TGNV TheGioiNguoiViet.Net

Diễn Đàn Tổng Hợp Thông Tin, Nghị Luận Thời Sự, Văn Học, Khoa Học, Tôn Giáo, Lịch Sử, Văn Nghệ Giải Trí

    Nhac Đấu Tranh   Nhac Quê Hương   Nhac Lính   Nhac T́nh   Nhac Ḥa Tấu    Cải Lương, Tân Cổ    Ngâm Thơ    Truyện   

                         

Trở lại   Diễn đàn Thế Giới Người Việt > 04. Câu Lạc Bộ Thơ, Truyện, Tiểu Thuyết > Tiểu thuyết các loại
T́m Kiếm Bài mới hôm nay Đánh dấu Diễn Đàn đă đọc

tgnv

Pḥng Games Online

Ủng hộ Diễn Đàn

Thế Giới Người Việt

Chuyện Phải Nói

Đề Tài Nổi Bật

Chuyện con số 3 và dự báo CSVN sẽ sụp đổ

Việt Nam sẽ thay đổi mầu cờ và chế độ vào năm 2014 do dân lật đổ

'Bố già' Kiên đă bị bắt

Dương Chí Dũng đă bị bắt

Trầm Bê xin được quản thúc

Chủ tịch Eximbank sắp bị bắt

Đ̣n phản công của 3 Dũng: Không nhả vị trí Trưởng Ban chống tham nhũng

Đánh án Kiên “bạc” chỉ là một phần của chuyên án chính trị bảo vệ chế độ

Âm mưu ám sát Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đang khẩn trương

Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu nhập cuộc. Chủ tịch Tập đoàn Masan bị bắt

Hồ Hùng Anh đă bị bắt & Thông tin đang bị dấu nhẹm

Tài Sản Khổng Lồ Của Cha Con Nguyễn Tấn Dũng

Ba Dũng đă chuyển 4 tỉ đô qua Đan Mạch

Từ bầu Kiên tới trùm Năm Cam

Thống đốc Nguyễn Văn B́nh?

Đảng CSVN thực chất đă tự tiêu vong

Đảng CSVN sắp tháo chạy...

Việt Nam tự ch́m dần trong quỹ đạo Trung Quốc 

Trung Quốc đă chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Truyền H́nh Trung Quốc công khai kế hoạch đánh chiếm Việt Nam

H́nh Ảnh Quân Đội Trung Cộng tiến về biên giới Trung-Việt (8.2011)

Tại sao Trung Quốc vẫn nằng nặc đ̣i sát nhập VN vào lănh thổ của họ?

Thái Hà: Điểm khởi đầu sự sụp đổ Chế độ CSVN

Trung Quốc ăn thịt người dă man !

 

Pḥng Sinh Hoạt TGNV

Nơi trưng bày Toàn Cảnh Thiên Đường XHCN, một xă hội Màu Đỏ, Cơ Khổ, trong đó 80 triệu người Gian Lao v́ Đảng, để rồi Cùng Nhau Xuống Hố!... (ChânMây phụ trách)

 

Nơi phơi bày những cái rởm của CSVN: Bọn Quan trí thấp khoe thành tích, Một lũ luồn trôn hít với hà... (Chủ Quán: Doremi)

 

Nơi hội ngộ của các hiệp khách, cùng nhau lạm bàn chuyện thế sự từ Đông Sang Tây, từ Cổ chí Kim, từ Trên xuống Dưới, từ Trong ra Ngoài... (Chủ quán: Eagle)

 

Nơi đây là chỗ kén chồng, Chàng nào đến Quán, nhớ gồng ḿnh nghen ! (Chủ Quán: Năm Trầu)

 

Nơi giới thiệu những bản nhạc hay và cũng là nơi bạn có thể yêu cầu những bản nhạc bạn muốn nghe (Chủ quán: Camly)

 

Nơi gặp gỡ của những người đă một thời cầm súng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để chiến đấu bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam

 

Nơi trao đổi những thông tin liên quan đến Thị trường Tài Chánh, Chứng Khoán, Vàng Bạc... tại Việt Nam và trên toàn Thế giới (Dr_Tran phụ trách)

 

Pḥng Audio TGNV

Nhac Đấu Tranh

Nhac Quê Hương  

Nhac Lính  

Nhac T́nh  

Nhac Ḥa Tấu   

Cải Lương, Tân Cổ 

Nghe Ngâm Thơ   

Nghe Truyện

Trả lời
 
Tools Display Modes
  #16  
Cũ 11-09-2011, 08:26 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

Không một đồng xu, thất học, được trời phú cho mấy cái tài vặt, Ethel xin được một chân giúp việc dọn dẹp nhà xưởng cho một công ty xây dựng, tất bật cả ngày kiếm tiền nuôi đứa bé gái mới lọt ḷng. Ṛng ră năm năm Ethel tích cóp đủ một món tiền mua lại được căn nhà ván ghép xập xệ, nàng cho sửa lại làm nhà trọ dành cho đàn ông. Căn hộ ngăn ra làm pḥng khách, pḥng ăn, bốn buồng ngủ nhỏ, hai buồng tắm, nhà bếp một chỗ nhỏ hẹp chứa vật dụng dùng làm nơi ngủ cho Kelly.
Từ đó khách đến trọ ra vô mỗi ngày đông hơn.
- Chào mấy bác, - Ethel nói với con gái. - Con đừng có quấy phá.
Ban đầu Kelly thấy nhà ḿnh đông đủ bà con họ hàng, cho đến ngày khôn lớn nàng mới nhận ra tất cả là những người xa lạ.
***
Lúc Kelly lên tám tuổi mẹ xếp cho chỗ ngủ, trong căn buồng nhỏ hẹp tối tăm, một hôm đang ngủ nàng nghe giọng nói khề khà bên tai.
- Suỵt! Đừng có la.
Kelly nh́n lại bộ áo ngủ bị xốc lên trong khi chưa kịp phản ứng, một gă đàn ông đă đè lên người tay che miệng nàng lại. Kelly c̣n nhớ gă hất hai chân nàng ra cố vùng vẫy hắn đè mạnh xuống. Nâng cảm thấy da thịt như bị xé ra từng mảng một, cảm giác nhức nhối tê buốt. Hắn bất cần, cố ấn sâu vô trong cọ sát vô da thịt, nàng chỉ kịp nhớ lại những giọt máu nóng ran vừa rỉ ra bên dưới. Nàng lặng lẽ kêu gào, muốn ngất lịm, ch́m đắm bên trong căn buồng tối tăm ghê tởm.
Thế rồi sau giây phút tưởng chừng như vô tận, nàng ngước nh́n gă rùng ḿnh tuột xuống.
Gă nói khẽ.
- Ta phải đi. Nếu mày kể lại cho mẹ mày biết chuyện, ta sẽ quay lại giết mẹ mày. Gă bỏ đi.
Một tuần lễ sau cơn đau hành hạ nàng thấy khổ nhục may sao nàng biết lo chữa chạy cho cái thể xác bị trầy trụa, vết thương đau vơi dần. Đă có lúc nàng toan buột miệng kể cho mẹ nghe nhưng nghĩ sao lại bỏ qua.
Tai hoạ đến với nàng trong tích tắc thôi đă thay đổi một đời người. Từ một cô bé ngây thơ lớn lên đợi ngày lấy chồng sinh con nàng đă hoá thành con người ô uế bị đ̣i ruồng bỏ. Nàng đă thề độc không để cho ai sờ lên người nàng. Nàng đă lột xác hoàn toàn. Kể từ cái đêm hôm đó, nàng thấy sợ hăi bóng tối.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #17  
Cũ 11-09-2011, 08:28 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default Chương 8

Chương 8

Kelly được mười tuổi mẹ đă giao việc cho làm, phụ giúp công việc quanh nhà trọ. Thức dậy lúc năm giờ sáng chùi rửa nhà vệ sinh, dọn nhà bếp, phụ làm bữa ăn sáng cho khách trọ. Hết buổi học nàng lo việc giặt ủi, lau dọn sàn nhà, hút bụi, phụ dọn bữa ăn tối. Cuộc sống sớm tối tất bật ngày nầy qua ngày nọ nhàm chán.
Nàng hết ḷng phụ giúp mẹ mong được một tiếng khen nhưng không bao giờ có. Mẹ nàng bận bịu công việc lo cho khách trọ không rảnh một giờ nào ḍm ngó tới đứa con.
Kelly lớn dần lên trở thành một cô gái xuân th́, một hôm gặp ông khách trọ tốt bụng ngồi kể cho nàng nghe chuyện "Nàng Alice nơi xứ sở Thần Tiên", Kelly cảm thấy thích thú lúc nàng Alice trốn thoát theo lối hang thỏ. Ta chỉ muốn biết bấy nhiêu đó, Kelly nghĩ, để t́m đường trốn đi. Ta không thể sống măi với công việc cọ rửa lau chùi sàn nhà, đọn nhà cầu vệ sinh cho bọn ở trọ.
Một hôm Kelly vừa t́m thấy được lối thoát. Nàng nghĩ ra trong đầu có thể giúp nàng khỏi nơi nầy. Nàng viết lại cuộc đời ḿnh.
Nàng có một người cha, một người mẹ cùng một màu da. Hai ông bà không bao giờ giận nhau la mắng con. Có nhà ở khang trang, hai ông bà yêu thương con, yêu thương con…
***
Lúc Kelly mười bốn tuổi, mẹ nàng lấy một ông khách trọ, làm nghề phục vụ quầy bar, Dan Berke, tính ông hay gắt gỏng thấy ǵ cũng chê. Kelly không làm sao cho vừa ư ông.
- Bữa cơm chiều nay không ăn được…
- Mày mặc chiếc áo nầy không hợp…
- Màn che buồng ngủ đă cũ rách. Ta dặn mày lo khâu vá lại…
- Mày lau chùi buồng tắm không xong…
Cha dượng Kelly có tật hay uống rượu. Vách ngăn giữa hai buồng ngủ lợp thưa nên mỗi đêm khuya nghe thấy được tiếng đấm đá la hét om ṣm. Sáng thức dậy, Ethel thoa lên một lớp phấn không thể che lấp chỗ bầm tím quanh mí mắt.
Kelly quá chán nản. Ta liệu mà ra đi, nàng nghĩ. Chỉ c̣n hai mẹ con ta biết thương yêu nhau.
Một buổi tối, đang ngủ chập chờn chợt nàng nghe buồng bên có tiếng kêu la: "Sao mày không giết nó chết đi, đẻ nó ra làm ǵ?"
- Tôi đă cố, Dan, mà không xong.
Kelly cảm thấy đau thắt cả ruột. Mẹ nàng đă không mong nàng ra đời. Chẳng c̣n ai muốn…
***
Kelly lại đi t́m một lối thoát khác cho cuộc sống tối tăm bất tận. Nàng t́m đến sách như một thú vui tiêu khiển lâu dài, nàng ra thư viện công cộng, mong lấp đầy những khoảng thời gian trống rỗng.
Cuối tuần nàng lo kiếm tiền xin được một chân giữ trẻ, thấy nhà người ta sống b́nh yên nàng ước mơ.
***
Năm mười bảy, Kelly đă là một cô gái xinh đẹp như mẹ nàng thuở nào. Bọn học sinh ve văn muốn hẹn ḥ với nàng, nàng từ chối, mặc kệ.
Ngày thứ Bảy, nghỉ học, làm xong việc nhà Kelly vội vă ra tới thư viện đọc sách hết một buổi chiều.
Người quản thủ thư viện, bà Lisa Marie Houston, mặt mũi sáng sủa dễ nh́n, tính bà trầm lặng, thân thiện với mọi người, bà ăn mặc giản dị như chính con người bà. Nh́n thấy Kelly lui tới thư viện mỗi ngày, bà Houston để ư ḍ hỏi.
Một bữa bà lên tiếng.
- Tôi thấy thích thú được gặp gỡ một bạn trẻ ham đọc sách. Tôi thấy em lui tới đây mỗi ngày.
Một bước đầu để cho t́nh bạn được nẩy nở.
Vài tuần lễ qua nhanh. Kelly được dịp thổ lộ tâm t́nh với người quản thủ thư viện.
- Em đă có ư định về tương lai ra sao Kelly?
- Em muốn làm cô giáo.
- Em được làm cô giáo th́ c̣n ǵ hơn. Một nghề được trọng vọng dù ở bất cứ nơi nào.
Kelly định nói ra chợt nàng im bặt. Nàng nhớ lại câu chuyện trong bữa ăn sáng, có mẹ và ông bố dượng.
Kelly nói:
- Con muốn thi vô đại học, học ra trường làm cô giáo.
- Cô giáo à? Berke bật cười. - Nghĩ chuyện điên rồ. Nghề giáo chẳng được ǵ cả. Con nghe ta nói chưa? Chả được ǵ. Con phải ở nhà lo dọn dẹp nhà cửa. Ta với mẹ con chẳng có đủ tiền cho con ăn học.
- Con xin được một học bổng và…
- Rồi sao? Con sẽ mất công học bốn năm. Đừng nghĩ chuyện đó. Nh́n tướng ta thấy con chỉ biết ngồi lê đôi mách.
Kelly đứng dậy bỏ đi.
Nàng kể lại cho bà Houston:
- Em đang có vấn đề nhà không muốn cho em vô đại học. -Nàng nói giọng run run - Vậy là em cam chịu làm những việc như mọi ngày!
- Không thể được? Bà Houston nói giọng quả quyết - Em bao nhiêu tuổi?
- C̣n ba tháng nữa em mười tám.
- Vậy là em sẽ được tự quyết định đời ḿnh. Em xinh đẹp, Kelly. Em biết em đẹp chứ?
- Dạ, không, thiệt t́nh.
Làm sao ta dám nói ta là một người không b́nh thường. Ta không đẹp, nàng nghĩ.
- Em chán ghét ḿnh, thưa bà Houston. Em không muốn như thể là… Em muốn… đi khỏi nơi nầy. Em muốn đi khỏi nơi nầy. Em muốn đổi khác mà không được như ư? - Nàng cố kiềm chế xúc động. - Em không được may mắn. T́m cho ḿnh một hướng đi, em muốn được như mọi người.
- Kelly…
- Lẽ ra em không thể nào đọc cho hết mấy bộ sách kia? Giọng nàng cay đắng.
- Sao vậy?
Bởi bên trong là những chuyện bịa đặt. Những con người hào nhoáng, những phép lạ… Kelly lắc đầu - Làm ǵ có phép lạ?
Bà Houston nh́n theo một hồi. Rơ ràng Kelly đă bị tổn thương rất nặng nề.
- Kelly, làm ǵ có phép lạ, em mới là người làm nên phép lạ, em là phù thuỷ.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #18  
Cũ 11-09-2011, 08:28 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

Thật sao? - Kelly mỉa mai. - Làm sao mà em nh́n thấy được điều đó?
- Trước tiên, em nên biết đang mơ mộng những ǵ? Em mơ một cuộc sống sôi nổi hơn, thích những chỗ đông người, những nơi chốn phồn hoa. Lần sau tới đây tôi sẽ chỉ cho em thấy cách nào để đạt tới những ước mơ đó.
Bà chỉ nói phét, Kelly nghĩ.
***
Ra trường được một tuần lễ Kelly lại nhớ tới thư viện. Bà Houston nói:
- Kelly em c̣n nhớ lời tôi dặn ḍ hôm nào muốn làm nên phép lạ th́ sao?
Kelly đang c̣n phân vân:
- Dạ có.
Bà Houston tḥ tay vô ngăn kéo bàn giấy lôi ra một xấp tạp chí: Cosmogirl, Seventeen, Glamour, Mademoiselle, Essence, Allure…Bà đưa qua cho Kelly.
Kelly nh́n lại.
- Em phải làm ǵ đây?
- Em có nghĩ một ngày kia sẽ làm nghề người mẫu?
- Dạ không.
- Em coi hết mấy tập báo đó. Em nhớ kể lại cho tôi nghe làm sao để đưa phép lạ vô cuộc sống?
Bà nói nghe hay, Kelly nghĩ nhưng bà có hiểu ǵ đâu.
- Cám ơn bà Houston, em nhớ.
Tuần tới ta đi t́m việc làm.
***
Kelly cầm xấp báo trên tay về lại nhà trọ quăng vô góc nhà bỏ đó. Buổỉ tối nàng lo làm việc nhà.
Vừa vô giường Kelly sực nhớ xấp báo bà Houston gởi. Nàng với tay lấy đại một tờ coi thử. Trước mắt nàng là một thế giới xa lạ. Người mẫu xinh đẹp ăn mặc sang trọng bên cạnh người mẫu nam lịch sự có mặt khắp nơi ở Paris, London, các thành phố lớn. Tự dưng Kelly ước ǵ được như họ. Nàng ngồi dậy vội vă mặc chiếc áo ngủ đi ra ngoài buồng tắm.
Nàng đứng ngắm nh́n trong gương, ngỡ là ḿnh cũng đẹp hấp dẫn như ai. Mọi người đều khen nàng đẹp. Cho dù được vậy ta chưa học được kinh nghiệm.
Nàng mơ tới tương lai ở Philadelphia rồi ngắm vô gương một lần nữa. Phải đi t́m một nơi lập nghiệp. Cậu phải là một nhà phù thuỷ, phải tạo ra được phép lạ, nàng tự nói với chính ḿnh.
Sáng hôm sau Kelly ra thư viện gặp bà Houston.
Bà ngạc nhiên hôm nay sao lại tới thư viện sớm hơn mọi bữa.
- Chào Kelly. Em đă coi hết mấy tờ báo chưa?
- Dạ có. - Kelly hít vô một hơi sâu. - Em muốn học làm người mẫu nhưng mà chưa biết bắt đầu làm sao?
Bà Houston thản nhiên cười nói.
- Tôi biết, để tôi ḍ t́m trong danh bạ điện thoại New York. Em muốn đi khỏi thành phố nầy?
Bà Houston lục túi xách lôi ra một trang giấy đánh máy đưa cho Kelly.
- Đây là danh sách tốp người mẫu đứng đầu ở Manhattan, địa chỉ và số điện thoại. Bà khều tay Kelly.
- Em coi từ trên trở xuống.
Kelly ngỡ ngàng.
- Em… Em không biết nói sao để cám ơn.
- Em đợi đấy. Một ngày kia được nh́n thấy h́nh ảnh của em trên tạp chí.
Trong bữa cơm tối Kelly lên tiếng.
- Con quyết định học nghề người mẫu.
Cha nàng càu nhàu:
- Chỉ có người ngu mới nghĩ chuyện đó. Con sao vậy? Bọn người mẫu là những con điếm.
Bà mẹ thở ra.
- Kelly, con đừng đi theo vết xe đổ của mẹ, mẹ đă từng lỡ lầm. Coi chừng mơ mộng sẽ hại con. Ḿnh là dân da màu nghèo mạt, con không đi tới đâu được.
Ngay lúc nầy Kelly phải tự quyết định lấy.
Sáng sớm hôm sau, Kelly lo thu xếp quần áo vô vali ra bến xe buưt. Trong túi xách c̣n hai trăm đô-la tiền mấy hôm giữ trẻ.
Xe buưt đi Manhattan mất hai giờ, ngồi trên xe Kelly thả hồn về tương lai. Nàng muốn học làm người mẫu chuyên nghiệp. Nghe cái tên Kelly Hackworth không kêu chút nào. Ta liệu lấy, nàng nghĩ, ta lấy tên cúng cơm, như ngày nào. Nàng nhẩm đi nhẩm lại trong đầu: Và đây là người mẫu hàng đầu của công ty chúng tôi, Kelly.
Nàng ở lại một khách sạn rẻ tiền, chín giờ sáng Kelly đến nơi đi ngay vô cửa chính trường đào tạo người mẫu theo danh sách nàng cầm trên tay. Kelly không son phấn nàng mặc trên người chiếc áo nhăn rúm, sau mấy tiếng đồng hồ ngồi lê lết trên xe buưt.
Đến nơi liếc nh́n không thấy ai ngồi ở bàn tiếp tân. Nàng bước tới chỗ người đàn ông ngồi ở bàn bên trong văn pḥng đang lúi húi viết.
- Xin lỗi ông,- Kelly lên tiếng.
Người đàn ông nói lằm bằm trong miệng không buồn ngó ngàng ǵ tới.
Kelly chần chừ:
- Tôi muốn hỏi thăm ở đây có cần người mẫu?
- Không, gă nói lằm bằm:
- Ở đây không thuê mướn!
Kelly thở ra:
- Vậy th́ cám ơn ông. - Nàng toan bỏ đi.
Người đàn ông ngước nh́n chợt gă đổi ư:
- Ô ḱa, khoan đă. Lại đây. - Gă đứng ngay dậy.
- Lạy chúa tôi, em ở đâu tới đây vậy?
Kelly ngỡ ngàng nh́n lại.
- Ở Philadelphia.
- Nầy… không sao. Em đă được làm người mẫu lần nào chưa?
- Chưa.
- Chẳng sao. Em sẽ được học một khoá.
Kelly cảm thấy cổ họng khô khốc:
- Tức là tôi… - Tôi sẽ được làm người mẫu?
Gă nhếch mép cười:
- Th́ vậy. Ở đây có lắm khách hàng nh́n thấy chắc là phải điên lên v́ em?
Làm sao nàng dám tin. Nàng đang ở tại một nơi đào tạo người mẫu hàng đầu và nơi đây…
- Tôi là Bill Lerner, chủ công ty, tên em là ǵ?
Thời khắc mơ ước bấy lâu nay đă tới, duyên may giúp cho nàng được xướng lên cái tên mới toanh.
Lerner nh́n theo:
- Tên của em mà em không nhớ sao?
Kelly lấy hết can đảm, dơng dạc đáp:
- Vâng nhớ chứ, tên em là Kelly.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #19  
Cũ 11-09-2011, 08:30 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default Chương 9

Chương 9

Nghe tiếng máy bay vù vù quần trên đầu, Lois Reynolds nhếch mép cười. Gary, anh đến trễ. Lois yêu cầu được ra sân bay đón người anh trai, gă nói:
- Đừng lo, em cùng anh sẽ đi taxi.
- Gary, nếu em được…
- Em cứ ở nhà anh sẽ về tới.
- Thôi vậy.

***
Cuộc sống của Lois một phần dựa vô người anh trai. Những năm tháng thơ ấu tại thành phố Kelowna nhớ lại như một cơn ác mộng. Từ nhỏ Lois nghĩ là ḿnh bị xă hội ruồng bỏ: xấu hổ v́ những h́nh ảnh hào nhoáng trên tạp chí, người mẫu thời trang, phim ảnh tṛ tiêu khiển của phụ nữ… hơn nữa nàng là con bé mập ú béo tṛn. Nàng muốn t́m hiểu v́ sao những đứa mập béo trông không được xinh đẹp như mấy đứa gầy hơn?
Lois Reynolds lắm lúc đứng ngắm ḿnh trong gương.
Tóc nàng vàng, mắt xanh, nước da mịn màng, Lois bận tâm nhất v́ cái thân h́nh nặng nề quá cỡ. Đàn ông bụng phệ th́ chả ai thèm để ư nói năng, c̣n đàn bà th́ lên vài cân là thiên hạ xầm x́, bàn tán. Có tay đàn ông vô tích sự nào muốn đề xướng mẫu người phụ nữ lư tưởng phải đạt tới con số 36-26-36, nàng nghĩ. Lois nhớ như in trong đầu, bọn học sinh cùng lớp nói xấu sau lưng nàng"
- Con bé mông to, béo như lợn. Nàng cảm thấy xẩu hổ.
Nhưng lúc đó Gary biết đối đáp bênh vực cho đứa em.
Ngày Lois tốt nghiệp trường đại học Toronto nàng cảm thấy ḿnh bị trêu chọc đă đời. Nếu ông Thần Tài muốn đi t́m một mẫu đàn bà đích thực th́ có đây, nàng nghĩ.
Một hôm, Thần Tài xuất hiện. Tên ông là Henry Lawson, nàng gặp ông tại buổi sinh hoạt ở nhà thờ, Lois bị cuốn hút ngay. Ông dáng người cao lớn, gầy, tóc vàng, gương mặt tươi cười, tính t́nh dễ dung hoà. Cha ông là mục sư nhà thờ. Từ đó Lois thường hay đến dự buổi sinh hoạt nhà thờ với Henry, về sau nầy môi biết ông làm chủ một cơ sở vườn ươm, là một người thích vui thú với thiên nhiên.
- Nếu tối mai em không bận bịu , - ông nói - Tôi sẽ mời em đi ăn cơm.
Lois không chần chờ nói ngay:
- Vâng, cám ơn ông.
Henry mời nàng đến nhà hàng Sassafraz có tiếng ở Toronto. Nh́n món ăn thấy thèm, Lois không muốn để cho Hery nghĩ ḿnh háu ăn, nàng gọi một món ăn xoàng.
Henry nh́n nàng ăn món salad, ông nói:
- Em ăn vậy chưa no.
- Em đang muốn giảm cân, - Lois nói bịa.
Ông đặt tay lên người nàng.
- Em không nên làm cho giảm cân Lois, cứ giữ nguyên như cũ.
Nàng cảm thấy vui sướng, lần đầu tiên được nghe một người đàn ông nhắc tới nàng.
- Tôi sẽ gọi cho em một món bít tết, khoai tây, món salad. - Henry nói.
Càng thích thú hơn gặp được người biết khẩu vị nàng thích.
***
Mấy tuần lễ thoáng qua, ông và nàng gặp nhau luôn không đầy một tháng sau lần gặp gỡ đầu tiên.
Henry mở lời:
- Lois, anh yêu em, anh muốn lấy em lảm vợ.
Lời nói tự dưng đến nàng chưa một lần dám buột miệng. Nàng ṿng tay qua người ông:
- Em cũng yêu anh, Henry. Em muốn được làm vợ anh.
- **
Năm bữa sau, lễ cưới tổ chức tại nhà thờ nơi lần đầu gặp gỡ. Có mấy người bạn và Gary cùng đến dự lễ cưới, cha của Henry đứng ra làm chủ lễ. Lois cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
- Con định đi hưởng tuần trăng mật ở đâu? Cha của Lawson hỏi.
- Đến hồ Lake Louise! - Henry nói - Nơi ấy phong cảnh hữu t́nh.
- Tuyệt lắm nhỉ.
Hennry ṿng tay qua Lois:
- Anh ước ǵ những ngày c̣n lại hôm nào cũng là ngày trăng mật.
Lois như đang ở trên mây.
***
Sau lễ cưới chàng và nàng đi hưởng tuần trăng mật bên hồ Lake Louise. Một vùng phong cảnh hùng vĩ công viên Banff Wational Park giữa vùng đồi núi Canadian Rockies.
Đến xế trưa những tia nắng c̣n đọng lại long lanh trên mặt hồ:
Henry nắm tay Lois:
- Em thấy đói chưa?
Nàng nh́n sâu vô mắt chàng:
- Chưa.
- Anh cũng chưa đói. Mà sao ta không thay quần áo ra?
- Ôi em làm theo ư anh.
Hai phút sau nằm trên giường, Henry vừa mang lại cho nàng những giây phút hoan lạc tuyệt diệu tưởng chừng như bất tận.
- Ôi anh yêu, em yêu anh vô cùng.
- Anh cũng yêu em, Lois. - Henry nói. gă đứng lên - Nào ta phải xua tan cho hết dấu tích tội lỗi xác thịt.
Lois ngỡ ngàng ngước nh́n.
- Sao?
- Quỳ xuống.
Nàng nhếch mép cười:
- Anh có mệt không?
- Quỳ gối xuống.
Vẫn nụ cười trên môi.
- Em nghe theo anh đây.
Nàng quỳ xuống nh́n theo lóng ngóng.
Henry rút sợi dây nịt trong lưng quần ra. Gă bước tới nàng chưa kịp nghĩ ra tức th́ tay giơ lên vung sợi dây nịt quất vô sau mông…trần trụi.
Lois rên la nàng vụt đứng ngay dậy.
- Anh định làm…?
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #20  
Cũ 11-09-2011, 08:31 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

Tay gă níu nàng xuống:
- Anh đă nói cho em nghe. Ta phải xua hết mọi xấu xa tội lỗi xác thịt, gă vung tay lên quất xuống.
- Thôi! Thôi!
- Ở yên đó? Gă nói trong cơn điên cuồng.
Lois gượng đứng lên chạm phải cánh tay gân guốc gh́ xuống quất vô người nàng túi bụi.
Lois cảm thấy mông nàng vừa bong ra từng mảng da.
- Henry! Lạy chúa! Dừng tay lại!
Henry dừng tay thở ra một hơi rùng ḿnh:
- Vậy là xong!
Lois khó khăn lắm mới nhích người lên được, nàng cảm thấy những vết thương đang rỉ máu. Lời nào cho hết. Nàng chỉ c̣n biết trố mắt nh́n chồng khiếp đảm.
- Ái ân là chuyện tội lỗi. Ta phải xua tan mọi cám dỗ.
Nàng lắc đầu, miệng mồm khô khốc, nàng chưa hiểu là ǵ.
Nhớ lại chuyện Adam và Eva cội nguồn của tội lỗi loài người. Gă lên tiếng dạy đời.
Lois bật khóc thành tiếng, nấc lên từng hồi.
- Thôi được rồi, - gă nắm tay Lois - Thôi được rồi. Anh yêu em.
Lois nửa tin nửa ngờ:
- Em cũng yêu anh, nhưng mà…
- Em đừng lo. Ta đă vượt qua được.
Nó nghĩa là một lần cuối cùng, Lois nghĩ. Anh chàng chắc là có vấn đề ǵ đó. Lạy chúa mọi chuyện cũng đă qua.
Henry ôm chặt lấy nàng:
- Anh yêu em lắm lắm. Thôi ta đi ăn.
***
Đến nhà hàng, Lois chỉ muốn ngồi một chỗ. Vết thương đau nhức nhối kinh khủng, nàng không dám hé môi hỏi nhờ một tấm nệm lót.
Để anh gọi món ăn, Henry vừa nói. Gă gọi một món salad, một món đặc biệt cho Lois:
- Em cần phải giữ sức!
Ngồi vô bàn ăn Lois c̣n nhớ lại những ǵ đă qua. Henry là một người đàn ông tuyệt vời nhất trên đời.
Nàng chỉ ngạc nhiên v́ sao gă lại - nên gọi như thế nào - thích sùng bái món linh vật. Thôi chuyện đă qua.
Những ngày sắp tới nàng phải biết đề pḥng tự biết tự giữ lấy ḿnh.
Món ăn đă hết, Henry gọi món tráng miệng đủ thứ dành cho Lois, gă nói:
- Ta chỉ thích một món đàn bà.
Nàng nhếch mép cười:
- Em sẽ chiều ư anh.
Xong bữa ăn, Henry nói:
- Thôi ta về lại pḥng đi!
- Vâng.
Về đến nơi vừa bước vô pḥng leo lên giường Henry ôm gh́ Lois vào ḷng, nhức nhối nàng c̣n thấy đau. Lối ân ái nhẹ nhàng êm ái khiến nàng cảm thấy sung sướng hơn lúc ban đầu, nằm trong ṿng tay gă.
Lois níu chặt lấy th́ thầm:
- Anh thật là tuyệt vời!
- Vậy sao? - gă gật đầu - Nào ta phải đền tội sau cuộc mây mưa. Quỳ xuống.
***
Chờ lúc nửa đêm, Henry đang ch́m sâu vô giấc ngủ, Lois lặng lẽ xếp quần áo vô vali chuồn êm. Nàng ra sân bay đáp chuyến đến Vancouver gọi cho anh trai Gary. Gặp nhau trong buổi ăn trưa, nàng kể lể hết mọi chuyện.
- Em làm đơn ly dị, Lois kể - Chờ đến ngày đi khỏi đây.
Gary nghĩ lại:
- Anh có một người bạn làm chủ hăng bảo hiểm ở Denver xa cách đây cả ngàn cây số.
- Được vậy càng hay.
Ông nói ngay:
- Để đó rồi tính.
***
Hai tuần sau, Lois được nhận vô làm hăng bảo hiểm, giữ một chân quản lư.
Gary liên lạc mỗi ngày với Lois. Nàng tậu được một căn nhà Bungalow nh́n qua dăy núi Rockies phía đằng xa, người anh trai đôi lúc có đến thăm rủ nhau đi chơi trượt tuyết, câu cá, có khi th́ ngồi nhà chuyện tṛ.
- Em gái của anh khá lắm, người anh trai thường nói với nàng. Những lúc đó Lois cảm thấy hoan hỉ. Anh nàng lấy được bằng Ph. D, ngành khoa học phục vụ trong một Tập đoàn quốc tế, thường xuyên di chuyển bằng máy bay.
***
Lois ngồi nhà vừa nhắc tới Gary th́ nghe tiếng gơ cửa. Nàng nh́n qua cửa sổ coi thử đó là ai. Tom Huebner, một phi công bạn của Gary.
Lois mở cửa mời Huebner vô nhà.
- Chào Tom.
- Ḱa Lois!
- Gary chưa về tới, tôi nghe thấy tiếng máy bay mới ban năy đây chắc là sắp về tới nơi cậu. Vô nhà ngồi chờ hay là…
Tơm nh́n theo ngỡ ngàng.
- Cậu chưa hay ǵ sao?
Lois lắc đầu:
- Chưa. Chuyện ǵ vậy? Miễn sao đừng có xảy ra chiến tranh hơn nữa…
- Lois, tôi muốn nói là tin buồn. Tin buồn thật đấy! - Anh chàng nghiêm giọng nói - Tin về Gary.
Nàng đứng ngây người ra.
- Anh ấy, sao?
- Anh ấy đă gặp tai nạn trên đường tới đây. - Gă nh́n thấy ánh mắt nàng tối sầm lại. - Tôi lấy làm tiếc, tôi biết hai anh em cậu thương nhau lắm.
Lois muốn nói, mà sao cổ họng nàng nghẹn lại.
- Sao.. sao… sao?
Tom Huebner nhẹ tay d́u nàng tới bên chiếc ghế. Lois ngồi xuống lấy, hơi:
- Chuyện… chuyện ǵ vậy?
- Máy bay Gary đụng vô núi khi c̣n mấy dặm đường bay gần tới Denver.
Lois muốn điếng người.
- Tom, tôi muốn được yên một ḿnh.
Tom nh́n theo nàng, lo lắng:
- Được chứ, Lois?
- Tôi có thể ở lại đây mà…
- Cám ơn, cậu cứ về đi!
Tom Huebner chần chờ rồi gật đầu:
- Cậu có số máy, nếu cần gọi cho tôi.
Lois không hay người bạn đă ra về, nàng ngồi lại đó bàng hoàng. Nàng cảm thấy như ai vừa mới nói chính nàng đă chết. Nàng thấy lại h́nh ảnh thuở nhỏ, người anh trai Gary luôn luôn ở bên cạnh lo đối phó với bọn con trai trêu chọc, ngày lớn lên anh nàng đưa đến sân chơi bóng chày, đi xem phim, dự tiệc. Nhớ tuần lễ trước hai anh em c̣n có nhau, nàng ngồi nhớ lại trong đầu như một chuỗi h́nh ảnh nhạt nhoà lẫn với nước mắt. Hai anh em ngồi bên bàn ăn:
- Anh không ăn sao, Gary?
- Món ăn ngon, anh thấy chưa đói.
Nàng nh́n theo người anh:
- Anh muốn nói ǵ nữa không?
- Cái ǵ em cũng biết, phải không?
- Về công việc của anh.
- Ờ… -Anh đưa tay đẩy đĩa món ăn qua một bên. Anh cảm thấy tính mạng đang bị đe doạ.
Lois bàng hoàng nh́n anh.
- Sao?
- Nầy em, chỉ có một nửa số người biết là ḿnh sẽ gặp chuyện ǵ sắp tới. Thứ hai anh phải bay về đây ở lại qua đêm. Sáng thứ ba lại trở về Washington.
Lois chưa hiểu ǵ:
- Sao lại về Washington?
- Để báo cáo về cỗ máy Prima.
Thế rồi Gary kể lể mọi thứ.
Gary giờ đă ra người thiên cổ.
Anh cảm thấy tính mạng bị đe doạ, anh đợi nói ra một lần. Người anh trai của nàng không phải chết do tai nạn. Anh đă bị âm mưu giết chết.
Lois liếc nh́n đồng hồ. Đă khuya không thể bày việc ra chờ, sáng sớm ngày mai nàng gọi máy để báo thù cho anh. Nàng phải kết thúc công việc Gary đang làm dở dang. Lois cảm thấy toàn thân kiệt quệ.
Nàng gượngđứng dậy. Dù đă quá bữa nghĩ tới món ăn khiến nàng buồn nôn. Lois bước vô buồng ngă lăn xuống giường không c̣n sức lực để thay quần áo. Nàng nằm lăn ra đó choáng váng rồi vùi sâu vô giấc ngủ.
Lois mơ thấy đang đáp chuyến tàu tốc hành cùng với Gary, hành khách ngồi hút thuốc. Hơi nóng tràn ngập khoang, toàn khói thuốc làm cho nàng ho. Cơn ho đánh thức nàng dậy mở choàng mắt ra. Nàng nh́n quanh hoảng hốt. Căn buồng ngủ bốc cháy, lửa ăn lan tới màn che, bên trong khói mịt mù. Lois bước chệnh choạng xuống giường, nấc nghẹn. Cố gh́m lại hơi thở lê bước qua pḥng khách, lửa tràn ngập khắp nơi, khói dày đặc. Chỉ cần lê bước thêm vài bước nữa ra tới cửa, nàng lết chân ra bên ngoài ngă nhào xuống.
Lois Reynolds c̣n nhớ: lúc ngọn lửa vừa liếm tới gót chân
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #21  
Cũ 11-09-2011, 08:33 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default Chương 10

Chương 10

Với Kelly mọi việc giờ đây diễn ra với một tốc độ chóng mặt. Nhanh chóng nàng nhận ra ngay quy luật của nghề người mẫu: nàng được công ty cho theo học một khoá tạo dáng phong cách người mẫu. Điểm gây ấn tượng nhất trong nghề làm người mẫu là dáng điệu.
Kelly biết vận dụng để bù lấp khoảng trống đó. Nàng không phải là một nàng tiên kiều diễm hay là một người đẹp gợi t́nh quyến rũ.
Thuật ngữ "ấn tượng thoáng qua" khoác lên người một ưu điểm cho Kelly. Do nàng biết vận dụng phong cách không những gây chú ư khêu gợi, lại c̣n muốn gửi gắm một dáng dấp khiến cánh đàn ông mơ tưởng được gần gũi ôm ấp. Qua hai năm tŕnh diễn Kelly ngoi lên hàng top người mẫu, được mời quảng cáo sản phẩm cho mười hai nước. Kelly lưu lại Paris dài hạn do hợp đồng quảng cáo cho khách hàng.
Tại một cuộc tŕnh diễn thời trang tốn kém nhất ở New York trước khi quay trở lại Paris, Kelly được dịp về thăm mẹ, trông mẹ già và lo âu nhiều hơn. Ta lo đưa mẹ ra khỏi nơi đây, Kelly nghĩ. Ta sẽ mua cho mẹ một căn hộ để được gần gũi chăm sóc.
Bà mẹ mừng rỡ gặp lại đứa con:
- Mẹ mừng v́ con làm ăn khá lên Kelly. Cám ơn con mỗi tháng con gửi tiền cho mẹ.
- Mẹ yên tâm. Con về đây muốn thưa với mẹ một việc. Con đă tính toán để đưa mẹ qua nơi khác ở…
- Ờđể coi ai đến thăm nhà ta. - Ông bố dượng vừa bước vô. - Mấy mẹ con sao lại ở đây? Lại đem khoe quần áo mới nữa chứ ǵ?
Thôi phải chờ dịp khác, Kelly nghĩ.
Kelly nhớ ra được một nơi phải đến thăm. Nàng nhớ nơi thư viện năm xưa ngày ngày đến đọc sách hàng giờ, chân vừa đặt lên thềm trên tay ôm một xấp tạp chí, bao nhiêu kỷ niệm ùa về.
Nh́n vô bàn làm việc không có bà Houston ở đó. Kelly bước vô trong gặp bà đang đứng ở góc nhà, ăn mặc đẹp, lo bày sách trên kệ.
Nghe tiếng cửa xịch mở bà Houston lên tiếng:
- Tôi sẽ ra ngay. - Bà quay lại nh́n - Kelly! - Bà muốn kêu lên một tiếng - Ôi, Kelly.
Hai người bước tới ôm chầm lấy nhau Bà Houston bước lùi ra sau nh́n Kelly cho rơ.
- Tôi không ngờ em trở về đây. Vậy em về thành phố có việc ǵ?
- Em về thăm mẹ, nhân tiện đến thăm bà.
- Tôi mừng cho em. Thật không ngờ
- Thưa bà Houston, bà c̣n nhớ em nói muốn đền ơn bà như thế nào không? Bà nói mong đến ngày được nh́n thấy ảnh đăng trên tạp chí thời trang. Th́ đây?
Nói hết câu Kelly đặt trên tay bà Houston một xấp báo thời trang Elle, Cosmopolitan, Vanity Fair, Vogue. Trên mỗi trang b́a đều có h́nh nàng.
- Đẹp quá nhỉ, bà Houston nét mặt rạng rỡ tôi sẽ cho em nh́n thấy nữa đây: Bà bước ra sau bàn lôi ra mấy bản copy.
Kelly tần ngần một hồi mới nói ra:
- Em biết nói sao hết để tạ ơn bà? Bà đă làm thay đổi một đời người.
- Không, Kelly. Em biết làm sao cho cuộc sống đổi mới. Tôi chỉ biết khuyến khích em mà thôi Kelly ạ…
- Dạ.
- Nhờ em mà tôi cũng được thơm lây.
Khi Kelly tạo được tiếng tăm th́ đời tư lắm lúc không yên. Nàng bị quấy rầy do đội ngũ phóng viên, nàng luôn bị ám ảnh bởi một số người không biết họ là ai. Kelly thèm được ngồi lại một ḿnh nhớ những lúc gần gũi Mark, được gợi lại những kỷ niệm cũ. Nhớ lại những ngày đầu…
Hôm ấy nàng ngồi ăn trưa tại nhà hàng Le Cinq bên trong khách sạn George V, th́ một gă lạ mặt quần áo lôi thôi bước ngang qua chăm chăm nh́n theo. Gương mặt nước da xanh xao bệnh hoạn của một người sống lâu ngày trong nhà. Trên tay gă là tờ tạp chí Elle vừa giở tới trang đầy h́nh ảnh Kelly.
- Xin lỗi, - người lạ mặt vừa lên tiếng.
Kelly ngước nh́n khó chịu:
- Sao ạ?
- Tôi đă nh́n thấy…tôi đă coi trang báo nói về em là một công dân sinh ra ở Philađelphia. - Giọng nói gă thấy dễ nghe hơn. -Tôi cũng sinh ra tại nơi đó, tôi cảm thấy như đă quen biết em từ lâu và…
Kelly thản nhiên đáp:
- Tôi không quen ông, tôi cũng không thích người lạ quấy rầy.
- Ồ tiếc là - Không phải là tôi…không phải là người xa lạ ǵ đâu. Tôi muốn tự giới thiệu tôi là Mark Harris hiện đang công tác tại viện nghiên cứu Kingsley International. Nhác nh́n thấy, tôi đoán ngay là em không thích ngồi ăn một ḿnh nên tôi mạo muội mở lời.
Kelly nh́n lại gay gắt:
- Ông đoán nhầm. Tôi muốn ngồi một ḿnh.
Gă nói lắp bắp.
- Tôi… Tôi hỏi có hơi đường đột… thôi vậy th́ tôi… Gă nh́n theo… - Xin cáo lui.
Kelly nh́n gă bước trở ra trên tay c̣n giữ tờ báo.
Khá đấy, nàng nghĩ.
Kelly kư được một hợp đồng làm người mẫu h́nh b́a mấy tờ tạp chí thời trang thời gian một tuần lễ. Sau lần gặp gỡ t́nh cờ Mark Harris cho tới nay, đang lúc ngồi trong pḥng trang điểm người mẫu thay đồ mới th́ có người mang vô một bó hoa hồng. Trên có kèm theo danh thiếp "Mong em thứ lỗi cho. Mark Harris".
Kelly giơ tay xé tấm danh thiếp, đem bó hoa đến tặng cho bệnh viện nhi đồng.
Sáng hôm sau bà phụ trách trang phục người mẫu lại bước trở vô pḥng mang theo gói quà.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #22  
Cũ 11-09-2011, 08:33 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

Một người đàn ông lạ mặt gởi Kelly.
Chỉ một cành hoa lan, thế thôi. Trên kèm theo danh thiếp đề: "Tôi mong được tha lỗi, Mark Harris"
Kell xé toạc tấm thiếp, để cành hoa lại.
Sau lần đó, hôm nào Mark Harris cũng nhớ gởi quà một rổ trái cây, một chiếc ṿng, một món đồ chơi.
Kelly vứt bỏ đi hết. Một món quà gây chú ư khác lạ hơn mấy món trước: một con chó xù dễ thương: giống lai Pháp trên cổ đeo chiếc nơ đỏ kèm theo tấm thiếp:
"Đây là con Angel, mong là em biết yêu thương nó như tôi Mark Harris".
Kelly quay số hỏi tổng đài biết được số máy cơ sở Kingsley International. Nghe tổng đài lên tiếng, Kelly hỏi:
- Xin lỗi ở đây có nhân viên nào tên là Mark Harris?
- Vâng, có.
- Tôi có thể gặp trên máy được chứ?
- Chờ máy!
Một phút sau vừa nghe tiếng nhớ ra giọng nói hôm nào.
- Alô?
- Ông Harris?
- Vâng!
- Kelly đây. Tôi muốn cho ông hay là tôi nhận lời mời ăn trưa.
Một thoáng im lặng ngột ngạt rồi lại nghe:
- Thật sao? Vậy… vậy th́ c̣n ǵ bằng.
Kelly nghe thấy hơi thở dồn dập sung sướng bên kia máy.
- Hẹn gặp tại nhà hàng Laurent một giờ được chứ?
- Được lắm! Cám ơn rất nhiều.
- Tôi sẽ đặt chỗ trước. Hẹn gặp lại.
Mark Harris đang đứng chờ bên bàn, Kelly từ ngoài bước vô tay dắt theo con chó xù.
Mark hớn hở:
- Em… Em tới thật sao, tôi c̣n chưa dám tin… em nhớ dắt theo Angel.
- Vâng, - Kelly đặt con Angel trên tay Mark. - Cho nó theo ăn với ông, Kelly điềm nhiên nói toan bỏ đi.
Mark vội nói:
- Thế là sao, tôi chưa hiểu…
- Vâng, tôi muốn nhắc với ông một lần cuối, - Kelly quát - Tôi muốn ông đừng quấy rầy nữa. Ông hiểu chưa.
Mark Harris mặt đỏ như gấc.
- Vâng, vâng tôi hiểu chứ. Xin lỗi. Không phải chuyện quấy rầy…tôi nghĩ là… không biết nói ra sao… cho tôi được phân trần… Em có thể nán lại một lát nữa.
Kelly toon mở lời "không", nàng chịu ngồi lại, vẻ mặt khinh khỉnh:
- Sao?
Mark Harris lấy hơi lên:
- Thật t́nh tôi lấy làm ân hận, phải nói tôi không có ư quấy rầy. Tôi có gởi tới những món quà để tạ lỗi v́ sự quá đường đột. Tôi muốn một dịp… lúc nh́n thấy h́nh ảnh em trên báo, tôi tưởng đâu là đă biết nhau từ lâu. Đến khi được nh́n thấy em ngoài đời th́ lại càng… Gă nói líu ríu, khổ sở - Tôi… tôi ngỡ là một người đẹp như em không đời nào ngó ngàng tới một kẻ như tôi…tôi cảm thấy ngây ngô như một đứa học tṛ. Tôi xấu hổ. Y như là tôi - Tôi không biết… nói ra sao, hơn nữa… Giọng nói rề rà gă cảm thấy trơ trẽn - Tôi không có tài… ăn nói. Từ nhỏ tôi sống một ḿnh. Chưa có ai… ngày tôi mới lên sáu cha mẹ đă ly dị, và xung đột xảy ra, không người nào muốn giữ tôi lại.
Kelly lặng lẽ nghe. Tiếng nói vang lên trong trí nàng, gợi lại hồi ức lúc c̣n nhỏ: Sao bà không bỏ nó đi, đẻ ra làm ǵ? - Tôi muốn lắm mà không thể được.
Gă kể lể.
- Tôi được đem đi gởi qua hơn một chục nhà nuôi trẻ, không ai chăm sóc…
Khách trọ như là chú bác, con đừng rầy rà tới họ. Kelly nhớ lại lời mẹ bên tai.
- Tôi không làm được một việc ǵ cho ra tṛ… Mark kể lể, nghe xong trong đầu Kelly lại vang lên. Nấu ăn chẳng được… Bộ áo mặc không xứng… Mi lau dọn buồng tắm chưa xong.
- Tôi không được ăn học đàng hoàng, họ muốn tôi học làm thợ sửa xe, c̣n tôi… th́ muốn học làm khoa học. Tôi bị chê không biết ǵ…
Kelly càng nghe càng thấy thấm thía, nhớ lại chuyện cũ:
Con muốn học làm người mẫu.
Bọn người mẫu là bọn làm điếm
- Tôi muốn theo học đại học, nhưng mà với công việc hàng ngày…khỏi cần phải học hành.
"Mi đi học làm ǵ? Coi tướng mi chỉ làm nghề bán thân nuôi miệng…
- Lúc tôi được học bổng MIT, cha đỡ đầu đoán tôi sẽ thi trượt, trở về làm thợ trong gara xe…
Nghe gă vừa kể lể khác ǵ được ôn lại chuyện đời ḿnh.
Xin vô đại học à? Mi làm uổng phí bốn năm một đời người
Kelly ngồi đó thám thía từng câu chừ, càng đau đớn chẳng kém ǵ anh chàng xa lạ kia.
- Ngày tôi học xong chương tŕnh MIT, tôi được nhận về làm cho cơ sở nghiên cứu Kingsley International, tôi cảm thấy như lạc lơng.
Câu chuyện ngừng lại một lúc lâu.
- H́nh như là lâu lắm tôi học được một câu nói, điều vĩ đại nhất trong đời là gặp được người ḿnh yêu, và được yêu lại… tôi tin là điều đó có thực.
Kelly lặng lẽ ngồi nghe.
Mark Harris ngọng miệng nói:
- Nhưng mà tôi chưa từng được gặp người đó, muốn bỏ qua. Thế rồi một bữa nọ tôi đă gặp được em…
Lời nói trêu ngươi.
Gă đứng dậy, hai tay giữ lấy con Angel.
- Tôi thấy xấu hổ lắm lắm. Từ nay trở đi không quấy rầy em nữa. Chào em.
Kelly nh́n theo gă bước đi khỏi.
- Ông ôm con chó của tôi đi đâu? - nàng gọi theo.
Mark Harris, ngập ngừng quay lại:
- Tôi xin lỗi được chứ?
- Con Angel thuộc về tôi. Ông đem biếu cho tôi, phải không?
Mark dừng lại nghẹn họng.
- Ờ, nhưng mà em đă nói…
- Tôi muốn thoả thuận với ông, Harris. Tôi được giữ con chó Angel, c̣n ông có thể lui tới tự nhiên.
Nghĩ ngợi một lúc mặt mày sáng rỡ gă nói:
- Vậy là em vừa nói tôi có thể… em muốn cho tôi…
Kelly nói:
- Sao không gác lại chuyện đó để tối nay tính?
Nàng có ngờ đâu chính nàng đang là đích ngắm của bọn sát thủ
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #23  
Cũ 11-09-2011, 11:10 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default Chương 11

Paris, Pháp

CUỘC ĐIỀU TRA VỤ TỰ TỨ TRÊN THÁP EIFFEL.
Cuộc thẩm vấn diễn ra tại sở Cảnh sát Reuilly trên phố Henard, Quận mười hai.
Hai thám tử André Belmondo và Pierre Marais mở đầu buổi hỏi cung người quản lư tháp Eiffel.
Thứ Hai, 6 tháng năm.
Thời gian 10 giờ sáng
Đối tượng: René Pascal.
Belmondo: ông Pascal, chúng tôi có đủ lư lẽ xác định là Mark Harris, nạn nhân được cho là té ngă từ trên đài quan sát tháp Eiffel đă bị giết chết.
Pascal: Bị giết chết? Mà sao…Tôi được nghe báo cáo là tai nạn do…
Marais: Làm sao chung quanh có bao lơn che chắn cao khỏi đầu người nạn nhân có thể té ngă xuống đất được?
Belmondo: Chúng tôi có đủ lư lẽ xác minh đây không phải là một vụ tự tử. Bởi ông ta đă chuẩn bị sắp xếp nghỉ cuối tuần với vợ, là Kelly một người mẫu.
Pascal: Tôi thật đau buồn, thưa quư ông, nhưng mà tôi chẳng hiểu…sao lại mời tôi đến đây.
Marais: Chúng tôi muốn làm sáng tỏ vụ việc buổi tối nhà hàng đóng cửa lúc mấy giờ?
- Pascal: Đúng mười giờ. Đêm đó có băo, nhà hàng vắng khách phải đóng cửa sớm…
Marais: Cầu thang máy ngừng chạy từ lúc nào?
Pascal: Thường chạy tới nửa đêm mới ngừng, đêm đó thấy không c̣n khách và người tham quan, tới mười giờ khoá máy.
Belmondo: Luôn cả thang máy chạy lên đài quan sát?
Pascal: Vâng. Tất cả thang máy đều khoá.
Marais: Vậy có thể đi cầu thang bộ từ dưới lên tới nơi được chứ.
Pascal: Không được. Tối đó mọi cửa đều khoá. Tôi không thể hiểu v́ sao tai nạn xảy ra. Nếu…
Belmondo: Chuyện đó tôi sẽ nói ra đây. Nạn nhân Harris bị xô ngă từ trên cao xuống. Chúng tôi đă lên tới nơi xem xét hiện trường tại chỗ rào chắn nơi xảy ra tai nạn c̣n dấu xây xát, lớp cất ximăng bám dính vô dưới đế giầy nạn nhân Harris chính là lớp ximang bị bong tróc ngay tại chỗ rào chắn đài quan sát. Nếu cửa tầng dưới đă khoá, thang máy ngừng hoạt động nạn nhân không làm sao lên tới nơi ngay lúc nửa đêm?
Pascal: Tôi không biết. Không có cầu thang máy…th́ làm sao…làm sao đi lên đó được.
Marais: Nhưng mà cầu thang máy c̣n hoạt động th́ mới đưa ông Harris lên tới trên đài quan sát. Luôn cả thủ phạm…có thể vài ba tên…rồi bọn chúng quay trở xuống.
Belmondo: Ta có thể nghi cho kẻ lạ mặt cho chạy cầu thang máy.
Pascal: Không có chuyện đó. Người gác cầu thang máy thường trực tại pḥng máy, buổi tối dùng khoá đặc biệt.
Marais: Có mấy ch́a khoá tất cả?
Pascal: Có ba ch́a. Tôi giữ một, hai ch́a kia được cất giữ tại đây.
Belmondo: Ông xác định rơ cầu thang máy đóng cửa lúc mười giờ tối chứ?
Pascal: Vâng.
Marais: Ai chịu trách nhiệm tại chỗ?
Pascal: Toth. Gérard Toth.
Marais: Cho tôi gặp đương sự.
Pascal: Tôi cũng muốn gặp.
Marais: Ông muốn nói sao?
Pascal: Toth tối hôm đó không đi làm. Tôi đến nhà t́m, không nghe thấy ai lên tiếng, tôi hỏi thăm chủ nhà mới hay Toth đă dọn đi nơi khác.
Marais: Không để lại địa chỉ sao?
Pascal: Không. Hắn đă cuốn gói cao chạy xa bay từ lúc nào.
***
- Cao chạy xa bay? Có phải ta vừa nhớ lại nhà ảo thuật đại tài Houdini hay là một tên gác cầu thang quỷ quyệt?
Người vừa lên tiếng là ngài Tổng thư kư Renaud, chỉ huy Tổng hành dinh cơ quan Interpol. Ông nhỏ người tính năng động hoạt bát, tuổi trạc năm muơi có thâm niên hai mươi năm phục vụ trong ngành Cảnh sát Renaud ngồi chủ toạ phiên họp trong pḥng họp lớn tại Tổng hành dinh bảy tầng lầu Trụ sở Cảnh sát quốc tế một nơi thanh lọc tất cả mọi nguồn tin cho 126 đơn vị cảnh sát thuộc bảy mươi tám nước: Trụ sở nằm trong khu phố St. Cloud, khoảng mười cây số về hướng tây Paris được điều hành do một lực lượng thám tử từng phục vụ trong Sở an ninh Pháp và Sở cảnh sát Paris.
Quanh bàn họp mười hai nhân viên đă có mặt đầy đủ. Cuộc thẩm vấn thám tử Belmondo vừa diễn ra trước một giờ.
Ngài tổng thư kư chua chát lên tiếng:
- Vậy là anh và thám tử Marais không thể thu thập được một manh mối nào v́ sao nạn nhân bị giết chết tại một nơi khó có thể xâm nhập vô được, hơn nữa bọn sát thủ cũng khó mà len lỏi vô rồi thoát ra ngoài trót lọt hay sao? Các anh… báo cáo có vậy thôi sao?
- Tôi và Marais đă đối chứng với nhiều người…
- Thôi được. Anh có thể ra về!
- Thưa ngài, tuân lệnh!
Mọi người nh́n theo nhà thám tử vừa bị một trận te tua. Có người bảo;
- Thế đấy, đến anh ta cũng phải chịu thua.
Ngài tổng thư kư quay lại bàn họp:
- Trong lúc thẩm vấn, các anh có ai nghe nhắc… tới một nhân vật tên là Prima?
Mọi người chăm chú hồi lâu, rồi lắc đầu - không, Prima là nhân vật thế nào?
- Chúng ta chưa biết được. Cái tên được viết nguệch ngoạc trên mảnh giấy c̣n sót lại trong túi áo jacket nạn nhân ở New York. Trong vụ nầy có liên quan tới một đầu mối, ngài thở ra.
- Các bạn, chúng ta đang gặp một việc nan giải, một bài toán c̣n ẩn số. Tôi đă phục vụ trong ngành mười lăm năm, từng điều tra nhiều vụ giết người hàng loạt, bọn tội phạm quốc tế, tội bạo hành, tội giết cha, và nhiều vụ có thể đoán ra được thủ phạm. -Ông dừng lại. - Trong từng ấy thời gian chưa lúc nào gạp một vụ như vừa qua. Tôi gởi một bản THÔNG BÁO đến cơ quan điều tra ở New York.
***
Manhattan New York.
Frank Bigley, chỉ huy một đơn vị thám tử ở Manhattan đang xem xét tờ tŕnh của Tổng thư kư Renaud gởi tới vừa lúc hai thám tử Earl Greenburg và Robert Praegitzer bước vô.
- Thưa sếp cần gặp?
- Vâng, mời các anh ngồi.
Hai người kéo ghế ngồi.
Sếp Bigley, đưa ra một trang giấy.
- Đây là bản THÔNG BÁO sáng nay Interpol vừa gởi tới. Ông đọc to: "Cách nay sáu năm một nhà khoa học Nhật, Akira Iso đă treo cổ tự tử tại pḥng riêng trong một khách sạn ở Tokyo. Cuộc điều tra cho thấy sức khoẻ ông Iso rất tốt, vừa được đề bạt lên một chức vụ cao hơn giữa lúc tinh thần phấn chấn".
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #24  
Cũ 11-09-2011, 11:11 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

- Ởbên Nhật? Nhưng mà có liên quan ǵ…
- Tôi đọc tiếp. "Cách đây ba năm, một nhà khoa học Thuỵ Sĩ, Madeleine Smith, ba mươi hai tuổi, tự tử bằng cách mở b́nh gaz tại nhà riêng ở Zurich. Bà đang mang thai và dự tính làm đám cưới với người cha đứa bé c̣n trong bụng. Nhân chứng -bạn bè cho biết bà chưa bao giờ được sung sướng như lúc ấy". Ông ngước nh́n hai nhân viên thám tử.
- Cách đây ba hôm một nhân vật ở thành phố Berlin tên là Sonja Vebrugge chết trong bồn tắm. Ngay trong đêm hôm đó, Mark Harris một người Mỹ té lộn nhào từ trên đài quan sát tháp Eiffel xuống đất. Ngày hôm sau một công dân Canada tên là Gary Reynolds chết trong một tai nạn máy bay đụng vô sườn núi ngoại ô thành phố Denver.
Greenburg và Praegitzer chăm chú nghe đọc, chưa hết bàng hoàng.
- Và mới hôm qua, các anh phát hiện xác chết nạn nhân Richard Stevens tấp vô bờ sông East River.
Earl Greenburg nh́n theo sếp, kinh ngạc.
- Mấy vụ đó liên quan ǵ đến chúng tôi?
Sếp Bigley lặng lẽ nói.
- Tất cả những cải chết được nhận dạng như nhau.
Greenburg nh́n sâu vô mắt ông:
- Sao? Để tôi nghĩ lại xem. Một người Nhật cách đây sáu năm, người Thuỵ sĩ ba năm, mới đây vài bữa một người Đức, người Canada và hai người Mỹ. - Gă ngồi lặng thinh một lúc. - Mấy vụ nầy có liên quan ǵ với nhau?
Sếp Bigley đưa qua Greenburg bản THÔNG BÁO của cơ quan Interpol. Greenburg vừa đọc tṛn xoe mắt.
Gă ngước nh́n chậm răi nói:
- Interpol nghi cho viện nghiên cứu Kingsley International đứng đằng sau mấy vụ nầy sao? Một tṛ cười.
Praegitzer lên tiếng:
- Thưa sếp, chúng tôi vừa nhắc tới tên tuổi một cơ quan nghiên cứu tầm cỡ thế giới.
- Tất cả nạn nhân là những người có liên quan cơ quan KIG, do Tanner Kingsley đứng đầu; Chủ tịch Uỷ ban khoa học của Tổng thống, Chủ tịch Uỷ ban kế hoạch nhà nước và Uỷ ban chính sách quốc pḥng thuộc Lầu Năm Góc. Tôi muốn đề nghị cậu và Greenburg nên có một cuộc trao đổi với Kingsley.
- Vâng.
- Nầy Earl…
- Sếp bảo sao?
- Nên dè dặt và ḍ dẫm từng bước.
***
Năm phút sau, Earl Greenburg gặp thư kư Ric của Kingsley trên máy, gă quay qua Praegitzer
- Mười giờ sáng thứ ba ta tới điểm hẹn. Ngài Kingsley đang có mặt ra điều trần tại một Uỷ ban quốc hội ở Washington…
***
Washington, D.C
Tại buổi điều trần của Uỷ ban môi trường Thượng viện ở Washington, D.C, một hội đồng gồm sáu vị Thượng nghị sĩ và ba mươi quan khách tham dự một nhóm phóng viên lắng nghe Tanner Kingsley đọc bản điều trần.
Tanner Kingsley, trong độ tuổi bốn mươi, cao lớn điển trai, đôi mắt xanh sắc sảo, thông minh khuôn mặt với chiếc mũi dọc dừa, chiếc cằm cương nghị trông như h́nh tượng tạc in trên đồng tiền.
Chủ tịch Uỷ ban, Thượng nghị sĩ Pauline Mary Van Luven, nhân vật thể lực khoác một tư cách đầy vẻ tự tin. Bà nh́n qua Tanner dơng dạc lên tiếng mời ông Kingsley phát biểu.
Tanner gật:
- Cám ơn bà Thượng nghị sĩ. Ông quay qua phía các thành viên Uỷ ban mở đầu; với giọng nói sôi nổi.
- Trong khi một số các nhà hoạt đông chính trị của chúng ta loay hoay với những sự kiện trái đất ấm dần lên và hiện tượng hiệu ứng nhà kính, lỗ hổng tầng ozone lớn thêm dần. Cho nên thế giới phải gánh chịu nhiều thiên tai hạn hán, lụt lội. Ở vùng biển Ross Sea, tảng băng khổng lồ chiếm diện tích bằng một nước Jamaica tan ră do hiện tượng trái đất ấm dần lên, tầng ozone ở vùng Nam cực bị xâm hại tạo một lỗ hổng rộng tới mười triệu dặm vuông- Ông đừng một lúc để nhấn mạnh hơn bằng một giọng nói chậm răi. - Tới mười triệu dặm vuông. Chúng ta đang ở vào một thời kỳ phải gánh chịu nhiều phong ba băo táp tàn phá nhiều nơi ở châu Âu Do thời tiết bị xáo trộn triệt để hàng triệu người ở nhiều nước trên khắp thế giới phải chịu nạn đói và tuyệt chủng. Trước sau vẫn là những khẩu hiệu: nạn đói và tuyệt chủng. Ta không nên nhắc lại những lời nói suông: Ta phải nghĩ tới lúc những người vợ, chồng và con trẻ đang đói khát và không nơi trú ẩn, tất cả đang chờ chết.
Mùa hè vừa qua có hơn 20.000 người chết do đợt nắng nóng ở châu Âu. - Tanner cất cao giọng - Chúng ta phải hành động ra sao? Nội các của chúng ta từ chối phê chuẩn Nghị định thư Kyoto do hội nghị thượng đỉnh môi trường toàn cầu soạn thảo. Thông điệp đưa ra là chúng ta không màng tới chuyện một phần thế giới phản đối đầu nạn ô nhiễm khí thải. Chúng ta thản nhiên lo bảo vệ quyền lợi cho chính ḿnh. Phải chăng chúng ta quá ngu muội, ích kỷ, không nhận ra những ǵ chúng ta đang gây cho…
Thượng nghị sĩ Van Luven chặn ngang.
- Ngài Kingsley, đây không phải là một buổi tranh luận. Yêu cầu ngài nên dịu giọng lại.
Tanner hít vô một hơi sâu, gật đầu. Không c̣n giọng điệu sôi nổi như trước, ông nói.
- Tất cả chúng ta ư thức được hiệu ứng nhà kính là hậu quả của quá tŕnh sử dụng chất đốt và các thứ nguyên liệu khác nằm trong tầm kiểm soát và, khí thải đă lên cao tới mức bằng ca một phần nửa triệu năm gộp lại. Hậu quả gây ô nhiễm bầu không khí tác hại đến sức khoẻ thế hệ con cháu chúng ta. Cần phải ngăn chặn nạn ô nhiễm. Tại sao chúng ta không làm được? Là do ta phải tiêu hao nhiều khoản phí tổn. - Ông cất cao giọng nói. - Phí tổn tiền bạc! Một nhúm không khí trong lành đáng giá là bao nhiêu so với mạng sống một con người? Một gallon xăng dầu chăng? Hay là hai gallon? Ông sôi nổi hơn, Như tất cả chúng ta đă biết, trái đất là nơi duy nhất ban cho chúng ta một chỗ trú thân, thế mà ta lại gây ô nhiễm trên mặt đất, ngoài vùng biển, trên tầng không khí tất cả chúng ta hít thở mỗi ngày. Nếu chúng ta không ngăn chặn…
Thượng nghị sĩ Van Luven lại chặn ngang một lần nữa.
- Ngài Kingsley…
- Tôi xin lỗi, bà Thượng nghị sĩ, tôi cảm thấy tức giận. Tôi không chịu được khi nh́n sự huỷ diệt trái đất mà không thể không lên tiếng phản đối.
Kingsley được phát biểu thêm ba mươi phút nữa.
Kết thúc phần phát biểu, Thượng nghị sĩ Van Luven lên tiếng:
- Thưa ngài Kingsley, tôi muốn được gặp ngài ngay tại văn pḥng. Buổi điều trần hôm nay ngừng tại đây!
Văn pḥng Thượng nghị sĩ Van Luven được thiết kế như lúc ban đầu theo h́nh thức một nơi làm việc mẫu mực theo chế độ bàn giấy; một chiếc bàn làm việc, một bàn dài và sáu chiếc ghế, dăy tủ đựng hồ sơ, bà Thượng nghị sĩ muốn tạo một phong cách riêng theo màn màu mè, trên tường treo tranh ảnh.
Tanner vừa bước vô nh́n thấy đă có hai nghị viên ngồi bên cạnh Thượng nghị sĩ Van Luven.
- Đây là hai trợ lư của tôi, Corinne Murphy và Karolee Trost.
Corinne Murphy một cô nàng xinh đẹp tóc đỏ, và Karolee Trost nhỏ thó tóc vàng trong độ tuổi hai mươi, ngồi bên bà Thượng nghị sĩ. Phải nói là Tanner mà nh́n thấy là chịu ngay.
- Mời ngài Kingsley ngồi, Thượng nghị sĩ Van Luven nói.
Tanner ngồi vô ghế. Bà Thượng nghị sĩ nh́n theo một lúc:
- Thiệt t́nh mà nói tôi chưa hiểu ông như thế nào.
- Ồ vậy sao? Phải nói là tôi ngạc nhiên thưa bà Nghị sĩ. Tôi nghĩ sao nói ra vậy, tôi nghĩ là…
- Tôi biết điều đó. C̣n cơ sở nghiên cứu Kingsley International của ông đă kư kết nhiều hợp đồng làm dự án cho nhà nước, vậy mà ông muốn tranh luận với nhà nước chuyện môi trường. Như vậy là làm ăn không tốt phải không?
Tanner thản nhiên đáp.
- Tôi không đề cập chuyện làm ăn, thưa bà Van Luven. Tôi muốn nói tới cả loài người. Chúng ta đang chứng kiến một sự chuyển ḿnh nguy cơ bất ổn toàn cầu. Tôi đang t́m mọi cách thỉnh cầu Thượng nghị viện phân bổ ngân sách để tái thiết lại.
Thượng nghị sĩ Van Luven không nghĩ theo cách của ông. Phải chăng số tài khoản được cấp sẽ lọt vô túi của quư cơ sở, phải vậy chăng?
- Tôi không màng tới chuyện ai đứng ra nhận tiền. Tôi muốn được nh́n thấy nhà nước phải ra tay kịp thời, đừng để quá muộn.
Corinne Murphy lời lẽ dịu dàng hơn.
- Phải nói thật đáng khâm phục. Ngài là một nhân vật khác thường…
Tanner quay lại:
- Cô Murphy, nếu nói như yậy có nghĩa là phần lớn nhân dân nặng về phần vật chất hơn là tinh thần, tôi cảm thấy ân hận nếu cô em cho là ḿnh nghĩ đúng.
Karolee Trost nói xen vô.
- Tôi nhận thức các dự tính của ông sắp tới thật là đáng khen ngợi.
Nghị sĩ Van Luven nh́n hai cộng sự với cặp mắt khó chịu, bà nh́n qua Tanner:
- Tôi không thể nói trước, cụ thể với việc nầy tôi sẽ bàn lại với các đồng nghiệp chờ có ư kiến thống nhất về vấn đề môi trường. Tôi sẽ trả lời ông sau.
- Cảm ơn bà nghị sĩ, tôi xin hoàn toàn tán thành - Ông lưỡng lự. - Nếu có dịp đến Manhattan, tôi sẽ mời bà tham quan cơ sở KIG để được nh́n thấy tận mắt các hoạt động tại chỗ…lúc đó bà sẽ cảm thấy hài ḷng.
Bà Nghị sĩ Van Luven gật đầu thờ ơ đáp:
- Tôi chưa thể nói chắc.
Cuộc họp bế mạc .
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #25  
Cũ 11-09-2011, 11:13 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default Chương 12

Chương 12

Paris, Pháp.

Ngay lúc mọi người biết tin cái chết của Mark, Kelly Harris nghe chuông điện thoại reo liên tục, hoa phúng điếu và e-mail gởi đầy hộp thư. Người đầu tiên được báo tin là Sam Meadows, một đồng nghiệp đồng thời là bạn chí cốt của Mark.
- Kelly! Lạy chúa. Tôi không dám tin? Tôi…tôi không biết nói sao, vô cùng bàng hoàng, ngồi nh́n quanh tưởng chừng Mark c̣n đây. Kelly…nếu cần giúp đỡ ǵ cứ nói.
- Không, cám ơn Sam - Nhớ nhắn tin luôn. Tôi muốn đỡ đần…
Và cứ thế những cuộc gọi từ những bạn bè của Mark, của người mẫu đồng nghiệp với Kelly.
Bill Lerner giám đốc công ty người mẫu gọi chia buồn, không quên nhắn nhủ.
- Kelly, nói ra đây không tiện. Tôi thấy em nên trở lại làm việc cho nhẹ bớt phần nào âu lo. Em muốn chừng nào trở lại công ty?
- Tôi muốn chừng nào Mark về lại. - Kelly buông máy xuống bàn.
Chuông lại reo. Nhọc nhằn Kelly phải lên tiếng:
- Alô?
- Thưa bà Harris.
Nàng c̣n là bà Harris nữa không? Không c̣n nữa, nhưng măi măi nàng là vợ của Mark.
Nàng nghiêm giọng nói.
- Bà Mark Harris nghe đây.
- Đây là văn pḥng ngài Tanner Kingsley. - Đúng là nơi Mark đang…đă phục vụ, Kelly nghĩ - Sao ạ?
- Ngài Kingsley mong được gặp bà tại thành phố Manhattan. Ông có một cuộc họp tại văn pḥng của cơ sở bà có thể đến được chứ?
Kelly có thể đến. Nhưng mà trước đó nàng đă dặn công ty hhông đăng kư một chuyến bay nào hết. Nàng lấy làm lạ. V́ sao Tanner Kingsley cần gặp nàng. Lạ lắm, nàng thản nhiên đáp:
- Vâng.
- Bà có thể rời Paris thứ Sáu được chứ?
Không c̣n thời điểm nào thuận lợi hơn thứ sáu
- Được thôi.
- Khá lắm. Chúng tôi đă đặt vé trước tại hăng United Airlines, bà cứ ra sân bay Charles de Gaulle đi. - Gă cho biết số chuyến bay. - Đến New York sẽ có xe ra đón.
***
Ngày trước có lần Mark kể cho nàng nghe về Tanner Kingsley. Mark đă từng biết ông là một thiên tài, xứng đáng được sát cánh trong công tác. Biết đâu ta sẽ được chia sẻ với ông ta h́nh ảnh tốt đẹp về Mark: nghĩ tới đó Kelly cảm thấy hoan hỉ.
Angel chạy vô leo lên đùi nàng ngồi. Kelly ôm nó vào ḷng.
- Ta đi vắng ai lo cho mi? Má mi sẽ lo cho mày, ta đi xa vài hôm.
Chợt Kelly sực nhớ ai lo canh chừng nó.
Nàng chạy xuống cầu thang tới chỗ văn pḥng quản lư chung cư công nhân đang lắp ráp một cầu thang máy mới, Kelly liếc mắt nh́n theo đám thợ.
Philippe Cendre, quản lư chung cư, người cao lớn khuôn mặt dễ nh́n sẵn sàng giúp đỡ mọi người, cả vợ con hăng hái nhiệt t́nh làm việc. Lúc hay tin Mark gặp nạn cả nhà ông bàng hoàng. Đám tang Mark được an táng tại nghĩa trang Père Lachaise, hôm đó Kelly có nhờ gia đ́nh nhà Cendre tham gia.
Kelly bước tới trước căn hộ nhà Philippe, nàng giơ tay gơ cửa. Chờ Philippe ra mở cửa Kelly lên tiếng.
- Tôi có chút việc nhờ ông.
- Mời bà vô đây. Bà cần nhờ việc ǵ, bà Harris?
- Tôi có việc đi New York ba bốn hôm, nên muốn nhờ ông trông giùm con Angel.
- Trông giúp? Tôi với bà Ana Maria đây thương nó lắm.
- Cám ơn ông. Được vậy th́ tôi mừng lắm.
- Tôi sẽ lo cho nó bà yên tâm.
Kelly hớn hở:
- Khỏi phải nói, tôi cưng nó lắm.
- Hôm nào bà đi?
- Thứ Sáu.
- Được thôi, để tôi lo chuyện đó. Bà c̣n nhớ tôi cho hai đứa con gái vừa nhập học trường Sorbonne chứ?
- Tôi không nghe. Vậy th́ khá lắm, ông phải mừng lắm chứ.
- Có. Nhập học mới vừa được hai tuần. Cả nhà nhốn nháo, y như một giấc mơ
***
Buổi sáng thứ sáu, Kelly đem giao con Angel cho nhà Philippe Cendre.
Kelly giao thêm mấy cái túi giấy.
- Đây là món Angel thích nhất, cả mấy thứ đồ chơi trong đó…
Philippe bước lùi lại, Kelly nh́n thấy phía sau chỗ ông đứng nhiều món đồ chơi bày dưới sàn.
Kelly vui cười.
- Angel, mi tốt số lắm đấy! - Nàng ôm nó vào ḷng một lần cuối. - Đi nhé, Angel. Cám ơn ông nhiều lắm, Philippe.
Kelly vừa bước đi, Nicole Paradis, người gác máy tổng đài chung cư, đứng chờ ở cửa vẫy tay chào. Người bà nhỏ con tóc hoa râm ngồi trong bàn chỉ nh́n thấy có cái đầu ngoi lên.
Bà vui cười chào Kelly.
- Bà đi nhớ lắm đó, bà nhớ về sớm nhé.
Kelly giơ tay ra bắt:
- Cám ơn. Tôi sẽ về sớm.
Ít phút sau nàng đă ngồi trên xe ra sân bay.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #26  
Cũ 11-09-2011, 11:13 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

***
Sân bay Charles de Gaulle như mọi ngày khách đông quá tải. Nh́n quanh những quầy vé, gian hàng, nhà hàng ăn uống, cầu thang bộ, hệ thống cầu thang cuốn khổng lồ di chuyển liên tục như những con quái vật ngụp lặn lên xuống không ngớt.
Kelly ra tới sân bay đă có người phụ trách chờ sẵn đưa qua cổng dành riêng. Bốn mươi lăm phút sau máy gọi thông báo chuyến bay. Kelly vừa bước tới cứa ra máy bay, một người phụ nữ đứng gần bên nh́n theo.
Kelly đi khuất đàng xa, người đàn bà lôi điện thoại di động ra gọi.
***
Kelly đang bay ở trên không, tâm trí hướng về Mark, mơ màng không hay biết chuyện mọi người lén nh́n nàng.
Mark làm ǵ lúc nửa đêm ở trên đài quan sát tháp Eiffel? Hẹn gặp ai ở trên đó? Lư do nào? Nàng đang c̣n thắc mắc. Và điều nầy không ngờ được- V́ sao Mark muốn tự tử? Ta với chàng đang sống yên vui, yêu nhau. Ta không tin chàng muốn tự kết l iễu đời ḿnh. Mark không phải vậy… không… không phải Mark.
Kelly nhắm nghiền mắt thả ḍng kư ức ngược về quá khứ.
***
Lần hẹn đầu tiên. Nàng mặc chiếc váy đen trên mặc chiếc bờ lu trắng cổ cao, để cho Mark tường là nàng muốn trêu anh. Hay đó chỉ là do thói quen mỗi khi đi chơi tối Kelly cảm thấy chột dạ. Bởi v́ một việc xảy đến cho nàng lúc nhỏ. C̣n giấu kín măi, từ đó Kelly không đi đâu với người đàn ông nào xa lạ, trừ khi lo việc làm ăn hoặc tham gia một công tác từ thiện.
Mark không phải là t́nh nhân, Kelly nghĩ măi trong đầu, chàng với ta mới là bạn mỗi khi đi ra phố ta được bảo vệ, không có chuyện yêu đương nhăng nhít.
Kelly đang miên man với ḍng suy tưởng, chuông ngoài cửa kêu.
Kelly hít vô một hơi đoán chừng có tin vui, Mark đứng chờ mặt mày hớn hở trên tay cầm một chiếc hộp và chiếc túi bao giấy. Anh mặc bộ đồ trông vụng về bên trong áo sơ mi xanh. Thắt cà vạt đỏ đi giầy nâu. Kelly không nhịn được cười thành tiếng. Thiệt t́nh Mark không phải dân ăn chơi. Trước kia nàng đă từng biết nhiều gă đàn ông tự đề cao ḿnh thái quá lúc nào cũng bảnh bao lịch sự ra phết. Không rào đón, Kelly lên tiếng:
- Anh vào nhà đi.
- Chắc là tôi không đến trễ?
- Không, hoàn toàn không!
Mark đưa gói quà cho Kelly:
- Món quà nầy dành cho em.
Bên trong chiếc hộp đựng hai kí chocolate. Bao nhiêu năm, Kelly chỉ nhận được những món kim cương, áo lông thú, chỉ thiếu mỗi món chocolate. Đây là một món người mẫu rất thích, nàng vừa mừng vừa nghĩ.
Kelly tươi cười:
- Cám ơn anh!
Mark lôi trong túi giấy ra.
- C̣n món nầy dành cho con Angel.
Vừa lúc đó Angel từ đâu chạy lăng xăng tới ngay chỗ Mark đang đứng, vẫy đuôi mừng quưnh.
Mark đỡ lên tay ôm vỗ vỗ.
- Nó c̣n nhớ ra ta.
- Phải nói là rất cảm ơn ông mới có được nó. - Kelly nói. - Có nó làm bầu bạn, trước nay chưa được thấy ai cho.
Mark nh́n theo Kelly ánh mắt thay cho lời muốn nói.
Một buổi tối hài ḷng ngoài mong đợi. Bên cạnh có Mark người bạn đồng hành dễ mến, Kelly đoán được qua ánh mắt, nh́n anh ngây người sung sướng được gần bên nàng. Anh chàng thông minh nói đễ nghe, tiếc là thời gian qua mau không như nàng tường lúc ra đi.
Sau buổi hẹn, Mark nói:
- Ta c̣n hẹn nhau lần khác nữa mà.
- Vâng, em cũng nghĩ vậy.
- Em thích môn thể thao nào nhất, Kelly?
- Em thích môn bóng đá. Anh thích chứ?
Mark mặt thộn ra:
- À…ờ… vâng… tôi… Tôi cũng thích.
Anh chàng có tật nói phét, Kelly nghĩ. Chợt một ư nghĩ không hay lóe lên trong đầu.
- Sắp tới có giải tranh vô địch tối Thứ Bảy. Anh đi coi chứ?
Mark cố dằn xuống, giọng lơi lả:
- Có, có chứ. Vui lắm.
Một tối qua mau, trở về lại gần nhà của Kelly, nàng thấy bồn chồn trong người. Kịch bản sau một màn hẹn ḥ thường là: Ta hôn nhau trước khi chia tay đi chứ" Cho phép tôi được vô nhà uống một chút ǵ đă… Em không nên ngủ một ḿnh
Vừa đặt chân lên trước cửa nhà, Mark nh́n qua buột miệng nói:
- Em biết tôi để ư em ở điểm nào nhất, Kelly?
Kelly muốn nín thở. Th́ đây rồi, nàng nghĩ. Mông em to… Hai vú em căng tṛn… ước ǵ được em gác hai chân dài lên quanh cổ…
- Không - Kelly thản nhiên đáp - anh để ư ǵ nhất?
- Mắt em thấy buồn.
Chưa để cho Kelly kịp nói Mark chặn ngang:
- Chúc em ngủ ngon.
Kelly đứng nh́n theo.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #27  
Cũ 11-09-2011, 11:16 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default Chương 13

Tối hôm sau Thứ Bảy Mark không quên lời hẹn lại đến, trên tay anh cầm theo một chiếc hộp chocolate, một túi giấy lớn.
- Món kẹo là của em, c̣n mấy món kia dành cho con Angel.
Kelly đỡ lấy mấy chiếc túi giấy:
- Cám ơn anh, Angel nhớ anh.
Mark đưa tay vuốt ve trên ḿnh Angel, nàng đứng nh́n theo hỏi vô tư:
- Anh mong tới giờ đến kịp xem trận đấu bóng chứ?
Mark gật, vui miệng đáp:
- À, có chứ.
Kelly nhếch miệng cười:
- Khá lắm. Em cũng mong.
Nàng dư biết Mark có bao giờ đi coi đá bóng đâu.
***
Sân Paris St. Germain chật ních khán giả, sức chứa tới sáu mươi bảy ngàn người, đến theo dơi trận đấu giữa hai đội Lyons và Marseilles tranh chc vô địch.
Kelly bước theo Mark len vô đám đông t́m chỗ ngồi ngay phía trên khán đài giữa, nàng nói.
- Em thấy vất vả, chỗ khó chen chân vô.
Mark tươi cười nói:
- Đă thích coi bóng đá th́ không có ǵ không thể vượt qua được.
Kelly cố nín cười. Nàng không thể chờ lâu hơn được nữa.
Đúng hai giờ chiều, hai đội bóng tiến ra giữa sân nghiêm chỉnh đứng chào cờ hát quốc ca Pháp, Hai đội bóng xếp hàng nh́n về phía khán đài tŕnh diện đội h́nh, một cầu thủ mặc trên người chiếc áo mang biểu tượng đội Lyons hai màu xanh trắng bước tới trước.
Kelly nói nhỏ muốn kể cho Mark mọi việc đang diễn ra trên sân. Nàng nghiêng người qua:
- Anh chàng đó là thủ môn? Anh ta…
- Anh biết, Mark nói - Grégory Coupet, thủ môn xuất sắc của đội bóng vừa tranh được chức vô địch với đội Bordeaux hồi tháng Tư, giành được cúp UEFA và Cúp Liên Đoàn trước đó một năm. Anh chàng ba mươi mốt tuổi, cao một mét tám nặng 90 kí.
Kelly trố mắt nh́n Mark.
Xướng ngôn viên lần lượt giới thiệu "Tiền đạo Sidney Gouvou… Cầu thủ mang số mười bốn… "
Mark thích thú.
- Tay nầy chơi khá, mới tuần rồi ghi một bàn thắng trước đội Auxerre ngay phút thứ tám chín.
Trận đấu bắt đầu, khán giả nồng nhiệt hường ứng.
Ḱa, anh chàng vừa tung một quả đá ṿng cầu.
Mark kêu lên.
- Một trận đấu diễn ra sôi nổi, thủ môn hai đội khá vất vả lo bảo vệ khung thành trước nhiều pha tấn công tới tấp.
Kelly khó tập trung để theo dơi trận đấu nh́n qua Mark ngồi bên thán phục.
- Sao ta lại đánh giá thấp anh chàng đến vậy? nàng nghĩ.
Đang giữa hiệp chợt Mark kêu lên:
- Gouvou vừa tung cú đá bật tường ghi bàn!
Mấy phút sau Mark lại réo:
- Nh́n ḱa? Carrière khéo xử lư bóng.
Anh kể đâu trúng đó.
Kết thúc trận đấu đội Lyons giành phần thắng chung cuộc, Mark reo lên - Vậy mới xứng đáng đội vô địch chứ?
Lúc rời khỏi sân, Kelly hỏi:
- Mark… anh thích môn bóng đá từ lúc nào?
Anh nh́n qua Kelly dè dặt đáp:
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #28  
Cũ 11-09-2011, 11:17 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

- Mới ba bữa. Tôi ḍ trên máy computer. Thấy em thích bóng đá tôi t́m hiểu cho biết.
Kelly nghe thấy kính nể anh, chuyện ngoài sức tưởng tượng, Mark đă bỏ công ra t́m hiểu bấy nhiêu ngày… nghe nàng kể thích bóng đá.
Ngày hôm sau đến hẹn lại lên khi Kelly đă hết giờ ngồi làm mẫu.
- Tôi muốn đón em tại nơi pḥng trang điểm, hơn nữa…
- Không! - Kelly không muốn ông nh́n thấy c̣n mấy người mẫu kia.
Mark ngỡ ngàng nh́n theo.
- Như thế nầy… nội quy không cho mấy ông vô tới pḥng trang điểm người mẫu.
- Ồ!
Kelly th́ nghĩ khác: Không muốn nh́n thấy ông ḍm ngó người khác…
***
- Yêu cầu quư khách gài thắt lưng ngồi ngay vị trí xếp khay ăn ngay ngắn lại. Máy bay chuẩn bị đáp xuống phi trường Kennedy trong vài phút nữa.
Kelly chợt tỉnh giấc, nàng bay qua New York để kịp tới gặp Tanner Kingsley, một nhân vật trước đây Mark đă cộng tác một thời gian.
Tin nàng đến đă được thông báo trước. Máy bay vừa đáp đông đủ mọi người đứng chờ sẵn. Lúc bước ra ngoài một hàng rào phóng viên, nhà quay phim bao quanh.
- Kelly, nh́n vô đây.
- Bà có thể cho biết cảm tưởng tai nạn xảy ra cho chồng bà?
- Cảnh sát đă cho điều tra chưa?
- Bà có ư định về lại nước Mỹ?
- Bà cho biết cảm tưởng vụ tai nạn xảy ra vừa qua?
Ta phải nghe những chuyện đâu đâu.
Kelly nhác nh́n thấy một gương mặt người đàn ông lanh lẹ đứng khuất đàng kia. Gă nhếch mép cười vẫy tay về phía Kelly làm dấu đi ra ngơ nầy.
Ben Roberts xuất hiện trên truyền h́nh trong vai người dẫn chương tŕnh uy tín khắp nước Mỹ. Ông đă từng phỏng vấn Kelly trước đây từ đó hai người thân thiết với nhau. Nàng đứng nh́n Ben len lỏi qua đám đông phóng viên bao quanh.
- Ḱa! Ben! Kelly sẽ tham gia chương tŕnh sắp tới chứ? Ông cho biết Kelly sẽ phát biểu thế nào về vụ tai nạn vừa qua?
- Cho phép tôi chụp một pô ảnh hai người đứng chung.
Vừa lúc đó Ben đă tới nơi Kelly đứng chờ. Đám đông phóng viên chen lấn dành chỗ đứng. Ben kêu lên chới với:
- Các bạn dành cho bà ấy một lúc để được thong thả. Chốc nữa sẽ hỏi sau.
Đáng đông phóng viên tránh một bên miễn cưỡng nhường lối đi ra.
Ben nắm tay Kelly nói:
- Tôi không biết nói sao để vơi nỗi buồn. Tôi rất thương nhớ Mark. Cũng là chỗ bạn bè với nhau.
Kelly bước theo Ben tiến ra phía ngoài cửa, gă hỏi ngay:
- Hỏi rồi bỏ qua nhé, cô tính làm ǵ ở New York?
- Tôi đến đây muốn gặp Tanner Kingsley.
Ben gật:
- Ông ta là một nhân vật có thế lực đấy nhé. Cô sẽ được để ư kỹ.
Hai người dừng lại trước quầy hành lư.
- Kelly cô cần nhờ tôi lo việc ǵ không, nếu cần liên lạc qua nơi làm việc. - Anh nh́n quanh. - Có xe đến đón chưa, nếu chưa th́, tôi sẽ…
Vừa lúc đó, người lái xe mặc đồng phục bước tới.
- Thưa bà Harris? Tôi là Colin. Xe đang chờ bên ngoài, Ngài Kingsley đă đặt chỗ sẵn ở khách sạn Peninsula Hotel. Bà có thể cho xem vé để nhận hành lư ra xe.
Kelly quay qua Ben:
- Anh nhớ gọi cho tô Nhớ chứ.
***
Mười phút sau, Kelly trên đường về lại khách sạn. Xe đang bon bon, Colin nói:
- Sẽ có thư kư riêng. Ngài Kingsley sẽ báo cho bà ngày giờ họp. Bà được toàn quyền sử dụng xe bất cứ lúc nào.
- Cám ơn anh.
Ta đến đây để làm ǵ nhỉ? Kelly c̣n phân vân.
Nàng đang t́m câu trả lời.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #29  
Cũ 11-09-2011, 11:19 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default Chương 14

Manhattan, New York.
Tanner Kingsley ngồi theo dơi tin tức trên báo ra buổi chiều.
"Mưa đá tàn phá khắp Iran. Phần cuối bản tin b́nh luận đây là một thiệt hại vô cùng to lớn.
- Chuyện lạ, mưa đá xảy ra nhằm mùa hè ở một xứ nóng.
Tanner nhấn nút gọi thư kư. Bà bước ra, ông lệnh:
- Kathy cắt bài báo nầy gởi Thượng nghí sĩ Van Luven, ghi chú thêm "Tin mới nhận trái đất đang nóng dần. Trân trọng báo cáo…"
- Thưa ông Kingsley, sẽ cho chuyển đi ngay.
Tanner Kingsley liếc nh́n đồng hồ. Ba mươi phút nữa hai nhân viên thám tử đến tŕnh diện cơ sở KIG.
Gă nh́n quanh một lượt bên trong văn pḥng trang bị những món đắt tiền, gă sực nhớ lại sức mạnh của ba chữ viết tắt đơn giản, khiến cho bao nhiêu người kinh ngạc nhớ lại những ngày đầu vươn lên khá khiêm tốn của một cơ sở mang tên KIG cách nay bảy năm. Kư ức về những ngày đă qua hiện ra trong trí gă…
Gă nhớ lại ngày sáng tạo ra logo ba chữ KIG - Khéo bày tṛ một cơ sở chẳng làm nên tích sự, có kẻ đă từng nói và do Tanner với hai bàn tay trắng đă đưa cái cơ sở vô tích sự lên hàng một tổ chức tầm cỡ thế giới.
Tanner ngồi ôn lại những ngày đầu như một phép lạ.
***
Tanner Kingsley kém người anh trai Andrew năm tuổi, một bước ngoặt làm thay đổi đời người. Cha mẹ ly dị sớm, người mẹ tái giá rồi bỏ quê hương đi xa. Cha là một nhà khoa học, hai người con nối nghiệp cha trở nên những thiên tài khoa học. Người cha mất năm bốn mươi tuổi sau một cơn đau tim.
Chuyện Tanner kém hơn người anh năm tuổi phát sinh ra lắm điều thật là rầy rà. Ngày Tanner được nhận giải thưởng nhất lớp, bạn bè đă bảo:
- Andrew đứng nhất lớp từ năm năm trước, hai anh em đúng là con nhà ṇi.
Ngày Tanner nhận giải thưởng tài hùng biện, thầy dạy nói:
- Khá lắm, Tanner. Em là người thứ hai nhà Kingsley đoạt giải.
Tham gia đội chơi quần vợt:
- Chúc cậu chơi xuất sắc như người anh Andrew…
Ngày Tanner tốt nghiệp ra trường:
- Bài nói lúc ra trường của cậu nghe rất hay, khiến tôi nhớ lại Andrew…
Anh chàng lớn dần mang theo thành tích của người anh đạt được trước đây và một điều đáng buồn hơn là chỉ được coi như một nhân tài hạng hai xếp sau Andrew
***
Hai anh em có nhiều điểm tương đồng, mặt mũi điển trai thông minh, tài ba, năm tháng trưởng thành dần lên, giữa hai anh em nảy sinh nhiều điểm xung khắc. Andrew tính hay thương người, nhún nhường, Tanner thích giao thiệp rộng răi lại nuôi nhiều tham vọng. Trái với Andrew anh chàng nhát gái, Tanner được cái mă ngoài bảnh bao khiến cho nhiều cô nàng chạy theo.
Điểm khác nhau dễ phân biệt ở chỗ hai anh em mỗi người theo đuổi một chí hướng. Andrew thích làm công tác từ thiện trong khi Tanner nuôi tham vọng làm giàu muốn hơn người.
***
Andrew tốt nghiệp đại học hạng ưu, ngay tức th́ được tuyển dụng vô làm tại một viện nghiên cứu khoa học. Được tận mắt nh́n thấy các công tŕnh nghiên cứu góp phần đắc lực cho khoa học tiến bộ như thế nào năm năm sau Andrew quyết định thành lập… cơ sở nghiên cứu cho riêng ḿnh… quy mô khiêm nhường hơn.
Tanner sau khi nghe Andrew kể lại thích thú lắm.
- Khá lắm! Cơ sở của ta nhận hợp đồng nghiên cứu của nhà nước trị giá cả triệu đô-la chưa kể các xí nghiệp muốn thuê mướn…
Andrew chặn ngang:
- Không phải ư tưởng nầy là riêng của ta đâu, Tanner. Ta muốn đem công tŕnh khoa học giúp dân…
Tanner nh́n sâu vô mắt người anh:
- Giúp dân?
- Phải. C̣n hàng chục nước kém phát triển chưa được tiếp cận các phương pháp hiện đại trong nông nghiệp và công nghiệp sản xuất. Cậu không nhớ là cậu nói nếu ta đem cho họ một con cá họ sẽ có được miếng ăn. Nếu ta chỉ cho họ phương pháp đánh cá, họ sẽ có cá ăn suốt đời không hết.
Anh muốn đốn ngă một cây, với một lưỡi cưa cổ lỗ sĩ, Tanner nghĩ:
- Andrew, những nước nầy không có khả năng chi trả cho ta…
- Chuyện đó không thành vấn đề. Ta sẽ cử chuyên viên tới các nước kém phát triển giúp đỡ. Huấn luyện kỹ thuật hiện đại, cuộc sống lúc đó sẽ khá hơn. Ta muốn hợp tác với cậu, đổi tên gọi ra: Tập đoàn nghiên cứu Kingsley. Cậu thấy sao?
Tanner ngẫm nghĩ một hồi, gật đầu.
- Thật ra đó không phải là một ư tưởng tệ hại ǵ đâu. Khởi đầu ta giúp các nước kém phát triển như anh đă nhắc qua sau đó ta thu vô cả khối tiền… nhờ các hợp đồng với nhà nước…
- Tanner, cậu nên dồn mọi nỗ lực giúp ổn định t́nh h́nh thế giới.
Tanner nhếch mép cười, vậy là sắp có một thoả hiệp. Mọi việc nên khởi đầu dựa theo sáng kiến của Andrew, kế đến là ra sức củng cố quyền lực cho công ty.
- Vậy th́…
Tanner ch́a tay ra - Tất cả cho tương lai.
***
Sáu tháng sau, hai anh em đứng dưới mưa bên ngoài một ngôi nhà xây màu gạch son phía trên treo bảng hiệu một cách khiêm nhường. Tập đoàn Kingsley.
- Trông nó ra làm sao nhỉ? Andrew kiêu hănh cất tiếng hỏi.
- Hết chỗ chê. - Tanner cố giữ nét mặt điềm nhiên nói.
- Nh́n lên tấm bảng hiệu sẽ mang lại ấm no cho bao nhiêu người khắp thế giới đó, Tanner. Ta đă lo thuê mướn chuyên gia đến các nước kém phát triển.
Tanner toan ngăn lại bởi người anh lẽ ra không nên vội vă, cái tật nói không chịu nghe, nhưng thời cơ đă tới Tanner ngước nh́n tấm bảng hiệu một lần cuối nghĩ ngợi. Mai nầy ta muốn chuyển ra KIG, Tập Đoàn Quốc Tế Kingsley.
***
John Higholt, bạn học Andrew bỏ ra 100.000 đô-la góp vốn đầu tư, Andrew chịu hết phần vốn c̣n lại của công ty.
Số chuyên gia thuê mướn được gởi tới các nước Kenya, Somali, Sudan gần một chục người, đảm trách công tác huấn luyện người dân địa phương cải thiện cuộc sống. Số tiền đóng góp chưa thấy đâu.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
  #30  
Cũ 11-09-2011, 11:19 PM
Hăc Y Nữ Hiệp Hăc Y Nữ Hiệp is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Oct 2011
Vị trí: Hà Nội -Việt Nam
Số Bài: 1,105
Thanks: 20
Được cảm ơn 93 lần trong 73 bài
Default

Tanner không bận tâm việc đó.
- Andrew, ta nên kư kết hợp đồng với các công ty tầm cỡ hơn nữa…
- Đó không phải là chủ trương của ta, Tanner.
Vậy th́ ta đang tính chuyện quái ǵ đây? Tanner ngẫm nghĩ trong đầu. Hăng Chrysler đang muốn đặt hàng…
Andrew nhếch mép cười nói.
- Ta cứ tính việc lợi trước mắt mà làm.
Tanner cố gồng ḿnh chịu nghe.
***
Cùng một cơ quan nghiên cứu khoa học, cả hai Andrew và Tanner lập pḥng thí nghiệm riêng. Mỗi người theo đuổi một công tŕnh, Andrew thường làm việc rất khuya.
Một bữa sáng, Tanner tới cơ sở thấy Andrew c̣n ở lại đó Nhác thấy Tanner tới, Andew nhảy dựng lên.
- Ta vui mừng vừa thử nghiệm được một phương pháp theo công nghệ nano. Ta sẽ phát trịển nó thành một phương pháp…
Tanner th́ đang thả hồn tới một công tŕnh c̣n quan trọng hơn nhiều: cuộc gặp gỡ với một nàng tóc đỏ đêm hôm trước. Hai người gặp nhau tại một quán bar, cùng nâng ly và mời anh chàng về nhà qua một đêm thần tiên. Lúc nàng đỡ lấy cái của anh chàng…
- Phải nói khác hơn cái phương pháp kia. Cậu thấy sao, Tanner?
Quá đỗi ngạc nhiên, Tanner nói.
- Ờ, vâng Andrew, khá lắm.
Tanner đang c̣n lo nghĩ về kế hoạch riêng của ḿnh. Nếu thành công ta sẽ chi phối tất cả thế giới nầy. Gă nghĩ.
***
Một tối không bao lâu sau ngày lễ tốt nghiệp ra trường, lúc Tanner đến dự tiệc cocktail, một giọng nừ khả ái từ đâu phía sau bước tới lên tiếng:
- Tôi nghe nói về ông rất nhiều, ông Kingsley.
Tanner quay lại chưa kịp phản ứng v́ quá đỗi kinh ngạc. Người vừa lên tiếng nh́n không đẹp đẽ ǵ, có cái đáng khen là đôi mắt nâu to tṛn và nụ cười rạng rỡ pha lẫn một chút tinh ranh… Điều kiện ắt phải có với một người phụ nữ là cái đẹp thể h́nh, nh́n cô nàng Tanner thấy chẳng ra hồn. Nghĩ sao gă lên tiếng:
- Ôi chẳng có ǵ hay ho cho lắm, gă định nói lời cáo lỗi ra về trước.
- Tôi là Pauline Cooper, bạn bè hay gọi tên Paula. Đă có lần ông hẹn ḥ với em gái tôi Ginny lúc c̣n ở đại học, đeo sát ông dữ lắm.
Ginny, Ginny… Có phải em nhỏ con? Hay cao cao? Nước da ngăm ngăm? Tóc vàng? - Tanner đứng lại đó, nhếch mép cười cố nhớ lại Ginny…
- Ginny muốn lấy ông đó.
- Làm sao được. Biết mấy em nữa là. Cô em gái trông khá xinh đấy, nhưng mà bọn tôi đă có ư ǵ đâu?
Người đàn bà ném một nụ cười độc địa.
- Thôi đừng nói nữa. Ông không c̣n nhớ ra đâu.
Anh chàng chưng hửng:
- Nhưng mà, tôi…
- Không sao. Tôi mới vừa dự đám cưới.
Tanner như trút được gánh nặng:
- À, ra thế, Ginny đă có chồng.
- Vâng, lấy chồng rồi. - Bất chợt bà lặng thinh. C̣n tôi th́ chưa. Tối mai ông vui ḷng đến dùng bữa với tôi được chứ?
Tanner nh́n sâu vô mắt nàng. Đă biết người đàn bà không đáp ứng yêu cầu thẩm mỹ đề ra, nh́n lại khắp người nàng một thân h́nh gợi cảm, nói năng hoạt bát, c̣n cái khoản kia th́ miễn bàn. Tanner sực nhớ những lần hẹn ḥ ở đội bóng chày. Nhắm hướng ném bóng cho người muốn hẹn. Thế đó nếu cô nàng không đón được bóng chạy một ṿng coi như lỗi hẹn.
Nàng nh́n theo:
- Tôi đăi ông một chầu?
Tanner bật cười.
- Để tôi lo… nếu như không phải là người háu ăn kỷ lục.
- Ông đă thấy đâu?
Gă nh́n theo, lời nói như xa xôi.
- Th́ để coi…
***
Tối hôm sau tại một nhà hàng dành cho khách sành điệu tại khu phố Trung tâm. Paula đến nơi mặc trên người chiếc áo bờ lu trắng hở ngực, váy đen đi giầy cao gót. Tanner ngồi trong bàn nh́n theo nàng bước vô ngắm lại nàng đẹp hơn lúc mới gặp hôm qua. Nh́n nàng mường tượng trong đầu một dáng dấp của nàng công chúa từ nơi xứ sở xa lạ.
Tanner đứng lên:
- Chào bà.
Nàng ch́a tay ra bắt.
- Chào ông.
Trông bề ngoài khoác một vẻ tự tin phong cách quư phái.
Ngồi vô bàn một lúc, khách lên tiếng:
- Ta lập lại từ đầu được chứ? Tôi không có ai là em gái cả.
Tanner vừa nghe chưng hửng:
- Nhưng bà đă kể ra…
Nàng nhếch mép cười.
- Thiệt t́nh muốn coi ông ăn nói ra sao. Được nghe bạn bè kể lại nhiều việc về Ông, nghe thích lắm.
Hay nàng muốn nhắc chuyện ăn chơi? Ta chưa hiểu bạn bè là ai. Bạn th́ nhiều biết đâu…
- Hăy khoan vội cho là vậy. Bởi tôi không muốn nhắc tài đấu đá của ông. Tôi muốn nhắc cái ở trong đầu của ông.
Khác nào nàng đọc được hết ư nghĩ của ta.
- Hay bà muốn nhắc cái tôi đang nghĩ trong đầu?
Đủ thứ chuyện! Nàng muốn mời gọi. Đúng là một quả phát bóng ăn ư, Tanner vừa nghĩ xích gần lại nắm lấy tay.
- Chuyện ǵ đây rồi. - Gă khều lên cánh tay nàng - Em thật là kỳ diệu. Tối nay ta sẽ thoải mái một bữa.
Nàng cười.
- Anh đă thấy cứng chưa, cưng.
Tanner lặng người trước câu nói sỗ sàng. Chắc là nàng muốn lắm lắm. Tanner gật:
- Cứng từ năy giờ, thưa quư cô.
Nàng nhếch mép cười.
- Khá lắm. Lôi sổ b́a đen ra ta sẽ t́m cho được một em thoả măn anh tối nay.
Tanner hoảng, gă đă quen với thói trêu đùa của mấy em, chưa có em nào dám nhạo báng. Tanner trố mắt nh́n:
- Em nói sao?
- Em muốn nói phải t́m cho anh cái mới lạ hơn. Làm hoài một kiểu không chán à?
Tanner đỏ mặt.
- Em nói đủ kiểu là sao?
Nàng nh́n vô mắt gă:
- Kiểu nầy do ông tổ Methuselah nghĩ ra. Nghe anh kể chuyện, em muốn anh phải kể lại những cái xưa nay mấy em chưa được nghe mới là độc.
Tanner nh́n lại không muốn cho nàng thấy gă tức giận. Nàng muốn nhắc ai… hay là bọn học sinh lúc c̣n ở nhà trường. Gă thấy tức cho ḿnh. Con bé nầy lố lăng hỗn xược. Ta thử gọi một em. Con quỷ cái đă bỏ đi.
__________________
Hắc Y Nữ Hiệp
8 Thành Hỏa Hầu
Tướng 1 Sao

Bên hiên nhỏ ,gió hờn cành trúc ngoài song cửa
Trong cơn mơ quay về Hà Nội xưa
Mười dặm thác Bản Dốc , Chốn hoa nở thẳm sâu
Bóng nguyệt soi cung đàn u nhă
Thấp thoáng dáng người ngọc ngoảnh đầu
Nắm tay chàng đi giữa mưa khói Ải Nam Quan
Reply With Quote
Trả lời

Tools
Display Modes

Điều lệ Đăng Bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies are Mở
[IMG] code is Mở
HTML code is Tắt

Forum Jump


Tất cả thời gian được căn cứ theo giờ Quốc Tế GMT. Giờ địa phương của bạn là 07:26 PM.


Nội dung và bản quyền của những bài viết hay quảng cáo trên trang Web này thuộc về tác giả. TheGioiNguoiViet.Net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài viết, của những bài góp ư hay quảng cáo. Chúng tôi giành quyền loại bỏ những bài không phù hợp với chủ trương của Diễn Đàn.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.