Tội ác ông Hồ Chí Minh : kẻ nô lệ đời đời
Thời Báo, 22/4/99
"Tự ḿnh phải: kần kiệm... kả quyết... kẩn thận... hay ngiên kứu... vị kông
vong tư, không hiếu zanh... zữ chủ ngĩa cho vững... Đối với người phải:...với
đoàn thể th́ ngiêm, kó ḷng bày vẽ cho người... Làm việc phải: xem xét hoàn kảnh
kỹ kàng... zũng cảm, fục tùng đoàn thể."(1)" Nhưng ai mà biết được tôi sẽ c̣n
fục vụ c.m., fục vụ tổ quốc, fục vụ nh/zân được bao lâu nữả V́ vậy tôi để sẵn
mấy lời này, f̣ng khi tôi fải đi gặp cụ Cac Mac, cụ Lênin và các vị c.m. đàn anh
khác, th́ đồng bào cả nước, đ.chí trong đảng và bầu bạn khắp nơi đều khỏi cảm
thấy đột ngột."(2) "Đường Kách Mệnh được coi là quyển tài liệu đầu tay của Hồ
Chí Minh. Bản di chúc của Hồ được coi là những trang "chữ nghĩa" sau cùng một
đời lănh tụ. Cả hai đều được bọn đầu lănh Hà Nội trang trọng ôm lấy, thổi lên
thành những "tác phẩm" ngang hàng với một thứ "cẩm nang," và buộc toàn thể đảng
viên, cán bộ cộng sản Việt Nam thi đua nhau học tập. Trên những ḍng chữ ấy, và
ở khoảng giữa của những trang đầu trang cuối ấy, người có trí khôn b́nh thường
đă đọc được ǵ và nhận ra những ǵ? Không nhất thiết phải đọc nguyên tác những
Luận cương của Các-Mác bằng Đức ngữ để so tỷ lệ mẫu tự "K" được dùng vượt trội
quá xa mẫu tự "C," người ta cũng thấy ra ngay đó một sự kỳ dị, đến đổi chưa nói
tới chuyện phải viết, chỉ đọc cái lối viết chữ Việt như vậy cũng đủ chín người
v́ ngượng rồị Không chỉ ngượng cho tính chất miệt thị tiếng mẹ đẻ đến trở thành
một thứ cá tính lập dị quái gở của tác giả. Người ta c̣n chờ đợi loại h́nh thức
vọng ngoại đến vong bản này sẽ chuyên chở một thứ nội dung phản ảnh trọn vẹn đầu
óc nô lệ của tác giả. Và không ai phải đợi lâu cả. Mầm non tay sai bồi bếp + Sau
khi chỉ trích đồng loạt các anh hùng Phan Đ́nh Phùng, Hoàng Hoa Thám, Phan Chu
Trinh, Phan Bội Châu, chú nhỏ Nguyễn Tất Thành, năm đó mới 15 tuổi, bám sàn tàu
bằng chân phụ bếp để đi Pháp. Tinh thần tận tụy phục vụ các chủ nhân ông của
giặc Hồ đă có cơ hội phát triển mănh liệt từ dạo c̣n mang tên thật vừa kể. Chính
năng khiếu hầu hạ tận tâm này suưt quăng Nguyễn Tất Thành cùng rổ rau ra khỏi
tàu trong chuyến đi lêu bêu này, khi trời nổi băo, biển nổi sóng. Lên bờ ở
Mạc-xây, Hồ tiếp tục những ngày tháng lông bông bằng chân giúp việc cho một chị
gia nhân của chủ tàu và bắt đầu học tiếng Pháp từ chị sen nàỵ Chân lư đầu tiên
Hồ đă khám phá được ở đây là kỹ thuật kiếm ăn của một tên phụ bồi đối với bà
bếp: "Nếu anh khéo nịnh th́ bà ta cho anh ăn ngon." (3)Sau đó, Hồ bỏ nghề bồi
tàu, đi Luân Đôn "để học tiếng Anh." Hồ giữ chân cào tuyết cho trường học, được
đúng một ngày th́ nhảy sang đốt ḷ. Nhưng sợ cảnh "tranh tối tranh sáng, trong
nóng ngoài rét" và không đủ sức chịu đựng, Hồ quay về với sở trường giúp việc
cho anh bồi chị bếp. Chân lư thứ hai Hồ giác ngộ lần này là kỹ thuật tâng công
với anh đầu bếp: tiếc những phần ăn thừa trong lúc đổ rác, Hồ "giữ ǵn sạch sẻ
và đưa lại cho nhà bếp," nhờ vậy mà được tăng lương. Chẳng bao lâu sau, Hồ sang
Pháp "xem chiến tranh." Chọn lựa đầu đời + Cũng chính lần này, tại Ba-Lê, Hồ
nghe nói tới đảng Bôn-sê-vích và Lê-nin đă lănh đạo công nông Nga nổi loạn, cách
mạng tháng Mười thành công. Và nghe rạo rực cái năng khiếu phục vụ trỗi dậy ở
một cường độ mới, Nguyễn Tất Thành bấy giờ thấy cần một cái tên có chiều sâu ẩn
lấp tương xứng. Bí danh Nguyễn Ái Quốc được nhặt lên từ đó. Loài vi khuẩn nô lệ
xâm nhập đầu óc Hồ từ lúc nào, không ai rơ. Hay chính đầu óc hắn nguyên thủy đă
là một thứ ḍi bọ nô lệ, cũng chẳng ai biết. Người ta chỉ mơ hồ ghi nhận được
thời khoảng sinh sôi nẫy nở của chúng, theo như chính hồi kư của Hồ chép lạị Bắt
đầu là lúc Hồ lần ṃ cảm nhận ra được "...rằng nước đó là nước Nga, rằng có
những người dũng cảm, mà dũng cảm nhất là Lênin.(4)Rồi từ đó, Hồ lầm lũi t́m
hiểu hàm thụ về Lê-nin, với sự cần mẫn đến nghiêm khắc và bằng thứ t́nh cảm cực
kỳ bồng bột: "Luận cương về các vấn đề dân tộc và thuộc địa làm cho tôi cảm động
đến phát khóc lên... Từ đó, tôi đă có một sự lựa chọn: tán thành quốc tế thứ ba
và hoàn toàn tin theo Lênin.(5) Sự tin tưởng hoàn toàn này không phải bàn thêm.
Có chăng là ở địa bàn áp đặt sự tin tưởng ấy, và mục tiêu sau cùng của sự áp đặt
tinh thần nô lệ tuyệt đối này của Hồ: "Chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách
mệnh nhất là chủ nghĩa Lênin.... Không những là cái cẩm nang thần kỳ, không
những là cái kim chỉ nam, mà c̣n là mặt trời soi sáng con đường chúng ta đi tới
thắng lợi cuối cùng, đi tới chủ nghĩa Xă hội và chủ nghĩa cộng sản.(6) Nếu người
ta thường nhắc đến lời khóc Stalin của Tố Hữu và coi đó là tính nô lệ keo sơn
truyền đời của bọn chư hầu cộng sản th́ cũng không phải là ngoạ Bởi trước đó,
chính Hồ cũng đă từng khóc Lênin thống thiết và bộc trực hơn nhiều: "Ḷng kính
mến của chúng tôi đối với Lênin gần như ḷng hiếu thảọ... Tôi chưa được gặp
Lênin, và đó là điều ân hận lớn nhất đời tôị(7) "Gieo rắc vi trùng nô lệ + Dù
"rất ít hiểu về chính trị, không biết thế nào là công hội, thế nào là băi công
và thế nào là chính đảng,"(8) Quan trọng nhất là dù chưa viết được chữ Pháp, Hồ
vẫn một mực muốn bày tỏ tinh thần phục vụ tận tâm cao độ cho một thứ "cách mạng"
mới nghe nói, bằng cách... làm báọ Cậy cục vào t́nh đồng hương để được Phan Văn
Trường giúp đỡ, Hồ bắt đầu bằng những mẩu tin 5 ḍng trên tờ L''Humanité, cơ
quan ngôn luận của đảng Xă Hội Pháp. Dần dần, Hồ cộng tác với một số dân tứ
chiến từ các thuộc địa Phi châu của Pháp, cùng làm tờ báo Le Pariạ "Tờ báo này
là tờ báo của bạn, giúp bạn thoát khỏi cảnh nô lệ và sẽ phát hành rộng rải trong
tất cả các thuộc địa, nhằm dắt dẫn mọi người bị bóc lột thuộc mọi màu da đoàn
kết lại dưới nếp cờ đỏ búa liềm, để trong một phong trào cách mạng quốc tế rộng
lớn, quét sạch mọi kẻ bóc lột mà chúng ta là những người cùng khổ... Tất cả mọi
người hăy đứng lên quanh lá cờ đỏ để chinh phục thế giớị(9)"Nơi đây, tính nô lệ
vào quốc tế cộng sản của Hồ kết tủa ở thể quy phục đă rơ dạng lắm rồị Tờ báo ấn
hành 100 bản mỗi số, trong đó, Hồ lải nhải kêu gọi độc giả cùng đứng chung với
Hồ dưới là cờ đỏ búa liềm, cùng tận tâm phục vụ mục tiêu không phải cho dân tộc
Việt Nam, mà là để... chinh phục thế giớị Không ai lấy làm lạ v́ sao cho đến
chết, Hồ vẫn một mực chối bỏ tiền nhân anh hùng dân tộc, chỉ ưu tư lúc về chầu
Các-Mác với Lênin. Bởi chẳng ai ngạc nhiên về lời kêu gọi của Hồ trong quyển tài
liệu đầu tay, thay v́ nhắc nhở đến những gương sáng phá giặc ngoại xâm trong
lịch sử nước nhà, mà lại "đem lịch sử cách mạng các nước làm gương cho chúng ta
soị" (10) "Bởi đối với Hồ, câu hỏi về dân tộc chỉ là một câu hỏi thừa, nhưng nếu
có người đặt vấn đề, Hồ sẽ rất bén nhạy tŕnh bày rằng dân tộc không hơn một
phương tiện: "Quốc tế của chúng ta chỉ trở nên một quốc tế thực sự nếu nhân dân
phương Đông, nhất là nông dân các thuộc địa là những người bị bóc lột và áp bức
nhất, tham gia Quốc tế." (11) "Để xây dựng phương tiện này, Hồ dạy quốc tế ca
(bằng Pháp và Hoa ngữ), và dịch quốc tế ca ra lời Việt vào đầu năm 1927, tại lớp
huấn luyện lư thuyết cộng sản khóa một ở Quảng Châụ Trong các khóa huấn luyện
này, trước khi trang bị mọi thứ cho các khóa sinh, Hồ cải tạo đầu óc họ bằng thứ
độc tố nô lệ nguyên chất, qua các định nghĩa hoàn toàn mới, mà ưu tiên hàng đầu,
t́nh yêu "tổ quốc xă hội chủ nghĩa" (tức t́nh yêu đối với Liên Xô) là cao cả
trên hết: "Yêu xă hội chủ nghĩa: Yêu tổ quốc, yêu nhân dân phải gắn liền với yêu
chủ nghĩa xă hộị.." (12) Theo đó, "Các cán bộ, đảng viên, đoàn viên cần có ư
thức giác ngộ xă hội chủ nghĩa cao, một ḷng một dạ phấn đấu cho chủ nghĩa xă
hộị" (13)Hồ cũng không ngần ngại khẳng định tư thế bám gót quan thầy của hắn:
"Nhân dân ta đang sống trong một thời kỳ lịch sử vô cùng oanh liệt. Nước ta có
vinh dự lớn là một tiền đồn của phe xă hội chủ nghĩạ (14) Như chừng e rằng những
câu văn lủng củng trên đây vẫn chưa đủ quần chúng tính để phơi bày trọn vẹn cái
nô lệ tính vĩ đại của ḿnh vào xă hội chủ nghĩa của Liên Xô, Hồ c̣n "...nói một
cách mộc mạc: Thanh niên Việt Nam, thanh niên thế giới! Hăy hăng hái tiến lên
xây dựng chủ nghĩa xă hội, xây dựng chủ nghĩa cộng sản...Chúng ta đang ở trong
giai đoạn lịch sử cực kỳ vĩ đại: Chế độ tư bản đế quốc ngày càng suy sụp xuống.
Chế độ xă hội chủ nghĩa ngày càng mạnh mẽ lên... Ngày nay, thanh niên ta cũng
phải ra sức phấn đấu, nhưng phấn đấu để xây dựng xă hội chủ nghĩa... (15) Đất
nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam hoàn toàn mờ nhạt trong nội dung các lời kêu
gọi thanh niên Việt lao đầu vào xây dựng cái tổ quốc xă hội chủ nghĩa của Hồ. Ở
đó, nghĩa vụ quốc tế có ưu tiên cao nhất: "Lần này là lần đầu tiên, các chú nhận
một nhiệm vụ quan trọng và vẻ vang như nhiệm vụ này, tức là giúp bộ đội và nhân
dân nước bạn.(16) Chính sách giáo dục đào tạo tay sai + Muốn đạt mục tiêu nối
liền biên cương Việt Nam vào ranh giới của Liên Xô, Hồ cố tách rời vị trí đảng
viên ra khỏi cương vị con dân Việt, tách rời quyền lợi Đảng ra khỏi và vượt qua
hẳn quyền lợi quốc gia: "Đạo đức cách mạng là vô luận trong hoàn cảnh nào, người
đảng viên cũng đặt lợi ích của Đảng lên trên hết.(17) Đồng thời, tiếp tục nêu
gương sáng Liên Xô làm chất kích thích cho các lời kêu gọi phục vụ Liên Xô: "Mác
có nói: Trong chế độ xă hội chủ nghĩa một ngày tiến bộ bằng hai mươi năm.(18)
"Đảng viên Việt Cộng, tầng lớp nhân dân làm chủ và đứng hàng đầu của giặc Hồ đă
học tập như thế nào, theo một
chính sách văn hóa giáo dục có tầm cao của nô lệ tính ra sao, để phục vụ quan
thầy của chúng? "Giáo dục phải phục vụ đường lối chính trị của đảng và chính
phủ."(19) "Giáo dục nhằm đào tạo những người kế tục sự nghiệp cách mạng to lớn
của Đảng".(20) "Muốn xây dựng xă hội chủ nghĩa th́ phải bồi dưỡng con người xă
hội chủ nghĩa... Số đông cán bộ, đảng viên, đoàn viên, công nhân, viên chức ta
đều tận tụy và trong sạch. Cho nên chúng ta đă thu được những thành tích trong
công cuộc xây dựng chủ nghĩa xă hộị" (21) "Với thắng lợi ấy, chúng ta đă có thể
đưa miền Bắc tiến nhanh tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xă hội, làm cho
nước ta có một nền công nghiệp hiện đại, nông nghiệp hiện đại, có một nền văn
hóa và khoa học tiên tiến." (22) "Nói tóm lại, để phục vụ sự nghiệp cách mạng xă
hội chủ nghĩa th́ văn hóa phải xă hội chủ nghĩa về nội dung và chỉ dân tộc về
h́nh thức." (23) Nô lệ không biên giới Tháng 8-1942, nhặt thêm một bí danh khác
là Hồ Chí Minh, Hồ ẩn dạng một kư giả, sang Trung Quốc để mong bắt liên lạc và
nhờ cộng sản Trung Quốc cố vấn sau thất bại quân sự năm 1941. Nhưng khi bước
chân vào đất Quảng Tây th́ bị lính Tưởng Giới Thạch bắt nhốt về tội làm gián
điệp cho Pháp. Phạm Văn Đồng được phái đi t́m nhưng không ra tông tích, bèn trở
về loan tin Hồ đă chết. Trong lúc đó, Hồ được chuyển qua các nhà tù Quảng Châu,
Nam Ninh, Liễu Châu, Cao Lung, và viết tập Nhật kư trong tù, ḥa lệ thành thơ mà
than rằng: "Rệp ḅ lổm ngổm như xe cóc, Muỗi lượn nghênh ngang tựa máy baỵ"
Đầu năm 1945, Hồ gửi nhiều văn thư đến Tổng Thống Truman: "Tại sao quư ông không
giúp đỡ chúng tôỉ" Cũng trong mùa xuân năm đó, Hồ t́m tới tận căn cứ Á châu của
Hoa Kỳ tại Côn Minh, thỉnh cầu thiết lập liên hệ chính thức với Hoa Kỳ trong
tinh thần nô lệ không biên giới, sẵn sàng hoạt động, cung cấp tin tức cho Sở
t́nh báo chiến lược ỌS.S. (tiền thân của C.ỊẠ). Ư đồ làm tay sai cho Mỹ này của
họ Hồ bất thành, Truman công nhận chủ quyền của Pháp tại Đông Dương, bằng lập
luận mà Ngoại Trưởng Hoa Kỳ thời đó là Cordell Hall diễn giải rằng: "Hoa Kỳ
không thể vừa muốn có sự cộng tác của Âu châu, vừa phản bội họ tại các thuộc
địạ" Tuy nhiên, ảo tưởng níu áo Hoa Kỳ chưa dừng lại ở đâỵ Ngay trong cái gọi là
bản "Tuyên Ngôn Độc Lập" ngày 2-9-1945, Hồ mở đầu bằng câu nói của Jefferson:
"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền b́nh đẳng," trích từ bản Tuyên Ngôn Độc
Lập Hoa Kỳ 1776. Bồi thêm vào tinh thần cóp nhặt tư tưởng đó là một đoạn khác,
trích từ bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền... Pháp: "Người ta sinh ra tự do
và b́nh đẳng về quyền lợi và phải luôn luôn tự do và b́nh đẳng về quyền lợị" Một
tuần sau ngày tuyên bố "độc lập," đoàn quân Trung Quốc của Lư Hán kéo vào Hà Nộị
Hồ vội vàng đến gặp chính ủy Tiêu Văn và xuống giọng nịnh hót: "Tôi tin tưởng ở
Tam Dân chủ nghĩạ Thể chế chính trị của Trung Quốc sẽ là thể chế của Việt Nam.
Tôi đợi chờ các lời khuyên bảo và đợi lệnh Trung Quốc. Tôi xin lấy tính mệnh của
tôi ra để bảo đảm cho sự an ninh của quân đội Trung Quốc ở Việt Nam."
Cuối năm 1945, Hồ t́m gặp Paul Mus, cố vấn chính trị của Cao Ủy Emile Bolaert,
lợi dụng sự có mặt của quân đội Trung Quốc ở Bắc Việt để mặc cả với Pháp. Trong
dịp này, tinh hoa nô lệ của Hồ Chí Minh phát tiết ra đến tận cùng cao điểm qua
lời thổ lộ với Mus: "Chẳng thà nếm phân Tây ít lâu, c̣n hơn là suốt đời phải nếm
phân Tàụ"
Ngày 28-2-1946, Pháp tuyên bố từ bỏ quyền lợi tô giới ở Trung Hoa để đánh đổi
cuộc rút quân của Lư Hán. Hồ Chí Minh cúi đầu chấp nhận "nếm phân Tây" bằng hiệp
định sơ bộ kư với Sainteny ngày 6-3-1946, mời quân đội Pháp đổ 15 ngàn lính lên
phía bắc vĩ tuyến 16, để chính thức được sự công nhận của Pháp về một xứ Việt
Nam trong Liên Bang Đông Dương và trong cả Liên Hiệp Pháp. Ở đây, Hồ không chỉ
bộc lộ đầu óc gian manh sẵn sàng làm nô lệ. Hồ bán nước. Đối với kẻ chực chờ để
liếm gót giày ngoại bang như Hồ, Pháp chọn thái độ không nhất thiết phải tôn
trọng hiệp định sơ bộ vừa kư. Tên Toàn Quyền D''Argenlieu cho khai sinh Cộng Ḥa
Nam Kỳ Quốc ngày 1-6-1946, ngay vào lúc Hồ lên đường sang Pháp dự Hội Nghị
Fontainebleau, khai mạc ngày 6-7- 1946. Cùng lúc đó, hội nghị Đà Lạt được triệu
tập vào giữa tháng 8 để tiến hành việc thành lập Liên Bang Đông Dương và công
nhận Nam Kỳ tự trị. Hội nghị Fontainebleau ở Pháp tan vỡ ngày 11-9-1946, bởi kết
quả của hội nghị Đà Lạt. Phạm Văn Đồng về nước, Hồ Chí Minh ở nán lại Pháp t́m
gặp Bộ Trưởng thuộc địa Marius Moutet vào lúc nửa đêm để cố lạy lục bằng được:
"Xin đừng để tôi phải trở về với hai bàn tay trắng. Xin hăy giúp tôị.." Moutet
động ḷng trong bộ đồ ngủ, ban ơn cho Hồ một chữ kư làm bằng, rằng Hồ có được
một thứ đặc ân độc quyền thưa dạ với thực dân Pháp. Rơ ràng: "Bán nước lại c̣n
khoe cứu nước, Ô danh mà muốn được thơm danh."24 Hồ Chí Minh không giữ cái tinh
thần tay sai bán nước này cho riêng hắn. Công trạng của giặc Hồ đối với quan
thầy của hắn là đă đưa Việt Nam vào quỹ đạo Liên Xô, đồng thời, đào tạo được một
lũ tay sai cần mẫn luôn níu giữ đất nước ta trong cảnh khốn cùng chung của địa
ngục chuyên chính vô sản. Đó là đảng Việt Cộng. Đó là kẻ thù dân tộc ta phải lật
đổ để canh tân đất nước theo kịp đà tiến hóa của nhân loại. Chú thích: Tất cả
những trích dẫn được đánh số trong bài đều có chung tác giả là giặc Hồ. Từ trích
dẫn số 3 trở đi, dù ghi lại nguyên văn, cũng xin được viết theo ngữ vựng Việt
Nam đúng đắn và b́nh thường cho dễ đọc:
1. Đường kách mệnh, 1926.
2. Di chúc, viết ngày 10-5-1969.
3. Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tịch, hồi kư dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, Nhà Xuất Bản Văn Học1960, tr. 17. Xin đọc "Chân dung bác Hồ," Kiều Phong b́nh sách Hồ Chí Minh, Nhà Xuất Bản Bất Khuất 1989.
4. Tuyển tập, Nhà Xuất Bản Sự Thật, trang 35.
5. Báo Nhân Dân, ngày 5-3-70.
6. Tuyển tập, Nhà Xuất Bản Sự Thật, tr. 794)
7. Trả lời phóng viên báo Nhân Đạo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng Sản Pháp, ngày 15-7-69.
8. Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, hồi kư dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, Nhà Xuất Bản Văn Học 1960, tr. 31.
9. Giặc Hồ viết truyền đơn quảng cáo tờ Le Paria (Pháp ngữ), tự đứng phát tại nghĩa trang Père Lachaise (quận 20, Paris), ngày 25-5-1923.
10. Đường kách mệnh, 1926.
11. Phát biểu trước Đại Hội Lần I Nông Dân Quốc Tế tại Mạc Tư Khoa, ngày 15-10-1923).
12. Huấn thị tại đại hội sinh viên lần thứ hai, ngày 7-5-58.
13. Nói chuyện với toàn đảng bộ khu Việt Bắc, ngày 8-6-59.
14. Phát biểu trước quốc hội Việt Cộng kỳ 2, khóa III, ngày 13-4-65.
15. Nói chuyện trước Đại Hội Lần III của Đoàn Thanh Niên Lao Động, ngày 24-3-61.
16. Thư gửi các đơn vị đầu tiên thi hành nghĩa vụ quốc tế, ngày 3-4-53.
17. Bài Đạo đức cách mạng, tháng 12-1958, sách V́ độc lập tự do v́ chủ nghĩa xă hội, Nhà Xuất Bản Sự Thật 1970, tr. 177).
18. Nói chuyện tại Đại Hội Thanh Niên tích cực lao động xă hội chủ nghĩa, ngày 17-3-60).
19. Thư gửi cán bộ giáo dục, sinh viên, học sinh và các lớp bổ túc văn hóa, ngày 31-8-60)
20. Báo Nhân Dân, số 5299, ngày 16-10-68.
21. Nói chuyện tại hội nghị phổ biến nghị quyết vận động "ba xây, ba chống," tháng 8-1963.
22. Nói chuyện tại hội nghị huấn luyện chính trị trung ương, tháng 3-1961.
23. Nói chuyện tại hội nghị đại biểu công tác văn hóa quần chúng tích cực, ngày 11-2-1960.
24. Thơ Hồ đề tặng Thống Chế Pétain.
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
"Cùng nhau tiêu diệt cộng nô
Đánh cho cái lũ "tam vô" té nhào
Việt Nam sẽ hết lao đao
Toàn dân thoát khỏi gian lao nghèo nàn
Việt Nam sẽ hết lầm than
Phú cường đất nước, An khang gia đ́nh"
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
ĐỒNG TÂM GIẢI TRỪ CỘNG SẢN HƠ.P LỰC QUANG PHỤC QUÊ HƯƠNG