Hồ Chí Minh - Thiên phiếm truyện nhiều tập
Nguyễn Thái Hoàng
Tiểu phẩm 1: Việt Nam có một Bác Già
|
|
|
Tăng Tuyết Minh: thời xuân sắc và lúc tuổi già ṃn mỏi đợi chờ (với ảnh vẫn trên tường) - Nguồn: dprk-cn.com |
Việt Nam có một Bác Già
Râu dài, tóc bạc tên là Chí Minh
B́nh sinh Bác vốn đa t́nh
Cho nên Bác lấy Tuyết Minh - vợ Tàu
Tuyết Minh đâu phải vợ đầu
Lạc, Xuân, Trưng nữa, ngơ hầu dăm cô...
Cuối đời Bác thấy bơ vơ
Cho nên Bác muốn một cô theo hầu
Tái hôn với cả vợ Tàu
Anh Ba phản đối, lầu bầu Bác rên
Cả đời Bác sống đảo điên
Việt Nam đểu nhất có tên... Bác Hồ.
Đoạn thơ trên nhắm vào một số thiên t́nh sử quan trọng trong cuộc đời hoạt động
‘‘kách mệnh” của Bác mà hầu hết người Việt ở nước ngoài đều biết, nhưng đa số
đồng bào trong nước vẫn hoàn toàn mù tịt.
Chỉ cần nghe nói một câu "Bác Hồ có vợ" là tất cả mắt chữ O, mồm chữ I, ngây ra:
"Ô thế á!, Làm ǵ có chuyện ấy?”. Y như thể Bác có cấu tạo đặc biệt khác người,
thiếu hẳn cái "cần tăng dân số" không bằng!
Không ít người cho là chuyện tào lao, vớ vẩn, buôn dưa lê, ḥng thoá mạ h́nh ảnh
vĩ đại của Người. Thậm chí có những kẻ nhảy chồm chồm như cào cào rang trên chảo
nóng, phồng mang trợn má bảo vệ h́nh ảnh Bác đến cùng v́ người kể chuyện đă dám
vuốt râu... hùm. Tuy người bạo gan này không bị hùm ngoạm mất chỗ đội nón, nhưng
chắc chắn sẽ bị cả đám xúm vào xâu xé, v́ tội dám coi thường h́nh ảnh tôn kính
của Bác trong ḷng quần chúng (nó).
Triều đ́nh cộng sản Việt Nam đă vô cùng sai lầm khi suy tôn Bác thành "Cha" mà
lại bỏ qua một động tác căn bản mà người Trung Hoa vẫn làm, đó là đáng ra phải
nhờ ngay tay thợ hoạn ngoại hạng Đỗ Mười cắt béng ‘‘cái của nợ” của Bác đi, để
Bác vô tư, toàn tâm với dân với nước.
Cũng v́ trí trá nên ngoài 58 họ tên, bút danh, trong suốt cuộc đời hoạt động "kách
mệnh" của ḿnh Bác c̣n sử dụng một số khác như T. Lan, Trần Dân Tiên , Tống văn
Sơ, ông Ké, già Thu (1) v.v. Cũng c̣n phải thêm vài bút danh độc đáo khác như
KĐB, KGG, CĐT, GNT... Diễn nôm nghĩa mấy chữ viết tắt là: không đàn bà (KĐB),
không gái gú (KGG), chỉ độc thân (CĐT), gần như thiến (GNT)...
Cũng bởi sai một ly mà đi một dặm, cái xảy nảy thành cái ung...
Bao nhiêu gà non, gà già, cho đến gà mái ghẹ đă nhẹ dạ, tưởng được ban ân sủng,
hoặc bị cưỡng bức mà chui hết vào miệng hùm... của Bác.
Cho dù cái đuôi có to đến đâu (2) có thể che được bộ mặt đội lốt mèo ngoan của
Bác, cũng không giấu được bao nhiêu việc làm tội lỗi.
Lớp trẻ trước 1975 bị đầu độc đến mức u mê dám nhận xét rằng: Trên đời này chỉ
có hai thứ vô duyên nhất là... vú đàn ông và ... ‘‘cái ấy” của bác Hồ (!). Xin
nói có sách, mách có chứng để biện giải điều ngược lại. Thứ vô duyên thứ hai
không phải ‘‘cái ấy” của Bác mà chính là những cái đầu u mê, khốn khổ của những
kẻ ngốc, cuồng tín ông Hồ c̣n hơn cả những kẻ Hồi giáo cực đoan. ‘‘Cái ấy” của
Bác Hồ coi chừng vậy mà không phải vậy!
Sở dĩ câu thơ viết: Tuyết Minh đâu phải vợ đầu, là bởi khi cưới Tăng
Tuyết Minh (có bà Đặng Dĩnh Siêu - vợ Chu Ấn Lai, Bảo La Đ́nh, Thái Sương v.v..
đến dự, tại nhà hàng Thái B́nh, ở trung tâm thành phố Bắc Kinh, vào tháng
10/1926), lúc đó Bác đă băm mươi sáu cái xuân xanh rồi. Người như Bác: Mặt gầy
g̣, nhỏ thó, hai mắt đặt gần nhau, tinh nhanh như mắt chồn, mắt cáo, hễ thấy gái
ở đâu là như mèo thấy mỡ, như quạ thấy gà con, làm ǵ có chuyện tṛn ba giáp mới
chịu lấy vợ!
Cho dù sợ cảnh "vơ lấy tội" (nói lái) th́ cũng đă từng "vơ hại", "vơ bạ", "vớ
bộn", "vớ tạm"(3) ở đâu rồi ấy chứ. Người đời truyền miệng rất hài hước: Khi các
đồng chí có ư nhắc nhở Bác không nên lấy Tuyết Minh v́ tổ chức cách mạng non trẻ
đang cần người dẫn dắt, th́ được Bác ...giải thích: bản thân tôi lúc nào cũng
chỉ có gái trong đầu nên hoạt động cách mạng tuy căn bản, nhưng hoạt động phong
trào phụ nữ mới là chính. Cứ túm lấy ‘‘hai điểm trên”, đi sâu vào ‘‘một điểm
dưới”, nhất định ‘‘phong trào ở giữa” sẽ đến lúc ph́nh. Làm được như vậy sẽ có
hai cái lợi: một là không xảy ra t́nh trạng "lửng lơ chính sách, đung đưa phong
trào", hai là tích cực tạo ra các mầm mống hạt nhân (con) cho phong trào cộng
sản sâu rộng khắp thế giới. Các hạt nhân (con) này sẽ áp dụng triệt để kinh
nghiệm, cách làm của cha, anh chúng...
Cho nên cái đám cuồng tín đến phát rồ nêu trên, không phải là số ít. Cả nước đều
là con cháu Bác Hồ mà nị! (Đâu như là lời của tổng bí thư họ Nông).
Phàm đă sinh ra ở đời th́ chuyện "vơ lấy tội" và "trông lấy tồi"(4) là chuyện
... ph́nh phường. Tạo hoá khi nặn ra một ḿnh chàng Adam thấy buồn tẻ quá bèn
cấu lấy hai dẻ xương sườn của chàng để nặn thành Eve, và đặt toàn bộ sự khoái
lạc của cuộc đời chàng vào hai mảnh xương yêu mảnh mai kỳ diệu ấy.
V́ thế đời này qua đời khác, đàn ông lớn lên đều phải đi t́m đàn bà và cả cuộc
đời c̣n lại gắn bó với họ dưới danh nghĩa và chức phận vợ chồng. Có ǵ là tồi tệ
xấu xa đâu? Tất cả diễn ra theo quy luật tự nhiên, hoàn toàn đúng với bản chất
bảo tồn ṇi giống của con người cơ mà.
Nhưng v́ Đảng cố t́nh che giấu sự thật, chống lại tự nhiên, lại quên "hoạn" Bác,
nên đă gây ra bao cảnh bi hài, lộn ẩu. Cười không được, khóc không xong, để lại
bao t́ vết ô danh, khiến hậu thế đời đời nguyền rủa, hệt thơ bà chúa thơ Nôm tả:
Thuyền từ cũng muốn về Tây Trúc
Trái gió cho nên phải lộn lèo (5)
(Vịnh sư hoang dâm)
Ở trong nước, người mon men bên chân Bác nhiều nhất có lẽ là nhà văn Sơn Tùng
với chín tác phẩm viết về Người: ‘‘Búp sen xanh" (1980), "Bông sen vàng" (1984)
Hoa dâm bụt (1999) v.v...
C̣n một bài viết nổi tiếng mà ai cũng biết đó là bài: ‘‘Đi t́m Út Huệ” đăng trên
tạp chí ‘‘Thế giới mới” số 222 năm 1997. Bài này đă được dựng thành phim với đầu
đề ‘‘Hẹn gặp lại Sài g̣n”, một bộ phim ngốn 2 tỉ đồng VN hồi đó (1986), chỉ để
chứng minh một điều Bác là người có chí hướng cách mạng lớn lao, v́ theo đuổi
con đường ‘‘kách mệnh” cho dân cho nước mà phải hy sinh t́nh cảm riêng tư của
ḿnh.
Nghe đâu bộ phim — khi c̣n là kịch bản đă gây nhiều tranh căi ở Bộ chính trị. Lê
Duẩn, kẻ thống soái lúc bấy giờ đă không cho in bài cũng như chuyển thể thành
kịch bản v́ muốn giữ nguyên h́nh tượng Bác Hồ, không đề cập bất cứ điều ǵ về
đời tư kín đáo. Bác có trái tim chỉ đập những nhịp đập chí t́nh chí nghĩa với
dân với nước chứ không đập v́ chuyện đàn bà đa cảm vụn vặt. Nhờ có tư liệu của
anh trai, chị gái là bà Nguyễn thị Thanh và ông cả Khiêm cung cấp mà nhà văn Sơn
Tùng thắng cuộc...
Sau khi "đi t́m út Huệ" không thành, Bác sang Pháp. Theo nhiều nguồn tài liệu,
ngay trong khi là thợ ảnh Bác đă có những liên hệ t́nh cảm với cô Bourdon, dù cô
này vốn chỉ là khách hàng đến chụp ảnh. Vốn tính mê gái, nắm bắt được cơ hội khi
trả ảnh, Bác đă có những lời tán tỉnh rẻ tiền. Do tŕnh độ tiếng Pháp c̣n ngọng
nghịu, lơ ngớ, nên trong thư tỏ t́nh rất dài có nhiều sai sót về văn phạm. Kết
quả không khác được là Bác ngă sóng soài trước cửa nhà người đẹp cùng lá thư cự
tuyệt, cấm cửa của nàng.
Tuy vậy trong thời gian ở Pháp (1917–1923) Bác cũng kiếm được một nàng cho ḿnh
và kết quả của mối t́nh vụng trộm này là một đứa con lai ra đời. Điều này được
nói lên từ tờ di chúc của Bác ngày 14/08/1969, tuy trong điều kiện hiện nay chưa
thể kiểm chứng chính xác nhưng được dư luận xem là đáng tin cậy, trong đó Bác
viết: "Trước khi viết phần cuối của tờ di chúc này, tôi xin thú nhận, tôi là
một người không phải thần thánh ǵ nên khi tôi c̣n sống cũng đủ "bảy tính" như
kinh nhà Phật đă đề cập. Tôi không có vợ, nhưng cũng có được đứa con gái lai
Pháp. Tôi ước mong con gái tôi, khi đọc tờ di chúc này sẽ tha thứ cho tôi đă
không đủ bổn phận làm cha, nhưng phụ tử t́nh thâm, tôi luôn nhớ tới con gái tôi
với muôn vàn âu yếm”. (6)
![]() |
| Suốt ngày Bác chẳng làm chi Sáng ra bờ suối tối th́ vào hang... Thơ dân gian |
-----------------------------------------------
|
Re: Hồ
Chí Minh - Thiên phiếm truyện nhiều tập
congtran,
usa |
Xin kính tặng các anh chị em bài thơ "Lăng Sói Hồ" như sau đây: Chí Minh tên gọi Tất Thành Họ Hồ mạt kiếp phá banh nước nhà Cơng rắn để cắn gà nhà Lừa thầy phản bạn gian manh khó lường Chết rồi mà chẳng ai thương Bị Trinh, Đồng, Duẩn xiềng xương suốt đời Bây giờ c̣n bị người đời Đêm ngày nguyền rủa đáng đời con chưa Cái tội ăn bậy giết bừa Buôn dân bán nước tội lừa người dân Đáng đời Hồ sói bất nhân Ăn gian nói dối vô nhân, vô t́nh Chết đi thân xác thúi x́nh Việt Cộng cứ để ch́nh ́nh một nơi Thây phơi ngàn kiếp con ơi Suốt đời suốt kiếp cho ḍi đục thân Đáng đời cho kẽ bất nhân Hồn con ngàn kiếp chôn thân Ba Đ́nh Lê Lư
|
Hồ Chí Minh, thiên phiếm truyện nhiều tập (III)
Nguyễn Thái Hoàng - Nhân kỷ
niệm ngày sinh Hồ Chí Minh 19/05
Cả thời thơ bé, thiếu niên Việt Nam ai cũng một ḷng một dạ yêu kính bác, coi
Bác như thần tượng, như tiên ông, giáng thế. Chỉ từ khi hệ thống cộng sản ở Đông
Âu, đứng đầu là Liên bang Xô Viết sụp đổ, những thông tin về Bác từ từ hé lộ.
Nhà nước Nga cũng quyết định cho mở một phần trong kho lưu trữ của ḿnh, trong
đó có nhiều tư liệu liên quan đến hoạt động của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản
Việt Nam. Thế là... cái kim trong bọc lâu ngày cũng ḷi ra.
![]() |
| Ai yêu bác Hồ Chí Minh...
|
I
Nếu đời không có Sinh Cung
Dân đâu phải họa Hồ Khùng... chí Minh
Mải mê Bác chỉ làm t́nh
Bước chân trải khắp... thân h́nh chị em
II
Bác Hồ là lăo già dê
Năm thê, bảy thiếp, ra bề... trai tân
Sự nghiệp "Kách mệnh" trong quần
Chúng con... lớn... giữa hai chân Bác Hồ
III
Bác Hồ thuở nhỏ học Nho
Cùng chung đèn sách với "ḷ" Bác Tôn
Trong lớp Bác chẳng làm ồn
Mải mê Bác bắt mất... “hồn” chị em
Thế rồi từ đó đêm đêm
Sự nghiệp "Kách mệnh" trèo lên mặt giường
Đảng ta chỉ một con đường
Vùng lên! Chăn gối, chiếu giường... vùng lên!
Chị em nằm dưới ngợi khen
"Việt Nam đẹp nhất có tên... cu Hồ"
IVBác Hồ có một con chim
Bác nhờ chị Định đi t́m cái lông.
Nỗi băn khoăn măi chất chồng
"Lông đen, chim đỏ... rơ ḍng Chí Minh"
Thảo nào Bác đến đa t́nh
Minh Khai, cùng với Tuyết Minh... vợ đời
Ra đi cuối đất cùng trời
Bao nhiêu con văi, con rơi, vợ ngày (2)
Bao nàng Kiều chết bỏ thây
Tôn vinh Bác, lũ dân cày ngợi ca:
"Bác là cha của mọi nhà
Là ông triệu cháu, là... bà con xa"
Bác ơi tim Bác bao la
Ôm trọn phụ nữ nước Nga, nước ḿnh
Nhớ thương con dán tấm h́nh
Vào nơi tôn kính... cửa ḿnh... Bác ôi (!)
-V-
Cả đời Bác sống đảo điên
Đảng tôn thờ Bác thành tiên giữa trần
Ban ngày Bác hoá thánh thần
Ban đêm bác lại tần mần như ma
Ban ngày Bác măi làm Cha
Ban đêm Bác lại “rầy rà như con”
Chị em như giữa đảo Côn
Lôn rộng bát ngát bồn chồn... Bác vô! (2)
VI
Bác Hồ cùng với bác Tôn
Rủ nhau ra suối nh́n... Minh Khai
Nh́n xong tấm tắc khen hoài
"Tóc" nàng quả thật rậm dài làm sao ?!!!!
Cứ tưởng nàng ấy vô mao??
Nào hay rậm rạp khác nào Castro...
Ghé tai Tôn nịnh anh Hồ
"Râu Bác cũng giống "râu" đồ Minh Khai"
Hồ rằng: "Chú nói khí sai
Thực ra... râu nó c̣n dài hơn tôi"
Bác Tôn ngắm nghía một hồi
"Bác nói chí phải, là tôi nh́n lầm
Bác trông thanh thoát bội phần
Castro rậm, xoắn, ngó dâm hơn nhiều”.
Bác Hồ ra vẻ đăm chiêu
Con đường "kách mệnh" cần nhiều hy sinh
"Minh Khai không giữ cửa ḿnh
Lập ngay hội nghị... phê b́nh, nghe chưa"?
VII
Bỗng nghe một tiếng xọet ngang
Bác Hồ đang sống chuyển sang... từ trần
Bỗng đâu một tiếng xoẹt gần
Bác Hồ đang sống... từ trần... chuyển sang
Chứa chan nước mắt hai hàng
Xót thương goá phụ, lỡ làng cô nhi
Thế là Bác đă ra đi
Chị em thương xót tỉ ti... khóc gào
"Bác ơi Bác nghĩ thế nào
Quảng trường không ở, lại nhào ra lăng"?
Bác rằng Bác chẳng mần răng
Làm "Cha" không thích, ra lăng... chộp ŕnh
Đứa nào không biết giữ ḿnh
Xin đừng dại trách thằng... ḿnh chí hô (3)
VIII
Vào trong lăng Bác âm u
Chị em phụ nữ... hu hu... thét gào
"Ông là đứa mả mẹ nào
Sao không hạ xuống để đào đất chôn"?
Chửi cho đến tận tông môn
Xác thây không rữa, măi c̣n lừa dân
Chửi cho đến cả vạn lần
Khắp trên thế giới xa gần đều nghe
"Rằng ông một lăo già dê
Vợ rơi con văi: ba bề, bốn bên
Vẫn c̣n ra dáng bề trên
Làm gương cho đám cháu hiền, con ngoan
Cảnh nhà nheo nhóc lầm than
Nhờ bao mưu kế gian thần, đảo điên
Lưu đầy đến cả tổ tiên
Tương lai, số kiếp tối đen, mịt mù
Vào trong lăng Bác âm u
Ô danh, t́ vết, ngàn thu... vọng về
XIV
Sâu, dài thăm thẳm là đêm
Bác lần ngang bụng "mần" thêm một hồi
Đinh ninh là vợ Bác rồi
Sang mai bác nỡ thốt lời... Sở Khanh
"Phi tang chuyện cũ cho nhanh
C̣n lưu luyến nữa, Đảng thanh trừng liền"
X
Bác Hồ thuở nhỏ chăn trâu
Lớn lên yêu đại... bị Tầu bắt giam
Bác khiêm tốn nhất trần gian
Nếu không cứ hỏi Trần Dân Tiên gàn
Không tin th́ hỏi T. Lan
"Vừa đi vừa kể" chuyện gần chuyện xa
Chân trời, sự nghiệp bao la
Sáng trong, đẹp đẽ, thiết tha, khiêm nhường
Thói quen của Bác khác thường
Thích nh́n tiên nữ trần truồng tắm sông
Thú vui của bác thật ngông
Thích nh́n phụ nữ... nằm không... giữa giường
Một đời Bác chỉ kỳ công
Mài sắc ng̣i bút kể công chính ḿnh
Bác là người vốn đầy kinh
nghiệm công việc nước chỉ ḿnh Bác lo
Hôm qua c̣n sống sờ sờ
Mà nay Bác đă cứng đơ thân h́nh
Núi non, sông nước hữu t́nh
Từ đâu bác... bất th́nh ĺnh... cứng đơ?
Trời sinh ra thứ họ Hồ
Giang san đất nước thành đồ vứt đi
Nghe như tiếng Bác thầm th́
Giữa ḷng lăng vắng cười kh́ một hơi
"V́ Đảng, Bác giả vờ thôi
Ngốc chi mà bỏ... tṛ chơi vợ chồng"...