Hồ Chí Minh Là Ai ? 

Lương Sơn: Hồ Chí Minh là ai? Nguyễn Văn Chức: Hồ Chí Minh & đảng Việt gian CSVN: Tai họa lớn nhất cho nhân dân VN ! Kẻ thù lớn nhất của dân tộc VN !  Lm Nguyễn Hữu Lễ trả lời phỏng vấn: Tẩy Trừ Huyền Thoại Hồ Chí Minh  Trần Gia Phung: Lại chuyện đạo đức và tư tưởng Hồ Chí Minh   Jean-François Revel- Bùi Tín dịch: Hồ Chí Minh, cuộc tước đoạt ḷng yêu nước  Minh Vơ: Trần Dân Tiên và cuốn Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch  Ngô Nhân Dụng: Mao và Hồ  Trần Viết Đại Hưng: Bí ẩn tù tội của HCM ở Hong Kong  Hoàng Long Hải: Ông Hồ Chí Minh Không Phải Là Người Việt Nam  Nhất Hướng: Vật chất tối và xác ông Hồ  Hùng Nguyễn: HCM từ Việt gian lên Thái thú  Trần Nhu: Tại sao giặc Hồ và đồng đảng triệt phá các di tích lịch sử và văn hoá dân tộc   Thái Tụ Nghĩa: Việt gian Hồ chí Minh: Tên Tội Đồ Phản Quốc Số 1 Trong Lịch Sử Việt  Trần Gia Phụng: HCM và tội ác diệt chủng: phương pháp tiến hành Cải Cách Ruộng Đất  Nguyễn Văn Đài: Tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh có ǵ để học?  Phạm Thanh Phương: Đạo đức Hồ Chí Minh  Việt Thường: Hồ Chí Minh: tên phản quốc số 1 của thời đại  Tưởng Vĩnh Kính: Hồ Chí Minh đă ngụy trang Chủ nghĩa Dân tộc như thế nào?  Phạm Kim Vinh: Hồ Chí Minh Bạo lực và khủng bố!  Trần Gia Phụng: Ông Hồ có mấy vợ?  Nguyễn Thái Hoàng: Những vần thơ về Đảng và Bác  Minh Vơ: Khách quan, công b́nh và đầy đủ về Hồ Chí Minh  Vơ Phiến: Bắt trẻ đồng xanh  Nguyễn Thái Hoàng: HCM Thiên phiếm truyện nhiều tập  Hoàn Nguyên: Hồ Chí Minh yêu nước thương dân  Minh Vơ: Cây biết đi, mặt trời xoay quanh trái đất!  Vơ Quế Dương: Chuyện lạ VN: Người thờ Cha già... Dâm tặc  Phan Xuân Hội: Tuyên Ngôn Đạo Chích  Nguyễn Thái Hoàng: Nghĩ về Hồ Chí Minh  Kathy Trần: Mối t́nh lớn của Bác Nguyễn Thái Hoàng: Chân dung HCM qua bài vè dân gian  Nguyễn Tường Bá: Đừng hiểu sai viết lầm về Hồ Chí Minh  Minh Vơ: HCM bị Lê Duẩn khống chế  Gs Lê Hữu Mục: Huyễn thoại hay Huyền thoại  Lữ Phương: Từ Nguyễn Tất Thành đến Hồ Chí Minh, sự h́nh thành một lựa chọn  Nguyễn Minh Cần: Vài mẩu chuyện về cuộc đời Hồ Chí Minh  Nguyễn Thái Hoàng: Đọc lại Di Chúc Hồ Chí Minh  Kiều Phong: Chân Dung Bác Hồ  Nguyễn Quang Duy: Vai tṛ của Hồ Chí Minh trong Cải Cách Ruộng Đất  Hoàng Duy Hùng: Bản chất Hồ Chí Minh: Gian xảo và phi dân tộc  Nguyễn Hoàng Lan: Lênin Lănh tụ đồ tể  Tuệ Giải: Nếu Hồ Chí Minh c̣n sống  Người Cộng sản Hồ Chí Minh: Vô địch giết người  Nguyễn Thị Ngọc Hạnh: Bản Cáo Trạng lịch sử về tội ác của Hồ Chí Minh  N.Thuyên: Hồ Chí Minh, Tay Sai của Cộng sản Quốc tế  Chu Chi Nam: UNESCO  không ra quyết-nghị «Hồ-chí-Minh là nhà văn-hoá»  Hy Tran: Tội Ác Hồ Chí Minh Kẻ Nô Lệ Đời Đời Jean Francois Revel: Kết quả các hành động của Hồ Chí Minh là ǵ ?  Lê Thảo Minh: Đọc tiểu sử Hồ Chí Minh của tác giả William J. Druiker  Lăo Móc: Kể Chuyện Hồ Chí Minh  Ngọc Ẩn: Hồ Chí Minh có rất nhiều vợ  Sơn Hà: Hồ Chí Minh con người đa t́nh  Gọi Đàn: Chuyện Hồ Chí Minh - Áp dụng bằng cách nào?  Lê Nhân Quyền: UNESCO không hề tôn vinh ông Hồ Chí Minh  SH: Hồ Chí Minh tự xưng là cha già dân tộc  Bùi Tín: Tâm t́nh với tuổi trẻ về Hồ Chí Minh  Kiêm Ái: Hồ Chí Minh thiên thần hay ác quỷ  Đại Dương: Hồ Chí Minh - Trả lại sự thật cho lịch sử  Dương Văn Lợi: Hồ Chí Minh Trước Một Phiên Toà Sài G̣n  Hồ Mạnh Khoan B́nh: Vài suy nghĩ về Hồ Chí Minh  N.Thuyên: Thực Chất Của Hồ Chí Minh  Lửa Tự Do: HCM và cái chết của Nông Thị Xuân  Hoàng Quốc Kỳ: HCM trả nợ và ăn cướp  Hoàng Quốc Kỳ: HCM Một bí mật c̣n khép kín  Hoàng Quốc Kỳ: Già Hồ Nhổ Xuống Liếm Lên  Bức thư của vợ chồng Nguyễn Thị Vàng  Di chúc của Hồ Chí Minh

 

Mối t́nh lớn của Bác

Kathy Trần

Đại hội đảng Cộng Sản khai mạc, Nông Đức Mạnh lên làm chủ tịch thay thế Lê Khả Phiêu v́ Phiêu có quá nhiều lầm lỗi, bất lực trong việc bài trừ tham nhũng. Lúc đầu có tin Phiêu sẽ ở lại v́ đă nắm trong tay danh sách các lănh tụ gộc và số tài sản cất trong ngân hàng Thuỵ Sĩ, như vậy thiên hạ sợ Phiêu khui những hũ mắm ra th́ phiền nên đành chịu thua cho Phiêu ở lại. Nay th́ Phiêu bị chính thức ra đi và Nông Đức Mạnh lên làm chủ tịch!

Như thế hai vấn đề rơ ràng:

1. Lê Khả Phiêu có danh sách các lănh tụ tham nhũng, nắm được tẩy của đối phương nhưng ngược lại đối phương c̣n nắm được tẩy nặng hơn nhiều của Phiêu.
2. Nông Đức Mạnh lên làm Chủ tịch đúng y câu ca dao Việt Nam ta:
Con vua th́ lại làm vua. Con săi ở chùa lại quét lá đa.

V́ theo các cán bộ gộc của Cộng Sản th́ Nông Đức Mạnh chính là con tư sinh của cô gái Nùng ngây thơ, sắc nước, hương trời: Nông Thị Xuân!

Câu hỏi lịch sử này, thiếu ǵ cách điều tra: Khi Nông Đức Mạnh lên ngôi, lễ đăng quang long trọng, mời giới ngoại giao tới dự. Với cách thử DNA bây giờ, chỉ cần một cái bắt tay với đại sứ hay nhân viên Mỹ, họ cào nhẹ bàn tay chủ tịch con, lấy ra một tí tế bào của ngài chủ tịch họ Nông là xong ngay nửa vấn đề. Nếu thật sự xác Bác ở Ba Đ́nh là thiệt th́ việc mua lại “một chút ǵ của Bác” để thử chắc không khó. Cả vấn đề sẽ được giải quyết ngon lành, trừ khi “Bác Ba Đ́nh” không c̣n nằm đó mà là xác giả và chủ tịch họ Nông luôn đeo bao tay khi tiếp các phái đoàn ngoại giao. Tuy nhiên, với t́nh trạng tham nhũng có cầu chứng nhất thế giới hiẹân nay của “nhà nước ta”, viẹâc mua cọng tóc hay cái móng tay của chủ tịch chắc chắn cũng dễ ợt.

Xin quư vị theo dơi câu chuyện về mối t́nh lớn của Bác, nhân vật có hành tung mờ ảo, xuất quỷ, nhập thần qua những tô vẽ của chính ông và đảng Cộng Sản Việt Nam. Ông cũng là nghi can (hay thủ phạm?) cũng như là ông bố vắng mặt (absent father) của chủ tịch họ Nông (Theo họ mẹ v́ người thiểu số Việt Nam thường theo phong tục lấy họ mẹ).


Phần 1: Hoa sơn cước

 
Hoa sơn cước: thiếu nữ Mường
Cô gái đứng ngay hàng đầu trong hàng người dân tộc. Cô mặc bộ đồng phục nữ thanh niên: Quần tây kaki xanh, áo vải phin trắng, chiếc khăn quàng đỏ chói cột quanh cổ làm nổi bật nước da trắng hồng. Hai con mắt đen lay láy cuả cô mở rộng, náo nức trước cảnh đông đảo trên quảng trường Ba Đ́nh, tay cô ôm bó hoa thật đẹp, thật vĩ đại chờ đến lượt đại biểu người dân tộc lên tặng hoa cho Bác ngày lễ độc lập.

Măi đến lúc chân cô mỏi nhừ, hai cánh tay ră rời và mồ hôi dán chặt lớp vải áo mỏng vào người cô th́ mọi thủ tục mới xong và đến lượt cô được giới thiệu ra tặng hoa cho Bác.

Cô lấy dáng thật ngay ngắn, đi thẳng đến trước mặt Bác rồi trịnh trọng cúi đầu, kính cẩn dâng bó hoa tươi thắm lên Bác. Bác tươi cười nh́n tận khuôn mặt xinh xắn, thân ái ôm chặt cô vào ḷng, vỗ nhẹ tấm lưng thon lẳn, ướt đẫm mồ hôi, hồng rực dưới lớp vải mỏng rồi âu yếm, nhẹ nhàng buông cô ra. Bác đưa tay vuốt hàm râu, hai con mắt vui vẻ nh́n cô, cười thật hiền hậu, tŕu mến bảo cô:

- Ôi chao, đoá hoa Sơn cước của người dân tộc đây phải không? Thế nào? Cháu tên ǵ? Được về dự lễ Quốc Khánh có phấn khởi, hồ hởi không?

Cô gái gốc người Nùng, tên Nông thị Xuân tự nhiên thấy hai mắt ḿnh rưng rưng lệ v́ cảm động khi được vị cha già dân tộc quan tâm hỏi han, cô ấp úng:

- Thưa Bác, cháu tên Xuân, cháu phấn khởi,... hồ hởi lắm.

- Cháu về với tư cách ǵ?

Hai mắt sáng rỡ, cô gái hănh diện đáp:

- Thưa bác, cháu là... đại biểu đội nữ thanh niên dân tộc Cao Bằng ạ.

Bác ân cần vỗ vai, động viên cô:

- Cháu được hân hạnh đại diện cho người dân tộc th́ phải đảm bảo thi đua học tập tốt, lao động tốt để lập thành tích dâng lên Đảng và Tổ quốc nhá. Cháu nhớ rằng Thanh niên là vốn qúy của dân tộc. “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên”! Phải tranh thủ phục vụ tốt nhá!

Xuân đứng thẳng, ưỡn ngực tự hào, cô nghe bầu nhiệt huyết sôi sục nhiệt t́nh khi được đứng cạnh người, nghe người dậy bảo. Hănh diện biết mấy khi được Bác quan tâm động viên như thế!

Cô đặt nắm tay lên trái tim, lồng ngực phập phồng v́ hồi hộp và sung sướng. Cô trịnh trọng hứa:

- Thưa Bác, cháu xin đại diện đoàn thanh niên Cao Bằng tuyên thệ sẵn sàng hy sinh tính mạng phục vụ Bác, Đảng và Nhà Nước để xứng đáng lời Bác dậy.

Một đại biểu khác bước lên theo hướng dẫn của cán bộ lễ nghi. Bác nắm tay cô thật chặt thay cho lời chào và Xuân bàng hoàng bước xuống khán đài, ḷng lâng lâng sung sướng. Tiếng loa ồn ào, tiếng xôn xao của rừng người vẫn vang vang bên tai cô...

***
Chiếc xe ngừng bánh trước cửa căn biệt thự kín đáo ở phố Hàng Bông Nhuộm, trên cột cổng có tấm bảng sắt đen ś có khắc hai con số 66, cánh cổng mở rộng cho xe lăn bánh vào. Xuân xuống xe, hồi hộp đi theo đồng chí Trần Đăng Ninh, Tổng cục trưởng cục Hậu cần lên gác.

Căn gác tuy nhỏ nhưng thật lịch sự, đẹp đẽ. Đồng chí Tổng cục trưởng bảo cô:
- Bây giờ cô ở tạm đây, tuy nhỏ nhưng rất đầy đủ tiện nghi. Ở đây rất tiện, cô sẽ được bố trí làm việc trực tiếp với đồng chí Bộ trưởng bộ Công An. (1)

Xuân rụt rè:

- Thưa đồng chí, đồng chí giáo dục, bảo tôi lên Hà Nội, đảm nhận công tác hộ lư phục vụ Bác... Thưa... thế Bác ở đâu ạ.

Đồng chí Tổng cục trưởng tươi cười:

- Th́ cô nghỉ ngơi ít lâu, học tập nghiệp vụ tốt rồi chúng tôi sẽ bố trí công tác cho cô.

Cánh cửa bật mở, một người mặc quần áo đại cán, có bộ mặt lỳ lỳ, vô cảm bước vào. Ông Ninh trịnh trọng bắt tay hắn:

- Vừa nhắc đến đồng chí là có đồng chí. Đây là đồng chí Xuân được điều về làm công tác hộ lư phục vụ Bác. C̣n đây là đồng chí Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng bộ Công an.

Xuân cúi đầu chào, ông Hoàn cười thật to, tiếng cười ông làm Xuân muốn rùng ḿnh, hai con mắt ông híp lại nhỏ tí, cả người ông rung theo tiếng cười rổn rảng. Ông thân mật đưa tay ra:

- À, đồng chí Xuân đây à. Đồng chí thật may mắn được đi nhá… Hớ…hớ…hớ….
Bàn tay to lớn, ướt đẫm mồ hôi cuả đồng chí Hoàn nắm chặt tay cô lắc đi, lắc lại măi làm cô nổi gai ốc khắp người.

Tại sao cô lại phải làm việc với bộ Công An, với đồng chí Trần Quốc Hoàn? Cô có phải nghi can đâu? Cô được điều về thủ đô để phục vụ Bác cơ mà. Cô hoang mang lập lại lời giới thiệu của đồng chí Ninh:

- Thưa đồng chí, tôi được điều về công tác phục vụ Bác.

Hoàn lại cất tiếng cười khanh khách, hai con mắt hắn nheo nhỏ lại y hệt hai lằn chỉ:

- Th́ thong thả rồi đồng chí sẽ được bố trí công tác phục vụ Bác. Công tác tối quan trọng th́ ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng đă chứ. Đây nhá, sơ bộ, đồng chí phải nghiên cứu hồ sơ này đă, có ǵ lợn cợn, không thông cứ báo cáo, sẽ có người đến chỉ đạo hướng dẫn thêm. Chủ yếu là học tập tốt đă, khi cần cô sẽ được gọi.

Hắn đưa cho cô một xấp tài liệu. Xuân đỡ lấy, dở từng tờ, liếc qua, thấy chỉ dẫn cách ăn nói với Bác, ghi những các thói quen, sở thích của Bác, nhắc nhở nhiệm vụ hộ lư của cô là chăm sóc Bác về vấn đề thể lực và sinh lư để... đảm bảo sức khoẻ tốt cho Người. Cô hơi đỏ mặt, run lên.

Đồng chí Hoàn bảo cô:

- Trong kia là pḥng tắm, pḥng ngủ, nhà bếp. Quần áo cô sẵn đầy trong tủ, thức ăn uống trong bếp. Có cả điên thoại để liên lạc với tôi. Cô yên chí, cần ǵ cứ nói với đồng chí đến dậy nghiệp vụ cho cô hay với người gác ở nhà dưới báo cáo cho tôi hay gọi thẳng tôi cũng được, sẽ có người lo mọi khâu đầy đủ.

Hắn ra vẻ thân mật:

- Tôi phục vụ Bác lâu, tôi biết, Bác giản đơn lắm lại bận việc Đảng, việc Nước, chắc cô chẳng bận lắm đâu. Chỉ cần giữ ǵn người khoẻ mạnh, thơm tho, sạch sẽ là Bác vui ḷng rồi. Có muốn đi đâu th́ gọi tôi, tôi bảo lái xe đến đưa đi.

Từ đấy, ngày nào cũng có người đến dậy Xuân học tập cách phục vụ Bác.
Đồng chí Ninh và Hoàn cũng đến động viên cô luôn. Xuân năng nổ học tập nên tiến rất mau. Ba tháng sau, vào xế chiều ngày chủ nhật, Hoàn điện đến bảo cô:

- Cô Xuân khẩn trương lên sửa soạn thật cẫn thận, tối nay vào phục vụ Bác.

Tim Xuân đập th́nh thịch, cô hồi hộp đến cuống cả tay chân lên:

- Thưa... thưa... đồng chí Bộ trưởng, tôi phải... sao ạ?

Hắn cười thích thú:

- Th́... càng giản đơn càng rơ vẻ đẹp hoa đồng cỏ nội của cô, chứ hoa thành thị, hoa vương giả th́ ở đây ối ra. Cần nhất là phải sạch sẽ, tinh khiết, thơm tho như hoa Lan ấy, Bác yêu hoa Lan lắm. Thôi, cô sửa soạn đi, quăng chiều chiều, tôi đến đưa cô vào Chủ tịch phủ gặp Bác.

***

Không bao giờ Xuân quên được giờ phút thiêng liêng ấy khi Xuân được đưa vào ra mắt Bác!

Sau khi bảo vệ được phép đi ra, Bác rất thân mật hỏi chuyện Xuân. Từ chuyện gia đ́nh, anh em tới việc học tập của Xuân trong mấy tháng ở phố Hàng Bông nhuộm. Bác bảo Xuân rót nước cho Bác rồi Bác tự nhiên cởi áo, bảo Xuân xoa dầu, đấm lưng, tẩm quất cho Bác. Bác t́nh tứ, thoải mái nằm dài ra, bảo Xuân:

- Hôm lễ độc lập ấy, Bác nh́n thấy Xuân là Bác thích rồi. Xuân đúng là đoá hoa lan rừng hoang dă. Những ngày Bác c̣n đang làm Cách mạng ở hang Pắc Bó, bác yêu và nuôi nhiều lan rừng v́ bác sống cô đơn lắm nhưng nhờ vậy Bác dồn hết tâm huyết vào cuộc Cách mạng cứu nước khỏi tay Thực dân Pháp. Dù bận rộn việc nước nhưng bác cũng để th́ giờ dậy dỗ các cháu thanh niên làm Cách mạng, Bác c̣n thú làm thơ, viết báo ngoài thú chơi Lan nữa.

Xuân rung động cả tâm hồn, cô nghĩ thầm: “Ôi chao, con người Bác sao mà siêu quần tài hoa đến thế!”

- Những bài thơ của Bác được cho vào chương tŕnh giáo dục suốt các cấp học. Từ cấp 1 đến cấp 3 rồi cả vào Đại học. Cán bộ trẻ như Xuân lại càng phải học thuộc ḷng về thơ văn và tư tưởng Hồ Chí Minh cuả Bác. Mai sau, khi đồng bào ta, dưới sự lănh đạo của Bác và Đảng đánh đuổi được thực dân Pháp sẽ xây dựng lại tổ quốc ngày càng to, đẹp hơn.

Xuân mê mẩn nghe những lời tâm huyết của bác. Cô rạo rực cả người khi được tẩm quất cho Bác. Người Bác c̣n gọn gàng, rắn chắc lắm dù bác đă hơn sáu chục tuổi. Cô đấm bóp, vuốt ve cho Người rất hăng hái, tận t́nh, Bác rên lên nho nhỏ và thể xác Xuân cũng gào lên đ̣i hỏi.

- Xuân lấy chai Thai... Xuân rót rượu ra hai bác cháu ḿnh uống đi.

Chiếc ly được Xuân rót đầy. Cô bưng bằng cả hai tay đưa đến mời Bác.

- Xuân cùng uống với bác chứ.

Cô gái rót rượu ra ly rồi run rẩy bưng ly rượu đưa lên môi uống một hơi cạn theo dấu hiệu cạn ly cùng Bác. Cô đặt chiếc ly không xuống, người nóng hừng hực như muốn bốc hơi.Có cho uống hết ṿ rượu cần của bản làng, cô cũng không say đến thế, mặt cô đỏ bừng bừng, cô luống cuống làm theo ư Bác. Mặt Bác đờ ra v́ sướng, Bác rít lên nho nhỏ:

- Xuân, Xuân, Xuân, Xuân...ới … Xuân

Cô gái miền sơn cước nhắm nghiền đôi mắt, run người lên v́ thỏa măn.
Lúc xong, Bác bảo Xuân sửa soạn nước ấm pha nước hoa cho Bác tắm. Xuân ngồi âu yếm, kính cẩn kỳ cọ kỹ lưỡng cho Bác, Bác thân mật kể chuyện Kháng chiến gian khổ rồi Cách mạng muà thu thành công cho Xuân nghe.

Bác thật là người giản đơn cực kỳ và cách nói năng cuả Bác sao mà thuyết phục Xuân đến thế! (Chẳng thế mà Bác làm Chủ tịch nước!) Ước ǵ Xuân được hầu hạ Bác măi măi?

Xuân sửa soạn cho Bác đi ngủ. Cô được nằm với Bác, cô say sưa, ngây ngất nh́n Bác. Với Xuân, Bác có ngoại h́nh tuyệt vời. Chao ôi! nh́n từ cự ly nào Bác cũng đẹp đẽ, ngời sáng!

Bác, người cha già dân tộc, người mà trong cuốn “Những mẫu chuyện về đời hoạt động cuả Hồ Chủ Tich”, Trần Dân Tiên (2) đă kể lại biết bao điều đáng tôn thờ, cảm phục. Cuốn sách ấy, ai cũng phải học tập thuộc ḷng.

Từ ḷng kính phục chỉ trong phút chốc Xuân đâm ra say mê bồng bột con người cao quư cả đời hy sinh v́ dân, v́ nước; con người không màng tới hạnh phúc cá nhân mà chỉ biết lo cho Tổ Quốc và dân tộc.

Những khi phục vụ Bác ăn, Xuân được Bác ân cần cho cùng ăn, cùng uống chung mấy chén rượu bổ đặc biệt ấy. Bác hay âu yếm vuốt má Xuân:

- Thế, cả cuộc đời Bác đă hy sinh cho Đảng, cho Nhân dân, cho Tổ quốc, cho lư tưởng Cộng Sản, Bác chẳng có ǵ là cuả riêng Bác. Đến cả tấm thân này, Bác cũng dâng hiến cho Tổ Quốc nên nếu Bác có giữ ǵn sức khoẻ, có cần… ǵ đi nữa th́ cũng v́ Đảng, v́ Nhân dân và v́ Tổ Quốc chứ chẳng phải cho riêng Bác.

Xuân đă ngây ngất nép vào ḷng Bác, áp sát bộ ngực thanh tân vào người Bác, trả lời như trong cơn đồng thiếp và trong cơn rạo rực cuả cơ thể đă đến từ lúc nào sau những ly rượu bổ nóng bừng bừng:

- Cháu...Em... cũng chẳng có ǵ hơn để dâng lên Bác ngoài tấm thân trong trắng của em. Em đại diện cho cả dân tộc người Nùng của em, kính cẩn dâng lên Bác ḷng trung thành với Bác và Đảng và Tổ Quốc thiêng liêng.

Xuân sẵn sàng hy sinh tất cả cho Bác, cho Đảng, cho Tổ quốc và cho Lư tưởng!
Tâm hồn trong trắng ngây thơ của cô đă được đồng chí Uỷ viên Trung ương đảng, chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần động viên trong suốt thời gian đồng chí lên Cao Bằng để tiếp xúc với cô, với gia đ́nh, với cơ quan của cô.

Cô và mọi người liên hệ đều hănh diện v́ cô được các đồng chí tín nhiệm giao nhiệm vụ cao cả về thủ đô phục vụ Bác! Để Bác và Đảng phục vụ Tổ Quốc, hoàn thành nhiệm vụ lịch sử: giải phóng đất nước, đưa đất nước đến chủ nghĩa Cộng sản! Tất cả các đồng chí lănh đạo đều nhất trí động viên cô như vậy.

Phải, nhiệm vụ cao quư quá chừng, đừng nói ǵ việc cô sung sướng và sẵn sàng phục vụ Bác mà Bác có bảo cô lao đầu vào lửa cô cũng lao vào ngay. Con người thần thánh đến thế, cao qúy đến thế làm sao cô không tôn thờ cho được? Núi rừng của cô cũng sẵn ḷng v́ Bác mà hiến thân nói ǵ cô!

***

Hàng tuần Bác đều cho gọi Xuân vào với Bác, lúc th́ một đêm, lúc th́ vài ba ngày. Khi th́ đồng chí Bộ trưởng Trần Quốc Hoàn đích thân đến đón cô, khi th́ đồng chí Ninh (mà Bác thân ái gọi là “chú Ninh Xồm”), bảo vệ viên của Bác” từ trên Chủ Tịch Phủ xuống đón cô đi.

Bác quả là con người siêu tuyệt, vĩ đại nên tất cả những ǵ thuộc về Người đều vĩ đại. Xuân sung sướng lắm, tấm thân sơn nữ được hưởng ơn mưa móc cuả Bác ngày càng nơn nà. Cô tự ví ḿnh như nàng cung nữ được ân sủng cuả đấng quân vương! Mà chẳng quân vương sao Bác lại là chủ tịch nước?

Phải, sẽ có một ngày nào đó, khi cô cho Bác đứa con nối dơi, Bác đă hứa với cô rằng cô sẽ được Bác chính thức công nhận:

Cô là vợ chính thức của Bác!
Cô sẽ được hầu hạ Bác suốt đời!
Cô sẽ là bà chủ tịch nước!
Có phải cô là cô Tấm ngày xưa được làm Hoàng hậu không?

Cô hănh diện, cô hạnh phúc, cô đẹp mơn mởn ra. Nụ cười thắm tươi tự nhiên, cặp má hồng, đôi mắt long lanh, thân ḿnh tṛn lẳn, khoẻ mạnh, hai chân thuôn dài, chiếc eo thắt lại thon thả. Cô lại ăn nói ngọt ngào, dịu dàng, yểu điệu, ai nh́n thấy cũng phải suưt soa khen ngợi, chẳng thế mà bà cụ Tư, mẹ một đồng chí tử sĩ ở cùng khu phố, khi thoáng thấy bóng dáng cô tha thướt yểu điệu bước xe ô-tô vào Chủ Tịch Phủ đă buột miệng:

- Gớm, Bác thật có mắt tinh đời,

“Những người thắt đáy lưng ong,
Vừa khéo chiều chồng, vừa khéo nuôi con!”

Hoa đồng cỏ nội mà ăn đứt các cô Hà Nội ta!

Rồi cụ chép miệng than vu vơ:
- Chẳng biết có thoát không?

Vừa buột miệng xong, cụ hốt hoảng, trợn mắt, đưa tay lên vă vào miệng:

- Phỉ phui, cái mồm ăn mắm ăn muối chỉ nói ngu! Nói ngu! Có muốn sống ăn cơm hay muốn đi buôn muối (3) sớm?

Cụ đứng dậy, te tái đi về nhà, vừa đi vừa lơ láo nh́n quanh như vừa thấy ma hiện ra trước mắt cụ.

***


Phần 2: Mộng ảo

 
Mộng ảo
Xuân tắm rửa thật kỹ lưỡng. Cô trang điểm, mặc quần áo thật lộng lẫy, bôi thêm một chút nước hoa vào tóc, vào gáy, vào hai bàn tay, hôn bé Trung một cái thật kêu rồi vui vẻ bảo Vàng và Nguyệt:

- Hai em ở nhà với bé Trung nhé, chị vào với Bác chả biết lúc nào về cả. Bác bận rộn lo lắng việc nước quá cơ, đến là thương.

Vàng cười thật tươi, tấm tắc bảo Xuân:

- Gớm, chị dạo này cứ đẹp mầu mầu ra. Gái một con trông ṃn con mắt thật, mà lại hiện đại ghê cơ, ai dám bảo cô Xuân này ở Cao Bằng? Nữ trang sáng choang! Quần áo lụa là, son phấn với nước hoa cứ thơm lừng.

Xuân hănh diện:

- Toàn Bác cho người đem lại đấy. Xem ông Hoàn đến chưa để chị đi kẻo muộn, để người ta đợi, người ta nói cho.

Nguyệt chen vào:

- Ông ấy mà dám nói đến chị? Bà Chủ Tịch chứ vừa à. Giá như thời xưa th́ chị chẳng Hoàng hậu cũng Qúy phi đấy chứ. Tội khi quân (4) có mà mất đầu.

Xuân đưa tay lên miệng, suỵt một tiếng nhỏ, th́ thầm:

- Em chớ nói thế, nguy hiểm lắm, với lại Bác bảo chế độ Cộng sản th́ tất cả mọi người đều b́nh đẳng. Nhân dân làm chủ đất nước, nhà nước quản lư. Bác với các đồng chí lănh đạo chỉ là đầy tớ của nhân dân!

Vàng cười tự nhiên:

- Hay nhỉ, sao lại có thứ nhân dân quèn như ḿnh được làm chủ đất nước nhỉ? Mà làm đầy tớ như các đồng chí lănh đạo thế th́ lạ nhỉ! Sướng quá nhỉ! Nhất là cái ông Hoàn, Bộ trưởng Công an ấy, muốn bắt ai, giết ai cứ tự nhiên...

Xuân hốt hoảng đưa tay bịt miẹâng Vàng:

- Này, ở đây tai vách, mạch rừng đấy, không phải như ngày ở trên rừng Cao Bằng đâu mà nói bừa ra.

Cô cúi đầu, nói thật nhỏ:

- Ăn nói phải giữ ǵn cẩn thận em ạ. Chỗ này nguy hiểm lắm.

Nguyệt nhắc:

- Chị nhớ thưa với Bác chuyện ấy đi nhá.

Xuân buồn buồn:

- Ừ, chị nhớ. Cả hai tuần nay Bác mới cho gọi chị, không xin Bác th́ chả biết bao giờ mới được Bác gọi vào nữa.


*

Dưới ánh đèn dịu mát, căn pḥng thật đầm ấm, gợi t́nh và mát rười rượi. Trên chiếc giường đệm ấm áp, Xuân ngồi đút từng quả nho tây chín vàng, mọng nước vào miệng Bác. Tay kia cô dịu dàng vuốt ve những sợi tóc đă bạc mầu thật nhiều trên đầu Bác đặt êm ái trong ḷng nàng.

Biết Bác luôn dễ chịu, thân mât và thoải mái sau những lần được chiều chuộng, thoả măn ái t́nh. Xuân cố thu hết can đảm, ngọt ngào:

- Thưa Bác, cậu Trung lúc này ngoan lắm ạ. Em muốn đưa cậu vào thăm Bác nhưng không có phép Bác gọi nên không dám. Em rất may mắn nên sinh được cậu Trung để nối gịng dơi kiệt xuất của Bác.

- Ừ, lần sau cô cho cậu Trung vào thăm Bác.

Xuân run run:

- Thưa Bác, đă có con nối dơi... Lúc trước Bác có hứa, vậy...xin Bác cho... mẹ con ra... công khai.

Bác Hồ hơi chau mày, ngồi dậy, nghiêm nghị nh́n thẳng vào mắt Xuân. Cô nghe tim ḿnh thắt lại. Cặp mắt Bác sáng quắc đăm đăm nh́n cô, hai con mắt như có lửa. Tự nhiên Xuân sợ run, cô run rẩy khép vạt chiếc áo ngủ mong manh lại, cúi đầu nh́n xuống, ấp úng:

- Thưa Bác, lúc trước Bác hứa...

Bác nghiêm nghị cắt ngang:

- Cậu Trung được mấy tháng rồi?

Nghe hỏi tới con, Xuân thấy can đảm trở lại:

- Thưa Bác, cậu được sáu tháng rưỡi.

Bác ngồi im lặng, không nói, thỉnh thoảng lại hít từng hơi thuốc lá thơm lừng, hai má hóp lại từng hồi, vẻ mặt đăm chiêu. Sau cùng Người nâng ly rượu trên chiếc bàn đêm lên uống mộtt hơi cạn, chậm răi:

- Cô xin như vậy là hợp t́nh, hợp lư nhưng phải được bộ Chính trị đồng ư,nhất là mấy ông Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt đồng ư mới được...

Bác đứng dậy, ngọt ngào chậm răi:

- Do đó, cô phải chờ một thời gian nữa. À, mà các cô ở đằng ấy có nhiều người lạ đến thăm lắm à?

Xuân ngạc nhiên, sợ hăi:

- Thưa Bác, đâu có ạ. Ba chị em không có ai quen ở Hà Nội cả. C̣n bà con ở Cao Bằng th́ chỉ biết chúng em về Thủ đô chứ chẳng biết ba chị em ở đâu cả v́ vấn đề bảo mật...
Bác nh́n thẳng vào mặt cô:

- Lạ nhỉ, không lẽ ông Bộ trưởng Công an nói dối?

Bác đi quanh căn pḥng một chút th́ dừng lại, giang hai tay ra chờ đợi, Xuân biết ư, khép nép đứng dậy, thay quần áo ngủ cho bác rồi tắt bớt đèn, hầu Bác đi nghỉ.

***

Buổi sáng, khi Xuân dậy th́ Bác không c̣n nằm bên cạnh cô.

Đêm hôm qua, Bác ngủ không được yên giấc, chắc người đă dậy ra pḥng làm việc, lo việc đảng, việc nước. Thường cô được đưa vào Chủ Tịch phủ lúc chiều vào tối và ra về vào sáng sớm để tránh sự ḍm ngó, ṭ ṃ của dân chúng dù cô ở lại qua đêm hay qua mấy ngày cũng thế. Xuân nằm im suy nghĩ, giờ này mà chưa thấy tin nhắn th́ chắc hôm nay cô sẽ ở lại đây hầu Bác.

Cô trở dậy vào pḥng tắm để tắm rửa và trang điểm rồi đi về phía pḥng làm việc của Bác. Tới gần cửa, chợt tiếng Hoàn thoảng vào, th́ thầm nho nhỏ:

- Thưa Bác, vâng...

-...

- Thưa Bác, vâng, sẽ... rất kín đáo. Vâng...
-...

- Vâng… từ từ...

Bác gằn giọng:

- Tối mật đấy. Chú phải đích thân lo việc ấy cho gọn gàng.

- Xin tuân lệnh bác.

Xuân nép ḿnh vào sau cánh cửa, Cô chợt lo lắng bâng quơ và rùng ḿnh khi nghĩ tới Trần Quốc Hoàn. Nh́n hắn cô có cảm tưởng như đụng phải con sâu róm hay hơn nữa, một con rắn độc. Có một cái ǵ trong ánh mắt, khoé cười của hắn làm cô sợ hăi. Mỗi lần hắn đến đón cô, cô thấy cặp mắt hắn như gắn chặt vào cô dù cô đi đứng trước hay sau hắn. Hôm nay, hắn lại được Bác gọi tận vào pḥng mật dặn ḍ, việc chắc quan trọng lắm.

Xuân nhẹ gót, rón rén đi trở lại pḥng ngủ. Cô thở một hơi dài rồi dọn dẹp lại chiếu giường và ra chờ chú bếp sửa soạn bữa điểm tâm cho Bác.

***

Sau hôm ấy, Xuân như người ngồi trên đống lửa. Trước khi cô sinh, mỗi tuần ít ra, Bác cho gọi cô vào một lần, khi qua đêm, khi ở lại đến vài ngày. Sau khi cô sinh, hai tuần Bác mới cho gọi cô vào hầu Bác. Có lần, cô đánh bạo hỏi, Bác chỉ nói gọn:

- Bác bận lắm.

Bây giờ, đến ba tuần nay Bác không cho gọi cô, cô lo lắm.

Hay Bác giận cô dám xin Bác chính thức cho mẹ con cô ra công khai? Sao cô dám cả gan đến vậy?

Việc nước là quan trọng, cô là ǵ mà dám đ̣i Bác phải chính thức công nhận hai mẹ con?

Tối nay, đồng chí Bộ trưởng bộ Công An Hoàn đến bất ngờ, Xuân ra đón ngoài đầu cầu thang. Cô vừa vui vừa lo, chắc có lệnh Bác gọi cô vào trong Chủ Tịch phủ đêm nay?

Đồng chí Bộ trưởng bước vào trong, tay đóng ngay cửa lại. Hắn đảo mắt nh́n quanh, miệng vui vẻ:

- Không, Hôm nay Bác không gọi cô, tôi chỉ đến thăm cháu Trung một tí...

Thấy không có ai, hắn kéo thốc Xuân vào cái buồng nhỏ cạnh đấy, vật nàng xuống giường. Xuân kêu lên, hắn nghiến răng, rút chiếc khăn trong túi quần ra nhét vào miệng nàng, quát nhỏ:

- Muốn chết à?

Nghe tiếng lục đục vật nhau và tiếng ú ớ của Xuân, Nguyệt và Vàng từ pḥng trong bế bé Trung chạy ra. Thấy hắn đang ngồi đè trên ḿnh Xuân, Nguyệt sợ hăi qụy xuống, ngồi dúm lại một góc. Vàng đứng ngay cửa buồng tru lên:

- Ối giời ơi, người ta giết chị Xuân tôi! Cứu chị Xuân tôi với! Ối giời ơi là giời!
Hoàn bỏ Xuân ra, hầm hầm đứng dậy, rút phắt khẩu súng, hoa hoa ra phía cửa pḥng, quát:

- À, con ranh con này gan nhỉ? Chúng mày im mồm, không ông cho chết hết. Liệu cái mồm chúng mày.

Hai cô gái sợ đến nhũn người ra. Vàng run lập cập, không kêu nổi ra tiếng nữa. Hoàn xốc lại quần áo ngay ngắn, nghênh ngang xuống dưới nhà, ra xe đi về.

Xuân gỡ chiếc khăn nhét trong miệng, loạng choạng bước ra, ôm choàng lấy Vàng, oà lên khóc:

- Khổ thân chúng ḿnh rồi em ơi...

Vàng run rẩy v́ sợ và v́ giận:

- Sao lúc nó vưà nắm tay chị, chị không kêu lên, chửi cho nó sợ mà lại để nó lôi vào đấy? Chúng em không ra kịp th́ c̣n ǵ là chị?

Xuân ôm mặt nức nở:

- Đau khổ, nhục nhă lắm hai em ơi.

- Sao chị không chống lại?

Xuân càng khóc to hơn:

- Nó có vừa đâu em. Chị biết thằng Hoàn này là con quỷ dâm dục, hăm hiếp, giết người rồi quẳng xác xuống hồ Ha-Le thủ tiêu, nhiều người biết mà chẳng dám hở môi v́ sợ nó vu oan giết lây...

Xuân rung lên:

- Chị sợ nó lắm nên cũng có ư đề pḥng nhưng chị nghĩ Bác đă yêu chị, đă hứa sẽ cho chị ra công khai th́ nó chẳng dám hỗn. Không ngờ, ngay lúc chị vừa có cháu Trung chưa bao lâu th́...

Xuân nghẹn ngào:

-...nó đến, chị ra đón th́ thấy nó cười xỏ lá lắm. Chị giữ ư đi xa, nó chẳng thèm nói, đi thẳng vào nhà, đè chị ra hôn...

Vàng kêu lên:

- Thật thế cơ à?

Xuân cúi xuống, nước mắt nhỏ giọt:

- Chị không dám tâm sự với ai mà cũng không làm sao thoát khỏi nanh vuốt nó. Sau chị xin hai em về là để tránh mặt nó nhưng những khi công an gọi hai em đi làm giấy tờ là nó lại đến kiếm chuyện tán tỉnh chị.

- Thế nó không sợ chị mách Bác à?

- Chị chẳng biết nhưng trông nó vênh vang với chị lắm, chẳng có vẻ nể nang ǵ cả. Mà Bác th́ tin tưởng nó lắm.

Vàng buồn rầu:

- Chị phải nghĩ cách nào đi chứ không th́ chúng ḿnh chết hết mất!

***

Mấy hôm sau, có lệnh ở sở Công an đ̣i Vàng và Nguyệt lên bổ túc hồ sơ xin gia hạn tạm trú từ buổi trưa. Xuân đang nằm nghe nhạc canh cho con ngủ th́ Hoàn đến, hắn dùng chià khoá riêng mở cửa vào. Xuân giật thót ḿnh nhưng cố giữ vẻ b́nh tĩnh đứng dậy:

- Chào đồng chí. Hôm nay Bác cho đồng chí đến gọi tôi ạ? Hai em tôi chạy ra đầu phố về ngay bây giờ.

Hoàn gật gù, cười đểu:

- Thế à? Chứ không phải các cô ấy lên sở Công an làm việc à? Bác nào cho gọi cô? Chỉ có Bác Hoàn này thôi.

Hắn xán lại, ôm chầm lấy cô, hôn tàn bạo vào miệng cô. Xuân run lên v́ giận, đẩy phắt hắn ra:

- Không được hỗn, tôi là vợ ông Chủ tịch nước.

Hắn nhanh nhẹn bẻ quặt hai tay cô ra đằng sau, cười nhạo báng:

- Tôi biết bà to lắm nhưng sinh mệnh bà ở trong tay tôi, cả dân tộc Việt Nam, cả bố mẹ bà cũng thế. Tôi muốn bắt, thủ tiêu đứa nào tùy ư.

Hắn rút súng dí vào ngực cô, đẩy cô ngồi sụp xuống ghế. Cô uất ức kêu lên:

- Anh cứ bắn đi!

Hắn cười kh́ kh́:

- Tôi chưa dại ǵ bắn bà, tôi c̣n tặng bà vật khác.

Hắn dắt súng vào người rồi rút ra sợi giây dù thắt sẵn tḥng ḷng. Xuân run lẩy bẩy v́ sợ và v́ giận, người nhũn ra, hết cả sức kháng cự. Hắn quàng cái tṛng vào cổ cô rồi kéo cô lại giường, tự tay lột quần áo cô ra, ngắm nghiá chán chê rồi phũ phàng hiếp cô. Xuân đau đớn, xấu hổ lấy tay che mặt. Hắn cười khành khạch, cặp mắt c̣n đỏ đầy dục vọng, nham nhở:

- Thanh niên nó phục vụ không khoái hơn ông già sao mà c̣n vờ làm gái! (5)
Hắn dịu giọng:

- Anh yêu em lắm, em cứ hưởng những ǵ anh cho em có sung sướng hơn không? Được lúc nào hay lúc ấy, nghe anh, có chết cũng đỡ thiệt thân em ạ.

Hắn lôi trong túi trên chiếc áo đại cán ra chiếc hộp đựng nhẫn, đặt vào tay cô, nham nhở:

- Đây anh tặng em nhưng đừng dại mà cho ông cụ trông thấy. Nói cho em biết, ông ấy mà biết th́ em chết trước, ông cụ tin anh hơn tin em.

Hắn quắc mắt lên:

- Mà nhớ phải bảo hai con ranh con ở với em câm miệng lại, bép xép th́ toi mạng đấy.
Xuân nằm che mặt, ấm ức khóc trong khi hắn thản nhiên đứng dậy mặc quần áo ra về, miệng huưt sáo: Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn các em nhi đồng...

***

Măi khuya hôm ấy, Vàng và Nguyệt mới về khi Xuân đang nằm rũ rượi trên giường. Thấy hai cô, Xuân uất ức oà lên nức nở rồi kể lại chuyện vừa qua, cô tủi nhục, nức lên từng hồi. Hai cô em lặng người đi. Một lát, Vàng ngẩng lên nh́n Xuân:

- Chị ơi, hay chị thưa chuyện với Bác?

Xuân khóc nức lên:

- Em bảo chị thưa sao với Bác? Nó c̣n bảo chắc chắn là Bác tin nó hơn chị. Hôm nọ chị có nói xa xôi với Bác rằng chị nghe nói thằng Hoàn dâm ô lắm th́ Bác cười: “Bọn xấu nó muốn triệt hạ uy tín cuả đảng viên cốt cán đấy mà! Đồng chí ấy học tập tốt, làm việc tốt, giúp Bác đắc lực lắm. Đàn ông ai chả thế! Chuyện nhỏ nhặt ấy th́ có sao?” Em ơi, thế th́ chị biết nói làm sao để thưa với Bác là chị bị nó hiếp? Mà biết Bác có thương mà bênh chị hay lại... cho nó... ám sát cả chị?

Nguyệt run lên bần bật, th́ thào:

- Chị ơi, sao chị dám nói thế?

Xuân cười, nước mắt ṛng ṛng:

- Trên đời này chị tin tưởng tuyệt đối vào Bác nhưng bây giờ th́...

Vàng cương quyết:

- Chị phải thưa thật với Bác xem Bác dậy sao? Chẳng lẽ chị đặt điều rằng chị bị hiếp để bêu xấu chị? Có ǵ chúng em xin làm chứng cho chị vụ việc này.

Xuân nức lên, ôm choàng lấy Vàng:

- Em ơi, lần cuối cùng chị vào phục vụ Bác, Bác có hỏi chị là chị em ḿnh có nhiều người tới thăm lắm à. Bây giờ chị mới nghĩ ra là “họ” muốn vu oan cho chị em ḿnh làm gián điệp để thủ tiêu chị em ḿnh nếu việc vỡ lỡ ra đấy mà.

Vàng nói nhỏ:

- Hay chị em ta trốn đi?

Xuân đau khổ lắc đầu:

- Em ơi, thoát làm sao khỏi tay họ? Ḿnh như con chim trong lồng rồi, có dẫy dụa lắm chỉ thêm khổ thôi.

Nguyệt bây giờ mới tỉnh táo lại, cô rên lên:

- Chị ơi, bây giờ làm thế nào?

Xuân lau hai hàng nước mắt ṛng ṛng:

- Hai em ơi, chị ngu, chị có chết cũng đáng đời chị. Chị chỉ hối hận đă xin hai em về để cùng chịu chung số phận của chị.

Ba chị em ôm nhau nức nở. Bé Trung vẫn nằm chơi với món đồ chơi treo lơ lửng trên nôi.

***

Ninh cười thân mật với cô Xuân:

- Hôm nay Bác cho em lên đón bà sang Phủ.( 6) Em bận nên không kịp báo trước cho bà từ hôm qua. Thôi, bà cứ thong thả, để em ngồi chờ bà.

Nguyệt vào trong giúp Xuân sửa soạn, tắm rửa. Ninh ngồi chờ, nói chuyện văn với Vàng. Vàng vui miệng:

- Ai lái xe cho chị Xuân tôi hôm nay đấy, đồng chí?

- À, th́ cũng vẫn đồng chí Chiến ấy mà. (7)

Một lát Xuân bước ra, đẹp lộng lẫy, thơm phức:

- Chị lên phục vụ Bác, hai em ở nhà trông cháu hộ chị.

Vàng đưa mắt nh́n Xuân, ư nhị:

- Chị nhớ đấy chị nhé.

Xuân gật đầu:

- Chị nhớ.

Ninh trịnh trọng:

- Rước bà ạ.

Xuân thong thả theo đồng chí Ninh ra xe.

***
Vàng nghe tiếng gơ vội ra mở cưả. Anh Công an đứng trước cửa, đưa tay chào Vàng:
- Có phải đây là nhà cô Nông thị Xuân.

Vàng ngạc nhiên, Công an ở đây ai không biết chị cô là người được điều về để phục vụ Bác, dù là chỉ biết ngầm, tại sao anh Công an này lại không biết? Anh mới đổi đến làm việc ở phố này chăng? Có chuyện ǵ xẩy ra cho chị Xuân chăng? Cô lo lắng:

- Vâng, đây là nhà chị Xuân. Anh có việc ǵ cần hỏi chi tôi?

- Cô là thân nhân cô Xuân?

- Vâng, tôi là em...

- Tôi xin báo tin buồn là cô Xuân đă bị xe ô-tô chẹt chết tối hôm qua.

Vàng choáng váng đưa tay vịn lấy thành cửa, rú lên mếu máo:

- Chẹt xe chết? Chiều hôm qua, đồng chí Ninh đến đón chị tôi... mà.

Anh Công an nghiêm nghị:

- Tôi không được biết vụ việc. Chỉ biết báo cho người nhà là xác hiện để trong nhà thương Phủ Doăn...

Vàng vừa khóc vừa gọi Nguyệt ầm lên:

- Nguyệt ơi, Nguyệt ơi, chị Xuân bị ô-tô chẹt chết rồi. Em trông cháu Trung để chị vào thăm chị Xuân.

Nguyệt tất tả chạy lên, khóc nức nở:

- Hai chị em ḿnh cùng đi.

- Không, để chị đi một ḿnh, em bế cháu Trung vào không tiện.

Người Công an băn khoăn:

- Tôi chỉ được lệnh báo tin, không được lệnh đưa ai vào viện cả.

Vàng chắp tay vừa khóc vừa năn nỉ:

- Tôi lạy đồng chí cho tôi quá giang vào thăm chị tôi, tôi hứa không làm phiền phức ǵ đồng chí.

Người Công an ngần ngừ một lúc rồi gật đầu. Vàng vội vă theo xe anh ta vào nhà thương.
Qua bao nhiêu khâu hỏi han, cô xin vào thăm xác cô Xuân nhưng được trả lời:

- Xác c̣n đang khám nghiệm, cô về đi, c̣n không th́ phải chờ khám xong.

Vàng nức nở, ngồi sụp xuống, q ùy xuống lạy người y tá trực:

- Tôi lạy các đồng chí, xin đồng chí cho tôi chờ để nh́n mặt chị tôi…

Vàng chờ, chờ măi nhưng người ta không cho cô vào thăm xác chị cô!

Vàng khóc lóc. Vàng kêu gào vang lên, người ta luống cuống rồi người ta sốt ruột, người ta đành hứa với cô:

- Thôi, để chúng tôi mời Bác sĩ ra đọc biên bản mổ khám xác cho cô nghe rồi đi về. Ồn ào quá!

Chị cô chết rồi, kêu gào măi cũng thế thôi.

C ô đ ành ngồi cắn răng, âm thầm, thút thít, đợi chờ.

Gần trưa, khi cô mệt mỏi ngồi dựa vào tường pḥng chờ đợi th́ ông bác sĩ ra gọi cô vào văn pḥng, đọc cho cô nghe biên bản. Vàng khóc nức nở, cô nghe loáng thoáng:

“Trên thân thể tử thi không có thương tích, không phải bị đánh chém. Mổ tử thi, lục phủ ngũ tạng không bị thương. Dạ dầy không có chất độc (không bị đầu độc); Tử cung không có tinh trùng (không bị hiếp dâm) Duy chỉ có xương đỉnh đầu bị vỡ, rạn nứt, nước nhờn chảy ra…

Vàng nghe xong, người ta bắt cô kư vào giấy rồi cho cô về. Cô thất thểu đi ra. Cô nghe loáng thoáng tiếng th́ thầm bàn tán:

-...Chùm chăn... búa đánh... đỉnh đầu.

- Xe... Chủ tịch phủ...

Vàng rùng ḿnh, hai mắt tối sầm lại. Trong đầu cô có tiếng nói:

“Đúng thằng Hoàn cho người giết chị Xuân. Nó âm mưu cho thằng Ninh xồm và thằng Chiến bảo vệ đến lừa chị, bảo đón chị lên với Bác để giết chị.”

Hai chân mềm nhũn ra, cô ngồi lả người xuống ở góc phố. Một lát cô thấy tỉnh táo, mới gọi xe về nhà. Cô lên gác, đóng cửa trong, cửa ngoài, cài các cửa sổ thât kỹ rồi mới th́ thầm, nức nở kể lại chuyện cô vào nhà thương cho Nguyêt nghe. Hai cô ôm cháu Trung, ngồi ôm miệng khóc tấm tức.

Một lát Vàng ngừng khóc, uất hận bảo Nguyệt:

- Chị nghĩ thằng Hoàn nó giết người bịt miệng.

Nguyệt trợn mắt:

- Sao chị lại nghĩ thế? Ông Hoàn sao dám giết chị Xuân? Ông ấy không sợ Bác à.

Vàng th́ thầm:

- Chắc nó sợ chị Xuân mách Bác nên giết người bịt miệng.

Nguyệt lắc đầu:

- Không đâu, ông ấy biết chị Xuân sợ ông ấy lắm mà.

Nguyệt chợt run lên bần bật:

- Vàng ơi, “nó” biết rằng hai chị em ḿnh biết chuyện “nó” hiếp chị Xuân!

Một ư nghĩ khủng khiếp thoáng qua đầu, Vàng kêu lên như người bị ma làm:

- Nó biết chị Xuân xin ra công khai! Nó biết Bác bảo chờ bộ Chính Trị chấp thuận thế mà nó dám hiếp chị Xuân! Nó dám giết chị Xuân! Vậy là nó biết Bác không bằng ḷng? Hay là... ai ra lệnh cho nó giết chị ấy!

Nguyệt dúm người lại v́ sợ, cô run lẩy bẩy, th́ thầm:

- Chị ơi, sao chị dám nghĩ thế? Sao chị dám nói thế? Chị Xuân ơi, chị Vàng ơi, thế là chết hết chị em ḿnh rồi...

Vàng ôm chầm lấy Nguyệt, oà lên khóc:

- Nguyệt ơi, Cha mẹ ơi, làng nước ơi, thế là chết cả rồi.

Trong làn nước mắt nhạt nhoà, hai cô ôm nhau nức nở.

Tấm chân dung Bác trịnh trọng treo trên tường vẫn tủm tỉm cười, nh́n xuống.



 
Tác phẩm của Kathy Trần:

Được Vay Nụ Cười. Truyện dài 330 trang
Nửa Sơn Hà. Truyện dài 350 trang
Không cần đàn bà? Phiếm luận cuả Kathy Trần, 350 trang
Ngọc Hân: Những trang t́nh sử diễm lệ trong sử Việt, 350 trang

Trích dịch, in lại, đặt mua sách, xin liên lạc: KathyTran337@hotmail.com

 

Ghi chú:
1. Trần Quốc Hoàn: Bộ trưởng Bộ Công An, theo Vũ Thư Hiên, là một tên có bộ mặt khả ố nhất, nổi tiếng tàn bạo với chủ trương “bắt nhầm c̣n hơn bỏ sót” để củng cố chế độ độc tài, đảng trị đă giết bao đảng viên.
2. Trần Dân Tiên là một nhà văn do Hồ Chí Minh bịa ra. Ông Hồ lấy tên TDT rồi tưởng tượng nhà văn này phỏng vấn chính ông để đặt ra những huyền thoại và tâng bốc chính ḿnh. Chắc v́ thấy các văn nô của ông ca tụng ông không “đạt yêu cầu”, không thành công như ông mong mỏi.
3. Chết
4. Coi thường Vua.
5. Tất cả những chữ in nghiêng là cách nói dưới chế độ Cộng Sản.
Những chữ nghiêng c̣n là nguyên văn trong những tài liệu về vụ án mạng bi thảm này. Nhiều đoạn tả rất chi tiết nhưng người viết xin lược bỏ bớt những chỗ sỗ sàng quá.
6. Phủ chủ tịch, chỗ ở của Hồ Chí Minh.
7. Tạ Quang Chiến trong đội bảo vệ HCM, sau làm cục phó Tổng cục Thể dục, thể thao.

Theo tài liệu Nguyễn Minh Cần hai cô họ Nông, theo Vũ Thư Hiên hai cô họ Nguyễn và đều là dân thiểu số.

1955 Xuân được đưa về hầu hạ HCM.

1956, cuối năm Xuân sinh con trai, đặt tên Nguyễn Tất Trung và sau đó xin “ra công khai”.

Ngày 7-2-1957 và những ngày sau đó, Trần Quốc Hoàn đến tận nhà hiếp cô Xuân.

Ngày 11-2-57 Ninh Xồm, bảo vệ cuả HCM cùng Tạ quang Chiến, tài xế của HCM, đem xe cuả phủ Chủ tịch đến đón cô Xuân lên hầu Bác.

Ngày 12-2-1957 Vàng và Nguệt được báo là Xuân bị xe cán chết. Sau đó Nguyệt bị thủ tiêu. Riêng Vàng, bị vu oan là điên, bị nhốt trong bệnh viện thần kinh th́ may gặp lại người yêu, cô lén viết thư, kể lại chuyện cho anh nghe, anh cũng chẳng dám làm ǵ.

Ngày 2-11-1957 Vàng về Cao Bằng, dọc đường bị bí mật đập ỡ sọ như Xuân, xác quăng xuống suối. Ngoài ra, có nhiều người biết chuyện cũng bị thủ tiêu.

1983 khi trở thành thương phế binh, anh hôn thê cuả cô Vàng mới dám viết thư gửi lên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Hữu Thọ xin cứu xét nhưng câu chuyện bị d́m đi cho tới khi Vũ Thư Hiên xi tỵ nạn ở nước ngoài viết về câu chuyện thâm cung bí sử này.

Đặc biệt HCM không có bất cứ ư kiến, phản ứng ǵ về câu chuyện này!!!

Theo hai vị độc giả Hồ Văn Thôi ở San Francisco và Nguyễn văn Ḥa ở Pensivania gửi thư cho K. th́ theo Vũ Thư Hiên, Nguyễn Tất Trung, con rơi của Hồ Chí Minh sinh khoảng 1956 mà Nông Mạnh Đức sinh năm 1940 th́ không thể nào là cậu Trung, con “bác” được.

Theo Mark McDonald của Mercury news ngày 23/4/2001 th́ Nông Đức Mạnh vừa chính thức tuyên bố có cha mẹ đàng hoàng và cha mẹ ông ta chết sớm.

Tuy nhiên, Hồ chủ tịch có hàng năm bẩy ngày sinh th́ ai cấm Nông chủ tịch có hơn một ngày sinh? Con hơn cha là nhà có phúc mà.

Vụ án thâm cung bí sử nhà... hậu Hồ sẽ có ngày được lịch sử bạch hoá v́ như đă thưa trước: Chỉ cần một cọng tóc của Nông chủ tịch và “một chút ǵ” của Hồ chủ tịch là vấn đề giải quyết được ngay, mà cả hai thứ đều không phải là của khó t́m cho lắm. Ta cứ chờ xem.

Nếu NĐM không phải vậy ai là con HCM và Nông thị Xuân? Nguyễn Tất Trung hiện nay làm ǵ? Ở đâu hay đ ă bị thủ tiêu để bịt miệng, diệt trừ hậu hoạn và giữ măi h́nh ảnh tuyệt vời cho “Bác”?