TGNV TheGioiNguoiViet.Net

Diễn Đàn Tổng Hợp Thông Tin, Nghị Luận Thời Sự, Văn Học, Khoa Học, Tôn Giáo, Lịch Sử, Văn Nghệ Giải Trí

    Nhac Đấu Tranh   Nhac Quê Hương   Nhac Lính   Nhac T́nh   Nhac Ḥa Tấu    Cải Lương, Tân Cổ    Ngâm Thơ    Truyện   

                         

Trở lại   Diễn đàn Thế Giới Người Việt > 11. Câu Lạc Bộ Thân Hữu > Góc riêng của các thân hữu > Góc riêng của Việt Dương Nhân
T́m Kiếm Bài mới hôm nay Đánh dấu Diễn Đàn đă đọc

tgnv

Pḥng Games Online

Chuyện Phải Nói

Đề Tài Nổi Bật

Chuyện con số 3 và dự báo CSVN sẽ sụp đổ

Việt Nam sẽ thay đổi mầu cờ và chế độ vào năm 2014 do dân lật đổ

'Bố già' Kiên đă bị bắt

Dương Chí Dũng đă bị bắt

Trầm Bê xin được quản thúc

Chủ tịch Eximbank sắp bị bắt

Đ̣n phản công của 3 Dũng: Không nhả vị trí Trưởng Ban chống tham nhũng

Đánh án Kiên “bạc” chỉ là một phần của chuyên án chính trị bảo vệ chế độ

Âm mưu ám sát Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đang khẩn trương

Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu nhập cuộc. Chủ tịch Tập đoàn Masan bị bắt

Hồ Hùng Anh đă bị bắt & Thông tin đang bị dấu nhẹm

Tài Sản Khổng Lồ Của Cha Con Nguyễn Tấn Dũng

Ba Dũng đă chuyển 4 tỉ đô qua Đan Mạch

Từ bầu Kiên tới trùm Năm Cam

Thống đốc Nguyễn Văn B́nh?

Đảng CSVN thực chất đă tự tiêu vong

Đảng CSVN sắp tháo chạy...

Việt Nam tự ch́m dần trong quỹ đạo Trung Quốc 

Trung Quốc đă chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Truyền H́nh Trung Quốc công khai kế hoạch đánh chiếm Việt Nam

H́nh Ảnh Quân Đội Trung Cộng tiến về biên giới Trung-Việt (8.2011)

Tại sao Trung Quốc vẫn nằng nặc đ̣i sát nhập VN vào lănh thổ của họ?

Thái Hà: Điểm khởi đầu sự sụp đổ Chế độ CSVN

Trung Quốc ăn thịt người dă man !

 

Pḥng Sinh Hoạt TGNV

Nơi trưng bày Toàn Cảnh Thiên Đường XHCN, một xă hội Màu Đỏ, Cơ Khổ, trong đó 80 triệu người Gian Lao v́ Đảng, để rồi Cùng Nhau Xuống Hố!... (ChânMây phụ trách)

 

Nơi phơi bày những cái rởm của CSVN: Bọn Quan trí thấp khoe thành tích, Một lũ luồn trôn hít với hà... (Chủ Quán: Doremi)

 

Nơi hội ngộ của các hiệp khách, cùng nhau lạm bàn chuyện thế sự từ Đông Sang Tây, từ Cổ chí Kim, từ Trên xuống Dưới, từ Trong ra Ngoài... (Chủ quán: Eagle)

 

Nơi đây là chỗ kén chồng, Chàng nào đến Quán, nhớ gồng ḿnh nghen ! (Chủ Quán: Năm Trầu)

 

Nơi giới thiệu những bản nhạc hay và cũng là nơi bạn có thể yêu cầu những bản nhạc bạn muốn nghe (Chủ quán: Camly)

 

Nơi gặp gỡ của những người đă một thời cầm súng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để chiến đấu bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam

 

Nơi trao đổi những thông tin liên quan đến Thị trường Tài Chánh, Chứng Khoán, Vàng Bạc... tại Việt Nam và trên toàn Thế giới (Dr_Tran phụ trách)

 

Pḥng Audio TGNV

Nhac Đấu Tranh

Nhac Quê Hương  

Nhac Lính  

Nhac T́nh  

Nhac Ḥa Tấu   

Cải Lương, Tân Cổ 

Nghe Ngâm Thơ   

Nghe Truyện

Trả lời
 
Tools Display Modes
  #61  
Cũ 01-07-2013, 08:05 PM
melinh melinh đă nối mạng
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 3,926
Thanks: 1,242
Được cảm ơn 4,637 lần trong 2,212 bài
Default

Ai cũng có một con đường để đi,ngắn hay dài, ba mươi,năm mươi,tám mươi tuổi đời hay hơn chút nữa ... rồi cuối cùng cũng phải đến với hố thẳm và rơi vào hư vô ...

Ta từ không gian mịt mù ghé xuống trần gian chơi chốc lát, xong lại phải trở về với cái mù mịt trước kia của không gian . Như chiếc phi cơ xuất hiện sau đám mây cuối chân trời đáp xuống phi trường và ngừng ở đó vài ,ba tiếng rồi lại lăn bánh ra phi đạo bay trở lại với chân trời xa xăm ....trước kia của nó .

Ta đến đây với xác phàm tạm bợ cuối cùng cũng trả nó lại nơi đây để ra đi ...

Trước khi viên tịch Ḥa Thượng Tuyên Hóa đă thốt nên rằng : "Tôi không là ǵ cả, tôi từ hư vô đến và sẽ trở về với hư vô ..."

Thật vậy, trước khi ḿnh có mặt trên cơi đời này, là một khoảng không gian không có ḿnh trong đó . Đến khi tinh cha, trứng mẹ ḥa hợp nhau cho ḿnh ra đời sau 9 tháng 10 ngày, ḿnh bắt đầu hiện hữu.Theo thời gian của bánh xe vô thường xoay chuyển dần dần từ bé tới lớn, từ trẻ đến già, từ đẹp sang xấu, từ khỏe mạnh qua ốm đau,cuối cùng tử thần đến rươc đi, cởi bỏ lại tất cả những ǵ đă vay mượn của thế gian này từ lúc lọt ḷng mẹ ...và biến mất . Trờ về lại cái khoảng không không có ḿnh như trước !

Bằng nhăn quang Phật sau khi đắc đạo, Đức Thích Ca Mâu Ni từ gần 2600 năm trước đă thấy được tất cả hằng hà số kiếp trước của ḿnh và chúng sinh trôi lăn trong 6 nẻo luân hồi và cũng bằng nhăn quang Phật gần 26 thế kỷ trước, Ngài đă thấy được vô số chúng sinh đang sống trong hằng hà sa số các hành tinh khác trong vũ trụ nhiều như cát sông Hằng, chứ không riêng lẻ ǵ hành tinh trái đất mà chúng ta đang sống đây.Ngày nay các nhà Thiên Văn Học, Các Khoa Học Gia đă lần hồi khám phá mỗi lúc một nhiều các hành tinh trong vũ trụ nhờ vào viễn vọng kinh tối tân cùng sự tiến bộ vượt bậc của khoa học . Đạo Phật đi trước khoa học và bỏ xa khoa học gần 2600 năm.

Phải chăng sự sống tạm bợ trên các hành tinh là nơi để cho chúng ta tôi luyện,trau dồi ,học hỏi để trở về với cơi vô cùng tận của vô thỉ, vô chung trong vũ trụ ? trở về với khoảng không bất diệt vĩnh cửu của "bất sinh, bất diệt "?

V́ thế khi đến với trần gian tu học để được bảng vàng hư vô trong tương lai, con người phải trả những nghiệp quả do ḿnh tự tạo, hay hưởng những phước đức do đă gieo trồng trong tiền kiếp. Nên nơi đây, ở trên trần thế có kẻ sang người khó, kẻ giầu người nghèo, kẻ đẹp người xấu,kẻ khỏe mạnh người đau yếu, kẻ thọ người yểu,kẻ cao người thấp, người th́ trọn vẹn h́nh hài xinh đẹp, kẻ lại xấu xí tật nguyền đui mù xứt mẻ, thoạt mới sinh ra đă không tay không chân ! Tạo hóa hay vũ trụ, tự nó rất công bằng .

Hễ sinh th́ phải động, không sinh không động .Chân lư vi diệu này luôn thường hằng và không bao giờ thay đổi ,bởi nó vượt ra ngoài thời gian (phi thời gian/không có thời gian) , như thời gian "tích ta tích tắc" biến chuyển hữu hạn trong kiếp nhân sinh ....của sự vô thường !

Đầu năm chúc muộn . Chúc cho chị Bẩy cùng gia quyến luôn an vui . Chúc cho mọi người trong ngoài TGNV cũng vậy .

melinh
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to melinh For This Useful Post:
KienHoa (03-09-2013), việtdươngnhân (01-22-2013)
  #62  
Cũ 01-10-2013, 05:35 AM
melinh melinh đă nối mạng
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 3,926
Thanks: 1,242
Được cảm ơn 4,637 lần trong 2,212 bài
Default

Quote:
Ngồi lặng yên 'luyện' "Tám ngọn GIÓ đời". RÁNG "không cho chao động ngọn đèn TÂM".
KHÓ quá !!
Ngay đến chuyện ngồi thiền chú tâm vào hơi thở ra và hơi thở vào, tưởng chừng như dễ ,thế mà đố ai làm được ,chỉ 3 phút ngắn ngủi thôi ,đặt toàn tâm vào hơi thở ?

Ngoại trừ hàng ngày thiền định th́ sự quán chiếu vào hơi thở mới điều phục được, để đi dần đến nhât tâm bất loạn đạt được định,khởi nguồn của ánh sáng trí tuệ nở hoa .

Updated : Lư do chị Bẩy không đạt được ngọn đèn TÂM là bởi chị "RÁNG" . Chỉ khi tâm thức trong trạng thái không c̣n đuổi bắt, hoàn toàn thụ động ,không phê phán, khen chê,thương ghét, nó là thế nào th́ nh́n như thế ấy, th́ mới có được sự b́nh thản của tâm, là con đường dẫn chị đến thảnh thơi ,an lạc và chỉ ở trong trạng thái này tâm chị mới bùng vỡ, sáng suốt, nhận chân tất cả cái thực hư trong gịng đời ! Mọi "NỖ LỰC" muốn trở thành bất cứ thứ ǵ theo ư muốn của cái tôi, đều dẫn ḿnh đến bế tắc của xung đột trong tâm thức do những kiến thức và tư tưởng ,tập tục, tôn giáo ... chị thu thập được trong quá khứ và lấy nó làm tấm gương phản chiếu để đánh giá sự kiện !

Last edited by melinh; 01-10-2013 at 05:50 AM.
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to melinh For This Useful Post:
KienHoa (03-09-2013), việtdươngnhân (01-22-2013)
  #63  
Cũ 01-22-2013, 10:19 AM
việtdươngnhân việtdươngnhân is offline
Tướng 5 sao
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Vị trí: Góc Trời Tự Do
Số Bài: 1,927
Thanks: 4,475
Được cảm ơn 1,990 lần trong 1,001 bài
Default

Chào anh ML,

Những lời cua anh Y như lời giảng dạy trong các Kinh Phật và Thiền Học... 'Mi' 67t mà nếm mùi đời "đắng cay chua chát ngọt bui - ch́m nổi..." 60 năm. Cái nào, chuyện nào thế gian cũng thấy cũ mèn. Vậy mà đôi khi "CÁI TÂM" vẫn c̣n chao động bởi "TÁM NGỌN GIÓ ĐỜI" ! Thôi th́ 7 cứ "RÁNG" vậy !


Chúc Anh luôn AN VỤI
7_vdn

***
"... Tâm có khả năng "thụ" tối ưu, khi giống như một tấm gương được lau sạch bóng, do đó phản ảnh được toàn bộ hiện thực chung quanh một cách tối đa, khi tâm trống rỗng, tịch lặng tối đa th́ nó sẽ trở thành Đại Viên Cảnh Trí, tấm gương siêu khổng lồ ôm trọn cả vũ trụ trong ḷng nó..."
("Tâm Linh" Tinh Tiến - TSVTVN tr. 164)


__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

"Cộng sản c̣n thống trị trên quê hương - Ta c̣n phải đấu tranh"
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to việtdươngnhân For This Useful Post:
KienHoa (03-09-2013), melinh (01-23-2013)
  #64  
Cũ 01-26-2013, 05:39 PM
việtdươngnhân việtdươngnhân is offline
Tướng 5 sao
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Vị trí: Góc Trời Tự Do
Số Bài: 1,927
Thanks: 4,475
Được cảm ơn 1,990 lần trong 1,001 bài
Default

"TAM BÀNH LỤC TẶC" là ǵ?

UYÊN HẠNH

14.01.2013

Tam bành là ba vị hung thần Bành Kiêu, Bành Chất và Bành Sự chia nhau ở trong óc, trán và bụng để giục người nóng tánh làm bậy. Nổi tam bành theo Tự Điển Việt Việt của Lê Văn Đức và Lê Ngọc Trụ là cơn hung dữ phần nhiều thường dùng cho người đàn bà. Theo nghiên cứu và dẫn giải chúng ta có được suy luận rằng Tam Bành đúng thật là ”con cưng” của Tam Độc. Tam Độc là ”ba độc chất” tiên khởi có tác dụng ngấm ngầm và Tam Bành có tác động nổ tung. Lục Tặc là sáu tên cướp. Gọi là cướp v́ có những hành động phá phách gây nguy hại.

Lục Tặc có thể cướp đi tính chất ôn nhu của một người đàn bà khiến họ trở thành hung dữ cực độ. Người phụ nữ dịu dàng một thuở biến mất. Khi Lục Tặc hiện nguyên h́nh, cái nhẹ nhàng trong bước chân đi, cái thơ mộng trong ánh mắt và cái nồng ấm trong nụ cười của người phụ nữ sẽ ”biến dạng” bằng đôi mắt trợn trừng long lên, lời nói chua cay ác nghiệt và hành động dữ tợn không tự chủ. Lục Tặc phá và cướp đi của con người trạng thái vui vẻ trầm tỉnh khả ái, để biến thành một người thành hung dữ. Khi Tam Bành nổi lên th́ Lục Tặc đương nhiên đă xuất hiện. Hoặc có thể nói rằng, do LỤC TẶC châm ng̣i mà TAM BÀNH có cơ hội nổ lớn.

Theo giảng giải của Nhà Phật th́ những họat động thường nhật của chúng ta bị chi phối bởi Tam Độc và Lục Tặc. Tam Độc là ba thứ độc hại là ba món phiền năo lớn: Tham, Sân, Si. Tham là tham lam, Sân là sân hận và Si là ngu si. Ba thứ độc hại nầy là ”cha đẻ” của Tam Bành và Lục Tặc.

V́ muốn tốt cho ḿnh, đẹp cho ḿnh, và lợi cho ḿnh mà nổi ḷng THAM. Với ḷng tham có người bất chấp lợi hại để đạt được mục tiêu của họ. Không đạt được những mục tiêu đó họ trở nên thù hận và giận dữ là SÂN, cũng gọi là sân hận. Thường th́ v́ cố chấp (Sân) ta không thấy được cái sai của ḿnh, hoặc nếu có thấy vẫn cố gắng ngụy biện để cho rằng lỗi ở người chứ không phải lỗi ở ta. Không được thỏa măn những đ̣i hỏi ḿnh đặt ra, không đạt được điều ḿnh mong muốn, ta nỗi giận và dữ. Nếu mục tiêu phải đạt đặt căn bản trên ḷng tham, trên sân hận sẽ gây hại hoặc tổn thương cho bản thân ḿnh, cho người thân của ḿnh cũng như cho người khác nên gọi là SI. Si là ngu si, có nghĩa là không thấy được những điều đáng thấy để làm những điều đáng làm. Chính v́ thế, thay v́ đem lại lợi ích cho ḿnh và cho người, gần nhất là người thân của ḿnh, người sân si dễ tạo những tác động ngược lại. Gọi ngu si là ở điểm nầy.

”Tham, Sân, Si” phá hủy các thiện căn, phá hại đời sống của chúng sanh nên Nhà Phật gọi là Tam Độc. Lục tặc là sáu sự khuấy phá tạo tác động sai trái qua sáu cơ năng mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ư. Từ những cảm quan đưa đến những tư tưởng hành động sai lầm do chi phối của Tam Độc mà gây nguy hại cho chính bản thân của chúng ta, Lục Tặc được ”sinh ra và trưởng thành” từ các phối kết, nghĩa là theo tuần tự của các diễn tiến như sau: Lục Căn – Lục Trần – Lục Thức.

LỤC CĂN là sáu cơ quan: Nhăn, Nhĩ, Tỹ, Thiệt, Thân, Ư. Đó là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, tư tưởng. Sáu cơ quan nầy tiếp nhận những xúc tác từ bên ng̣ai vào để tạo tác động. Sáu sự kiện gây xúc tác vào sáu cơ quan gọi là sáu cảnh hay sáu trần (Lục Trần). LỤC TRẦN gồm có: Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc, Pháp. Lục Trần tác động vào 6 cơ quan, là Lục Căn, tạo nên sáu sự hay biết gọi là Lục Thức. LỤC THỨC là sáu tri thức, tức là sáu sự nhận thức gồm có: Nhăn thức – tri thức của mắt, Nhĩ thức – tri thức của tai, Tỹ thức – tri thức của mũi, Thiệt thức – tri thức của lưỡi, Thân thức – tri thức của thân và Ư thức – tri thức của tư tưởng. Khi Lục Thức được ”đắp bồi vun xới” bởi ”Cái Tôi” vị kỷ ngă mạn (tham lam, mê đắm cố chấp và ngu si) sẽ sinh ra ra LỤC TẶC.


Chúng ta phải hiểu rằng, ”nh́n, nghe, ngửi, nếm, sờ mó, nhận diện” sự kiện và sự vật bằng ”Cái Tôi” vĩ đại, nghĩa là bằng quan niệm Cá nhân Chũ nghĩa: ”Hợp với ta th́ sống chống ta th́ chết” là chúng ta đă cho sinh ra và nuôi lớn LỤC TẶC, đến khi gặp một trong những chất xúc tác mạnh của Tam Độc, Tam Bành sẽ bật ra và nổ bùng!

Ví dụ khi mắt (nhăn căn) của người nam nh́n thấy h́nh dáng yêu kiều (sắc trần) của người nữ tác động vào cái thấy của anh (nhăn thức) và tạo ḷng yêu mến (thức + sở thích: có sự phân biệt, thích hay không thích). Nếu chỉ nh́n thấy và cảm mến như một sự thưởng thức là chuyện b́nh thường. Nhưng nếu thấy mà nỗi ḷng tham muốn chiếm hữu bất kể luân lư đạo đức là đă có sự hiện diện của Tam Độc: tham, sân, si, sẽ có sự xuất hiện của Lục Tặc. Ở trường hợp nầy tên tặc tử là nhăn tặc. Nhưng b́nh thường Lục Tặc không thể tách rời nhau. Sáu tên cướp nầy phải dính chùm với nhau. Như thí dụ đề cập đến ở đây, khi anh nầy thấy cô nọ đẹp anh sẽ thích thú làm quen, th́ nh́n h́nh dáng (sắc) mà ham muốn, nghe tiếng nói (thanh) mà ham muốn, ngửi mùi thơm (hương) từ người cô ta mà ham muốn, và tưởng tượng ra (vị) vị ngọt của ”mùi t́nh” mà ham muốn, th́ tư tưởng như thế sẽ đưa đến cái ham muốn ôm ấp (xúc) và ḷng chiếm đọat (ư): Lục Tặc xuất hiện! Trong trường hợp nầy anh ta dùng tiền bạc cung phụng người đẹp, bỏ bê vợ con th́ bà vợ sẽ nổi giận nổi dữ: Tam Bành ”xuất quân” v́ đă được Lục Tặc… khiêu chiến!

Nói tóm lại, qua sáu cơ quan của cơ thể ta tiếp xúc với sáu sự kiện tác động từ bên ng̣ai vào sẽ sinh tác dụng phân biệt vào tất cả cái thấy, hiểu, ngửi, nếm, nghe và biết (kiến, văn, khứu, vị, giác, tri). Sáu sự hay biết ấy gọi là Lục Thức và khi Tam Độc chi phối Lục Thức sẽ sinh ra Lục Tặc và Tam Bành. Ta có được mệnh đề sau đây: Tam Độc + Lục Thức = Lục Tặc & Tam Bành.

Từ một cơ quan đơn giản như lỗ tai của chúng ta (nhĩ căn), ta có khả năng nghe tiếng nói âm thanh từ bên ng̣ai đi vào (nhĩ trần/âm thanh), và thâu nhận (nhĩ thức), rồi đặt cái Tôi vào đó để có phản ứng: khi nghe lời ca tụng làm ta thích thú, ta sẽ vui mừng. Trái lại nghe lời chê bai khiêu khích ta sẽ đùng đùng nổi giận và lời khiêu khích đôi khi có chất xúc tác quá ”đậm đà”, v́ Lục Tặc quấy nhiễu châm ng̣i th́ Bành Kiêu, Bành Chất và Bành Sự được ”cấp tóc trương triệu tập”: cơn giận nổ bùng!

Một ví dụ nhỏ: Một nhóm bạn tham dự trong một bữa tiệc, bỗng một người bạn/quen đi ngang qua ”thả” một câu nói: ”Khiếp thế! Chung Vô Diệm mà tưởng ḿnh là Tây Thi. Vừa mới đi căng da mặt về tưởng đẹp lắm trẻ lắm nên ỏng ẹo thấy ghê!”. – ”Silicon đó bà con ơi, không phải hàng thiệt đâu mà ham!” v.v… Trong nhóm người đang nói chuyện với nhau kể trên, đều cùng nghe câu nói đó, nhưng chỉ có một người phản ứng: Chị A! V́ biết rằng câu nói ”ác độc chua ngoa khiêu khích” đó ám chỉ ḿnh, nên Chị A phản ứng lập tức. Nếu là người hung hăng sẽ có ”chiến tranh ngôn ngữ” là lời qua tiếng lại. Gặp người bản tính hung dữ, nếu đang ở ngoài chợ có thể họ sẽ vày đầu nhau mà đấm mà thoi. Là người bản tính trầm tỉnh, ”nạn nhân” sẽ nhẫn nhục bỏ qua câu nói hôm đó (nhưng vẫn ghi ”sổ đen” trong ḷng!). Đó là kết qủa sự xuất hiện của Bành và Tặc sau khi Trần tác động vào Căn cho ra Thức bị động, nghĩa là đă bị chi phối bởi Tam Độc. Tại sao năm người kia nghe cùng câu nói mà không có phản ứng, chỉ Chị A mới có phản ứng? Đó là v́ cái Thức có Cái Tôi vị kỹ. Nghe câu nói và hiểu rằng câu nói nhắm thẳng vào ḿnh, tức là đă chạm vào ”Cái Tôi”, th́ ”Tôi” sẽ phản ứng, và với tự ái b́nh thường của con người muốn được khen không ai muốn bị chê, v́ bảo vệ Ḿnh, nên Chị A giận dữ.

Nh́n vào t́nh h́nh thế giới, chúng ta khiếp hăi những tên khủng bố làm hại ḷai người, nhưng đôi khi chúng ta không thấy được những tên khủng bố đang có trong ta, vẫn để cho nó tung ḥanh và tự do tác yêu tác quái: Nó là Tam Bành và nó chính là Lục Tặc, là ”Osama bin Laden” của thế giới hôm nay! Nó không ở đâu xa xôi tận Trung Đông, mà chính tụi nó đang ở trong tim trong năo trong tư tưởng lời nói và hành động của chúng ta (Thân, Khẩu, Ư).

Người bị chúng ta cho Tam Bành nổ lớn khi Lục Tặc chiếm hữu, là nạn nhân, họ cũng có cái cảm giác hăi sợ khi nh́n vào chúng ta cũng như khi ta nh́n vào tụi khủng bố. Đặt vào vị thế của những ”nạn nhân” nầy mà nh́n trở lại vào chính ta, ta sẽ thấy ta lúc đó không phải là h́nh ảnh đẹp. Ta không nên nuôi lớn Tam Bành và Lục Tặc, ta không nên nuôi dưỡng Tam Độc và Lục Tặc quá kỹ lưỡng chu đáo bằng cái tâm hẹp ḥi và ḷng thù hận sâu đậm, không biết buông thả chỉ bằng cố chấp, ta sẽ cho Lục Tặc lớn nhanh và Tam Bành có cơ hội xuất hiện đều đều, kết quả sẽ là: chỉ có sự cô đơn cô độc ”sống chung” với ta thôi, không c̣n ai muốn sống chung với ta nữa cả. Bạn bè người thân không kham nỗi một người với tính khí dữ dội, họ sẽ t́m cách xa lánh. Nhiều người v́ sự uất giận hoặc quá cô độc mà mang bệnh vào người. Theo ngày tháng dần dần với sự buồn bả cô đơn ta dễ dàng mang vào người chứng bệnh oan nghiệt nhất: Bệnh Trầm Cảm! Theo nghiên cứu hiện thời sự căng thẳng tinh thần là cũng một trong những nguyên nhân tạo chứng bệnh ung thư.

Bệnh trầm cảm biến cuộc sống thành thế giới của những ảo giác lọan động. Sống trong một thế giới mơ hồ không thực, cuộc đời của ta sẽ tẻ nhạt và thê thảm, đời sẽ tuột dốc dữ dội. Đến một giai đọan nào đó có muốn trở lại đọan đường ḿnh đă đi qua (sau khi ”qua sông đốt cầu” bằng Lửa Tham Lửa Sân và Lửa Si), có muốn trở về lại ”lối cũ năm xưa nơi có sự ấm áp và h́nh ảnh đẹp” cũng khó có đủ khả năng và sức lực để gầy dựng lại. T́nh cảm giữa con người với con người, điển h́nh là t́nh cảm vợ chồng, một thời thương yêu nhau thắm thiết, một khi ta vụng về đánh mất, sẽ như một cây kiểng không săn sóc nuôi dưỡng, cây sẽ héo dần và chết đi. Bạn không thể bón phân, tưới nước cho nhiều vào và ngồi đợi cây sống lại! T́nh cảm giữa hai con người không thể chỉ nuôi dưỡng một chiều, mà phải có sự ḥa ái dịu dàng biết tôn trọng và ḷng qúy mến trao cho nhau.

Những suy diễn giải bày về Tam Độc hay Tam Bành Lục Tặc chỉ với mục đích cho ta thấy ngọn nguồn gốc rễ của những khúc mắc, những dây mơ rễ mái của phức tạp trong đời sống giữa ḿnh và người về lâu về dài, để pḥng để tránh. Ngay từ khi chớm thấy có sự phức tạp của một vấn đề giữa ta và người, hăy tỉnh tâm suy xét để thấy lỗi ḿnh trước khi thấy lỗi người. Đừng bao giờ nh́n một chiều, và đặt cá nhân ḿnh lên trên hết, ta sẽ chỉ thấy lỗi người khác mà không thấy lỗi ḿnh. Một vấn đề tự nó không thể xuất hiện nếu giữa hai người không có những bất đồng ư kiến hay những xích mích nào đó. Có nghĩa là tối thiểu phải có hai người mới tạo được một vấn đề. Hay nói rơ hơn, nhiều hay ít, vô t́nh hay cố ư bạn đă dự phần trong sự kiện tạo ra vấn đề giữa bạn và người khác. Vấn đề không tự chính nó sinh ra được nếu không có sự liên hệ giữa hai hay nhiều người.

Cách giải quyết vấn đề hay nhất là ḿnh thấy được lỗi ḿnh, và đừng cố gắng dùng thời giờ để t́m lỗi của người khác. Bởi v́ khi thấy được lỗi của ḿnh,chúng ta sẽ tu sửa thay đổi bản thân ḿnh. Nếu chỉ thấy lỗi người, bạn sẽ đặt điều kiện là người kia phải thấy được lỗi của họ, và phải tự họ sửa đổi lỗi lầm. Đây là một ”tham vọng” quá lớn, bởi v́ chính bạn không thể đ̣i hỏi người khác nghe theo lời ḿnh được, nhất là nghe lời bạn để sửa đổi chính họ, là điều khó ai thực hiện được.

Không thể thay đổi người khác ngọai trừ thay đổi chính ḿnh. Khi ta tự thay đổi chính ḿnh, là khi ta ”cho” người thời gian suy nghĩ và cơ hội lắng ḷng để dần dần thấy được sai lầm của họ. Thấy được lỗi của ḿnh, họ sẽ tự động sửa đổi. Nếu ta chỉ trích phê phán, ta sẽ gây sự giận dữ ở họ, v́ ta không cho ”đối tượng” thời gian suy nghĩ, và chính ta đặt họ vào thế liên thủ, chống đỡ sự công kích tới tấp của ta. Họ phải liên tục bảo vệ chính ḿnh, đầu óc họ chỉ nghe và thấy sự hung dữ của ta mà không có thời giờ thấy được hành động sai lầm nếu có của họ.

Sau nhiều năm sống với nhau, b́nh thường người chồng không c̣n những cử chỉ t́nh tứ với người vợ, đối lại nhiều người vợ hết dịu dàng và trở thành… ”máy nói”, chỉ trích trách móc chồng. Thử hỏi, người chồng nếu phải luôn nghe những lời trách móc của vợ, có c̣n thấy người vợ hiền dịu khả ái như ”ngày nào ta yêu nhau” không? Chồng hay vợ đều là người bằng xương bằng thịt, họ cần được thương yêu âu yếm được nghe nói lời ngọt ngào êm ái. Ngược lại nếu người chồng măi nghe lời trách móc cằn nhằn, anh sẽ không c̣n t́m thấy ở người vợ ḿnh những cái đẹp mà anh đă một thời thương mến. Khỏang cách giữa hai người sẽ dần dần theo ngày tháng lớn rộng ra, cho đến một ngày đẹp trời.. người chồng t́m an ủi ở một người đàn bà khác! Và người vợ ghen tương nỗi Tam Bành Lục Tặc lên để.. giữ ông chồng của ḿnh lại! Có giữ được không, nếu người vợ không nuôi dưỡng sự dịu dàng của ḿnh mà chồng ḿnh cần đến. Có giữ được không, nếu người vợ không có thái độ thương mến nể phục chồng ḿnh, thay vào đó chỉ biết ”dội” vào người của chồng ḿnh những lời hỗn láo chua chát hoặc cằn nhằn than văn! Hăy đứng vào vị trí của người chồng để thấy ta có thực sự ”đáng yêu” hay không.

Ngược lại một người chồng không biết thương yêu vợ đúng nghĩa, coi vợ là ”của ḿnh” rồi c̣n ”lọt đi đâu” được nữa mà lo, nên bỏ bê không săn sóc không đối xử với vợ như những ngày mới sống bên nhau. Người vợ sẽ chỉ thấy đời ḿnh gói trọn trong 2 chữ: ”việc nhà và bổn phận”. Việc nhà là công việc ”không tên” mà lại bận bịu ”ngập đầu”. Người vợ có c̣n thấy đời đáng yêu đáng vui như thời gian hai người vừa lấy nhau hay không. Nếu việc làm vất vă quá, lại không được sự chia sẻ săn sóc đúng mực của người chồng, người vợ chắc chắn sẽ đổi tánh, sẽ càu nhàu than phiền suốt ngày đêm, v́ thấy đời ”bất công” quá đỗi! Cho đến một ngày… đẹp trời, một ”người hào hoa” xuất hiện v́ biết nói lời ngọt ngào và cho người vợ thấy được giá trị người đàn bà của họ, họ sẽ dễ dàng thay ḷng!

Chúng ta phải biết ”giữ ḿnh”, nghĩa là điều phục Thân, Khẩu, Ư để Tam Độc không thể chi phối ta, để Tam Bành Lục Tặc không xuất hiện được. Khi sự việc đă phát triển lâu dài và đến giai đọan căng thẳng quá sẽ không thể một sớm một chiều thay đổi cục diện của một t́nh trạng tệ hại cùng cực. Ta phải biết và ghi nhớ sự điều phục trong hành xử hằng ngày khi t́nh trạng đang c̣n tốt đẹp. Khi lập gia đ́nh hay từ khi bước vào xă hội ta nên có được trong tư tưởng và ngay trong tay chiếc roi điều phục thân tâm (dẫn dắt và khắc phục) để ba anh chàng Tam Độc không có cơ hội lộng hành! Khi Tham Sân Si không tác động được vào Lục Thức để sinh ra Lục Tặc th́ cũng không sinh ra được Tam Bành.

TAM BÀNH là sự giận dữ cực độ quy vào ba trọng điểm: tư tưởng (đầu óc/ư), lời nói (miệng/khẩu) và hành động(thân). Khi cơn nóng giận không c̣n kiểm sóat được nữa, con người sẽ có hành động nóng nảy dữ tợn, lời nói đanh đá hung dữ, và tư tưởng giận dữ kích động. Khi THÂN, KHẨU, Ư ở trạng thái bị động nghĩa là trong trạng thái CỰC GIẬN, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, là trạng thái có thể nổ bùng.

Vậy muốn chận đứng TAM BÀNH phải biết điều phục tánh khí và tư tưởng (điều phục sáu cơ quan) của chúng ta để LỤC TẶC không được nuôi dưỡng và lớn mạnh trong ta. Cách điều phục hữu hiệu nhất là gạn lọc tư tưởng, dùng lời nói ôn ḥa và có hành động chính chắn. Tất cả những sự thâu tiếp ngọai cảnh nghĩa là từ bên ng̣ai vào qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ư nếu bị chi phối bởi Tam Độc, th́ Tham Sân Si sẽ chiếm lĩnh tư tưởng, để từ đó phát ra và diễn đạt bằng hành động dữ tợn cùng lời nói sai lầm. Đó là mối liên hệ giữa Tam Bành và Lục Tặc.

UYÊN HẠNH


MGP

__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

"Cộng sản c̣n thống trị trên quê hương - Ta c̣n phải đấu tranh"
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to việtdươngnhân For This Useful Post:
KienHoa (03-09-2013), melinh (01-27-2013)
  #65  
Cũ 01-30-2013, 12:17 AM
việtdươngnhân việtdươngnhân is offline
Tướng 5 sao
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Vị trí: Góc Trời Tự Do
Số Bài: 1,927
Thanks: 4,475
Được cảm ơn 1,990 lần trong 1,001 bài
Thumbs up

MỪNG XUÂN QUƯ TỴ 2013 VẠN SỰ NHƯ Ư




*****************

Mời đọc >> "Lưới Trời Ai Dệt" - Nguyễn Tường Bách

Phần kết
SÂN KHẤU ĐỜI NGƯỜI
TRỞ VỀ THỜI GIAN

Với cặp mắt thiện nghiệp của thiên nhân, Thiện Tài thấy ở đâu cũng đầy châu báu, sáng đẹp và thanh tịnh. Cũng với cặp mắt thánh nhân Thiện Tài trực tiếp thấy thế giới Hoa Tạng với vô số thực tại lồng vào nhau, tác động lên nhau trong nguyên lư trùng trùng duyên khởi.
Chúng ta, với thân người nặng nề, c̣n bị ràng buộc và cuốn hút bởi thực tại vật lý, th́ thấy thế gian được xây dựng bằng một chất liệu mà ta gọi là “vật chất”. Quan niệm về chất liệu này đã được nghiên cứu và trình bày suốt 25 thế kỷ qua, kể từ thời cổ đại Hy Lạp. Sự phát triển của quan niệm về vật chất đi từ những nhận thức sơ lược đến tinh tế, từ bình diện thông thường đến lĩnh vực vi mô nằm ngoài tầm nhận thức trực tiếp của con người.
Trong sách này ta đã lần lượt đến với nhiều nhận thức khác nhau. Trong vật lý cổ điển, vật chất là những hạt cứng chắc bất hoại; trong thế giới nguyên tử, người ta thấy nó dường như là một cơ cấu trống rỗng với hạt nhân và những electron tí hon; trong nền vật lý hạ nguyên tử người ta thấy chất liệu cơ bản này gồm các hạt hoán chuyển được với nhau và có thể biến thành năng lượng. Trong Phật giáo, người ta cho rằng, vật chất là do Thức biến hiện, là do Nghiệp lực chiêu cảm nên thực tại trình hiện với ta trong dạng đó.
Đó là những quan niệm có tính chất lý thuyết, thậm chí siêu hình về cấu trúc cuối cùng của vật chất. Thế nhưng coon người chúng ta không hề sống trong thế giới vi mô của lĩnh vực hạ nguyên tử. Do đó, vật chất vẫn hiện ra như một thể cứng chắc và độc lập. Nó phát biểu một cách lạnh lùng nhất những giới hạn tự nhiên của thân vật chất chúng ta. Cả trong quan điểm của đạo Phật thì chúng ta cũng đang nằm trong bình diện của thực tại tương đối, trong đó ta thấy có khách thể, chủ thể, có một thế giới độc lập và có cái Tôi của chúng ta.
Con người b́nh thường không thể mải bay bổng trên các thực tại của Thiện Tài được mà phải trở lại với thế gian, trở về với nền vật lư chung, với môt thực tại vật chất. Các nghiên cứu trong những chương trước không hề có ư định trả lời giữa các thế giới quan đă được tŕnh bày, ai đúng, ai sai. Luận đề về bản chất của thực tại đă được nghiên cứu suốt 25 thế kỷ qua và sẽ c̣n tiếp tục măi măi, hiển nhiên không ai có thể kết luận điều ǵ. Vả chăng vấn đề thuộc bản thể học không phải là đối tượng của phân tích đúng sai, không ai chứng minh được một luận điểm nhất định là phải hay trái. V́ lẽ đó, để kết luận cuốn sách này, câu hỏi ở đây là: Liệu có một triết lư nhận thức chung giữa vật lư và Phật giáo? Liệu có một triết lư hành động chung giữa con người hiện đại và Phật giáo?
Khái niệm trung tâm của vật lư từ xưa đến nay là vật chất, mà vật chất thường được hiểu là “chất liệu”, ít nhất là đến đầu thế kỷ 20. Người ta luôn luôn nghĩ là phải có một chất liệu làm nền tảng cho thế giới. Khi nền vật lư điện từ trường ra đời, người ta biết dạng của điện từ là sóng lan rộng trong không gian. Thế nhưng người ta vẫn xem là phải có một chất liệu nhất định bị rung động, tương tự như nước phải rung mới có sóng, không khí phải rung mới có âm thanh. Nay sóng điện từ là do chất liệu ǵ dao động mà thành? Chất đó được người ta đặt trước một cái tên là ê-te.
Đầu thế kỷ 20, người ta xác nhận không có ê-te. Điều đó có nghĩa là sóng điệntừ chỉ có thể là dạng rung động của một yếu tố mà ta gọi là năng lượng. Đó là thời điểm mà người ta phải từ bỏ khái niệm cho rằng thực tại vật lư phải có một chất liệu. Thậm chí có thuyết c̣n cho rằng những thứ được gọi là có chất liệu chẳng qua là nơi mà trường phi chất liệu “dày khít” lại với nhau để sinh ra điểm vật chất.
Bước ngoặt đích thực của nền vật lư hiện đại là ở chỗ, con người phải từ bỏ khái niệm chất liệu trong h́nh dung về thực tại của ḿnh. Thực tại không hề có chất liệu! Bước ngoặt này quan trọng hơn, cơ bản hơn cả những phát minh vĩ đại về thuyết tương đối và thuyết lượng tử về sau. Đây là một trong những phát kiến làm nền vật lư tiến rất gần với triết học Phật giáo vốn đặt vấn đề một cách khác hẳn, nó tóm chung cả “tam giới”, bao gồm cả thế giới vật chất lẫn toàn bộ hiện tượng tâm lư trong một từ “Sắc”. Tất cả các Sắc đó đều lưu xuất từ Thức mà Thức được xem là mặt tích cực của một Tính Không. Thực tại phi chất liệu của vật lư và Tính Không của Phật giáo có thể gợi mở nhiều điều đáng suy nghĩ. Tuy hai mức độ thế giới quan khác hẳn nhau, nhưng nơi đây ta có một đồng qui thú vị về hiện tượng luận giữa vật lư và Phật giáo.
Một bước ngoặt thứ hai trong vật lư là quan điểm “công cụ”. Đó là thái độ cho rằng những lư thuyết, khái niệm của vật lư chỉ là sản phẩm của đầu óc con người nhằm mô tả thiên nhiên, chúng chưa chắc có trong thực tại. Thái độ “công cụ” xem lư thuyết và khái niệm – những thứ tưởng chừng như đại diện trung thực của thiên nhiên khách quan – không ǵ khác hơn là sự mô tả về cái biết của chính chúng ta. Nhà công cụ nổi tiếng H. Poincaré từng ví chúng ta như những người tiền sử ngồi trong hang động, tưởng bóng h́nh ḿnh do ánh sáng bên ngoài chiếu lên vách hang là thực tại khách quan. Quan điểm này đi rất gần với tư tưởng Duy thức, đó là một điều thật đáng kinh ngạc.
Với quan điểm công cụ và Duy thức tông th́ một câu hỏi từ xưa đến nay trong vật lư – một câu hỏi mà nhà duy thực Einstein vẫn thắc mắc tới cuối đời – là tại sao con người nhận thức được thiên nhiên độc lập, tại sao thiên nhiên khách quan lại tuân thủ các phép toán học do con người bày ra, được dễ dàng trả lời. Theo Duy thức, th́ cả thiên nhiên lẫn cách mô tả về nó cũng như tư duy chúng ta đều là biến hiện của một suối nguồn duy nhất, đó là Thức.
Nếu không có Duy thức th́ câu trả lời phải là Thượng đế. Nó vốn đă được các nhà thần học và khoa học trong thời Trung cổ - thậm chí được Newton khi đặt vấn đề nguồn gốc của trọng trường – qui về một nguồn gốc, đó là Thượng đế. Đối với họ phải có một chiếc cầu bắc giữa con người, thiên nhiên và toán học. Chiếc cầu đó là, thiên nhiên phải do Thượng đế sáng tạo, nhưng toán học cũng là sản phẩm của Thượng đế, c̣n con người được Thượng đế tạo nên theo h́nh ảnh của Ngài. Thế nên con người mới nhận thức được thiên nhiên bằng toán học.
Vật lư không thể chấp nhận h́nh ảnh một Thượng đế toàn năng, nhưng với Duy thức tông,v ật lư gặp lại một khái niệm tương tự, đó là Thức. Thức biến hiện ra mọi dạng thứ tâm vật, sinh ra thực tại vật lư lẫn toàn bộ tâm lư. Nhưng Thức khác với Thượng đế của thời Trung cổ ở chỗ, nó cũng biến hiện linh hoạt, nhưng nó vô ngă, vận hành vô chủ và chỉ là dạng động của một Tính Không.
Trong hai mươi thế kỷ qua, nền vật lư đi từ một khoa học mà mới đầu nhiều khái niệm c̣n phải dựa dẫm vào một “Thượng đế”, sau đó khoảng từ thế kỷ thứ 16 đă tự giải phóng khỏi quan điểm thần quyền. Kể từ thế kỷ 20 nhiều khái niệm và lư thuyết đă được phát biểu hoàn toàn mới, trong đó vai tṛ của ư thức và sự tương tác giữa thiên nhiên và con người trở thành một luận điểm then chốt. Người ta thấy không thể rạch ṛi tách rời ư thức con người ra khỏi thực tại vật lư được. Phải chăng Duy thức tông sẽ cung cấp cho vật lư vài câu trả lời?
Ta cần cẩn trọng khi t́m mối liên hệ này giữa hai hệ tư tưởng. Sự thuyết phục của khoa học vật lư trong suốt mấy mươi thế kỷ qua dựa trên mối liên hệ chặt chẽ giữa lư thuyết và thực nghiệm, với sự tham gia thẩm định của nhiều người. Phương pháp ưu việt đó đ̣i hỏi nhiều thời gian và luôn luôn vẫn là nền tảng của khoa học.
Ở đây ta thử xem vài h́nh dung của Duy thức tông, liệu chúng có thể được sử dụng trong nhận thức luận hiện đại chăng. Đó là quan niệm về thực tại trong Duy thức tông. Theo Duy thức, mỗi mong ước, mỗi cảm xúc, mỗi tưởng tượng, mỗi hoạt động tâm lư đều có thực tại của chúng. Thực tại đó là như thế nào, có liên quan ǵ với thực tại vật chất? Phải chăng khi chúng đủ nhân duyên, đủ năng lực và các điều kiện phụ th́ chúng trở thành thực tại vật chất, th́ chúng “lọt” vào thế giới ba chiều của chúng ta. Phải chăng có thể quan niệm, các hoạt động tâm lư là những thực tại “khả dĩ” hay “xác suất” và chỉ một trong số đó là “lọt” được vào thực tại vật chất. Phải chăng các thực tại khả dĩ đó có dạng sóng và khi chúng trở thành thực tại th́ chúng mang dạng hạt, như một cách nói của cơ học lượng tử?
Câu hỏi quan trọng hơn nữa là, điều ǵ làm cho nhữung năng lượng tâm lư như ư chí, tưởng tượng, mơ ước… trở thành biến cố hiện thực, làm cho chúng lọt vào trong thế giới ba chiều? “Nhân duyên” ở đây là những ǵ để một sự vật chất hóa được thực hiện.
Hăy nghĩ đến một nhà họa sĩ Anh có cảm xúc, suy tư, tuởng tượng, h́nh dung, linh ảnh… và trên cơ sở đó, anh vẽ một bức tranh. Một khi nội tâm anh đă chín muồi và điều kiện vật chất như thời giờ, giấy, vải, mực… đầy đủ th́ bức tranh sẽ h́nh thành. Theo quan điểm của Duy thức th́ mỗi khi nội tâm anh suy tư và tưởng tưỡng về bức tranh th́ anh đă sống với nó, bức tranh cũng đă thành h́nh rồi trong thực tại đó rồi. Thế nhưng khi anh đang cầm cọ và vẽ bức tranh th́ mức độ chứng thực của anh đă “đông đặc” một cách cao độ để thực tại mà anh vẫn sống với bức tranh giờ đây đă “lọt” vào trong thế giới ba chiều. Tác phẩm của anh vốn đă có từ lâu nhưng nay nó đă được vật chất hóa, nó đă thành vật thế trong thế giới vật lư.
Về mặt nguồn gốc th́ bức tranh chưa thành và bức tranh đă thành đều như nhau, đều là từ Thức biến hiện cả. Thế nhưng bức tranh chưa thành c̣n nằm trong một thể mà con người chưa xem là vật chất, nó nằm dưới mức độ của vật chất. Thể tính này có thể là điều mà H. Stapp nói đến trong luận đề của ông. Tuy thế, bức tranh chưa thành đă mang một năng lượng nhất định và nó có sự tương tác với các năng lượng khác. Nếu năng lượng đó đủ mạnh và tiếp tục được tác giả của nó là nhà họa sĩ nọ cung ứng cùng với các năng lực khác hỗ trợ th́ h́nh ảnh của bức tranh sẽ được đông đặc, nó lọt vào thế giới vật chất bằng cách thể hiện trên giấy và màu.
H́nh dung vừa nói sẽ bị nhiều người phản đối. Họ cho rằng bức tranh chỉ là một vật thể vô tri, nếu nó có thành h́nh là hoàn toàn do người họa sĩ vẽ nên. Nói như thế là quên tính vô ngă của cá thế mà ta gọi là người họa sĩ. Người họa sĩ nọ không khác ǵ hơn là một tập hợp của cảm xúc, của tưởng tượng, tư duy, tức là của Thức. Tư duy và tưởng tượng đó đă đồng hóa thành một với bức tranh chưa thành. Bức tranh (chưa thành) là một hóa thân của chính người họa sĩ. Thế nên khi người họa sĩ vẽ bức tranh, ta phải quan niệm là một hóa thân của người vẽ đang tự vật chất hóa chính ḿnh.
Đối với Duy thức, một biến cố xảy ta trong thế giới vật chất được quan niệm như là một hoạt động nhất định của Thức đă đủ mạnh, đủ nồng độ, đủ năng lực và chiêu cảm đủ điều kiện phụ để nó lọt vào trong thực tại này.
Ngày nay khi nền vật lư hiện đại xem khối lượng là một dạng của năng lượng, xem một vật chất nằm im thật ra là năng lượng đang tụ hội, xem vật thể là một “biến cố”, ta có thể nói cách nh́n đó rất phù hợp với quan điểm Duy thức. V́ đối với Duy thức, mọi biến cố và vật thể trong thế giới ba chiều của chúng ta đều là sự phóng chiếu, sự biến hiện của Thức cả. Chúng là những hoạt động của Thức trong tầm nh́n của ta vốn chỉ tập trung trong thế giới vật chất. Thế giới vật chất chỉ là đỉnh núi thấy được của một tảng băng sơn vĩ đại.
Điều đó có nghĩa là phần lớn thực tại đều không được chúng ta biết đến, chúng nằm dưới một mức độ mà chúng ta cho là “thực có”. Thế nhưng thực tại vật chất cũng không hề bị tách ĺa khỏi toàn bộ thực tại đó mà ngược lại, thực tại vật lư phản ánh một cách trung thực sự hoạt động của cái toàn thể.
Trong đời sống b́nh thường, mang thân người, tất nhiên chúng ta coi trọng thực tại vật lư, đó hính là thực tại tương đối của chúng ta. Ta mong cái may mắn sẽ xuất hiện, cái rủi ro đừng bao giờ tới. Con người muốn có thành công, sức khỏe, sung túc và muốn tránh rủi ro, thất bại, bệnh tật. Làm sao con người tác động được để những thứ tốt đẹp đó xuất hiện trong thế giới ba chiều của ḿnh, những điều không tốt biến mất khỏi thực tại của ḿnh? Duy thức tông có phương pháp ǵ giúp cho người?
Đúng như tên gọi của nó. Duy thức tông cho rắng mọi thứ đều do Thức của cá thể biến hiện ra cả. Không ai giúp chúng ta xoay chuyển được t́nh thế, ngoài chính chúng ta. Hăy thay đổi cá thể ḿnh, hăy thay đổi bản thân ḿnh th́ thế giới và cả thực tại vật lư cũng sẽ thay đổi theo. Đó là kết luận của Duy thức.

NẰM MƠ XEM KỊCH
Hăy thay đổi bản thân, thế giới sẽ thay đổi theo! Đó là khẳng định của tư tưởng Phật giáo. Mặc dù quan niệm này không dễ thuyết phục và cũng không dễ thực hiện, thế nhưng đó là kết luận nhất quán của triết lư đạo Phật. Kết luận này không xuất phát từ những nguyên tắc luân lư hay từ ḷng hiếu hó cảu đạo Phật như có người thường nghĩ, mà đó là nhận thức luận về tính chất của thế gian và con người. Kết luận này thật ra cũng không phải chỉ áp dụng cho loài người mà cho cả tất cả loài hữu t́nh trong “ba cơi” – trong vũ trụ của đạo Phật.
Thế giới chung quanh (của mỗi người) là Thức đang biến hiện, là “y báo” của một ḍng tâm thức có tính cá thể. Chúng ta cảm nhận chung một thế giới như nhau v́ tất cả đều dó chung một “cộng nghiệp”. Đó là kết luận lạ lùng của đạo Phật mà không mấy nhà vật lư nào chấp nhận, chỉ trừ một vài nhà khoa học không ngại bị lên án là “duy tâm”, “từ bỏ phương pháp khoa học”. Mặc dù hiện nay có nhiều thuyết về vật lư nghe ra chúng rất xa lạ và thậm chí điên rồ về bản thể học vủa vũ trụ nhưng thật ra chúng c̣n đứng rất xa với kết luận trên của đạo Phật. Lư do là, muốn đến với kết luận đó, con người phải hiểu tính chất giả danh của mọi sự vật: thế giới là giả danh (pháp vô ngă), bản thân con người là giả danh (nhân vô ngă). Rồi trên cơ sở của Vô Ngă và Tính Không, Phật giáo luận về tính chất hoạt dụng củ Thức và hiểu tính chất đích thực của thế giới hiện tượng. Đi một con đường như thế th́ dường như chưa có nhà vật lư tiếng tăm nào đă từng đi cả.
Sự thực nói trên xuất phát từ truyền thống tư tưởng của phương Tây. Nền khoa học và triết học tự nhiên của truyền thống này vốn chịu ảnh hưởng nặng nề của Socrates, người tin rằng có một thực tại tồn tại độc lập với con người. Suốt 25 thế kỷ qua, cho dù nền khoa học tự nhiên này đă nhiều lần thay đổi tận gốc rễ, song quan niệm về một thực tại độc lập ở bên ngoài thật ra chưa bao giờ bị thử thách nghiêm trọng. Ngược lại, truyền thống tư tưởng của Ấn Độ ngay từ thuở b́nh minh của triết học đă xem thế giới hiện tượng là một dạng xuất hiện với một chủ thể nhận thức. Muốn biết rơ qui luật của thế giới, hăy biết rơ chính ḿnh; muốn thay đổi thế giới, hăy chuyển hóa chính ḿnh. V́ thế điều khác biệt to lớn giữa Đức Phật và các vị cũng như các khoa học gia phương Tây là ở chỗ, Ngài chỉ giảng pháp của ḿnh sau khi đă thực chứng một sự chuyển hoá tâm thức.
Do sự khác biệt về truyền thống tư tưởng đó, dù vật lư hiện đại có nhiều bước tiến gần với thế giới quan đạo Phật th́ giữa hai bên c̣n cách nhau rất xa; và ta không nên chờ đợi là triết học Phật giáo sẽ cung cấp một cơ sở nào đó cho vật lư. Thực tế là cơ sở tư tưởng của Phật giáo là những tri kiến được con người chứng thực trong một dạng phi thường mà ta gọi là thiền định. Ngược lại không có nhà vật lư nào tuyên bố ḿnh phát kiến ra một cái ǵ mới là nhờ thiền định, họ vốn có một cách tư duy khác.
Có thể trong vài thập niên tới đây người ta sẽ phát hiện được một cách chính xác rằng, những điều mà hiện nay ta không gọi là vật chất – cũng có những thực tại của chúng, cũng có những dạng h́nh thấy được bằng thiết bị, cũng có năng lượng đo được, thậm chí trong một mức độ nhất định, người ta sẽ thấy mối liên hệ rất cụ thể giữa tâm thức và vật chất, thế nhưng những phát kiến đó nếu có cũng c̣n rất xa với triết lư của đạo Phật, v́ tất cả đều c̣n nằm trong phạm vi mà Phật giáo gọi là chân lư tương đối. Chúng c̣n quá xa với triết học Tính Không, triết lư Vô Ngă. Bởi thế đối với thế giới hiện tượng, ta có thể tạm kết luận rằng, nền vật lư ngày nay đang mở cánh cửa đi vào lĩnh vực của bản thể học, một lĩnh vực thú vị nhất của triết học loài người. Trên bước đường đi đó, vật lư có nhiều tương đồng đáng ngạc nhiên với vài quan niệm của đạo Phật?
Muốn thế ta cần hiểu về A-lại-da thức. hiển nhiên những ǵ luận giải trong sách này chắc chắn là hết sức hạn chế vỉ một mặt kông ai có thể hiểu hết về hoạt động của nó, nguồn gốc của thực tại vô tận mà ta gọi là “Diệu hữu”; mặt khác hẳn ta không thể dùng ngôn từ để mộ tă về nó, v́ chính ngôn từ và tư duy của chúng ta cũng là biểu hiện của A-lại-da thức. Thế nhưng hăy thử lư giải vài câu hỏi kể trên với luận lư thông thường.
Theo Duy thức, thức thứ tám, A-lại-da là nơi tàng trữ tất cả tập khí, kinh nghiệm, khả năng, mong ước, tư duy… trong dạng hạt giống, chủng tử. Những chủng tử khi đủ điều kiện th́ sẽ hiện hành, như hạt mầm đủ hơi ẩm, ánh sáng sẽ đâm chồi nẩy lộc. Đặc biệt, A-lại-da thức không thẩm định mọi chủng tử đó, nó không đánh giá chúng là tốt hay xấu, lành hay dữ, gây an vui hay đau khổ cho người mang nó. Thậm chí về sau, khi thức này biến thành Trí th́ trí này cũng “chỉ” là “Đại viên cảnh trí”, là tấm gương tṛn đầy chiếu sáng mọi sự, không phân biệt. Sự thẩm định về tốt xấu, hay dở, thiện ác là nhiệm vụ của thức thứ 7 (Mạt na thức) và thức thứ 6 (ư thức).
Nghiệp và cách tác động của Nghiệp là: Tất cả mọi kinh nghiệm của con người trong cuộc sống được lưu giữ trong A-lại-da như một thứ vết tích và những vết tích đó cần phải được chứng thực.
Hăy lấy một thí dụ cụ thể. Trong một hoàn cảnh nhất định, một người bắn chết một người khác. Kẻ giết người, sau khi thực hiện hành động đó, ḷng thấy hối hận ăn năn và tự biết đó là một điều sai trái, lỗi lầm. Điều ǵ sẽ đi vào A-lại-da của người đó? Nơi đây ta thử dùng phép phân tích và đơn giản hóa thật nhiều mới hy vọng hiểu được. Tàng thức của người đó sẽ có một dấu ấn rất mạnh về hành động giết. Theo Duy thức, thực tế là kẽ giết người đă làm hành động đó với A-lại-da của chính ḿnh v́ người bị giết cũng lưu xuất từ thức đó mà ra. V́ thế A-lại-da thức (của người đó) sẽ nhận một vết tích “bị giết”. Chúng tử “bị giết” đó trong A-lại-da sẽ nằm chờ, đợi đầu đủ nhân duyên mà hiện hành. Sau khi giết người, kẻ đó ân hận, thề từ nay không phạm tới hành động đó; anh thề không bao gờ cầm khẩu súng trong tay nữa, ta hăy giả định như thế. Tàng thức người đáo sẽ có một đấu vết thứ hai, đó là quyết tâm nhất định không giết người, xa lánh mọi thứ vũ khí, nhất là khẩu súng.
Ta hăy giả định A-lại-da thứ chỉ nhận dấu vết đó thôi, mặc dù dĩ nhiên vấn đề phức tạp gấp bội lần. Hai dấu vết “bị giết” và “nhất định không giết người” sẽ trở thành hai chủng tử. Tính phi thẩm định của A-lại-da thức là nó để cho cả hai chủng tử trưởng thành và nếu đến lúc th́ hiện hành, nó không ngăn cản chủng tử thứ nhất, cũng chẳng hối thúc chủng tử thứ hai. Điều đó có nghĩa, trong đời này hoặc đời sau, khi chủng tử thứ nhất hội đủ điều kiện, cá thể nọ sẽ chịu cảnh bị giết, A-lại-da của anh ta đă biến hiện ra như thế. A-lại-da thức phi thẩm định ở chỗ nó không cần biết cá thể sẽ đau khổ. Cảm nhận đau khổ hay hạnh phúc là việc thẩm định của hai thức kia, thứ bảy và thứ sáu. Bởi thế nên kẻ giết người sẽ bị giết lại, nhưng không có một quan ṭa nào ra lệnh cả và kẻ đó dĩ nhiên cũng không hề muốn.
Tương tự như thế, chủng tử thứ hai “nhất định không giết người” sẽ trở thành một châm ngôn của người đó trong đời này và những đời sau. Có thể anh ta sẹ lâm và những t́nh huống phải giết người, thí dụ v́ tranh giành quyền lợi. Nhưng anh ta nhất định không làm, A-lại-da của anh không thể biến hiện ra hành động giết người. Lương tâm của anh hay xă hội sẽ khen anh là người có đạo lư. Thế nhưng A-lại-da thức, nơi chức chủng tử đó, không hề thẩm định đó là thiện mỹ, là hạnh phúc cho anh. Nó chỉ trồng một chủng tử “đừng giết người”. Sau đó, có thể nó nhận thêm một kinh nghiệm thứ ba là, từ bỏ giết hại th́ tâm tư thỏa mái. Kinh nghiệm đó trở thành chủng tử mới.
Thí dụ của hai chủng tử trên đă bị giản đơn hóa cùng cực để lư giải tính không thẩm định của A-lại-da thức và sự hiện hành của chủng tử. Các chủng tử tăng trưởng và hiện hành độc lập, chúng không thể “khấu trừ ” cho nhau, không thể “cấn” lẫn nhau. Do đó ta vẫn nghe nhiều vị thánh tăng đắc đạo vẫn phải chịu những cảnh ngộ đau thương v́ nghiệp lực xưa cũ của họ. Thí dụ nói trên chỉ có tính phân tích để tŕnh bày cơ chế hoạt động của Nghiệp, nhưng thật ra tư duy của chúng ta không thể hiểu ngộ được hoạt động bí nhiệm của A-lại-da thức.
Theo đạo Phật, mỗi hoạt động trong đời sống của chúng ta, trong thế giới ba chiều cũng như trong các thực tại phi vật chất khác, đều để lại “dấu vết” cả. Tất cả các biến cố đem lại hiểu biết và kinh nghiệm, dù đó là năng lực, tư duy thói quen, hành động, yêu thương, thù hận, xúc cảm, ức chế… cũng thế. Nói chung là toàn bộ đời sống trên ba b́nh diện thân, khẩu, ư đều để lại dấu vết, đều để lại chủng tử trong tàng thức cả. một khi chúng để lại chủng tử ht́ A-lại-da thức biếnhiện cho các thể đó được chứng thực. Cá thể sẽ giải đáp, trả lời, “thanh lư” chúng bằng cách sống thực, nếm trải, chứng nghiệm những dấu vết đó trong thế giới riêng của ḿnh và chiêu cảm những hoàn cảnh nhất định đến với ḿnh.
V́ thế, theo quan niệm Nghiệp lực, kẻ giết người sẽ bị giết lại, kẻ dối trá sẽ bị lừa đăo, kẻ ích kỷ sẽ bị cô đơn, kẻ bủn xỉn sẽ bị nghèo khổ, kẻ ham học sẽ được sáng dạ, kẻ hay giúp sẽ gặp người ơn, kẻ yêu nhau sẽ gặp lại nhau để chung sống, kẻ ghét nhau cũng sẽ gặp lại v́ c̣n nợ nần nhau, kẻ thù nhau cũng gặp nhau lại để báo oán. Những hoàn cảnh đó xuất hiện một cách “tự động”, không cần ai xem xét và dàn xếp. Chúng đều là những sự tŕnh hiện của Thức đối với cá thể và cơ chế cộng nghiệp sẽ đem những cá thể có liên hệ với nhau lại gần nhau, trong đó nhiều thế giới cùng tŕnh hiện, lồng vào nhau không hề ngăn ngại.
Trong sự tác động này của Nghiệp, điều bí nhiệm nhất là mối quan hệ giữa cộng nghiệp – nghiệp chung của một nhóm người, một xă hội và cả loài người – và biệt nghiệp, nghiệp riêng của mỗi cá thể. Chúng đan kết vào nhau vô ngại, biến hóa thiên h́nh vạn trạng và tạo cảm tưởng như chỉ có một thế giới, một thực tại, Nghiệp lực tạo thành tâm lư và thể chất của mỗi cá thể, tạo thành môi trường xung quanh, kết thành gia đ́nh và xă hội. Trên loài người, dục giới, vô số các quốc độ khác và toàn bộ vũ trụ. Đạo Phật nói Nghiệp là Nghiệp của “loài hữu t́nh”, tức là của toàn bộ hiện hữu, từ sinh vật cấp thấp nhất, động vật rồi đến loài người, thiên nhân, các loài sống trong cơi sắc và vô sắc.
Tất cả những điều vừa kể đều chỉ là suy luận của tri thức chúng ta; và ta biết khả năng của tri thức là rất hạn chế v́ bản thân tri thức cũng là kết quả của Nghiệp. Thế nên Nghiệp và tác động của nó là vô cùng huyền nhiệm, nằm ngoài phạm vi lư tính của con người. Một khi chúng ta chưa hiểu nổi rằng, mỗi người sống riêng trong một thế giới, mỗi người cảm nhận một lúc nhiều thực tại, cũng như chưa hiểu sự tác động qua lại của nhiều cá thể với tất cả hóa thân của họ th́ dứt khoát ta không thể dùng lư trí để giải thích Nghiệp được. Con người chỉ có thể thấy những tác động trực tiếp nhất, đơn giản nhất, cụ thể nhất của Nghiệp.
Bởi thế, quan niệm Nghiệp của đạo Phật không phải dễ hiểu và dễ chấp nhận. Thậm chí nó sinh ra hai phản bác chính, một là phải chăng mọi biến cố xảy ra là do con người đă gây ra và bây giờ th́ ráng chịu; hai là phải chăng con người chịu sự chi phối của tiền định, con người không có tự do? Có vô số sách vở đề cập tới các luận điểm này và v́ thế mà cuốn sách này sẽ không đi sâu và các vấn đề đó. Chỉ cần nói thêm là một biến cố xảy ra vừa là kết quả của một biến cố cũ, vừa là nguyên nhân một biến cố của tương lai. Cuộc sống là một ḍng tâm thức bất tận, không đầu không đuôi. Nếu hôm nay ta nhức đầu th́ có lẽ tại hôm qua ta uống rượu quá nhiều chứ không do một lẽ bất công nào cả. Và ngay hôm nay ta có thể chấm dứt uống rượu để ngày mai ta khỏi nhức đầu, đó là sự tự do mà mỗi cá thể đều có và có ngay bây giờ. Trong thế giới Phật giáo, không có một vị quan ṭa nào, chỉ có một sự vận hành có qui luật của Thức, theo một cơ chế mà thực ra tư duy của ta có thể hiểu được một phần.
Hăy đơn giản hóa một đời thành một ngày. Đời này của chúng ta là như ngày hôm nay. Trước đó đă có vô số ngày và sau đó cũng c̣n vô số ngày. Vô số những ngày trước đó đă tạo ra một tâm thức có tính cá thể mà ta gọi là Tôi. Tính cá thể đó được cụ thể hóa bằng vô số chủng tử nằm trong A-lại-da. Cứ trong mỗi đời mỗi kiếp, các chủng tử hiện hành trở thành thế giới và thân tâm chúng ta, mang lại nhiều hạnh phúc nhưng cũng có thể gieo bao nhiêu tai họa.
Mỗi chúng ta chính là tác giả của những chủng tử đó. Chúng ta đă tự tay gieo trồng chúng, đă mong chờ, đă tưởng tượng, đă thiết tha được chứng nghiệm. Mỗi người chúng ta là kẻ xây dựng nên thế giới, môi trường, gia đ́nh và bè bạn trong đó. Tất cả những cảnh tựong đó do ta bày ra. Họ đều là những nhân vật trên một sân khấu mà chính ta là đạo diễn. Sân khấu cũng chính do ta xếp đặt và trang trí nên. Chính ta là kẻ viết kịch bản, bày vẽ ra các biến cố và đồng thời đóng vai chính. Đến khi vào cuộc, chúng ta lại nhập vai quá say sưa và quên mất rằng đây chính là vở kịch do ḿnh bày ra. Chúng ta vui buồn, mừng vui và thất vọng theo tuồng tích của chính ḿnh và tất cả mọi kinh nghiệm đó lại được chứa chấp vào trong tâm tư của ta để một vở kịch mới sẽ ra đời.
Theo quan niệm của đạo Phật, con người có thể thoát khỏi cảnh ngộ đó, điều mà Phật gọi là Khổ. Nếu con người không tự giải thoát được th́ cuộc đời cứ tiếp diễn, cứ tái sinh, cứ chất dứt rồi lại tái sinh.
Mỗi cuộc đời như một cơn mộng lớn và ta th́ không hề biết ḿnh đang đóng kịch, ḿnh đang nằm mơ. Trong giấc mơ lớn đó ta lại cảm nhận thêm nhiều huyễn cảnh, nhiều giả tướng, nhiều vọng tưởng và lại cho chúng là thật.
Cảnh tượng đó nào có khác ǵ kẻ nằm mơ xem kịch. Tầm như nhà họa sư, vẽ cảnh thế gian với vô vàn chập chùng thế giới. Tấm lưới của hiện hữu đó, có khi được mệnh danh là “Lưới trời Đế Thích”, là một tra vấn mang tính triết học nguyên thủy của loài người và có lẽ sẽ không bao giờ có câu trả lời chung cuộc.



__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

"Cộng sản c̣n thống trị trên quê hương - Ta c̣n phải đấu tranh"
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to việtdươngnhân For This Useful Post:
KienHoa (03-09-2013), melinh (02-01-2013)
  #66  
Cũ 02-03-2013, 05:33 AM
melinh melinh đă nối mạng
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 3,926
Thanks: 1,242
Được cảm ơn 4,637 lần trong 2,212 bài
Default Khai tâm

Khai tâm

Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to melinh For This Useful Post:
KienHoa (03-09-2013), việtdươngnhân (02-03-2013)
  #67  
Cũ 02-03-2013, 11:16 AM
việtdươngnhân việtdươngnhân is offline
Tướng 5 sao
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Vị trí: Góc Trời Tự Do
Số Bài: 1,927
Thanks: 4,475
Được cảm ơn 1,990 lần trong 1,001 bài
Default

Kính chào và cám ơn Anh ML.

Từ lâu 7 thức khuya dậy trễ (nhất là mùa đông). Sáng nay ngồi nhâm nhi ly cà phê sữa vào TGNV ghé "nhà TÂM"... mắt nh́n đọc và tai nghe nhạc sĩ Vô Thường đệm "Khai tâm" ḷng thanh thoát nhẹ bưng.

Trước thềm năm mới, 7 kính chúc Anh & Bảo quyến vui vẻ đầm ấm đón Giao Thừa XUÂN QUƯ TỴ thật AN KHANG THỊNH VƯỢNG.
Kính mến
7_vdn





__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

"Cộng sản c̣n thống trị trên quê hương - Ta c̣n phải đấu tranh"
Reply With Quote
  #68  
Cũ 02-03-2013, 05:12 PM
melinh melinh đă nối mạng
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 3,926
Thanks: 1,242
Được cảm ơn 4,637 lần trong 2,212 bài
Default Cung Chúc Tân Xuân chị Bẩy


Chị 7 kính mến .

Melinh xin chân thành cảm ơn chị với những lời chúc Tết nồng ấm trên kia .

Xuân Quư Tỵ, melinh cũng xin kính chúc chị cùng Bảo quyến một năm mới An Khang, Thịnh Vượng, Sức Khỏe viên măn, ĐẠO TÂM kiên cường .

Trân trọng
melinh
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to melinh For This Useful Post:
việtdươngnhân (02-03-2013)
  #69  
Cũ 02-15-2013, 11:09 AM
việtdươngnhân việtdươngnhân is offline
Tướng 5 sao
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Vị trí: Góc Trời Tự Do
Số Bài: 1,927
Thanks: 4,475
Được cảm ơn 1,990 lần trong 1,001 bài
Thumbs up

THÔI TH̀ TA HĂY HẾT L̉NG VỚI NHAU



1. Trăm năm trước th́ ta chưa gặp
Trăm năm sau biết có gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi th́ ta hăy hết ḷng với nhau




2 .Một cũng chấp mà hai cũng chấp
Chất chứa trong ḷng chi mà khổ
Trăm điều bỏ, ngàn điều cũng bỏ
Thong dong tự tại thế mà vui

3.Thật ở đâu xa thật ở ḷng
Cơi ḷng thanh tịnh tợ hư không
Mùi hương phảng phất sen thơm ngát
Át cả bùn nhơ chốn bụi hồng



4. Nhận cho về với vô dư
Ta người tan biến giữa hư không này


5. Bóng vờn lên ngọn tử sinh
Gậy khua đầu gậy giật ḿnh thiên thu




6. Trăm năm nh́n xuống đời hư ảo
Phút chốc nh́n lên ngộ lẽ trời



7.
Ta trồng hạt giống từ bi
Ngày sau kết trái vô- vi- cúng- dường
Nguyện trên khắp nẻo vô thường

Người điphổ độ vào đường chân như

8.
Thỏng tay buông những lụy phiền
Chậm câu hơi thở trên triền trầm luân
Lắng ḷng trong giọt tham sân
Là khi thiền vị đă gần nơi tâm



9.
Lắng ḷng theo những nhịp chuông
Buông dần tục niệm bên tuồng đời kia
Miệt mài thương ghét sớm khuya

Rồi mai cũng vất xuống bia mộ ḿnh.


10. Gió ngát rừng hương trăng nở hoa
Trời cao lồng lộng mấy yên hà
Một mai ngồi lại bên sông vắng
Mặc khách giang hồ lặng lẽ qua




11.
Vô minh rớt lại ta bà
Soi trong tự tánh thấy ta lại về
Thoát ra từ vực u mê
Vô thường được mất có hề chi đâu.


12.

Ta về ngồi lại t́nh hư ảo
Hư ảo không c̣n chỉ có ta



13. Có không c̣n mất chẳng bận ḷng
Yêu ghét được thua chẳng mong trông
Mở rộng tâm ra ḷng thanh thản
An vui tự tại dạ thong dong


14.T́m ta một cội nghỉ chân
Giữa chan chát nắng giữa tầm tă mưa

Ngược ḍng sinh tử xô đưa

Tim ta một cội để vừa đủ che
Lối quen khấp khiễng đi -về
Gót chân đă mỏi, đam mê đă chùng
Ta từ vô th mịt mùng
Bước chưa ra khỏi một vùng nhân duyên
T́m ta một cội chân nguyên
Vào nương bỗng mất, nhập miền vô ưu



Khuyết danh.

(e-mail - NHDT st)
__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

"Cộng sản c̣n thống trị trên quê hương - Ta c̣n phải đấu tranh"
Reply With Quote
  #70  
Cũ 03-09-2013, 11:01 AM
việtdươngnhân việtdươngnhân is offline
Tướng 5 sao
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Vị trí: Góc Trời Tự Do
Số Bài: 1,927
Thanks: 4,475
Được cảm ơn 1,990 lần trong 1,001 bài
Default

Ra đời hai tay trắng. Ĺa đời trắng hai tay.
Sao măi nhặt cho đầy.
Túi đời như mây bay..........


Thiền Ngôn
***




Tất cả chân lư đều ở trong cuộc sống này, khi sống với tham sân si th́ đó là luân hồi đau khổ, khi đoạn tận tham sân si th́ đó là Niết-bàn tịch tịnh. Vậy bài học là thấy ra đâu là đau khổ, đâu là Niết-bàn và nguyên nhân của nó ngay trong chính ḿnh và cuộc sống chứ không phải cố gắng cho những ảo tưởng ở tương lai... Lắng nghe, quan sát lại chính ḿnh trong tương giao với cuộc sống, sẽ thấy ra (vipassati) mọi chân lư mà chư Phật đă chứng ngộ.
Viên Minh





“ Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc. Sức mạnh của đàn bà là phẩn nộ. Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí. Sức mạnh của vua chúa là quyền uy. Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo. Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa. Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát. Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhịn.”
DalaiLama





Phần lớn chúng ta khổ v́ muốn được thường, lạc, ngă mà không thấy vô thường, khổ, vô ngă trong vạn pháp. Trong vô thường mà muốn thường hằng, trong khổ đau mà muốn hạnh phúc, trong vô ngă mà muốn đó là ta, của ta tự ngă của ta: Đây được gọi là những điên đảo tưởng.
Mọi sự mọi vật do duyên sinh đều có biến đổi, có thành hoại, có sinh diêt. Do đó ai muốn chúng thường c̣n th́ tự chuốc lấy khổ đau. Ví dụ như hoa Mai có nở có tàn nhưng ai muốn hoa Mai nở măi không tàn th́ sẽ khổ đau thất vọng .
Mọi sự mọi vật do ái dục + vô minh, tức tham-sân + si chi phối trong các hành động tạo tác mà đưa đến sầu khổ. Ví dụ như đời người có sinh, già, đau, chết nhưng ai tham sống sợ chết th́ sẽ khổ đau phiền muộn.
Mọi sự mọi vật vốn vận hành theo quy luật tự nhiên của chúng, c̣n ư niệm "ta, của ta, tự ngă của ta" được gán ghép vào đó chỉ là ảo tưởng. Và chính ảo tưởng này đem lại khổ sầu. Ví dụ như mắt thấy mà cho là "ta thấy", tai nghe mà cho là "ta nghe"... rồi "đây là con ta", "đây là tài sản của ta"... nên mới khổ.

Viên Minh





Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính ḿnh, đối diện với tất cả bằng ḷng từ bi và tâm trí huệ”.
Ra đời hai tay trắng.
Ĺa đời trắng hai tay.
Sao măi nhặt cho đầy.
Túi đời như mây bay.
Hăy thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm ḿnh, đừng lừa dối chính ḿnh.
DalaiLama




Thiên Đàng, Cực Lạc, chỉ là cách gọi tên thôi. Phật giáo, Thiên Chúa giáo chỉ là hệ thống tổ chức Tôn giáo và Giáo lư thôi. Trên thực tế Chân Lư vẫn là một đối với người đă giác ngộ. Giống như người miền Trung gọi là củ sắn th́ người miền Nam gọi là củ ḿ, c̣n người nào ăn củ đó rồi th́ mới thấy chỉ là một củ thôi ...
Khi c̣n tranh căi nhau về cách lập ngôn hay c̣n chấp giữ hệ thống lư thuyết riêng của ḿnh th́ vẫn c̣n chưa thấy Chân Lư... Chính ư niệm của con người chia cắt manh mún Sự Thật thành cái của tôi và của anh mà thôi.
Viên Minh




Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hóa khác nhau qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta? Nhận thức rằng “ Vạn vật đồng nhất ”, ta sẵn sàng tha thứ cho kẻ khác, v́ họ không hiểu biết, không ư thức hành động của ḿnh, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu. Khi ta hiểu rằng vạn vật như chính ḿnh, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim thạch, và ư thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều có Thượng đế ngự ở trong, ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở rộng ḷng thương đến muôn loài.
DalaiLama






Có hai cách biết: Một là cái biết thực tính (paramattha), hai là cái biết chế định (paññatti) với khái niệm.
Khi biết thực tính th́ không qua khái niệm và không phản ứng tạo tác (không làm: vô vi, hoặc làm mà không tạo tác: duy tác).
Khi biết chế định với khái niệm th́ có hai cách: Một là làm thiện theo nhu cầu cần thiết, hai là làm bất thiện theo tà kiến và tham ái.
V́ vậy, thấy biết chân thật là chính, c̣n làm hay không là một động lực tất yếu từ sự thấy biết này.
Viên Minh





“Sống với đạo Phật:
- Nếu không nói được những ǵ Phật nói, hăy im lặng như chánh pháp; đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác.
- Nếu không làm được những ǵ Phật làm, hăy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức; đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.
DalaiLama






Trí tuệ không để bản ngă xen vào (= chấp thủ của các tư kiến) sự vận hành của các Pháp được gọi là Minh. Chỉ có Minh mới chấm dứt được toàn bộ tiến tŕnh của bản ngă trói buộc con người, làm cho con người bị động trong ṿng luân hồi sinh tử.
Viên Minh





“Ác khẩu, măi măi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu.
- Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô.
- Anh hăy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh”.
DalaiLama






- Trong lành là tuyệt đỉnh của Giới. Định
- Tĩnh lặng là tuyệt đỉnh của Định.
- Sáng suốt là tuyệt đỉnh của Tuệ.
Thực ra, chỉ có buông xả mới đạt được tuyệt đỉnh của Giới Định Tuệ mà thôi...
Viên Minh




“Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nh́n của ḿnh th́ sẽ không bao giờ nghe được tiếng ḷng người khác.
Ví như trong tay anh nắm chặt một vật ǵ mà không buông xuống, th́ anh chỉ có mỗi thứ ấy, nếu anh chịu buông xuống, th́ anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác.

V́ thế, nếu một người luôn khư khư với quan niệm của ḿnh, không chịu buông xuống th́ trí tuệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.”
DalaiLama






Hăy tin vào tất cả nhưng cũng đừng tin vào điều ǵ cả, hay nói chính xác hơn là đừng bám víu vào bất cứ điều ǵ. Tin vào mọi sự, mọi người, mọi vật… v́ tất cả điều ǵ đến với ḿnh đều có nhân duyên với ḿnh, đều là bài học giúp ḿnh học ra cái đúng cái sai, cái xấu cái tốt, cái chân cái giả…
Do đó phải biết ơn và phải học cho thật nhiệt t́nh, tận tâm và chuyên chú… chứ không nên chểnh mảng.
Nhưng cẩn thận đấy, đừng bám víu vào điều ǵ, v́ bám víu là dính mắc, dính mắc là trói buộc, trói buộc là đau khổ, là không c̣n thong dong tự tại...
Viên Minh






"Hạnh phúc không phải là thứ có sẵn, Nó đến từ chính hành động của bạn.. .
Tín ngưỡng của tôi rất đơn giản. Không cần có các chùa chiền, không cần các triết lư cao siêu. Tim và óc của tôi là các chùa chiền; triết lư của tôi là ḷng tốt.

DalaiLama
__________________
"Giữa sỏi đá vút vươn niềm hy vọng
Trong tro tàn dào dạt nhựa hồi sinh
Hận nội thù trên máu ruột Tiên Rồng
Căm giặc cộng BÁN non sông Hồng Lạc"
(YTKCPQ)

"Cộng sản c̣n thống trị trên quê hương - Ta c̣n phải đấu tranh"
Reply With Quote
Trả lời

Tools
Display Modes

Điều lệ Đăng Bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies are Mở
[IMG] code is Mở
HTML code is Tắt

Forum Jump


Tất cả thời gian được căn cứ theo giờ Quốc Tế GMT. Giờ địa phương của bạn là 04:28 PM.


Nội dung và bản quyền của những bài viết trên trang Web này thuộc về tác giả hoặc Cơ sở quảng cáo. TheGioiNguoiViet.Net không chịu trách nhiệm về nội dung của bài viết, của những bài góp ư và của những quảng cáo. Chúng tôi giành quyền loại bỏ những bài không phù hợp với chủ trương của Diễn Đàn.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2013, Jelsoft Enterprises Ltd.