Trần Gia Phụng
Đài BBC ngày 11/2/2007 loan tin rằng ở trong nước,
đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN) vừa đưa ra chỉ thị số
06-CT/TW, tổ chức cuộc vận động dân chúng “Học
tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”,
nhắm làm cho toàn dân nắm vững “nội dung cơ bản
và giá trị to lớn của tư tưởng đạo đức và tấm gương
đạo đức Hồ Chí Minh”. Cuộc vận động sẽ khởi
diễn từ ngày 3/2/2007 và tổng kết vào ngày 3/2/2011.
Hàng năm, cuộc vận động sẽ được sơ kết vào ngày
19-5. (Theo đảng CSVN, ngày 3-2 là ngày kỷ niệm
thành lập đảng, và ngày 19-5 là ngày kỷ niệm sinh
nhật Hồ Chí Minh.)
 |
Hồ Chí Minh
và Nông Thị Xuân
|
“Đây là một chủ trương lớn vừa mang tính cấp
bách trong bối cảnh t́nh h́nh hiện nay, vừa có ư
nghĩa lâu dài đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ
tổ quốc… tạo sự chuyển biến mạnh mẽ về ư thức tu
dưỡng, rèn luyện và làm theo tấm gương đạo đức Hồ
Chí Minh sâu rộng trong ṭan xă hội, đặc biệt trong
cán bộ đảng viên, công chức, viên chức, đ̣an viên,
thanh niên học sinh… nâng cao đạo đức cách mạng,
cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư; đẩy lùi sự
suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống và
các tệ nạn xă hội, góp phần thực hiện thắng lợi Nghị
quyết Đại hội X của Đảng.” (Nguyên văn chỉ thị
do BBC trích)
Câu hỏi đặt ra là: Tại sao có chỉ thị nầy và tại sao
chỉ vận động trong bốn năm? Đạo đức và tư tưởng Hồ
Chí Minh là ǵ?
1. Tại sao có chỉ thị này?
Ai cũng biết, từ lâu nay, đảng CSVN luôn bắt mọi
người ở trong nước học tập đạo đức và tư tưởng Hồ
Chí Minh. Trẻ em tiểu học tới trường đă bị buộc phải
học thuộc ḷng “Năm điều bác Hồ dạy”. Đó
là: “Yêu tổ quốc, yêu đồng bào. Học tập tốt. Lao
động động tốt. Giữ ǵn vệ sinh thật tốt. Khiêm tốn,
thật thà, dũng cảm.” Nhắc lại một ví dụ nhỏ như
thế để cho thấy là từ lâu, học tập Hồ Chí Minh hầu
như là một điều tất yếu cho mọi công dân Việt Nam,
từ trẻ em, đến sinh viên, đ̣an viên thanh niên, phụ
nữ, quân đội… Thế th́ tại sao nay đảng CSVN lại phải
ra chỉ thị tổ chức cuộc vận động dân chúng “Học
tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”?
Trước khi đi vào vấn đề, cần phải chú ư đến hoàn
cảnh mới của Việt Nam. Việt Nam chính thức trở nên
thành viên thứ 150 của tổ chức WTO từ ngày
11/1/2007. Có thể nói, hiện nay là thời kỳ quá độ
của nền kinh tế theo định hướng xă hội chủ nghĩa khi
Việt Nam tiến lên hội nhập vào nền kinh tế thị
trường trên thế giới, trước khi Việt Nam từ bỏ hẳn
các lư tưởng kinh tế của chủ nghĩa Mác Lê trước đây.
Thực tế hiện nay ở trong nước, mà hầu như không ai
phủ nhận, đó là đại đa số cán bộ đảng viên quá tham
nhũng và tham nhũng có hệ thống. Không tham nhũng
th́ không thể tồn tại được, v́ lấy tiền đâu mà
“đóng hụi chết” cho thượng cấp? Theo nhiều
người, bệnh tham nhũng trong chế độ Việt Nam hiện
nay là bệnh nan y, hết thuốc chữa!
Cán bộ đảng viên là thành phần lănh đạo xă hội, mà
tham nhũng th́ toàn bộ sinh họat xă hội sẽ bị ảnh
hưởng, nhiễu xạ, băng họai, từ văn hóa, giáo dục,
chính trị, kinh tế, y tế … đến thể dục, thể thao.
Với đội ngũ cán bộ như thế, nhà nước Việt Nam làm
thế nào có thể điều động guồng máy kinh tế cho kịp
với đà vận hành của nền kinh tế thị trường? Nếu
trong giai đọan quá độ, mà cán bộ tham nhũng, vô kỷ
luật, th́ có thể sẽ đi đến chỗ quá đà, quá trớn,
bước ra ngoài tầm kiểm soát của đảng CSVN. Phải
chăng v́ khủng hoảng đạo đức trầm trọng nên đảng
CSVN phải phát động phong trào “Học tập và làm
theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”?
 |
| Hồ và Nguyễn
Thị Minh Khai |
Thứ đến, trước đây lănh đạo đảng CSVN thường là
những lănh tụ trong hai cuộc chiến tranh 1946-1954
hay 1956-1975. Sau giới nầy, đến những nhà lănh đạo
do Liên Xô đào tạo như Phan Văn Khải, Trần Đức
Lương, Nông Đức Mạnh. Nay chiến tranh chấm dứt đă
hơn 30 năm. Liên Xô sụp đổ được một phần tư thế kỷ.
Giới lănh đạo ngày nay không thuộc hai thành phần
trên, mà có thể nói đa số là những nhà hành chánh
“văn pḥng phẩm”, xuất thân từ hệ thống văn
pḥng đảng CSVN sau năm 1975. Ưu điểm của những nhà
lănh đạo nầy là trẻ trung, ít vướng mắc vào những
vấn đề quá khứ như Cải cách ruộng đất, Nhân văn Giai
phẩm … Tuy nhiên uu điểm nầy cũng chính là khuyết
điểm của họ, v́ họ không đủ thành tích chiến đấu,
thử thách trong chiến tranh và trong “tù tội”,
nên tiếng nói của họ thiếu trọng lượng đối với cán
bộ, đảng viên. Theo nhà văn Trần Vàng Sao, sau 1975,
ông Nguyễn Khoa Điềm c̣n là nhân viên trong văn
pḥng một huyện ở Huế, mà nhờ gia thế (con của Hải
Triều Nguyễn Khoa Văn) nên chỉ hơn 20 năm, lên tới
ủy viện bộ Chính trị, Trưởng ban văn hóa tư tưởng
đảng. Do đó ông thật sự không đủ uy tín chính trị
như những nhân vật trước ông ta đă vào tù ra khám,
hoặc xuất thân từ các trường đảng ở Liên Xô. Các ông
Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng cũng thế mà thôi.
Nói cách khác, sau đại hội X đảng CSVN từ 18/4 đến
25/4/2006 tại Hà Nội, Việt Nam lâm vào bế tắc lănh
đạo nếu không muốn nói là khủng hoảng lănh đạo, nhất
là trong giai đọan biến chuyển từ kinh tế theo định
hướng xă hội chủ nghĩa, hội nhập vào nền kinh tế tự
do trên thế giới. Kinh nghiệm quá khứ cho thấy, mỗi
lần có biến chuyển khó khăn, khủng hoảng chánh trị
hay kinh tế, th́ CSVN thường nhờ đến h́nh tượng Hồ
Chí Minh.
Từ sau năm 1975, t́nh h́nh kinh tế Việt Nam suy sụp
dần dần do thực hiện chính sách kinh tế chỉ huy. Sự
suy thoái lên cao điểm năm 1978 khi ông Đỗ Mười, ủy
viên Bộ chính trị đảng CSVN, chỉ huy cuộc cải tạo
công thương nghiệp miền Nam, đánh tư sản, ngăn sông
cấm chợ, cấm cản tiểu thương, đày ải dân chúng đi
các vùng “kinh tế mới”, cưỡng bách lao động
trong những công tác thủy lợi thiếu nghiên cứu, tung
quân xâm lăng Cambodia. Dân chúng đói khổ ta thán,
tinh thấn cán bộ đảng viên cũng chán nản, sa sút
theo.
Trong t́nh h́nh đen tối đó, để lấy lại khí thế (từ
ngữ của cộng sản), đảng CSVN tổ chức “Rước đuốc
bác Hồ” vào tháng 10-1980, tuyên truyền làm
sống lại h́nh tượng Hồ Chí Minh. Cuộc rước đuốc từ
lăng Hồ Chí Minh ở Hà Nội, lên các tỉnh phía Bắc và
vào miền Trung, nhưng đến khoảng Nha Trang th́ dân
chúng không hưởng ứng, nên ngưng hẳn. Dân chúng miền
Nam rất tiếc không thấy đuốc bác Hồ!
Lần thứ hai, khi các nước cộng sản Đông Âu và Liên
Xô sụp đổ vào cuối thập niên 80, đầu thập niên 90,
câu khẩu hiệu chiến lược hàng đầu của đảng CSVN là
“Chủ nghĩa Mác-Lênin bách chiến bách thắng muôn
năm”, không c̣n giá trị. Mới có 70 năm mà đă
sụp đổ th́ sao gọi là muôn năm? V́ vậy đảng CSVN
phải từ bỏ câu khẩu hiệu nầy và đảng CSVN quay qua
cầu cứu Hồ Chí Minh, sáng tác ra “tư tưởng Hồ
Chí Minh”, đưa vào điều 4 hiến pháp năm 1992.
Trong năm vừa qua, một biến cố quan trọng xảy ra ở
Âu Châu. Ngày 25-1-2006, tại Strasbourg, một thành
phố miền đông bắc nước Pháp, Quốc hội Âu Châu, với
đa số áp đảo, 99 phiếu thuận, 42 phiếu chống, đă đưa
ra nghị quyết số 1481, lên án chủ nghĩa cộng sản là
tội ác chống nhân loại, và các chế độ toàn trị cộng
sản đă vi phạm nhân quyền tập thể. Nghị quyết nầy,
một lần nữa nhận sâu thêm xuống vực thẳm con thuyền
chủ nghĩa cộng sản, vốn đă bị băo táp thời đại đánh
cho tơi tả.
Dầu báo Nhân Dân của CSVN đă cho người viết
bài lên tiếng phản đối nghị quyết nầy, và gọi đây là
một hành động sai trái của Quốc hội Âu Châu, nhưng
CSVN không thể “lấy thúng úp miệng voi”,
nên không thể phủ nhận một thực tế, là chủ nghĩa
Marx và chủ nghĩa Mác-Lênin càng ngày càng bị xa
lánh, và chế độ cộng sản toàn trị rơ ràng không c̣n
hợp thời, nhất là với các nước đối tác với Việt Nam
trong WTO, là những nước tự do dân chủ. Phải chăng
v́ vậy, qua đầu năm 2007, đảng CSVN tập trung đánh
bóng trở lại lănh tụ Hồ Chí Minh, tuyên truyền rằng
ông ta không phải chỉ là người học tṛ trung thành
của Mác-Lê, mà c̣n là một lănh tụ dân tộc, và dùng
h́nh ảnh của ông ta thu hút các nước trên thế giới?
Một điểm đáng chú ư nữa là cuộc vận động “Học
tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”,
sẽ bắt đầu từ ngày 3-2-2007 và tổng kết vào ngày
3-2-2011, tức trong bốn năm tṛn. Học tập đạo đức
th́ phải học suốt đời, chứ sao chỉ học bốn năm? Phải
chăng đây là chương tŕnh tiểu học, trung hay đại
học? Hay đây là kế họach kinh tế tứ niên, kế họach
ngũ niên…? Xa hơn nữa, là trùng với nhiệm kỳ năm năm
của Bộ chính trị đảng CSVN, hay nhiệm kỳ của Quốc
hội Cộng Ḥa Xă Hội Chú Nghĩa Việt Nam? Chỉ có nơi
nào đưa ra chỉ thị mới có thể trả lời câu hỏi nầy,
nhưng rất tiếc không thấy giải thích cụ thể từ phía
đă đưa ra chỉ thị, v́ sao chỉ học tập trong bốn năm?
Cuối cùng, chỉ thị số 06-CT/TW, tổ chức cuộc vận
động dân chúng “Học tập và làm theo tấm gương
đạo đức Hồ Chí Minh”, cũng giống như chỉ thị
ngày 29-11-2006 của Nguyễn Tấn Dũng về việc tăng
cường lănh đạo và quản báo chí, cấm tuyệt đối không
cho báo chí tư nhân, đều do Bộ chính trị đảng CSVN
ra lệnh thi hành. Điều nầy theo đúng nguyên tắc của
CSVN là “Đảng lănh đạo, nhà nước quản lư, nhân
dân làm chủ”, (không biết làm chủ cái ǵ?),
nhưng không theo đúng vận hành trong một chế độ dân
chủ tự do thật sự, là chỉ có hành pháp (tổng thống
hay thủ tướng) và lập pháp (quốc hội) mới có quyền
ra chỉ thị bắt nhà nước thi hành.
2. Đạo đức Hồ Chí Minh?
Đă nói học tập đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh th́
phải biết sơ qua đạo đức và tư tưởng của Hồ Chí Minh
là ǵ?
Đạo đức gia đ́nh – Trước hết, thanh
niên Nguyễn Tất Thành (sau nầy là Hồ Chí Minh), rời
Sài G̣n ngày 5-6-1911 để mưu sinh. Giành giụm được
một số tiền, từ New York, ngày 15-12-1912, Nguyễn
Tất Thành gởi về nhờ viên khâm sứ Pháp tại Huế, giao
lại cho cha ḿnh. Như thế Nguyễn Tất Thành có thể
được xem là người mở đầu phong trào vượt biên và
chuyển ngân về giúp gia đ́nh mà ngày nay đang thịnh
hành. Đây là tấm gương đáng khuyến khích để giúp
phát triển kinh tế gia đ́nh và cũng là kinh tế Việt
Nam. Ngoài ra, Nguyễn Tất Thành c̣n xin viên khâm sứ
Pháp kiếm cho cha ḿnh một công việc như giáo thụ
(giáo viên), để đủ sống qua ngày. Hành động hiếu đễ
của cậu thanh niên Nguyễn Tất Thành thật đáng khen.
Rất tiếc, khi gia nhập đảng Cộng Sản, Nguyễn Tất
Thành từ bỏ luân lư truyền thống dân tộc, chuyển
ḷng trung hiếu thành lư tưởng phục vụ đảng và chủ
nghĩa cộng sản, đến nổi chính phụ thân của Nguyễn
Tất Thành, ông Nguyễn Sinh Sắc, rất bực ḿnh
“không muốn nghe nói đến người con hư của ḿnh… mà
các chủ thuyết chẳng những đả phá uy quyền của nhà
vua, mà c̣n đả phá luôn uy quyền của người gia
trưởng”.(1) Trong di chúc
trước khi chết, Hồ Chí Minh viết : “…tôi để sẵn
mấy lời nầy, pḥng khi tôi đi gặp cụ Cac Mac, cụ
Lênin…”(2) Không biết Hồ Chí
Minh có gặp được các ông tổ cộng sản nầy hay không,
nhưng chắc chắn ông không đề cập ǵ đến việc gặp phụ
thân của ông là Nguyễn Sinh Sắc, đang yên nghỉ ở Sa
Đec (Nam phần), và tổ tiên ông ở Nghệ An. Điều nầy
sẽ giảI thích v́ sao trong “Năm điều bác Hồ dạy”,
không có điều nào ông Hồ dạy trẻ em phải có hiếu với
cha mẹ, thuận thảo với anh em, lễ độ với người lớn
tuổi.
Cũng trong đạo đức gia đ́nh, khi lấy vợ, Hồ Chí Minh
chẳng những không trung thành với vợ mà c̣n tàn ác
với vợ. Không kể những mối t́nh lẻ tẻ, Hồ Chí Minh
có hai cuộc sống vợ chồng rơ ràng là cuộc hôn nhân
với bà Tăng Tuyết Minh và cuộc sống chung với bà
Nông Thị Xuân.
Tháng 10 năm 1926 tại Quảng Châu (Trung Hoa), Hồ Chí
Minh, lúc đó có tên là Lư Thụy, làm lễ thành hôn với
một phụ nữ Trung Hoa là bà Tăng Tuyết Minh
(1905-1991), tại nhà hàng Thái B́nh, ở trung tâm
thành phố, với sự hiện diện của bà Đặng Dĩnh Siêu
(vợ Chu Ân Lai), Bào La Đ́nh, Thái Sương. Khi chiến
tranh Quốc Cộng bùng nổ năm 1927, Lư Thụy phải trốn
tránh nên phải xa Tăng Tuyết Minh. Tháng 5-1950,
nh́n thấy h́nh Hồ Chí Minh trên báo Nhân Dân (Trung
Hoa), Tăng Tuyết Minh gởi nhiều lá thư cho Hồ Chí
Minh, thông qua đại sứ Việt Nam ở Bắc Kinh là Hoàng
Văn Hoan, nhưng đều không được trả lời.(3)
Khi về Hà Nội cầm quyền sau năm 1954, Hồ Chí Minh
vui duyên mới, với một phụ nữ trẻ đẹp là bà Nông Thị
Xuân năm 1955. Lúc đó Hồ Chí Minh khoảng 65 tuổi,
Nông Thị Xuân khoảng 22 tuổi. Hai người có một con
trai là Nguyễn Tất Trung. Một thời gian sau, bà Xuân
bị Hồ Chí Minh bỏ, và bị thủ tiêu một cách tàn nhẫn.
Nguyễn Tất Trung được giao cho người khác nuôi, ngay
khi Hồ Chí Minh c̣n sống.(4a)
Với những tài liệu rơ ràng không thể chối căi như
thế, bất hiếu với cha, giết vợ bỏ con, Hồ Chí Minh
có phải là tấm gương đạo đức gia đ́nh cho cán bộ
đảng viên hay không? Trước khi bắt cán bộ đảng viên
học tập, mong các quan chức trong Bộ Chính trị hăy
can đảm kể sự thật những chuyện trên đây cho vợ con
trong gia đ́nh các ông nghe, và hỏi ư kiến của vợ
con các ông, như thế Hồ Chí Minh có xứng đáng cho
các ông học tập và noi theo gương đối xử với vợ con
như thế hay không? Nếu cán bộ đảng viên CSVN theo
gương Hồ Chí Minh, giết vợ, bỏ con th́ xă hội Việt
Nam sẽ ra sao?
Đạo đức cách mạng – Thanh niên
Nguyễn Tất Thành đến Marseille khoảng ngày
10-7-1911. Hơn hai tháng sau, thanh niên Nguyễn Tất
Thành cùng một lần viết hai lá đơn đề ngày
15-9-1911, gởi cho tổng thống Pháp và gởi cho bộ
trưởng Bộ Thuộc địa Pháp, xin vào học trường Thuộc
Địa Paris, là trường chuyên đào tạo quan chức cho
các thuộc địa Pháp. Lá đơn nầy đều bị cả hai nơi từ
chối. (Hồ sơ hiện c̣n lưu trữ trong thư khố Pháp.)
Như thế thanh niên Nguyễn Tất Thành ra đi v́ lư do
kinh tế, mưu sinh, là việc thường t́nh trong đời
sống, nhưng chắc chắn không phải là ra đi t́m đường
cứu nước. Cứu nước sao lại xin vào học trường Thuộc
địa để ra làm quan cho thực dân Pháp?
Khi Đệ tam Quốc tế (ĐTQT) chuẩn bị gởi Hồ Chí Minh,
lúc đó là Nguyễn Ái Quốc, từ Liên Xô qua Viễn đông
hoạt đông, Nguyễn Ái Quốc viết thư đề ngày 11-4-1924
gởi cho Ban Chấp hành Quốc tế Cộng sản, đề nghị cấp
cho ông ta “một ngân sách xấp xỉ 100 đô la mỗi
tháng không kể hành tŕ Nga-Trung Quốc”.(Hồ Chí
Minh toàn tập, tập 2, tt. 251-252.)
Sau khi qua Trung Hoa, tuy được cấp lương chi dùng
nhưng không đủ, Nguyễn Ái Quốc phải làm đơn ngày
19-2-1925 xin các đồng chí ĐTQT vui ḷng cấp thêm
cho một số tiền. (Báo Điện tử đảng Cộng Sản Việt
Nam, trích ngày 8/1/2007.)
Đây là những tài liệu do chính đảng CSVN đưa ra, cho
thấy Nguyễn Ái Quốc (Hồ Chí Minh) tự nguyện biến
thành một cán bộ chính trị chuyên nghiệp của ĐTQT,
lănh lương của ĐTQT mà từ ngữ dân sự gọi là công
chức hay cán bộ, và từ ngữ quân sự gọi là lính đánh
thuê cho ĐTQT, dưới sự điều khiển của Liên Xô. Một
khi lănh lương nước ngoài để họat động cách mạng ở
Việt Nam, th́ sau khi thành công, người công chức
hay cán bộ đó, hoặc kẻ đánh thuê đó, chắn chắn phải
có bổn phận hay nghĩa vụ đóng góp trở lại cho nước
ngoài. Phải chăng v́ vậy, khi Hồ Chí Minh mở cuộc
xâm lăng miền Nam, vào đầu thập niên 60, Lê Duẩn đă
phát biểu: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh
cho Trung Quốc…”(4b) Đó là có
phải là đạo đức cách mạng của Hồ Chí Minh không?
Học được phương pháp tổ chức và khuynh đảo của Học
viện Thợ thuyền Đông phương tại Moscow, Nguyễn Ái
Quốc lấy phương châm “cùng đích biện minh cho
phương tiện”, đă sử dụng mọi phương tiện, thủ
đọan, bất chấp đạo lư, t́nh nghĩa, để phát triển tổ
chức cộng sản, bành trướng chủ nghĩa ĐTQT theo kiểu
Lenin và Stalin.
Nhận lănh sứ mạng của ĐTQT, Hồ Chí Minh lợi dụng
ḷng yêu nước của người Việt, mở cuộc chiến tranh
gọi là giải phóng đất nước thoát ách ngọai xâm, rồi
lại tiêu diệt tự do của dân chúng. Giải phóng đất
nước là đưa đất nước ra khỏi t́nh trạng bị nô dịch,
đem lại tự do cho đất nước. Đàng nầy, đất nước tránh
vỏ dưa, lại trợt vỏ dừa. Thoát khỏi tay Pháp th́ bị
cộng sản toàn trị, c̣n độc tài, độc ác và bóc lột
hơn cả thời Pháp thuộc. Thời Pháp thuộc đâu có Cải
cách ruộng đất giết hại cả hàng trăm ngàn nạn nhân
vô tội? Đâu có Nhân văn Giai phẩm tiêu diệt biết bao
nhiêu nhân tài? Dầu thực dân Pháp nổi tiếng bóc lột,
nền kinh tế Việt Nam thời Pháp thuộc vẫn đứng hàng
đầu ở Đông Nam Á, dân chúng Việt Nam đâu có nghèo
đói cơ cực như “thời đại Hồ Chí Minh”. Sau
năm 1975, dân chúng miền Nam Việt Nam có một câu tục
ngữ mộc mạc: “Đả đảo Thiệu Kỳ, cái ǵ cũng có.
Hoan hô Hồ Chí Minh, một cái đinh cũng không có.”
Ai cũng biết, ngày nay
Phải chăng do di sản đạo đức cách mạng của Hồ Chí
Minh, mà ngày nay Bộ chính trị đảng CSVN đưa ra
thông báo số 41-TB/TW ngày 11-10-2006 về một số biện
pháp tăng cường lănh đạo và quản lư báo chí, nghĩa
là triệt để cấm tư nhân được quyền ra báo? Cho đến
đầu thế kỷ 21 mà tư nhân ở Việt Nam chưa được quyền
ra báo, th́ Tây thực dân cũng phải chào thua CSVN!
3. Tư tưởng Hồ Chí Minh?
Từ đâu xuất hiện “Tư tưởng Hồ Chí Minh”?
– Theo ông Dương Trung Quốc, tổng thư kư Hội Khoa
học Lịch sử Việt Nam ở trong nước, “... tại Đại hội
VII, ta bắt đầu đề cập tới khái niệm về “tư
tưởng Hồ Chí Minh” th́ rồi sau đó mới tập trung
triển khai nghiên cứu xem “tư tưởng Hồ Chí Minh
là ǵ?” (Dương Trung Quốc, “Đóng góp ư kiến văn
kiện Đại hội X”, Đàn Chim Việt, ngày 25/11/2005.)
Đại hội VII đảng CSVN họp từ ngày 24 đến ngày
27-6-1991 tại Hà Nội. Đỗ Mười được bầu làm tổng bí
thư. Lúc đó, vừa xảy ra những biến động làm sụp đổ
chế độ cộng sản ở các nước Đông Âu vào năm 1990. Từ
đầu năm 1991, Liên Xô bắt đầu lâm vào t́nh trạng
khủng hoảng, sắp sửa tan ră. Chủ nghĩa Mác-Lê không
c̣n ăn khách. Đảng CSVN lúng túng, không biết làm
sao tiếp tục tuyên truyền với đảng viên và dân chúng,
liền vội quay qua cầu cứu Hồ Chí Minh lần nữa, đưa
thêm “tư tưởng Hồ Chí Minh” tiếp theo sau
chủ nghĩa Mác-Lê, nghĩa là từ nay, nền tảng của ư
thức hệ cộng sản Hà Nội là chủ nghĩa Mác-Lê và tư
tưởng Hồ Chí Minh. Do đó mới xuất hiện chuyện
“tư tưởng Hồ Chí Minh”. Để điều chỉnh căn bản ư
thức hệ đang bị lung lay, cộng sản Hà Nội cho sửa
đổi hiến pháp, và chính thức hợp thực hóa một cách
công khai “tư tưởng Hồ Chí Minh” bằng điều
4 Hiến pháp năm 1992.
“Tư tưởng Hồ Chí Minh” theo Đảng
Cộng sản Việt Nam – Chữ “tư tưởng”
có hai ư nghĩa thông thường: 1) Nghĩa hẹp, tư tưởng
là sự suy nghĩ hay ư kiến của một người về các vấn
đề trong cuộc sống. Sự suy nghĩ nầy sẽ hướng dẫn
người đó hành động hay thực hiện các ư định của họ.
2) Nghĩa rộng, tư tưởng là hệ thống suy tư hay tư
duy của các cá nhân hay tổ chức về một số vấn đề
trọng đại, có tính cách thuần lư, để giúp đỡ, hướng
dẫn, giáo dục con người theo một đường lối nào đó.
Trong ư nghĩa thứ nh́ nầy, “tư tưởng” đồng
nghĩa với “triết lư”; ví dụ “tư tưởng
Phật giáo”, “tư tưởng Lăo Trang”...
Đảng CSVN sắp hạng tư tưởng Hồ Chí Minh theo nghĩa
thứ nh́, tức nghĩa rộng trên đây, nhưng không thấy
đảng CSVN tŕnh bày một cách có hệ thống tư tưởng Hồ
Chí Minh là ǵ? Ngược lại, ngay từ Đại hội 2 của
đảng CS vào tháng 2 năm 1951 tại Tuyên Quang, để đưa
đảng CS ra hoạt động công khai trở lại với danh xưng
mới là đảng Lao Động (LĐ) do Stalin đặt, Hồ Chí Minh
phát biểu: “Về lư luận, đảng Lao Động Việt Nam
theo chủ nghĩa Mác-Lênin... lấy tư tưởng Mao Trạch
Đông làm kim chỉ nam.”. Khi đó, đại biểu miền
Nam là Nguyễn Văn Trấn đă tŕnh bày với Hồ Chí Minh
rằng: “Có đồng chí c̣n nói: hay là ta viết “tư
tưởng Mao Trạch Đông và tư tưởng Hồ Chí Minh”.
Ông Hồ trả lời: “Không, tôi không có tư tưởng
ngoài chủ nghĩa Mác-Lê nin.”(5)
Cũng trong Đại hội nầy, Hồ Chí Minh nhiều lần tuyên
bố: “Ai đó th́ có thể sai, chứ đồng chí Stalin
và đồng chí Mao Trạch Đông th́ không thể sai được.”(6)
Một lần khác, có người đă hỏi Hồ Chí Minh v́ sao ông
không viết sách về lư thuyết cộng sản, th́ ông trả
lời ông không cần viết, v́ đă có Mao Trạch Đông viết
rồi.(7)
Đảng CSVN ca ngợi Hồ Chí Minh là nhà “giải phóng
dân tộc”. Thật ra Hồ Chí Minh chống Pháp v́
người Pháp không biết điều với ông ta. Ngày
15/9/1911, Hồ Chí Minh làm đơn xin vào học Trường
Thuộc Địa Paris là trường chuyên đào tạo các quan
chức thuộc địa, để ra làm quan cho Pháp. Hồ Chí Minh
t́nh nguyện đặt ḿnh dưới sự sai khiến của người
Pháp, nhưng ông bị Pháp từ chối, nên ông chống Pháp.
Trong trường hợp Hồ Chí Minh được vào học Trường
Thuộc Địa Paris và được ra làm quan cho Pháp, th́
ông đâu có chống Pháp.
Giả thiết Hồ Chí Minh là “nhà giải phóng dân tộc”
như sách báo CSVN đă viết, th́ tư tưởng giải phóng
dân tộc không phải là một hệ thống tư duy triết học.
Tư tưởng giải phóng dân tộc cũng không do Hồ Chí
Minh khởi xướng, mà đă tiềm ẩn trong trí óc của
người Việt từ thuở Hai Bà Trưng khởi nghĩa năm 40,
cách đây gần hai ngàn năm, truyền từ đời nầy qua đời
khác. Nhờ vậy người Việt và nước Việt mới tồn tại
cho đến ngày nay trước bao nhiêu cuộc ngoại xâm. C̣n
việc Hồ Chí Minh viết rằng “Không có ǵ quư hơn
độc lập tự do”, th́ đây chỉ là khẩu hiệu để Hồ
Chí Minh và đảng CSVN lợi dụng tinh thần độc lập dân
tộc và ḷng yêu quư tự do của người Việt để đưa đất
nước vào ṿng thống trị của chế cộng sản độc tài
toàn trị.
Đảng CSVN c̣n cho Hồ Chí Minh đă có sáng kiến kết
hợp công cuộc giải phóng dân tộc với đấu tranh giai
cấp và chủ nghĩa xă hội. Thật ra người đưa ra sự kết
hợp nầy là Lenin, nhà lănh đạo cuộc Cách mạng cộng
sản năm 1917 ở Nga. Liên minh công nông chống thực
dân phong kiến, cũng không phải do Hồ Chí Minh nghĩ
ra. Ai cũng biết đó là tư tưởng của Mao Trạch Đông,
lấy nông thôn bao vây thành thị, khi ông ta muốn ứng
dụng chủ nghĩa Mác-Lê vào Trung Hoa. Josip Broz Tito
(Yugoslavia) là người chủ trương đảng và chế độ cộng
sản Quốc gia độc lập, chứ không nằm trong hệ thống
Đệ tam Quốc tế cộng sản từ năm 1948. Hồ Chí Minh
chưa hề có tư tưởng như Tito. Nói cho cùng, Hồ Chí
Minh không có một hệ thống tư duy nào để trở thành
nhà tư tưởng, như đảng CSVN áp đặt.
V́ Hồ Chí Minh không có tư tưởng ǵ, nên những kẻ
thừa kế tha hồ vẽ vời sáng tác mọi chính sách rồi
gắn cho nhăn hiệu Hồ Chí Minh. Họ chắp nối một số
diễn văn, lời nói của ông ta để h́nh thành “tư
tưởng Hồ Chí Minh”. Họ giải thích tùy hứng
những điều mà họ nói là “tư tưởng Hồ Chí Minh”,
không khác ǵ lối diễn giải tùy thích những sấm
truyền bí hiểm của các nhà tiên tri như Trạng Tŕnh
Nguyễn Bỉnh Khiêm. Theo dơi những bài diễn văn,
những khẩu hiệu do ông Hồ đưa ra, mọi người đều nhận
biết rơ ràng tất cả đều do ông Hồ cóp nhặt từ các
nhà tư tưởng, văn hóa và chính trị đông tây.
Ví dụ bài diễn văn khai sinh chế
độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa do ông Hồ đọc ngày
2/9/1945, thường được đảng Cộng Sản gọi là bản
“Tuyên ngôn độc lập”, hoàn toàn vay mượn của
các văn bản Pháp và Mỹ. Mọi người sẽ không lấy làm
lạ nếu biết rằng người giúp ông Hồ viết bản văn nầy
là một thiếu tá người Hoa Kỳ, Archimedes L. A.
Patti.(8)
Trong bài nói chuyện tại lớp học tập chính trị
khoảng hơn 3,000 giáo viên cấp 2 và cấp 3 miền Bắc (dạy
từ lớp 6 đến lớp 10 trung học, lúc đó hệ trung học
ngoài Bắc chỉ có 10 năm), do bộ Giáo Dục tổ chức tại
Hà Nội ngày 13-9-1958, Hồ Chí Minh viết: “V́ lợi
ích mười năm th́ phải trồng cây, v́ lợi ích trăm năm
th́ phải trồng người”. (Báo Nhân Dân ngày
14-9-1958) Câu khẩu hiệu nầy được treo ở tất cả các
trường đại học và trung tiểu học dưới chế độ cộng
sản. Câu khẩu hiệu nầy được sách vở Cộng Sản xem là
tư tưởng vĩ đại của Hồ Chí Minh về kế hoạch đào tạo
nhân tài cho đất nước, thật ra là câu nói của Quản
Trọng (Quản Di Ngô) cách đây hơn hai ngàn năm.
“Nhất niên chi kế tại ư thụ cốc; thập niên chi kế
tại ư thụ mộc; bách niên chi kế tại ư thụ nhân.”
(Kế một năm trồng lúa, kế mười năm trồng cây, kế
trăm năm trồng người.)
Một trong những khẩu hiệu hàng đầu được xem là tư
tưởng Hồ Chí Minh, để huấn luyện và giáo dục cán bộ
cộng sản là “Chí công vô tư, cần kiệm liêm chính”,
được rút từ lời dạy của Nho giáo cũng đă trên 2.000
năm.
Nêu lên vài ví dụ trên đây để thấy rằng những điều
gọi là tư tưởng Hồ Chí Minh (hiểu theo nghĩa rộng là
một hệ thống tư duy) chỉ là sự cóp nhặt danh ngôn
của những vĩ nhân thế giới, rồi đề tên họ Hồ vào. Sở
dĩ Hồ Chí Minh và các thuộc hạ của ông mạnh dạn mượn
tư tưởng của người khác làm của riêng ông ta, v́ từ
năm 1954 đến 1975, Bắc Việt sống hoàn toàn biệt lập,
bưng bít. Không có bất cứ một sách vở xưa cũ hay một
phương tiện truyền thông nào đến với dân chúng,
ngoài sách đảng, báo đảng, và đài phát thanh đảng.
Trong t́nh h́nh đó, Hồ Chí Minh muốn cóp nhặt của ai
th́ tha hồ mà cóp nhặt, không ai biết ǵ để có thể
so sánh. Nói cho cùng, người ta có biết, cũng không
dám lên tiếng.
Ngay cái tên “Nguyễn Ái Quốc”, ông Hồ mượn
của Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường và Nguyễn Thế
Truyền;(9) và cái tên “Hồ Chí
Minh”, ông Hồ mượn của Hồ Học Lăm.(10)
Chẳng những lấy tên “Hồ Chí Minh” của Hồ
Học Lăm, năm 1940, Nguyễn Ái Quốc c̣n chiếm dụng
luôn danh xưng Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội gọi
tắt là Việt Minh do Hồ Học Lăm và Nguyễn Hải Thần
lập ra ở Nam Kinh (Trung Hoa) vào năm 1936,(11)
nhắm đánh lừa những người yêu nước Việt Nam và cả
chính quyền Trung Hoa Quốc Dân Đảng, để được giúp đỡ.
Theo tài liệu của đảng CSVN, Bản án chế độ thực
dân Pháp xuất bản ở Pháp năm 1925 do chính
Nguyễn Ái Quốc khởi viết từ 1921.(12)
) Có tài liệu cho rằng Nguyễn Ái Quốc không viết
được sách nầy, v́ lúc đó ông ta không đủ tŕnh độ
Pháp văn để viết sách.(13) Ông ta
đă cóp nội dung bài “Đông Dương chính trị luận”
của Phan Châu Trinh (đă được Jules Roux, bạn của
Phan Châu Trinh, dịch ra tiếng Pháp để gởi cho chính
phủ Pháp và Albert Sarraut sắp qua làm toàn quyền
Đông Dương). (14)
Chẳng những Hồ Chí Minh “mượn” tư tưởng vĩ
nhân thế giới làm tư tưởng của ḿnh, cóp sách của
người khác rồi sửa chửa làm sách của ḿnh, ông ta
c̣n mượn luôn thơ của người khác để làm thơ ḿnh.
Tác phẩm được coi là nổi tiếng của họ Hồ là Ngục
trung nhật kư [Nhật kư trong tù], đa số là chép lại
của một ông già họ Lư người Hoa.(15)
Theo nhiều tài liệu, Hồ Chí Minh không bao giờ là
một nhà tư tưởng, cũng không phải là một lư thuyết
gia chính trị. Trong sách Ho Chi Minh, Jean
Lacouture, sử gia Pháp, đă ít nhất hai lần nói rằng
Hồ Chí Minh không phải là một lư thuyết gia, dù lúc
viết sách nầy, Lacouture là một kư giả c̣n thiên tả.(16)
Mọi người đều đă từng nghe nói đến Marxism (Mác-xít),
Leninism (Lênin-nít), Stalinism (X́talin-nít),
Titoism (Titô-ít), Maoism (Mao-ít), nhưng không bao
giờ nghe nói đến “Hoism” (Hồ-ít).(17)
Hồ Chí Minh thật sự chỉ là một nhà chính trị giỏi
thực hành, một chiến thuật gia (tactician), ứng biến
mau lẹ, có tài đóng kịch, đặc biệt rất sắt máu và
tàn ác dị thường.(18)
Như thế, xét theo chiều rộng, Hồ Chí Minh hoàn toàn
không có một hệ thống tư duy đáng kể, và đúng như
ông Dương Trung Quốc viết, đảng CSVN đă đưa ra khái
niệm về “tư tưởng Hồ Chí Minh” trước, rồi
sau đó mới tập trung triển khai nghiên cứu xem
“tư tưởng Hồ Chí Minh là ǵ?” Từ đó, đảng CSVN
vẽ rồng vẽ rắn, nhào nặn ra tư tưởng Hồ Chí Minh.
Tóm lại nếu nói rằng Hồ Chí Minh là một đảng viên
cộng sản trung kiên, hết ḷng họat động, bành trướng
chủ nghĩa cộng sản, hết ḷng phục vụ ĐTQT, một cán
bộ xuất sắc có ăn lương của Liên Xô, có tài tổ chức,
khuynh đảo, đa sát, th́ đúng. Tuy nhiên, nếu nói
rằng Hồ Chí Minh là người có đạo đức cách mạng với
tâm hồn và tinh thần Việt Nam, có hệ thống “tư
tưởng” riêng, th́ cần phải xét lại.
Đảng CSVN muốn đảng viên học theo lănh tụ họ Hồ th́
tùy ư. Chỉ sợ càng học, đảng CSVN càng đưa đất nước
và dân chúng Việt thụt lùi thêm nữa. Nếu đảng CSVN
bắt người Việt học tập đạo đức và tư tưởng Hồ Chí
Minh, th́ người Việt có thêm cơ hội trở lại chuyện
Hồ Chí Minh, vạch trần thêm những sự thật bên trong
huyền thọai Hồ Chí Minh, và có thêm nhiều đề tài
tiếu lâm lư thú. Ví dụ vừa qua, CSVN âm thầm đem
tượng Hồ Chí Minh vào trong chùa, tưởng rằng để cho
dân chúng thờ lạy như cúng Phật. Dân chúng Việt Nam
nghĩ khác. Đồng bào nói với nhau rằng Hồ Chí Minh
tội lỗi nhiều quá, cần phải sám hối, để cho ông ta
vào chùa tu tŕ, nghe kinh kệ, hóa giải nghiệp
chướng, mới hy vọng có cơ hội siêu thoát, chứ để ông
chết phơi thây măi th́ biết khi nào được hóa kiếp?
Tuy nhiên, nếu những nhà lănh đạo hiện thời của CSVN
đang cầm quyền, vào chùa nghe kinh kệ th́ tốt hơn
rất nhiều, thay v́ gởi đại biểu là ông Hồ Chí Minh!
Để thay thế kết luận, bài nầy xin giới thiệu chương
tŕnh lịch sử trung học của CHNDTH mới được áp dụng
ở Thượng Hải (Shanghai), mà theo tác giả Joseph Kahn
trong bài “Mao ở đâu? Hay Trung Quốc đang viết
lại lịch sử” (Phạm Minh Ngọc dịch, Talawas,
27/9/2006), phần mở, có đọan viết: “Chủ nghĩa xă
hội được thu vào trong một chương ngắn trong cuốn
sách lịch sử dành cho học sinh lớp trên. Lịch sử
Đảng Cộng sản Trung Quốc trước cuộc cải cách kinh tế
năm 1979 được rút lại c̣n có một câu. Mao Trạch Đông
chỉ được nhắc tới một lần – trong chương nói về đức
dục.” Cần lưu ư, CHNDTH gia nhập WTO ngày
11/12/2001. Từ tháng 12/2001 đến đầu 2006 là hơn bốn
năm. Và đó cũng là thời hạn “Học tập và làm theo
tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” của chỉ thị số
06-CT/TW của Bộ chính trị đảng CSVN (3-2-2007 đến
3-2-2011). Có lẽ rồi đây, trường hợp Hồ Chí Minh
cũng sẽ không khác Mao Trạch Đông.
Toronto, 12/1/2007
(5) Nguyễn Văn Trấn,
Viết cho Mẹ & Quốc hội, Nxb. Văn Nghệ [tái bản],
California, 1995, tt. 150-152. Theo đoạn văn nầy, trong
một cuộc đối thoại ngắn, Hồ Chí Minh hai lần xác nhận
ḿnh chẳng có tư tưởng ǵ ngoài chủ nghĩa Mác-Lê.
(6) Nguyễn Minh Cần, Đảng Cộng Sản Việt
Nam qua những biến động trong phong trào cộng sản quốc
tế, California: Nxb. Tuổi Xanh, 2001, tr. 63.
(7) Oliver Todd, “Huyền thoại Hồ
Chí Minh”, Nguyễn Văn dịch, đăng trong sách Hồ Chí
Minh, sự thật về thân thế và sự nghiệp, Nxb. Nam Á,
Paris, 1990, tr. 277.
(8) Archimedes L. A. Patti, Why Viet
Nam?, University of California Press, California, 1980,
tr. 223.
(9) Daniel Hémery, Ho Chi Minh, de
l'Indochine au Vietnam (Hồ Chí Minh, từ Đông Dương đến
Vệt Nam), Nxb. Gallimard, Paris, 1990, tt. 44-45.
(10) Chính Đạo, Việt Nam niên biểu nhân
vật chí, Nxb. Văn Hóa, Houston, 1997, tt. 168-169.
(11) Hồ Học Lăm cùng với Nguyễn Hải
Thần (1878-1959), với sự giúp đỡ của Quốc Dân Đảng Trung
Hoa, đă thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội tại Nam
Kinh vào tháng 1-1936.(Chính Đạo, sđd. tr. 168.)
(12) Ban Nghiên cứu Lịch sử đảng trung
ương (BNCLSĐ), Chủ tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử và sự
nghiệp, in lần thứ tư (có xem lại và bổ sung), Nxb. Sự
Thật, Hà Nội 1975, tr. 29.
(13) Hứa Hoành, Những phú hộ lừng danh,
Nxb. Văn Hóa, Houston, TX, 1999, tr. 226.
(14) Hứa Hoành, sđd. tr. 224.
(15) Lê Hữu Mục, Hồ Chí Minh không phải
là tác giả "Ngục trung nhật kư", Văn Bút Việt Nam Hải
Ngoại, Canada, 1990, tr. 94. "Ông già họ Lư", người bị
giam chung với họ Hồ vào đầu thập niên 30 tại khám lớn
Victoria ở Hồng Kông.
(16) Jean Lacouture, Ho Chi Minh, Peter
Wiles bản dịch Anh ngữ từ nguyên văn tiếng Pháp,
Harmondswoth: Nxb. Penguin Books, , 1969, tt. 58, 153.
(17) Charles Fenn, Ho Chi Minh: a
biographical introduction, London: Studio Vista, 1973,
tr. 47.
(18) Vũ Thư Hiên, sđd.. tr. 459. Oliver
Todd, bđd., sđd. tr. 276, 295.
Trần Gia Phụng
Toronto, 12/1/2007