Hồ Chí Minh Là Ai ? 

Lương Sơn: Hồ Chí Minh là ai? Nguyễn Văn Chức: Hồ Chí Minh & đảng Việt gian CSVN: Tai họa lớn nhất cho nhân dân VN ! Kẻ thù lớn nhất của dân tộc VN !  Lm Nguyễn Hữu Lễ trả lời phỏng vấn: Tẩy Trừ Huyền Thoại Hồ Chí Minh  Trần Gia Phung: Lại chuyện đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh   Jean-François Revel- Bùi Tín dịch: Hồ Chí Minh, cuộc tước đoạt ḷng yêu nước  Minh Vơ: Trần Dân Tiên và cuốn Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch  Ngô Nhân Dụng: Mao và Hồ  Trần Viết Đại Hưng: Bí ẩn tù tội của HCM ở Hong Kong  Hoàng Long Hải: Ông Hồ Chí Minh Không Phải Là Người Việt Nam  Nhất Hướng: Vật chất tối và xác ông Hồ  Hùng Nguyễn: HCM từ Việt gian lên Thái thú  Trần Nhu: Tại sao giặc Hồ và đồng đảng triệt phá các di tích lịch sử và văn hoá dân tộc   Thái Tụ Nghĩa: Việt gian Hồ chí Minh: Tên Tội Đồ Phản Quốc Số 1 Trong Lịch Sử Việt  Trần Gia Phụng: HCM và tội ác diệt chủng: phương pháp tiến hành Cải Cách Ruộng Đất  Nguyễn Văn Đài: Tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh có ǵ để học?  Phạm Thanh Phương: Đạo đức Hồ Chí Minh  Việt Thường: Hồ Chí Minh: tên phản quốc số 1 của thời đại  Tưởng Vĩnh Kính: Hồ Chí Minh đă ngụy trang Chủ nghĩa Dân tộc như thế nào?  Phạm Kim Vinh: Hồ Chí Minh Bạo lực và khủng bố!  Trần Gia Phụng: Ông Hồ có mấy vợ?  Nguyễn Thái Hoàng: Những vần thơ về Đảng và Bác  Minh Vơ: Khách quan, công b́nh và đầy đủ về Hồ Chí Minh  Vơ Phiến: Bắt trẻ đồng xanh  Nguyễn Thái Hoàng: HCM Thiên phiếm truyện nhiều tập  Hoàn Nguyên: Hồ Chí Minh yêu nước thương dân  Minh Vơ: Cây biết đi, mặt trời xoay quanh trái đất!  Vơ Quế Dương: Chuyện lạ VN: Người thờ Cha già... Dâm tặc  Phan Xuân Hội: Tuyên Ngôn Đạo Chích  Nguyễn Thái Hoàng: Nghĩ về Hồ Chí Minh  Kathy Trần: Mối t́nh lớn của Bác Nguyễn Thái Hoàng: Chân dung HCM qua bài vè dân gian  Nguyễn Tường Bá: Đừng hiểu sai viết lầm về Hồ Chí Minh  Minh Vơ: HCM bị Lê Duẩn khống chế  Gs Lê Hữu Mục: Huyễn thoại hay Huyền thoại  Lữ Phương: Từ Nguyễn Tất Thành đến Hồ Chí Minh, sự h́nh thành một lựa chọn  Nguyễn Minh Cần: Vài mẩu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh  Nguyễn Thái Hoàng: Đọc lại Di Chúc Hồ Chí Minh  Kiều Phong: Chân Dung Bác Hồ  Nguyễn Quang Duy: Vai tṛ của Hồ Chí Minh trong Cải Cách Ruộng Đất  Hoàng Duy Hùng: Bản chất Hồ Chí Minh: Gian xảo và phi dân tộc  Nguyễn Hoàng Lan: Lênin Lănh tụ đồ tể  Tuệ Giải: Nếu Hồ Chí Minh c̣n sống  Người Cộng sản Hồ Chí Minh: Vô địch giết người  Nguyễn Thị Ngọc Hạnh: Bản Cáo Trạng lịch sử về tội ác của Hồ Chí Minh  N.Thuyên: Hồ Chí Minh, Tay Sai của Cộng sản Quốc tế  Chu Chi Nam: UNESCO  không ra quyết-nghị «Hồ-chí-Minh là nhà văn-hoá»  Hy Tran: Tội Ác Hồ Chí Minh Kẻ Nô Lệ Đời Đời Jean Francois Revel: Kết quả các hành động của Hồ Chí Minh là ǵ ?  Lê Thảo Minh: Đọc tiểu sử Hồ Chí Minh của tác giả William J. Druiker  Lăo Móc: Kể Chuyện Hồ Chí Minh  Ngọc Ẩn: Hồ Chí Minh có rất nhiều vợ  Sơn Hà: Hồ Chí Minh con người đa t́nh  Gọi Đàn: Chuyện Hồ Chí Minh - Áp dụng bằng cách nào?  Lê Nhân Quyền: UNESCO không hề tôn vinh ông Hồ Chí Minh  SH: Hồ Chí Minh tự xưng là cha già dân tộc  Bùi Tín: Tâm t́nh với tuổi trẻ về Hồ Chí Minh  Kiêm Ái: Hồ Chí Minh thiên thần hay ác quỷ  Đại Dương: Hồ Chí Minh - Trả lại sự thật cho lịch sử  Dương Văn Lợi: Hồ Chí Minh Trước Một Phiên Toà Sài G̣n  Hồ Mạnh Khoan B́nh: Vài suy nghĩ về Hồ Chí Minh  N.Thuyên: Thực Chất Của Hồ Chí Minh  Lửa Tự Do: HCM và cái chết của Nông Thị Xuân  Hoàng Quốc Kỳ: HCM trả nợ và ăn cướp  Hoàng Quốc Kỳ: HCM Một bí mật c̣n khép kín  Hoàng Quốc Kỳ: Già Hồ Nhổ Xuống Liếm Lên  Bức thư của vợ chồng Nguyễn Thị Vàng  Di chúc của Hồ Chí Minh

 

Ho Chi Minh, le détournement du patriotisme của Jean – François REVEL
Hồ Chí Minh, cuộc tước đoạt ḷng yêu nước

Bùi Tín (dịch)

Lời người dịch: Một số bạn trong nước khuyên tôi không nên đụng đến ông Hồ, v́ đó vẫn c̣n là thần tượng, là khu vực cấm, số đông trong nước c̣n chưa tỉnh. Tôi nghĩ khác.
Sự thật luôn cứng đầu và có sức thuyết phục. Sau khi nước ta vào WTO, sự công khai minh bạch trong sáng là nếp sống mới. Đă đến lúc không thể tiếp tục lừa dối nhân dân.
Phải nói lên sự thật, dù với ai đó, đó là những sự thật đau ḷng, chua chát, cay đắng. Phục vụ đảng hay nhân dân? trung thành với đảng hay với nhân dân? Tôi đă lựa chọn, tôi đă dứt khoát chọn nhân dân, cho dù bộ máy công an và tư tưởng cuả đảng CS lại sẽ chụp mũ tôi là phản bội.
Tôi hoàn toàn đồng ư với tác giả bài này J.F.Revel, một trí thức chân chính, đầy trí tuệ và nhân cách.

Hồ Chí Minh đă có thể được coi là anh hùng của nước Việt nam hiện đại và dân chủ, đă có thể được coi là nhà lănh đạo đă đưa đất nước của ông ra khỏi cảnh thuộc địa để bước lên nền văn minh mới, kết hợp truyền thống với đổi mới.

Nhưng khốn thay, mục tiêu của ông ta không phải là nền độc lập của nước Việt nam, mà là sự hội nhập vào quốc tế cộng sản. Mục tiêu của ông Hồ không phải là giành lại cho nhân dân quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền chọn lựa người lănh đạo, quyền có luật pháp của ḿnh và lối sống của ḿnh. Mục tiêu của ông ta là cưỡng bức nhân dân phải chấp nhận chế độ toàn trị kiểu Stalin, với tất cả đặc điểm của nó: những cuộc hành quyết không qua xét xử, trại tập trung, sự chà đạp nhân phẩm trong ‘’cải tạo ‘’, quần chúng chết đói và tham nhũng của kẻ lănh đạo.

Hồ Chí Minh là một trong những người kiên định nhất trong áp dụng phương thức cai trị kiểu cộng sản suốt thế kỷ 20. Nội dung phương thức ấy là khơi dậy những khát vọng tự nhiên của con người : khát vọng tự do, thịnh vượng, tiến bộ, độc lập dân tộc để rồi hướng tất cả ư nguyện ấy vào những mục tiêu hoàn toàn trái ngược với những khát vọng ấp ủ bởi quần chúng đă bị ông ta lợi dụng.

Khi quần chúng nhận được ra sự lừa đảo th́ đă quá muộn, họ đă bị cầm tù, chính quyền độc đóan đă được thiết lập, cũi đă khóa chặt. Thật không có ǵ ma quái hơn là sự tước đoạt những t́nh cảm cao quư, những sự dấn thân đông đảo, những ư nguyện sâu sắc và chính đáng đầy nhân tính để đưa đến sự đầy đọa, bần cùng, ô nhục và đơn giản là Tội Ác . Chúng ta chớ quên rằng chế độ cộng sản là một trong những chế độ đẫm máu nhất, - cũng có thể là đẫm máu nhất, của toàn bộ Lịch Sử, bởi v́ không một chế độ nào đă cai trị đồng thời nhiều nước đến vậy . Vào những năm 1980, hơn 2 tỷ người đă sống dưới ách cai trị dă man tàn bạo, và cũng bất lực v́ ngu xuẩn của nó.

Dựa vào khát vọng tự do để ngư trị, đó là phương pháp Hồ Chí Minh, rất mực trung thành tuân theo phương pháp của nhân vật tồi tệ Lênin. Phương pháp này đă tàn phá những nơi khác : Cambốt, Êthiôpi, Môzambich, Algiêri, Cuba, Angôla. Đằng sau cuộc chiến tranh giải phóng, một cuộc chiến đấu giành quyền sống b́nh đẳng, trong đó các chiến sỹ thành thật hiến thân, luôn ẩn dấu âm mưu của những kẻ cầm đầu chống lại tự do và quyền con người.

Hồ Chí Minh có thật ḷng tin ở sự tốt đẹp trong tương lai của chủ nghĩa cộng sản ? Tôi nghi ngờ điều này, bởi v́ ông ta đă thấy chế đó đó vận hành ra sao trong nhiều nước. Có lư tưởng và cực đoan, có thể ông ta không tự đặt ra câu hỏi ấy. Và cũng như tất cả các nhà lănh đạo độc đoán, ông ta vẫn giữ vẻ lương tâm thanh thản, cả trong khi nêu lên những mặt tiêu cực của chế độ ông ta đă lựa chọn. Lịch sử là hệ quả không phải của những ư định con người mà là của hành đông của họ. Mà những hệ quả th́ sờ sờ ra đó, cảnh đọa đầy, máu chảy, chết chóc và nạn đói. Người ta không thể xin lỗi sau khi đă tước đoạt cuộc chiến đấu chống thực dân của quần chúng để dẫn đến cảnh tàn phá đến vậy. Trái lại, đó là một cuộc ăn cắp, một cuộc lừa đảo, với hoàn cảnh tăng thêm phần nghiêm trọng cho kẻ phạm tội.

( Trích từ bài: Ho Chi Minh, l’homme et son héritage Hồ Chí Minh, con người và di sản của Jean–François Revel, nhà văn, nhà triết học Pháp, từng đứng hàng đầu cánh tả, mất ngày 30-4-2006, 82 tuổi,
bài đăng trên Viet nam infos , số 36, ra ngày 15-05-2006 ) ./.

 

numéro 36 - 15 mai 2006 - www.vninfos.com .
Hô Chi Minh, le détournement du patriotisme
Jean-François Revel (*)

Hô Chi Minh aurait pu être le héros fondateur d’un Viêt-Nam moderne et démocratique, l’homme qui aurait guidé son pays à la fois hors de la subordination coloniale et vers la civilisation contemporaine, une synthèse des traditions et d’une nouvelle identité nationale.

Malheureusement, son objectif n’était pas l’indépendance du Viêt-Nam, c’était son intégration à l’internationale communiste. Ce n’était pas de donner au peuple le droit de se déterminer, de voter, de choisir ses dirigeants, ses lois et sa manière de vivre ; c’était de lui imposer par la contrainte, le totalitarisme stalinien, avec toutes ses composantes : les exécutions sommaires, les camps de concentration, la dégradation de l’homme par la « rééducation », la famine des masses et la corruption des chefs (…).

Hô Chi Minh fut aussi l’un des plus implacables praticiens d’une méthode que le communisme a utilisée tout le long du vingtième siècle. Cette méthode consiste à capter l’énergie contenue dans les désirs naturels des hommes, désir de liberté, de prospérité, de progrès, d’indépendance nationale, pour détourner cette énergie au service de buts qui constituent le contraire exact de ceux espérés et poursuivis par les populations abusées. Lorsque ces populations s’aperçoivent de la supercherie, il est trop tard, elles sont prisonnières, le pouvoir totalitaire est constitué, la cage est fermée. Rien de plus diaboliquement pervers que cette captation de sentiments généreux et de dévouements innombrables, des élans les plus profonds et les plus légitimes de la nature humaine, au bénéfice de la servitude, de la misère, de l’humiliation et aussi du crime pur et simple ; puisque, n’oublions pas, le système communiste est l’un des plus meurtriers de toute l’histoire, peut-être même le plus meurtrier, puisque nul autre n’a régné simultanément sur autant de pays ; Aux alentours de 1980, plus de deux milliards d’ hommes étaient encore asservis à ce système aussi barbare et destructeur que stupidement inefficace.

S’appuyer sur le désir de liberté pour asservir, telle est la méthode Hô Chi Minh, très fidèlement copiée sur celle du sinistre Lénine. Elle a fait des ravages ailleurs : au Cambodge, en Ethiopie, au Mozambique, en Algérie, à Cuba, en Angola. Derrière une guerre de libération, un combat pour l’égalité des droits, dont les troupes sont sincères, peut se cacher un complot de chefs contre la liberté et les droits de l’homme.

Hô Chi Minh croyait-il honnêtement aux bienfaits futurs du communisme ? J’en doute, puisqu’il l’avait vu fonctionner dans d’autres pays. Idéologue et fanatique, il ne se posait probablement même plus la question ; et, comme tous les dirigeants totalitaires, il avait la faculté de garder bonne conscience, tout en constatant les ravages du système auquel il avait fait le sacrifice de son intelligence. L’histoire est le résultat non des intentions des hommes, mais de leurs actions. Or les résultats sont là : la servitude, le sang, la mort et la famine. Avoir confisqué la lutte anticoloniale pour aboutir à ce champ de ruines ne constitue nullement une excuse. Au contraire, c’est une circonstance aggravante, un vol, une escroquerie.

(Ho Chi Minh, l’homme et son héritage, DUONG MOI LA Voie Nouvelle, Paris, mai 1990)
(*) Ecrivain et philosophe, J-F Revel nous a quittés le 30 avril 2006, à l’âge de 82 ans.