xă c̣n đều ở chổ Hồ ăn cướp cả tài sản và đất đai riêng
(không phải là đất do Hồ cấp cho) của giai cấp trung nông, cho tới những vuông
đất bé xíu người ta mua để dành an táng cho kẻ sắp quá văng cũng bị cướp luôn.
Theo định nghĩa của chính già Hồ th́ trung nông là người có 1 ít đất đai tự
cày cấy lấỵ Họ không thuê mướn bần cố nông cày cấy cho ḿnh th́ Hồ không thể giở
tṛ du côn vu vạ cho họ là bóc lột để ăn cướp của họ được. Bày ra cái mẹo Hợp
tác xă, Hồ bắt buột mọi người, không trừ 1 ai, phải góp tất cả đất đai, trâu ḅ,
cày bừa, cuốc xẻng, quang gánh vào đó để làm của chung rồi cùng làm công cho
đảng.
Như vậy th́ đất đai, trâu ḅ, nông cụ của giai cấp trung nông do họ tậu bằng
tiền túi của họ từ xưa nay đều trở thành của đảng, mặc dù họ không có tội t́nh
ǵ với cách mạng mà c̣n tham gia kháng chiến rất tích cực nữạ Đến lúc đó, người
dân cày mới thấy làm thuê cho địa chủ c̣n đỡ khổ hơn làm nô lệ cho đảng nhiều
lắm. Họ c̣n oán hận hơn, khi đêm đêm nghe đài Tiếng Nói VN phát thanh liên tiếp
tập thơ Hợp Tác Xă Diễn Ca của nhà thơ con ếch Hồ chí Minh sáng tác từ hồi c̣n ở
chiến khu Việt Bắc, nghĩa là từ lúc Hồ chưa có 1 cục đất nào trong tay để chia
cho dân cày mà hắn đă tính chuyện "vận động", họ góp lại cái mănh ruộng mà hắn
sẽ chia cho đó, vào hợp tác xă làm của chung. Khi nhận ra sự lường gạt có lớp
lang tỉ mỉ của Hồ, bà con dân cày chỉ c̣n nước khóc thầm.
Và đây, thêm 1 chuyện lường gạt tráo trở khác. Để giành giật dân chúng với người
Pháp, tháng 7-1954 Hồ cho in hàng triệu tờ truyền đơn. Một loại đem rải trong
thành phố và thị trấn hứa hẹn sẽ không trả thù và c̣n lưu dụng tất cả các viên
chức đă phục vụ cho người Pháp ở chức vụ và lương như cũ. Nghe bùi tai quá sức.
Mọi người đều chung 1 ư nghĩ rằng "Cụ Hồ là kẻ trượng phu chứ đâu phải là loài
chó chết đê hèn. Cụ đă hứa, chắc cụ sẽ giữ lời".
Khi người Pháp rút về Nam, bộ máy hành chánh của họ để lại miền Bắc được Hồ điều
khiển chạy trơn tru là nhờ đám công chức cũ. Các ông phán, thầy thông, cô kư vẫn
ăn trắng mặc trơn đến sở cũ, làm công việc cũ, lănh đúng mức lương cũ, tuy lúc
đầu họ hơi nghi ngại và hồi hộp, song về sau th́ b́nh thường. Đến các thầy cảnh
sát cũng được Hồ cho thay sắc phục cách mạng, đi lại trên đường phố để làm nhiệm
vụ như cũ. Thế là Hồ đă giữ đúng lời hứạ Nhưng tiếc thay Hồ giữ lời hứa trong 1
thời gian vỏn vẹn chỉ có 16 tháng, khi mà cán bộ công nhân viên của hắn đă nắm
hết các công việc của các sở rồị Tức th́ hắn nuốt lời không 1 chút ngượng ngùng.
Hắn thẳng tay đuổi cổ tất cả các công chức lưu dụng ra khỏi sở cũ, chỉ giữ lại 1
số rất it'' người làm các công việc mà đảng viên của hắn chưa thể thay thế nổị
Hàng vạn nạn nhân ấy lại gia nhập vào đội quân chợ trời, và mua thúng bán mẹt lê
la trên hè phố, sau khi đă bán tới những món đồ có giá trị cuối cùng của gia
đ́nh. Số người may mắn đươc. tiếp tục việc làm cứ ngỡ ḿnh đă thoát nạn, chứ nào
ngờ vẫn bị Minh râu chơi cái tṛ lắt túị Một hôm, trên báo Nhân Dân bổng dưng có
đăng nhiều lá thư trần t́nh dưới danh nghĩa công chức lưu dụng kư những cái tên
rất tiểu tư sản, nhưng hơi văn lại sặc mùi cách mạng, ra9`ng th́ là chúng tôi
cảm thấy tội lỗi, đă không góp sức kháng chiến, lại c̣n đi phục vụ cho thực dân
Pháp cướp nước, bây giờ được cụ Hồ ban ân cho hưởng mức lương cao gấp 5 gấp 10
lầnnhững cán bộ đă hy sinh gian khổ, trong khi hàng ngày chúng tôi làm việc it''
giờ hơn cán bộ V́ vậy, xin cụHồ xét cho công chức lưu dụng chúng tôi từ nay được
sụt lương xuống ngang với mức lương của cán bộ và được làm việc 8 tiếng1 ngày
như giai cấp công nhân tiền phong, chứ không làm 7 tiếng như chế độ Pháp hồi
trước.
Đọc những bài báo Nhân Dân của đảng, các ông các bà công chức lưu dụng mới tái
mặt ngă ngửa ra và th́ thầm mát mẻ rằng : "Cụ Hồ làm báo khéo thật".
Tới lúc đó mới tỉnh ngộ th́ đă muộn rồị Năm 54 bảo vào Nam cứ do dự Ở lại với
thằng lưu manh râu dê để nó hành hạ tan nát cuộc đời cho biết thân. Ngoài hàng
chục vạn công chức nhẹ dạ ra . Hồ c̣n rắp tâm lừa đảo cả triệu giáo dân Công
giáo nữa cơ đấỵ Hắn cho tung ra 1 loại truyền đơn khác được in dưới tượng Chúa
uy nghiêm, kêu gọi giáo dân "đừng nghe lời dụ dỗ của giặc" mà vào Nam. Hăy ở lại
miền Bắc để "hưởng quyền tự do tín ngưỡng của cụ Hồ ban phát". Tiếc cho hắn là
những tṛ ma tịt đó đă không bịp nổi giáo dân - những kẻ luôn luôn đi dép Thái
Lan trong bụng hắn. Cho nên họ gạt ra ngoài tai những lời đường mật xảo trá ấy,
bất chấp hiểm nguy sóng nước bỏ cả nhà cửa ruộng vườn, liều mạng gồng gánh dắt
díu nhau vào Nam để trốn con quỷ Sa Tăng vô đạo kia. Thấy tṛ lường gạt không có
hiệu quả, Hồ đích thân ra lệnh rải quân bao vây khắp các vùng Công giáo, nhất là
Bùi Chu - Phát Diệm, rồi tung cán bộ đi rỉ tai lung lạc tinh thần giáo dân.
Những ai không nghe lời dụ dỗ phỉnh phờ của chúng, cứ t́m cách trốn đi Nam th́
bộ đội, công an ngăn chận bắt giữ và dĩ nhiên là có nhiều người bị chúng bắn
chết. Đẫu đă t́m trăm phương ngàn kế để đào thoát, song 1 số lớn giáo dân vẫn bị
kẹt lạị Và họ đă được tận măt'' chứng kiến cái quyền TỰ DO TÍN NGƯỠNG đầu tiên
mà Hồ ban phát cho đạo Công giáo ở miền Bắc là đóng cửa toàn bộ các chủng viện
mà hắn vu vạ là nơi đào tại gián điệp của đế quốc, và tịch thu tất cả nhà in của
Công giáo mà hắn vu vạ là nơi in các tài liệu phản động. Rồi hàng loạt nhà thờ
bị xung công làm kho chứa thóc và lương thực. Người Công giáo không được vào đại
học, không xin được việc làm. Ai muốn đi học, muốn có việc làm th́ phải khai dối
là "lương" và phải bỏ đạọ Giáo dân đi xem lễ nhà thờ bị công an khó dễ đủ điềụ
Các cha xứ bị theo dơi từng bước và bị hạch sách thô bạọ Rút gọn lại 1 câu, cái
Tự Do Tín Ngưỡng
cùng tât'' cả các quyền tự do khác của con người mà Hồ dài mồm hứa đi hứa lại
chỉ là sự nhổ xuống liếm lên liên tiếp của 1 tên điếm ba da, không hơn không
kém./.
------------------------------------------------------------------------
Trích từ "Đại ma đầu Hồ chí Minh" xuất bản năm 1995.
(HẾT)