Ông Hồ Chí Minh Không Phải Là Người Việt Nam
Hoàng Long Hải
Chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa, người Việt Nam thường nói câu “Sinh kư tử
qui”, nôm na là “Sống gởi thác về.” Sống ở cơi đời nầy là sống tạm, khi chết
(thác) là về. Về đâu? Xuống địa ngục, lên thiên đàng, cơi niết bàn. Nói như thế
là tùy theo tôn giáo, tùy theo các tu sĩ của mỗi tôn giáo thuyết giảng. Tuy
nhiên, nh́n chung, người Việt Nam cho rằng về cơi vô h́nh, trong cơi ấy, có ông
bà cha mẹ, những người đă đi trước, nay con cháu về theo.
Con người sinh ra từ cơi vô sinh, khi chết lại trở về cơi vô sinh. Nhà thơ Vơ
Liêm Sơn viết:
Đầu non mây bạc bóng tờ mờ
Đầu tôi tóc bạc dáng bơ phờ
Ngọn ǵ cao ngất bên non đó
Có phải mồ tôi đang đợi chờ
Chờ có một ngày tôi trở bước
Sang cơi vô sinh như kiếp trước.
(Ngắm Non Hồng)
Kiếp trước từ cơi vô sinh mà ra. Kiếp nầy cũng vậy, rồi khi chết cũng về lại
cơi vô sinh. Vô sinh cũng là hư vô. Con người từ hư vô mà tới, chết lại trở về
với hư vô. Hư vô chính là cái đích thực nhứt của kiếp người, cái đích thực đó,
cũng gọi là chân nguyên. Người ta từ chân nguyên mà đến, chết cũng trở về với
chân nguyên.
Có người nghĩ rằng v́ con người từ chân nguyên mà tới th́ con người đă có từ
khi mẹ về với cha, thậm chí cả trước khi mẹ về với cha. Trong ư nghĩa đó, con
người từ mẹ cha mà ra, và khi chết, con người trở về với cha mẹ. Suy rộng ra,
con người từ cha mẹ mà sinh ra, cha mẹ từ ông bà tổ tiên mà ra. Trong viễn tượng
đó, con người từ ông bà tổ tiên mà sinh ra, và khi chết người ta lại về với cha
mẹ, ông bà tổ tiên.
Vậy nên, khi đứa bé bắt đầu biết nói, tiếng nói đầu tiên của nó là mẹ, má,
mạ, (Tây Mỹ Tàu th́ me, mom, mẫu…). Đó là những âm dễ phát ra nơi cửa miệng trẻ
em, từ thực tế, v́ mẹ chăm sóc bú mớm hằng ngày. Không bào giờ có “Tiếng đầu
ḷng con gọi Xít Ta Lin” ngoại trừ những đứa bé “thiên tài” biết nói nịnh như Tố
Hữu. Âm Xít Ta Lin khó phát, làm ǵ có những thiên tài phát âm theo cách ấy.
Câu người Việt thường nói khi nói về sự chết là một mai khi về với “ông bà,
tổ tiên”, ai có niềm tin tôn giáo mạnh hơn th́ nói là “về với Chúa”, “về với
Phật”. Về với Chúa với Phật là nói theo niềm tin tôn giáo, c̣n như nói theo văn
hóa người Việt, dù có nói là về với ai, trong thâm tâm người ta lại nghĩ tới ông
bà, cha mẹ. Người ta theo đạo nầy, theo đạo kia, nhưng trong cách nghĩ, tư duy
của người Việt, cái gốc của họ là ông bà cha mẹ.
Khi con người sắp chết, cái vô thức mạnh hơn cái ư thức, th́ tiếng nói cuối
cùng của họ vẫn là “Mẹ ơi!”
Bà ngoại tôi qua đời khi tôi mới một hoặc hai tuổi ǵ đó. Mẹ tôi goá chồng
sớm, lo làm lụng nuôi con, hầu như không bao giờ tôi nghe mẹ tôi nhắc tơí bà
ngoại tôi, ngoại trừ ngày giỗ kỵ. Cứ tới ngày kỵ, bà chị dâu của tôi là dâu
trưởng, lo đi chợ mua sắm, về nhà cặm cụi nấu cúng. Giờ ngọ, ôn anh tôi là công
chức, xin phép về sớm kỵ bà ngoại, không bao giờ mẹ tôi phải nhắc nhở, nên tôi
lại càng không thấy mẹ tôi nhắc tới bà ngoại bao gờ. Năm tôi ngoài 40 tuổi, mẹ
tôi đă 74 tuổi, bị cao huyết áp, vừa thấy choáng váng, và có lẽ cũng biết ḿnh
sắp chết, mẹ tôi nói thảng thốt trong cơn hấp hối: “Mạ ơi! mạ. Mạ chờ con với!”
Rồi mẹ tôi bất tỉnh, không c̣n biết ǵ nữa cả. Lời nói cuối cùng của mẹ tôi làm
tôi suy nghĩ măi. Hơn bốn mươi năm, không bao giờ tôi nghe mẹ tôi nhắc tới bà
ngoại tôi. Vậy mà khi hấp hối, mẹ tôi lại gọi “Mạ ơi!” Vậy th́ trong tiềm thức
hay trong văn hóa người Việt, bao giờ người ta cũng nghĩ rằng nơi ḿnh sinh ra
và nơi ḿnh trở về, chính là mẹ.
Trong cuốn Mùa Hè Đỏ Lửa, nói về cái chết của Hoàng Ngọc Hùng - Hùng móm - Phan Nhật Nam viết như sau sau:
Hùng gọi máy nói chuyện với Liệu (y sĩ Tiểu đoàn) - Lấy được khẩu 54 nào th́ tôi cho ông… Liệu ơi! Sao moa nhớ mẹ moa quá, hôm ở Charlie về có được mấy ngày phép lại không đi thăm bà… Hết cuộc hành quân nầy moa xin Mê Linh (Tiểu đoàn trưởng) vài ngày để đi Đà Nẵng… C̣n 300 thước nữa là moa thấy cái nhà ở lúc nhỏ, v́ thế cứ nhớ bà già!! Thảm thương chưa! Con chim kêu tiếng bi ai trước khi chết, con người linh thiêng hơn biết t́m chốn quê hương để về… Ngày 14 tháng 7 Hùng chết, chết cách sân ga 100 thước nơi thuở xưa Hùng đă nhiều lần đứng nh́n con tàu nám đen từ miền Nam đến để mơ ước chuyến đi xa.
Thấm nhuần văn hóa người Việt mà tôi đă sinh ra và lớn lên trong đó, thấm
nhuần một nền giáo dục của người Việt mà tôi học tập trong đó, thấm nhuần những
sách vở mà tôi đă đọc, tôi biết chắc chắn rằng, nếu là một người Việt thông
thường, chỉ là người thông thường, như tất cả mọi người, tôi biết rằng, người
Việt Nam, khi nghĩ tới cái chết là nghĩ tới việc về: Về với mẹ, với cha, với ông
bà tổ tiên.
Từ nhận định đó, tôi lấy làm ngạc nhiên khi thấy Hồ Chí Minh viết trong di
chúc rằng “Pḥng khi tôi đi gặp các cụ Các-Mác, cụ Lê-Nin…” Tại sao ông Hồ Chí
Minh không nghĩ và viết như người Việt Nam, rằng “pḥng khi tôi về thăm ông bà
tổ tiên” mà lại là cụ Các Mác, cụ Lê-nin. Không lư Các Mác, Lê Nin là ông bà của
ông Hồ Chí Minh hay chính ông Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam. Thế th́
ông Hồ Chí Minh đặt để mẹ cha và ông bà của ông ở đâu nhỉ? Như vậy th́ làm sao
ông ta có thể là “Cha già dân tộc Việt Nam”. Nếu ông Hồ là cha già của dân tộc
Việt Nam th́ tổ tiên của người Việt Nam là ông Mác, ông Lê hay sao?!.
Điều nầy cũng giống như mấy ông Việt gian thời thực dân Pháp khoe khoang một
cách vô lối rằng “Nos ancêtres sont des Gaulois”.
Vậy là tôi t́m ra rồi, một điều rất rơ, Việt gian ngày xưa cũng như Việt gian
ngày nay, họ đều không nhận tổ tiên của người Việt Nam là người Việt mà lại là
người ngoại quốc mắt xanh mũi lơ nào đó.
Có thế chứ!!!
hoànglonghải