TGNV TheGioiNguoiViet.Net

Diễn Đàn Tổng Hợp Thông Tin, Nghị Luận Thời Sự, Văn Học, Khoa Học, Tôn Giáo, Lịch Sử, Văn Nghệ Giải Trí

    Nhac Đấu Tranh   Nhac Quê Hương   Nhac Lính   Nhac T́nh   Nhac Ḥa Tấu    Cải Lương, Tân Cổ    Ngâm Thơ    Truyện   

                         

Trở lại   Diễn đàn Thế Giới Người Việt > 03. Diễn Đàn Việt Nam > Văn Học Nghệ Thuật Việt Nam
T́m Kiếm Bài mới hôm nay Đánh dấu Diễn Đàn đă đọc

tgnv

Pḥng Games Online

Chuyện Phải Nói

Đề Tài Nổi Bật

Chuyện con số 3 và dự báo CSVN sẽ sụp đổ

Việt Nam sẽ thay đổi mầu cờ và chế độ vào năm 2014 do dân lật đổ

'Bố già' Kiên đă bị bắt

Dương Chí Dũng đă bị bắt

Trầm Bê xin được quản thúc

Chủ tịch Eximbank sắp bị bắt

Đ̣n phản công của 3 Dũng: Không nhả vị trí Trưởng Ban chống tham nhũng

Đánh án Kiên “bạc” chỉ là một phần của chuyên án chính trị bảo vệ chế độ

Âm mưu ám sát Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đang khẩn trương

Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu nhập cuộc. Chủ tịch Tập đoàn Masan bị bắt

Hồ Hùng Anh đă bị bắt & Thông tin đang bị dấu nhẹm

Tài Sản Khổng Lồ Của Cha Con Nguyễn Tấn Dũng

Ba Dũng đă chuyển 4 tỉ đô qua Đan Mạch

Từ bầu Kiên tới trùm Năm Cam

Thống đốc Nguyễn Văn B́nh?

Đảng CSVN thực chất đă tự tiêu vong

Đảng CSVN sắp tháo chạy...

Việt Nam tự ch́m dần trong quỹ đạo Trung Quốc 

Trung Quốc đă chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Truyền H́nh Trung Quốc công khai kế hoạch đánh chiếm Việt Nam

H́nh Ảnh Quân Đội Trung Cộng tiến về biên giới Trung-Việt (8.2011)

Tại sao Trung Quốc vẫn nằng nặc đ̣i sát nhập VN vào lănh thổ của họ?

Thái Hà: Điểm khởi đầu sự sụp đổ Chế độ CSVN

Trung Quốc ăn thịt người dă man !

 

Pḥng Sinh Hoạt TGNV

Nơi trưng bày Toàn Cảnh Thiên Đường XHCN, một xă hội Màu Đỏ, Cơ Khổ, trong đó 80 triệu người Gian Lao v́ Đảng, để rồi Cùng Nhau Xuống Hố!... (ChânMây phụ trách)

 

Nơi phơi bày những cái rởm của CSVN: Bọn Quan trí thấp khoe thành tích, Một lũ luồn trôn hít với hà... (Chủ Quán: Doremi)

 

Nơi hội ngộ của các hiệp khách, cùng nhau lạm bàn chuyện thế sự từ Đông Sang Tây, từ Cổ chí Kim, từ Trên xuống Dưới, từ Trong ra Ngoài... (Chủ quán: Eagle)

 

Nơi đây là chỗ kén chồng, Chàng nào đến Quán, nhớ gồng ḿnh nghen ! (Chủ Quán: Năm Trầu)

 

Nơi giới thiệu những bản nhạc hay và cũng là nơi bạn có thể yêu cầu những bản nhạc bạn muốn nghe (Chủ quán: Camly)

 

Nơi gặp gỡ của những người đă một thời cầm súng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để chiến đấu bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam

 

Nơi trao đổi những thông tin liên quan đến Thị trường Tài Chánh, Chứng Khoán, Vàng Bạc... tại Việt Nam và trên toàn Thế giới (Dr_Tran phụ trách)

 

Pḥng Audio TGNV

Nhac Đấu Tranh

Nhac Quê Hương  

Nhac Lính  

Nhac T́nh  

Nhac Ḥa Tấu   

Cải Lương, Tân Cổ 

Nghe Ngâm Thơ   

Nghe Truyện

Trả lời
 
Tools Display Modes
  #1  
Cũ 02-04-2013, 07:28 AM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,133 lần trong 669 bài
Default Trông Gịng Sông Vị

Nhà gỗ năm gian lợp lá gồi,
Trông gịng sông Vị tựa non Côi,
Đầu nhà khanh-khách vào làm tổ,
Ngồi thấy chim con nó há mồi.

Trần-Tế-Xương

I.- Khoa Thi Đinh Dậu

Vào khoảng năm 1895-1900, Nam Định là một thành-phố phồn-thịnh, nhờ cái địa-thế ở chỗ trung-tâm điểm của miền hạ-du Bắc-Việt. Nam-định là chỗ phân phát sản-vật của một xứ đất-đai ph́-nhiêu, cái thị-trường giao-dịch với các nước ngoài. Nam-định, thành-phố thương-mại, cũng như Hà-nội, thành-phố quan-lại. Duy chỉ sau khi lập ra hải-cảng Hải-pḥng, Nam-định mới thấy uy-linh của ḿnh mất dần đi, cho đến lúc cùng đứng ngang hàng với các thành-phố lân-cận.
Mà nếu như Thăng-Long là "đất ngàn năm văn-vật", Nam thành lại chính là đất gây -dựng nền văn-vật ấy. Nam-thành chính là chỗ lựa-lọc anh-tài, kén chọn hiền sĩ, để ra trị nước, trị dân: đó là chỗ, ba năm một lần, người ta mở khoa thi-cử.
Năm đinh-dậu, niên-hiệu Thành-thái thứ 9(1879), khoa thi hương có phần náo-nhiệt hơn cả. Quan Toàn-quyền Armand Rousseau tạ thế năm trước(1896). Quan Toàn-quyền Paul Doumer mới qua nhận chức. Ở Bắc-Việt, vừa nổi lên một phong-trào đảo-chính mà động-lực lại ở trong tay bọn văn-thân. Thủ-lĩnh cuộc bài ngoại ấy là một tên thiếu-niên sĩ-tử, tự xưng là Kỳ Đồng.











Tuy cuộc cách-mệnh bị đàn-áp ngay lập tức, người ta vẫn ngờ rằng luồng không-khí quá-khích kia c̣n phảng-phất nơi đám sĩ-phu, bấy giờ đang tụ-họp ở Nam-thành chờ ngày ứng thí.
Số thí-sinh khoa ấy đông ngót vạn rưỡi người, trù cho mỗi người đem theo một tên gia đinh coi việc nấu-nướng, và một người bà con (có nhiều học-tṛ đem cả cha, mẹ, vợ, con, bầu-bạn theo nữa, nhưng ta chỉ lấy số ít nhất); cả thảy tính đến bốn mươi lăm ngh́n người, cộng với số dân sẵn có trong thành-phố, tất cả có thể làm một đạo binh mà chẳng ai dám khinh thường.
V́ thế, ngay khi những sĩ-phu đầu-tiên lục-tục mang yên-trại đến Nam-thành, th́ các đội binh bộ Pháp ở các tỉnh, cũng kéo về đóng pḥng-ngự và luôn tiện tiếp rước quan Toàn-quyền mới, ngài đă định đến chứng-kiến cuộc thi.
Dưới sông hai chiếc pháo-thuyền đề hiệu "L'Avalanche" và "Le Jacquin" kéo cờ tam-tài, chở súng đại bác. Chung quanh là ghe đ̣ của những kẻ dùng đường thủy mà đến trường văn. Hai bên bờ, quán xá tấp-nập. Trên dưới trông rợp trời, khuất nước: một quang cảnh hùng tráng náo nhiệt lạ thường.
Trong khi đợi ngày khai-mạc, thí-sinh và bà con bầu-bạn ăn chơi vui-vẻ: nơi ngâm vịnh, xướng họa; nơi cờ-kiệu, rượu chè; nhất là ở mấy hàng thịt, lại càng ồn-ào, đông-đúc. Họ sắp hàng những con cầy quay vàng ngời, béo phệ; mùi thơm bay lên ngát mũi. Lại những quán sang trọng, người ta bày nhiều chiếc thống sàng xưa, to rộng, ở trong lội đầy những con cá giếc vừa chài dưới nước lên. Những cá ấy, không phải để chưng-diện như cá thia tàu, mà chúng để ăn tươi với nước lèo rau sống. Khách ăn dùng vải tây điều, nắm cá mà cắn, cho huyết khỏi dính tay, hoặc để khỏi thấy sắc hồng ghê-tởm.
Các sĩ-tử đă lần-lượt dựng-hay nói cho đúng, đă cậy người nhà dựng cho, v́ văn-thân, không bao giờ được làm việc ǵ khó nhọc bằng tay. Những lều trại khum tṛn, thấp, hẹp, vào phải co-ro như con ṭ ṿ chui vào tổ đất. Dẫu sao, đứng trên cao trông xuống, giữa trường thi rộng mấy trăm mẫu, lúp-xúp kề nhau, chỉ vừa lọt lưng người, những lều tranh tí-hon, vàng xám, như một đàn ḅ vô số con ấy, đủ bày ra một cảnh-tượng hùng-vĩ uy-nghiêm; càng hùng vĩ, càng uy nghiêm, v́ nó yên-tĩnh, lẳng-lặng, mơ-màng, như cả cái tinh-thần Đông-phương vậy.
Khoa thi ấy, như trên đă nói, chính phủ nghiêm pḥng dữ lắm. Ban đêm, sĩ tử ai phải ở nhà trọ nấy, không được ra phố tụ-họp; hoặc giả người nào có việc cần, c̣n phải lang thang ngoài đường, khi đă quá tám giờ tối, tất phải bị bắt, hỏi thẻ và khuấy-rầy nhiều lắm.
Chính trong những ngày ấy mà người ta khẩu truyền bài thơ "dặn học tṛ đi thi", các thí-sinh, nơi cụm năm, nơi lũ bảy, th́-thầm đọc cho nhau nghe bằng một vẻ bí-mật, lạ-lùng; xong rồi đồng cười rộ lên, v́ bài thơ chẳng qua là một bài trào-phúng của một tên học-tṛ quán ở làng Vị-xuyên, nhân cái t́nh-h́nh lúc ấy mà đặt ra. Chúng ta hăy xem đây:

Đi thi, đi cử, các thầy nho,
Ta dặn điều này phải nhớ cho,
Ra phố, khăn ngang quàng lấy mặt,
Vào trường, quần rộng xắn lên khu.
Câu văn đắc ư đừng ngui ngủi,
Chén rượu mềm môi chớ gật-gù.
Nghe nói khoa này nghiêm-cấm lắm,
Đêm hôm phải sợ phép quan c̣!...


Cái "quan c̣" ấy, thật không bao giờ được ḷng yêu chuộng của các sĩ-phu, và có khi lại bị khinh-thường nữa. Bằng cách ǵ, chúng ta sẽ thấy ở một mục sau.
Ngày khai hội, trời chưa sáng, người ta đă đổ xô cả lại ở bờ sông, để xem quan Toàn-quyền đến. Các quan cai-trị Tây Nam, các bậc thân-hào phú-hộ ở Nam-thành đều đi xe kéo, bánh sắt lộc-cộc, lạt-cạt, cao khấp-khểnh như cặp cà-khêu, tấp-nập ra chực sẵn ở bến đ̣ để tiếp ngài. Không bao lâu th́ những pháo thuyền của ông Paul Doumer, phu-nhân và các bộ văn-pḥng vơ-giá, thủng-thẳng rẽ làn nước vào bờ. Các đội lính bộ, bồng súng, giắt lưỡi lê chói-lọi dưới những ngọn đuốc chưa tàn, và ánh-sáng lờ-mờ của mặt trời sắp mọc, đứng làm hai hàng rào chắc-chắn, ngăn những người ṭ ṃ muốn thấy mặt quan Toàn-quyền. Súng thần-công 90 li, ở hai chiến-hạm L'Avalanche và Le Jacquin, nổ lệnh liên-thanh, th́ các súng đại-bác nhỏ ở mấy chiếc pháo-thuyền hộ-tùng cũng phát hiện trả lời, nghe vang trời dội đất, giữa đám đông mười mấy vạn người, ai nấy đều yên lặng, hiền lành cung-kính, không tỏ vẻ ǵ khả nghi. Phải chăng cái uy-vệ của súng thần-công nó sai-khiến được nên thế? Mà sự sợ súng, hay nói cho đúng hơn, là sức mạnh, sợ cách tổ-chức và cách dụng binh vẫn có thật. Chính Tú Xương cũng đă thú nhận điều đó trong bài "vịnh lên đồng" :

Đồng giỏi sao đồng không giúp nước,
Hay là đồng sợ súng thần-công?


Tuy vậy, luồng không-khí bất b́nh vẫn c̣n chứa-chất trong ḷng sĩ-tử. Bọn văn-nhân rủ nhau vây kín...lấy tên học-tṛ làng Vị-xuyên, bảo phải cho nghe bài thơ vịnh khoa thi, mà anh ta mới kín-đáo đọc cho vài bạn thân, bài thơ như thế này:

Nhà nước ba năm mở một khoa,
Trường Nam thi lẫn với trường hà.
Lôi-thôi sĩ-tử vai đeo lọ;
Ậm-ọe quan-trường miệng thét loa.


II.- Lễ Xướng Danh

Khoa thi Hương đinh-dậu... được êm-đềm xong suốt. Dằng-dai măi những bốn-mươi ngày, các quan trường chấm xong, mới khai lễ xướng danh các thi-sinh trúng tuyển. Lễ ấy cũng có quan Toàn-quyền Doumer đến chứng-kiến. Ở giữa hai hàng lính mặc áo dấu, cầm cờ ngũ sắc, các quan chủ-khảo uy-nghi đi vào trường thi. Phía tiền-đội, có quân khiêng kiệu sơn son thếp vàng, che lọng vàng, đựng ḥm ấn-kiếm vua ban. Rồi đến toán nhạc binh, áo mă tiên, đội mũ phụng, đàn thổi những bản nhạc rền-rĩ, eo-éc, yếu đuối. Kẻ ngồi kiệu, người nằm vơng, có ông chuộng mới, dùng xe tay, thùng cao khấp-khểnh; kềnh-càng, lôi thôi như thế, các quan trường vào đến chỗ trung ương; rồi run-sợ trong chiếc hia quá rộng, các ông vụng-về leo lên những cḥi cao ngất, mỗi cḥi đều che một chiếc lọng xanh. Lúc bấy giờ người ta mới kêu tên các học-tṛ đỗ cử-nhân. Một viên hạ quan cầm loa lớn, gọi tên-tuổi và làng tổng người trúng tuyển. Các ông tân-khoa sẽ rẽ trong đám mấy vạn người xao-xuyến, khép nép họp lại một chỗ với quan-trường, và nhận ngay ở đấy mỗi người một bộ y-phục, biểu hiệu cho cái chức mới: mũ vuông kết giải dài sau ót, xiêm dạ tím, áo lục viền tơ đen. Các quan đội mũ cánh chuồn đính bướm bạc lập-ḷe, mặc áo cánh diều thêu phụng, đủ các sắc, ngồi cao trên cḥi, bệ-vệ, oai-phong, trầm tĩnh, đợi các sĩ-phu lạy tạ ơn. Quan Toàn-quyền và Doumer phu-nhân bèn mở một hộp bọc nhung, đă mang theo, thân hành bắt tay các ông cử mới và đưa tặng mỗi người một vật đựng trong: th́ ra toàn những chiếc đồng-hồ quả quít bằng vàng có, bằng bạc có, mà các ngài đă sắm sẵn để thưởng mừng mấy vị tân-khoa.
Bấy giờ, c̣n một vạn mấy học tṛ, phận hẩm duyên ôi-khoa ấy chỉ lấy có 50 cử-nhân và 250 tú-tài-đành phải nuốt nước giăi, đứng trông các bạn ḿnh vui sướng. Lúc ấy người ta nghe thấy ngâm:

Một đàn thằng hỏng đứng mà trông,
Nó đỗ khoa này có sướng không?


Những người đứng chung quanh đều cười rầm cả lên. Nh́n lại mới biết là tên học tṛ ở Vị-xuyên đă nói trước kia; anh này khoa trước (giáp ngọ, Thành-Thái thứ 6,1894) đỗ tú tài, mà khoa này vẫn cứ hỏng cử-nhân.
Hỏng, nhưng để cho đơ buồn, để tự dối ḿnh chơi, ông vẫn nhận liều là đỗ, tuy chỉ phải đỗ thứ 51 trong khi người ta chỉ lấy có 50.

Ông trông trên bảng thấy tên ông
Ông tớp rượu vào, ông nói ngông.
Trên bảng năm mươi thầy cử đội,
Bốn kỳ mười bảy cái ưu-thông!


Thế rồi ở dưới sức ám-ảnh của trí tưởng-tượng, có hơi men vào kích-thích thêm hăng, ông tự thấy ḿnh đang nếm mùi sung-sướng của ông cử tân-khoa chính-thức.

Xướng danh tên gọi trên ḿnh tượng,
Ăn yến xem ra có thịt công.
Cụ Sứ có cô con gái đẹp,
Lăm-le xui bố cưới làm chồng!


Nhưng một khi hơi men đă tản-mác, ông trở về với sự thực, th́ ông lại càng thất vọng buồn-rầu chừng nấy.

Bụng buồn c̣n muốn nói-năng chi,
Đệ-nhất buồn là cái hỏng thi!


Ông mới biết rằng việc thi-cử không phải là việc dễ dàng như ngâm thơ hay uống rượu ngoài quán:

Học đă sôi cơm nhưng chửa chín!
Thi không ngậm ớt thế mà cay.


Nhưng dù có đau-đớn tức-tối đến đâu, cho dẫu có:

Đau quá đ̣n thù, rát hơn lửa bỏng,
Tủi bút tủi nghiên, hổ lều hổ chơng.
Nghĩ đến câu: nam-nhi đắc chí thêm nỗi thẹn-thùng,
Ngâm đến chữ: quyển thổ trùng lai, nói ra ngập-ngọng...


Đối với anh thí-sinh, câu học tài thi phận bao giờ cũng là một cậu an-ủi rất có hiệu quả. Ḷng tự-ái thế nào cũng t́mra được một cớ để khỏi phải tủi thầm. Cái quan-niệm rủi may ấy, sở dĩ có, chỉ v́ ai đă theo nghề học-hành, đều tự phụ ḿnh là giỏi cả. Tuy rằng khiêm-tốn là tính thứ nhất cần có của nhà nho, riêng mỗi tay văn-nhân đều mang một mối tự cao tự đại. Ngoài miệng họ thường vẫn nhún rằng :

Sờ bụng thầy không một chữ ǵ

Hay là:

Ư hẳn thầy vừa gàn vừa dở,
vả lại thầy văn dốt vơ dát,
cho nên thầy luẩn-quẩn loanh-quanh...


Hoặc là:

Có năm ba chữ nhồi trong ruột,
Khéo khéo không mà nó lại rơi,


Nhưng thật ra xưa nay chưa một người nào dám thành-thực thú nhận rằng v́ dốt mà hỏng thi. Thế nào cũng chỉ đổ tội cho số-phận:

Thế mới biết học tài thi phận,
Miệng đàn-bà con trẻ nói thế mà thiêng

Nào ai ngờ chữ tốt văn hay,
Tài bảng-nhăn thám-hoa lỡ ra cũng hỏng.


Nhờ thế mà mối hy-vọng, một chốc bị lung-lay, lại thấy vững-vàng như trước. Nhà thi-sĩ c̣n biết cách t́m ra một câu hài hước lấy đó vẫn tự đắc như thường:

...Thôi th́ thôi,
Khoa trước đă chầy, khoa sau ắt chóng.
Hẳn có kẻ lo toan việc nước, vua chửa dụng hiền:
Hay không ai dạy-dỗ đàn em, trời c̣n bắt hỏng?


Thế là trên con đường về, người ta lại thấy anh học tṛ Vị-xuyên của tôi thung-dung yên-trại bước đi, vô tư, điềm-tĩnh, chỉ nghĩ đến một cuộc chơi ngông nào sắp thi-hành nay mai ở phố hàng Thao là chỗ anh ta cùng bạn-bè tụ-họp.

III.- Tú Xương Với Sào Nam

Phố hàng Thao hồi ấy là phố đông-đúc nhất, vui-vẻ nhất ở Nam-thành, v́ bao nhiêu nhà buôn to, buôn nhỏ, quán rượu, cao lâu đều lập ở đó. Nhưng hàng Thao nổi tiếng là nhờ các nhà ả-đào, ở đấy thường hay tụ-họp các quan-lại, các thiếu-niên văn-sĩ thi-gia, để nghe hát và đập chầu.
Thượng tuần tháng chín năm ấy (đinh-dậú1897)bạn văn-nhân ở Nam-thành, nhân ngày lễ trùng-cửu, nhóm nhau tại nhà cô đào, chơi nhởn suốt ngày. Họ chia nhau làm ba toán:
a). Một toán, trọng-vọng nghiêm-trang, đóng đô ngay ở căn giữa đánh tổ tôm.
b). Một toán ở căn bên hữu, cùng ngồi với hai ả mày xanh, mải say-sưa nghe một bài nhà tṛ hát theo điệu đàn và nhịp trống.
c). C̣n một toán, gồm những văn-sĩ thi-hào chân-chính, hay ít ra cũng là bọn sính chữ mê văn, choán cả căn bên tả, hoặc ngâm vịnh thi bài. Trong này người ta ḍm thấy các ông huấn Mỹ-lộc, Cử Thăng, Tú Tây-hồ, một vài ông đồ làng Hành-thiện và một người mà ta gọi là "ông Tú Vị-xuyên". Ông này chính là anh học-tṛ hay ngâm thơ ở giữa trường thi đấy. Câu chuyện hàn-huyên-thiên, rốt cục không khỏi lộn lại việc thi-cử khoa vừa rồi: một dịp tốt cho nhà thi-sĩ Vị-xuyên tỏ tính ngạo-đời khinh người của ḿnh.
Vị-xuyên là một chàng thiếu-niên chừng 27-28 tuổi trở lại, mắt sáng như sao, râu rậm như chổi! Thơ của ông ứng khẩu rất mau, tự-nhiên chứa-chan một giọng trào-phúng thâm-thúy, nên ai nghe cũng chóng thuộc ḷng. Lời ăn tiếng nói lại rất có duyên; h́nh như ông có một cái năng lực huyền-bí trong khoa ngôn-ngữ làm cho ai nấy cũng ưa nghe. Để tỏ ra ḿnh sáng trí hơn người, mỗi ông ngâm đi ngâm lại những bài ông tú vừa đọc, trong khi ông này ghé qua pḥng bên kia bỡn với một cô đào hay vẽ một nước bài cao cho một ông bạn ở bộ ngựa giữa. Trong các thơ về khoa thi ông đă đọc hôm ấy, đại-khái có những bài chế-diễu như những bài này:

Hai đứa tranh nhau cái thủ-khoa
Đứa khoe văn hoạt đứa văn già,
Năm nay đỗ rặt phường hay chữ.
Ḱa bác Lê kia cũng thứ ba!


***

Cử-nhân cậu Ấm Kỷ,
Tú-tài con Đô Mỹ,
Học thế, thế mà thi,
Ôi, khỉ ôi là khỉ!


***

Sơ khảo khoa này bác cử Nhu,
Thật là vừa dốt lại vừa ngu.
Văn-chương nào phải là đơn thuốc!
Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu!


Lúc bấy giờ trời đă gần tối, bỗng có tiếng động ngoài ngơ một lúc, rồi hai người đàn ông, kẻ trước người sau đi vào. Người đi trước nét mặt tươi cười, chào tất cả cử-tọa: th́ ra một ông bạn quen xưa nay: ông Đặng tử Mẫn người làng Hành-thiện. C̣n khách đi sau, hẳn là lạ mặt, chưa ai từng thấy bao giờ. Vả xem cách ăn-vận đủ biết người ở đằng trong: áo vải nâu, nón lá, vành dày và thô, to nặng lắm. Người cao lớn dũng-mănh, trán rộng, hai mắt sáng quắc không kém ǵ mắt ông tú Vị-xuyên đang ngồi đấy. Một quai râu, lún-phún đen xanh, chạy từ mái tóc này qua giáp mái kia, làm cho mặt bớt phần to lớn. Giọng nói khi chào cử-tọa, ồ-rồ, chang-chảng, và khi cười, tiếng reo, trong và cao như tiếng sắt khua.
Người ta mời ngồi nói chuyện. Khách tỏ ra một bậc túc nho, học-lực uyên-thâm, thông suốt kim-cổ, lại "b́nh-sinh có chí lớn-lao, như muốn lật bể dời non" ǵ kia.
Bọn văn-nhân giữa tiệc, ai nấy đều tấm tắc khen thầm, trong buổi sơ ngộ, đă có ư hâm-mộ con người tài-khí,
Nhưng đến khi nghe khách thú nhận ḿnh là một tên học-tṛ can án hoài-hiệp văn-tự, suốt đời không được thi-cử, th́ cử-tọa đều giật nẩy ḿnh, lấy làm lạ. Khách bèn thong-thả kể qua câu chuyện của ḿnh. Ấy là câu chuyện của một anh học-tṛ tài học siêu quần, có tính ngạo mạn bất-kỵ, đă đỗ đầu xứ nhiều phen, đến khi thi Hương không thèm mang lều-trại ǵ cả, cho là không phải những cái vật ấy nó làm nên một bậc đại-khoa. Khi vào trường, nạn quá, anh em phải chạy kiếm cho một cái lều, rủi trong ấy một anh dốt nào đă giấu những sách-vở cũ. Lính khám phá ra được, tŕnh lên quan. Quan trường hiểu ngay sự rủi-ro oan-t́nh ấy, v́ đă biết anh đầu xứ; nhưng anh này lại lên mặt không cầu: các quan tức, làm thành án hoài-hiệp, chung thân bất đắc ứng thí. Buồn t́nh anh ta về, đi ngao-du khắp xứ, vừa tới Nam-định và gặp các văn-nhân...
Câu chuyện ấy khách kể bằng một giọng sang-sảng, giữa những trận cười nghe như tiếng thác chảy. Năy giờ, khách chưa hề uống. Chén rượu rót lâu vẫn c̣n đầy ngang miệng. Có người nhắc, mời khách, khách nói:

- Tôi vẫn khát thật, nhưng không muốn uống rượu. Vả rượu là để uống cho say, mà tôi uống lại không say... các ông cho nước th́ hơn.

Cử-tọa nh́n nhau, giật ḿnh nghe câu nói bóng-bảy ấy.
Ông Vị-xuyên vội-vă xuống phản, lại gần khách, vỗ vai mà nói:

- Tôi đă hiểu thấu mối ẩn-t́nh không tiện nói của ông. Nếu có rảnh, xin mời ông quá bộ đến nhà tôi, cũng ở gần đây, chúng ta sẽ cùng nhau đàm-đạo.
- Cám ơn ông. Nếu không bận việc, tôi theo ông ngay, cho khỏi phụ t́nh sốt-sắng. Ngặt v́ tôi mải t́m một người mà chưa gặp, một người tôi mới nghe danh, chớ chưa hề thấy mặt bao giờ.
- Tôi ở đây quen biết rộng lắm. Người nào, ông cứ nói, tôi xin chỉ chỗ hay đem đến tận nhà.
- Ông Tú Xương...
- Trần Tế Xương, người Vị-xuyên ?
- Vâng!
- Tưởng ai xa lạ! Tú Xương là tôi đây! C̣n ông ?
- Tôi họ Phan, tên Bội Châu, biệt-hiệu Sào Nam.

***

Nhà anh-hùng và nhà thi-sĩ c̣n gặp nhau một bận thứ hai, cách năm năm sau khi ông Phan Bội Châu đă đậu giải-nguyên trường Nghệ.
Gặp nhau ở nhà ông Tú Xương và ở phố hàng thao như trước. Ông thủ-khoa nói lên Hà Nội xem hội chợ và lễ khánh-thành cầu Doumer vừa mới làm xong. Lúc ấy vào khoảng tháng giêng năm nhâm-dần (tháng2-1902) Nhà làm thi nh́n cái h́nh cao, vai rộng của kẻ chí-sĩ phiêu-lưu, mỗi bước một lờ trong đám mù buổi tối. Nh́n người bạn thân-giao v́ chút duyên văn-tự đưa đến, rồi ràng buộc lấy nhau, người bạn khuynh-hướng tuy khác hẳn với ḿnh, nhưng vẫn nhận là tri âm, chí thiết, nh́n lần chót trong đời ông, rồi thốt nhiên ông buông một tiếng thở dài! Ai biết ở trong hơi thở ấy, ẩn những ư-t́nh chi ?

***

Cách ba năm sau nữa, ông Đặng tử Mẫn xuất dương, qua đến Quảng-đông vừa gặp ông Phan Bôi Châu ở đấy.
- Tử Mẫn đem cho ta vật ǵ của nước ta đó ? Ông Phan hỏi.
Ông Đặng đáp:
- Một vật báu vô song: một bài thơ thăm của ông Tú Xương.
- Ở đâu, đưa xem!
Ở đây!
Ông Đặng lật áo lên, vỗ bành-bạch vào bụng. Th́ ra bài thơ ấy là những lời nhắn gửi, chẳng phải thư-từ bút-tích ǵ.
Ông Phan bảo đọc lên nghe. Ông Đặng bèn ngâm bài thơ này:

Mấy năm vượt bể lại trèo non,
Em hỏi thăm qua bác hăy c̣n.
Mái tóc giáp-th́n đà nhuộm tuyết,
Điểm đầu canh-tí chửa phai son.
Vá trời gặp hội mây năm vẻ,
Lấp bể ra công đất một ḥn.
Có phải như ai mà chẳng chết,
Giang tay chống giữ một càn-khôn!


Ông Đặng lại bảo c̣n một bài nữa, cũng của ông Tú Xương, nhưng không cốt gửi cho ông Phan nhân khi nhớ bạn xa-xăm, ông ngâm cho đỡ buồn, nên không bắt ông Đặng học thuộc.
Nghe xong thơ, Sào Nam đứng dậy, hai mắt thường sáng quắc bỗng trở nên lim-dim, mơ-màng một lúc, như vời trông non nước yêu xa, rồi quay lại bảo ông Đặng rằng:
- Tử Mẫn có hiểu chăng mối đau ḷng của người được tri-kỷ nhắn-nhe mà không thể đáp tạ ḷng tri kỷ.

Rồi hai người đồng trông về phương Nam, bùi ngùi yên lặng.

Last edited by Eagle; 02-07-2013 at 12:16 AM.
Reply With Quote
Trả lời

Tools
Display Modes

Điều lệ Đăng Bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies are Mở
[IMG] code is Mở
HTML code is Tắt

Forum Jump


Tất cả thời gian được căn cứ theo giờ Quốc Tế GMT. Giờ địa phương của bạn là 03:29 PM.


Nội dung và bản quyền của những bài viết trên trang Web này thuộc về tác giả hoặc Cơ sở quảng cáo. TheGioiNguoiViet.Net không chịu trách nhiệm về nội dung của bài viết, của những bài góp ư và của những quảng cáo. Chúng tôi giành quyền loại bỏ những bài không phù hợp với chủ trương của Diễn Đàn.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2013, Jelsoft Enterprises Ltd.