TGNV TheGioiNguoiViet.Net

Diễn Đàn Tổng Hợp Thông Tin, Nghị Luận Thời Sự, Văn Học, Khoa Học, Tôn Giáo, Lịch Sử, Văn Nghệ Giải Trí

    Nhac Đấu Tranh   Nhac Quê Hương   Nhac Lính   Nhac T́nh   Nhac Ḥa Tấu    Cải Lương, Tân Cổ    Ngâm Thơ    Truyện   

                         

Trở lại   Diễn đàn Thế Giới Người Việt > 04. Câu Lạc Bộ Thơ, Truyện, Tiểu Thuyết > Tiểu thuyết các loại
T́m Kiếm Bài mới hôm nay Đánh dấu Diễn Đàn đă đọc

tgnv

Pḥng Games Online

Chuyện Phải Nói

Đề Tài Nổi Bật

Chuyện con số 3 và dự báo CSVN sẽ sụp đổ

Việt Nam sẽ thay đổi mầu cờ và chế độ vào năm 2014 do dân lật đổ

'Bố già' Kiên đă bị bắt

Dương Chí Dũng đă bị bắt

Trầm Bê xin được quản thúc

Chủ tịch Eximbank sắp bị bắt

Đ̣n phản công của 3 Dũng: Không nhả vị trí Trưởng Ban chống tham nhũng

Đánh án Kiên “bạc” chỉ là một phần của chuyên án chính trị bảo vệ chế độ

Âm mưu ám sát Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đang khẩn trương

Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu nhập cuộc. Chủ tịch Tập đoàn Masan bị bắt

Hồ Hùng Anh đă bị bắt & Thông tin đang bị dấu nhẹm

Tài Sản Khổng Lồ Của Cha Con Nguyễn Tấn Dũng

Ba Dũng đă chuyển 4 tỉ đô qua Đan Mạch

Từ bầu Kiên tới trùm Năm Cam

Thống đốc Nguyễn Văn B́nh?

Đảng CSVN thực chất đă tự tiêu vong

Đảng CSVN sắp tháo chạy...

Việt Nam tự ch́m dần trong quỹ đạo Trung Quốc 

Trung Quốc đă chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Truyền H́nh Trung Quốc công khai kế hoạch đánh chiếm Việt Nam

H́nh Ảnh Quân Đội Trung Cộng tiến về biên giới Trung-Việt (8.2011)

Tại sao Trung Quốc vẫn nằng nặc đ̣i sát nhập VN vào lănh thổ của họ?

Thái Hà: Điểm khởi đầu sự sụp đổ Chế độ CSVN

Trung Quốc ăn thịt người dă man !

 

Pḥng Sinh Hoạt TGNV

Nơi trưng bày Toàn Cảnh Thiên Đường XHCN, một xă hội Màu Đỏ, Cơ Khổ, trong đó 80 triệu người Gian Lao v́ Đảng, để rồi Cùng Nhau Xuống Hố!... (ChânMây phụ trách)

 

Nơi phơi bày những cái rởm của CSVN: Bọn Quan trí thấp khoe thành tích, Một lũ luồn trôn hít với hà... (Chủ Quán: Doremi)

 

Nơi hội ngộ của các hiệp khách, cùng nhau lạm bàn chuyện thế sự từ Đông Sang Tây, từ Cổ chí Kim, từ Trên xuống Dưới, từ Trong ra Ngoài... (Chủ quán: Eagle)

 

Nơi đây là chỗ kén chồng, Chàng nào đến Quán, nhớ gồng ḿnh nghen ! (Chủ Quán: Năm Trầu)

 

Nơi giới thiệu những bản nhạc hay và cũng là nơi bạn có thể yêu cầu những bản nhạc bạn muốn nghe (Chủ quán: Camly)

 

Nơi gặp gỡ của những người đă một thời cầm súng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để chiến đấu bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam

 

Nơi trao đổi những thông tin liên quan đến Thị trường Tài Chánh, Chứng Khoán, Vàng Bạc... tại Việt Nam và trên toàn Thế giới (Dr_Tran phụ trách)

 

Pḥng Audio TGNV

Nhac Đấu Tranh

Nhac Quê Hương  

Nhac Lính  

Nhac T́nh  

Nhac Ḥa Tấu   

Cải Lương, Tân Cổ 

Nghe Ngâm Thơ   

Nghe Truyện

Trả lời
 
Tools Display Modes
  #71  
Cũ 02-06-2013, 04:43 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

Thầy thông ngôn ở trong biệt thự viên quan hai chạy ra ngoắc Phấn:

- Mời bà chủ vô, bà quan hai đă xuống đợi bà chủ trong sa-lông rồi.

Phấn vội ôm hai gói to đựng trái cây lên và hất hàm chỉ về phía thùng rượu nằm dưới đất:

- C̣n cái nầy tính sao đây sếp?

Viên thông ngôn ngó quanh để t́m một người lao công và khi nhận thấy Tư Cầu cùng bác Tám ở phía sau nhà bếp đi ló ra, ông ta vội kêu:

- Ê anh Tư, anh lại đây tôi nhờ anh một tay coi!

Tư Cầu ngó lại thấy có Phấn nên đứng khựng lại, hồi hộp đưa mắt nh́n trân trân. Phấn mỉm cười gật đầu như ra hiệu cho anh ta bước lại. Tư Cầu lột cái nón lá quăng xuống đất tính xâm xâm đi lại, nhưng bác Tám đă lẹ tay níu anh ta lại:

- Để qua lợi đẳng vác thùng rượu đó thế cho chú, chú Tư!

Tư Cầu ngơ ngác nh́n bác và hơi sẵng giọng hỏi:

- Sao lạ vậy?

Bác Tám đáp nho nhỏ:

- Hổng phải ai dành với chú mà té vàng té bạc ǵ, nhưng chú lợi đó khiêng thùng rượu vô cho thằng quan hai mà có mặt cả hai bà chứng kiến th́ nó... nhẹ thể ḿnh quá!

Tư Cầu cau mày suy nghĩ rồi đáp xụi lơ:

- Ừa, bác nói cũng phải... bị tui cũng hơi hấp tấp muốn gặp Phấn... tức là bà chủ tiệm đó.

Bác Tám vỗ vai anh ta vừa bước đi:

- Ối rồi đây thiếu ǵ dịp khác! Chú đừng quên: ḿnh ở tù là ở tù với ba thằngTây, chớ trước con mắt của mấy bả, ḿnh cũng... bảnh tỏn như thường phải hông chú!

Tư Cầu tươi cười gật đầu:

- Phải rồi, mà thôi bước mau lại đẳng giùm tui đi tía!

... Thấy bác Tám đi lại tới, Phấn băn khoăn hỏi liền và hỏi nho nhỏ:

- Ủa sao anh Tư ảnh không chịu lại đây bác?

Bác Tám vừa nhắc thùng rượu lên vừa đáp:

- Dạ... bị chú có công chuyện cần riêng (rồi bác hạ thấp giọng nói nhanh tiếp)... Dạ, chắc bà chủ cũng dư rơ: nếu chú bê thùng rượu nầy vô để đứng lựng khựng giữa bà chủ và bà quan hai th́ cũng... kẹt cho chú quá.

Phấn thở dài:

- Ừ phải há! (rồi cô quay sang nh́n bác Tám, mỉm cười hỏi luôn) Mà sao tôi coi bộ bác... rành về... chuyện nầy quá vậy! Chắc anh Tư có nói lại cho bác rơ phải hông?

Bác Tám nở mũi đáp:

- Dạ, tui với chú Tư là chỗ anh em thân trong tù... Tui được cái trọng tuổi nên có chỉ vẽ cho chú được một vài việc cũng... hay hay!

... Viên thông ngôn chực trên thềm nhà lên tiếng báo bác Tám:

- Nè ông già, ông đem để “két” rượu đó ở trước hàng ba nghen! C̣n bà chủ th́ xin mời bà chủ đi ngă này.

Phấn quay sang bác Tám:

- Cám ơn bác nghen! Bác nói với anh Tư, tôi hỏi thăm ảnh nhiều thiệt là nhiều đó nghen!

Nói xong, cô vội vă vuốt sửa lại tóc tai cùng ngắm nghía sơ qua áo quần rồi hấp tấp bước theo viên thông ngôn vô sa-lông.

… Viên thông ngôn gơ cửa sơ sơ mấy cái rồi bước vô trước và lên tiếng giới thiệu:

- Dạ thưa bà hai, dạ có bà chủ tiệm cây đến thăm bà hai.

Con Ba đang ngồi đọc báo, nghe nói vậy từ từ đứng dậy mà mắt vẫn không rời nh́n vào tờ báo như là c̣n mải mê xem lắm...

Phấn đứng lựng khựng ở đó, và tuy chưa rơ mặt mày của bà quan hai ra sao (v́ tờ báo che khuất) nhưng nh́n thấy điệu bộ của “bà quan hai” như vậy nó đâm ra vừa bực, mà cũng vừa “khớp” nữa.

Con Ba quăng mạnh tờ báo xuống mặt bàn và ngước mắt lên hỏi viên thông ngôn:

- Bà chủ tiệm... quen thân với anh Tư đây hả thầy? (và không đợi ông nầy trả lời, nó quay sang phía Phấn, nhích đầu chào) Chào bà chủ, xin mời vô ngồi đây chớ làm ǵ mà đựng khựng ở đó vậy? (rồi nó lại nói bâng quơ) Cha, cái tiểu thuyết đăng trong báo coi hay quá mà họ lại chơi ác dứt ngang xương...

Phấn ké né ú ớ trong miệng:

- Dà...

Rồi bỗng như có hẹn, hai người đàn bà quắc mắt nh́n nhau lom lom để ”đo lường” đối thủ trước khi bắt chuyện. Tia mắt của họ giao nhau tưởng chừng có thể... vang lên thành một tiếng rít giống y như hai thanh kiếm va chạm vào nhau vậy.

Con Ba, dầu sao cũng nhớ rằng ḿnh là chủ nhà nên vội bảo viên thông ngôn:

- Thôi thầy để bà chủ đây cho tôi... Cám ơn thầy nghen!

Đoạn, nó quay sang Phấn đon đả mời một lần nữa:

- Coi, sao bà chủ đứng hoài vậy! Bà chủ ngồi xuống đây rồi chị em ḿnh nói chuyện sau.

Phấn chưa kịp đến ngồi xuống ghế th́ con Ba đă bước tới đỡ nhẹ lấy vạt áo dài trước của cô ta đưa ra chỗ có nhiều ánh sáng để xem mặt hàng, rồi trầm trồ liền miệng:

- Cha, bà chủ mặc thứ hàng nầy có bông ngộ quá! Mà cái màu nầy cũng hợp với nước da của bà chủ nữa... để bữa nào rảnh, tôi phải đi lùng ở mấy tiệm Bombay mua một áo thứ nầy mới được!

- Dạ... thứ hàng nầy họ bán thiếu ǵ.

Con Ba buông vạt áo xuống rồi ngó chăm bẳm Phấn từ đâu đến chân và mỉm cười hỏi thêm:

- Bà chủ được mấy em rồi mà tôi coi c̣n trẻ măng vậy?... Chắc c̣n nhỏ lắm! Cha, c̣n nhỏ tuổi mà đă làm... bà chủ như vậy th́ tốt phước biết đâu mà kể!

Phấn thận trọng đáp:

- Dạ, tôi mới được một đứa trai.

Con Ba chắc lưỡi khen liền:

- Cha, gái một con, thuốc ngon nửa điếu! Hèn chi...

Phấn định chụp hỏi “hèn chi cái ǵ?” nhưng rồi giữ vẻ lễ phép hỏi lại:

- Dạ c̣n... bà hai được mấy em rồi?

Con Ba cười ḍn tan rồi đáp:

- Tôi chỉ có một ḿnh trơ như vầy đó bà chủ à!

Phấn mau miệng khen dồn:

- Bà hai trông c̣n trẻ đẹp sắc sảo quá, thiệt mấy cô mới lớn lên cũng chưa dễ ǵ b́ kịp! Bà hai lại c̣n sang trọng quyền oai nữa... kể ra ít người được như vầy! Hèn chi...

Con Ba hơi cau mày nhưng rồi lại gật gù cười x̣a và níu tay Phấn dắt lại bên ghế sa lông:

- Mời bà chủ ngồi xuống đây rồi chị em ḿnh muốn nói ǵ th́ nói, chớ chẳng lẽ tôi với bà chủ cứ đứng sững ở đó để... khen vần công cho nhau sao! (rồi chợt thấy mấy gói đồ, nó liền hỏi tiếp) Mà bà chủ ôm theo mấy gói ǵ lủ khủ đó?

Phấn như nhớ trực lại chuyện quà cáp nên vừa ngồi xuống lại đứng dậy đặt mấy bọc giấy trên mặt bàn giữa sa-lông:

- Dạ tôi có mấy kư bom nho nầy đem đến để bà hai dùng lấy thảo... Dạ, c̣n có một két sâm-banh để ở ngoài hàng ba, riêng kính tặng cho ông hai, xin nhờ bà hai nói lại giùm.

Con Ba chắc lưỡi kêu lên:

- Hổng biết thầy thông ngôn mắc toi đó có nói tôi với ông hai ở nhà đ̣i ăn đ̣i uống ǵ không, mà bà chủ phải lễ mễ đem lại như vậy!

- Dạ thưa bà hai, cái nầy là do ư tôi chớ thầy thông ngôn không hay biết chi ráo.

Con Ba đáp nửa thật, nửa giỡn:

- Cha, chưa ǵ mà bà chủ muốn... trám miệng trước tụi nầy há! Bà chủ làm như vậy nữa mích ḷng lắm nghen! Chắc bà chủ dư biết: tôi nghe thầy thông ngôn nói lại là bà chủ đây là chỗ... bà con với anh Tư nên tôi mới sẵn ḷng mời tới, chớ phải ai khác th́ xin lỗi bà chủ, dầu cho chín xe mười vàng đi nữa cũng... khỏi đi!

Phấn thấy hơi bực ḿnh nhưng cũng phải ráng xuống giọng cầu khẩn:

- Dạ cái đó th́ tôi cũng... rơ nhiều. Anh Tư ảnh có kể sơ cho tôi biết rằng bà hai đây là chỗ... ơn nghĩa cũ của ảnh và bà hai cũng đă hết ḷng giúp đỡ ảnh trong lúc ảnh bị kẹt trong nầy. Dạ v́ vậy mà tôi mới dám đường đột tới đây để quấy rầy bà hai...

- Ối, nói là nói vậy chớ chỗ chị em ḿnh, nếu hổng biết nhau th́ thôi, một khi đă biết nhau rồi th́... dễ ợt, nhứt là cái chuyện này cũng là chuyện của anh Tư... Mà hễ chuyện của anh Tư là tôi sẵn sàng... bao lănh hết!

Phấn gượng cười đáp:

- Thiệt cám ơn bà hai hết sức! Cũng may cho anh Tư gặp lại được bà hai ở chỗ nầy!

Con Ba thản nhiên tiếp lời:

- À cái đó th́ có: anh Tư ảnh có gặp tôi lần nào th́ cũng được may mắn ráo trọi hết, chớ không có rủi ro hay vấp váp ǵ hết á!

Phấn cắn môi suy nghĩ trong một vài giây, rồi đáp đẩy đưa:

- Dà, phần tôi th́ tôi cũng mong như vậy...

Con Ba cười và ngọt ngào nói:

- Bà chủ khỏi mong với mỏi ǵ hết, cái chuyện đó là cái chuyện... đă có rồi mà!

Nghe con Ba nói một cách “chắc cứng” như vậy, Phấn cười gằn nhưng rồi lại vội nói đỡ:

- Thưa bà hai, như vậy anh Tư thiệt có phần lắm!

Con Ba như có vẻ hài ḷng v́ đă “dằn mặt” sơ được Phấn nên lại muốn tỏ ra độ lượng:

- À c̣n cái nầy mà tự năy giờ tôi tính nói rồi bị lu bu nên quên khuấy đi mất: chị em ḿnh nên t́m cách xưng hô lại cho nó đỡ khách sáo hơn đi! Bề ǵ th́ bên nào cũng là chỗ... quen biết của anh Tư, phải không chị? Chị thứ mấy để tôi kêu cho tiện?

Phấn ấp úng đáp:

- Dạ... tôi thứ ba...

Con Ba kéo nhích ghế lại gần Phấn:

- Ủa, cũng thứ ba như tôi vậy sao? (rồi nó nháy nháy mắt lên giọng hỏi ỡm ờ) Ai cũng thứ ba hết rồi như vậy ai... lớn ai nhỏ đây?

Phấn ngả lưng dựa vào thành ghế phô-tơi rồi cười đáp lại một cách rất thản nhiên:

- Dạ cái đó th́ tôi chẳng dám tranh rồi! Dạ cũng như cái chuyện... chim trời cá nước, mạnh ai bắt được nấy ăn...

Con Ba liếc xéo cô ta một cái nhanh như chớp:

- Hừ, hay quá há! Bây giờ tôi mới biết ngán... chị Ba rồi đa!

Phấn vội nói vớt:

- Dạ, bà hai dạy quá lời... Tôi vui miệng nói buông thùa vậy mà!

Con Ba chắc lưỡi một hơi:

- Đọ, đọ... tôi đă biểu chị Ba dẹp cái tiếng “bà hai” đó qua một bên rồi mà!

Đoạn nó vói tay bấm nút chuông điện gọi anh bồi và khi anh nầy chạy lên tới, nó quay sang hỏi Phấn:

- Chị Ba dùng nước ngọt nghen?

Phấn chưa kịp trả lời th́ con Ba đă bảo anh bồi:

- Anh cho tui xin hai chai nước cam mau mau một chút, chớ tự năy giờ mắc nói chuyện tầm khào mà quên mời khách uống nước.

Phấn vội nói chen vô:

- Dạ thưa chị... Hai, xin chị Hai coi tôi cũng như là chỗ quen biết trong nhà chớ khách khứa ǵ đó...

Con Ba tṛn xoe mắt hỏi lại:

- Ủa, sao chị kêu tôi bằng thứ hai? Hồi năy tôi nói giỡn chơi chớ bộ muốn đ̣i... lớn nhỏ ǵ sao?

Phấn thản nhiên đáp:

- Dạ, chị Hai đây là chị... quan hai, tôi xin kêu như vậy cho nó... phân biệt hơn.

Con Ba mỉm cười lim dim đôi mắt:

- Thiệt tới bây giờ tôi mới biết... ớn chị rồi đó!

Phấn cũng cười đáp lại:

- Dạ, chị Hai nói vậy chớ tôi... hiền khô hè!

Nhưng rồi Phấn nghiêm mặt lại nói tiếp:

- Dạ, chắc chị Hai đă rơ tôi đến đây, trước để... ra mắt chị Hai, sau nữa để nhờ chị Hai chút việc...

- Cha, chị nầy ăn nói văn vẻ quá ta! Việc ǵ vậy chị?

Phấn đáp hơi ấp úng:

- Dạ, cũng không có việc ǵ khác ngoài việc thăm nuôi cho anh Tư. Nói cho đúng ra, mọi sự ở trong nầy đă sẵn có chị Hai giúp đỡ săn sóc cho anh Tư, nhưng phần tôi, tôi cũng muốn gặp mặt ảnh...

- Ối tôi tưởng cái ǵ chớ việc đó dễ ợt? Thiếu ǵ người vô thăm nuôi chồng con đó chị Ba và họ cứ ra ngoài văn pḥng xin giấy là được.

- Dạ, thầy thông ngôn cũng có nói cho tôi rơ việc ấy, nhưng tôi nghĩ chắc chị Hai đây có thể giúp cho việc thăm nuôi anh Tư của tôi được... đặc biệt hơn người khác, nghĩa là được sự dễ dăi hơn...

Con Ba nh́n chăm bẳm Phấn rồi hỏi:

- Bộ chị có chuyện ǵ cần phải bàn tán nhiều với anh Tư sao?

Phấn cười giả lả:

- Dạ, đâu có chuyện ǵ cần, nhưng chắc chị Hai cũng hiểu cho: tôi là người cùng xứ với ảnh, tôi có vô ra gặp mặt ảnh ở đây th́ cũng chỉ để hỏi thăm hỏi nom về chuyện nhà cửa dưới vườn. Ảnh xa nhà lâu rồi mà biệt vô âm tín, ảnh nóng ruột lắm; liền sau khi t́nh cờ gặp ảnh ở ngoài tiệm cây, tôi đă có nhắn tin về dưới rồi, mà măi tới hôm nay sao người quen họ chưa có lên hổng biết!

Con Ba chép miệng than thở:

- Cha tội nghiệp ảnh quá há! (đoạn cô ta dịu giọng bảo Phấn) Phần chị, chị ráng lo hỏi thăm về chuyện dưới nhà cho ảnh, c̣n phần tôi, tôi lo việc thăm nuôi cho chị. À, hay chị muốn nói chuyện liền với ảnh ở đây hông, để tôi làm cách cho chị giáp mặt. Việc nầy ông hai ổng biết được ổng sẽ cự nự tôi ghê lắm nhưng không sao...

Phấn vội nói:

- Thiệt cám ơn chị Hai lắm, nhưng theo ư tôi ḿnh nên làm cho... đàng hoàng đúng phép đúng luật th́ hơn. Chớ chị Hai thương tôi mà tính như vậy, rủi ra gặp ngày vận tháng xui có chuyện ǵ rắc rối xảy ra th́ chẳng những làm phiền chị Hai mà c̣n để họa cho anh Tư nữa... Ḿnh có thương ảnh th́ nên thương cho... trót lọt...

Con Ba gật gù đáp:

- Chị nghĩ vậy chín chắn lắm! Được rồi tôi xin nghe theo lời chị. À, chị biên tên họ giao cho thầy thông ngôn để thẩy chạy về mặt giấy tờ cho, c̣n tôi để tôi thúc mấy sếp dưới văn pḥng. Và nếu chị có chuyện ǵ gấp muốn nhắn với anh Tư, chị cứ vô đây nói với tôi rồi tôi... thông tin lại cho.

Nghe câu sau cùng ấy Phấn có vẻ kém hưởng ứng và lợ ngợ đáp:

- Dạ thôi, chắc không có cái ǵ gấp đâu, tôi phiền chị Hai như vậy cũng quá nhiều rồi...

Con Ba hiểu ư cười nói:

- Thôi tôi biết rồi! Nhưng tôi nói như vầy chị đừng giận nghen: bề ǵ bây giờ anh Tư cũng kẹt ở trong nầy nghĩa là ảnh... nằm trong bàn tay của tôi...

Phấn nín lặng một hồi rồi gượng cười nói:

- Dạ cái đó th́ tôi thấy rơ ngờ ngờ rồi... Tôi xin chịu hẹp vậy!

Con Ba biết ḿnh đi hơi quá nên vội nói lảng ra:

- Để tôi nhờ mấy ổng lục hồ sơ coi tội trạng của anh Tư nặng nhẹ thế nào để tôi c̣n nhờ ông hai ở nhà ổng can thiệp dùm đỡ phần nào hay phần nấy.

Phấn mau mắn nói vô:

- Ờ, tôi cũng quên nhắc với chị Hai về cái chuyện đó nữa! Dạ... chị Hai nhắm coi anh Tư có được mau thả ra không chị? Theo tôi biết ảnh hiền như cục đất có làm chi đâu mà mấy ổng bỏ tù bỏ rạc như vậy!

Con Ba cười x̣a:

- Tôi th́ cũng như chị, chị em ḿnh làm sao biết được chừng nào ảnh ra! C̣n cái việc ảnh “hiền khô” đó th́... để lâm chuyện rồi mới biết... thằng chả cũng dữ dàn trời mây chớ không như chị tưởng đâu! Nhưng dầu sao, tôi cũng xin hứa chắc với chị: để bữa nào ông hai ổng vui vui, tôi sẽ liệu lời nói vùa vô ổng.

- Chuyện ǵ tôi hổng biết chớ chuyện đó th́ tôi tin chắc mẻm là chị Hai sẽ thành công rồi!

Con Ba liếc xéo:

- Cha, chị nói như vậy là khen hay chê tôi đó?

- Dạ tôi t́nh thiệt nói ngay như vậy đó chị Hai à! Tánh tôi thẳng băng chớ hổng cong queo ngoắt ngoéo như người ta...

Rồi cô đứng lên nói tiếp:

- Tôi xin kiếu chị Hai... Dạ, tự năy giờ tôi làm rộn chị Hai nhiều quá.

Con Ba cũng đứng lên theo và nói gạt ngang:

- Ối chỗ chị em ḿnh mà! Chị đừng có ngại ǵ hết, khi nào rảnh xin mời chị lại chơi, tôi ở đây cũng ít bè bạn lắm!

- Dạ, tôi cũng vậy. Suốt ngày tôi chỉ lẩn quẩn ở nhà… ( rồi cô nh́n con Ba mỉm cười ư nhị ) thiệt anh Tư ảnh có con mắt lắm!

Con Ba nhướng mắt hỏi lại:

- Sao vậy?

- V́... chị Hai rất bặt thiệp lanh lợi mà lại lịch sự duyên dáng nữa...

Con Ba xô nhẹ vai Phấn:

- Thôi chị đi! Chị nói giả ngộ hoài! C̣n chị không sắc sảo mặn ṃi đó sao! Tôi gặp chị tôi cũng muốn mê nữa là... con trai mới lớn lên. Hèn chi hồi tôi mới gặp anh Tư ở trên Nam Vang ảnh lớ ngớ như là bị ma hốt hồn hay bị bùa mê thuốc lú ǵ vậy! Và mới ràng ràng đây nè, từ bữa ảnh đi chở cây về ảnh lầm lầm ĺ ĺ lắm lúc tôi thấy mà phát ghét! (rồi nó níu tay Phấn cười nói thêm) Nầy chị Ba, phải hồi tôi c̣n con gái mà tôi gặp chị như trường hợp bây giờ... tôi ghen lắm đa!

Phấn làm bộ kinh hăi:

- Ư mẹt ơi, gặp tay của chị Hai đây ghen th́ tôi có nước chạy tét không dám ngoái cổ ngó lại... mà về nhà ngủ hổng chừng c̣n dám giựt ḿnh nữa!
Reply With Quote
  #72  
Cũ 02-06-2013, 04:45 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

... Con Ba vừa ở trên xích lô bước xuống là Phấn nhận thấy ngay. Cô vội giao thằng bé Kỳ lại cho chị vú và tất tả chạy ra đón:

- Dữ hông, bữa nay chị Hai mới đến thăm tụi nầy!

Con Ba hối hả níu lấy tay Phấn và lôi đi:

- Xin lỗi chị Ba, tôi tính lại đây hoài mà mắc công kia việc nọ thành thử cứ để lần khân măi. Hôm nay có chuyện cần lắm nên tôi chờ ông Hai ổng qua sở là tôi phóng lại đây liền.

Phấn ngừng lại nh́n sững nó một hồi rồi hỏi:

- Chuyện ǵ vậy chị? Lành hay dữ? Hèn chi tôi lấy làm lạ sao chị lại đây sớm bửng... Bộ anh Tư đau ốm hay sao đó vậy chị?

Con Ba không đáp ngay mà lôi Phấn đi vào:

- Để vô nhà rồi tôi nói rơ cho chị hay... Mà có ai ở trỏng không chị?

Nh́n thấy vẻ mặt nghiêm nghị cùng cách phục sức lôi thôi của con Ba, Phấn càng đâm lo. Cô vừa đi vừa hỏi dồn tới:

- Cái ǵ đó chị? Anh Tư có sao không mà chị hổng nói liền cho tôi biết? Tôi mới vô thăm ảnh vào ngày hôm kia thấy ảnh... vui vẻ chớ có sao đâu!

- Chị khoan nóng, chuyện nầy nói ra đây không tiện. Tôi hấp tấp ra đây cốt có bấy nhiêu đó chớ ai muốn giấu chị làm ǵ chớ! Tôi hỏi chị có ai khác ở trong nhà không để chị em ḿnh nói chuyện cho tiện mà chị cứ lo hỏi nôn tới hoài!

Phấn dịu giọng đáp:

- Xin lỗi chị Hai, bị tôi quưnh quá nên hổng nhớ ǵ hết... Dạ, trong nhà chỉ c̣n có mấy người làm công, c̣n ba của thằng Kỳ th́ đi ra kho bạc lănh tiền mua cây của nhà nước trả.

Con Ba gật gù:

- Ờ nếu vậy th́ tiện lắm! Mà chị có chỗ nào riêng biệt văng vắng ở trong nhà để khỏi ai ḍm ngó, v́ chuyện nầy là chuyện... sanh tử của anh Tư lận!

Phấn tái mặt lập cập hỏi nho nhỏ:

- Trời... cái ǵ mà chị lại nói nghe ớn quá vậy? Chị nói phứt ra hổng được sao?

Con Ba như không để ư đến sự lo sợ của Phấn mà cứ lôi tuột cô đi và hỏi:

- Đâu chị Ba, chỗ nào tiện hả?

Phấn biết hỏi gấp cũng vô ích nên lẳng lặng dắt con Ba vào buồng trong. Đến nơi nó kéo một chiếc ghế mời khách và gượng cười nói:

- Xin lỗi chị Hai, tôi mời chị Hai vô trong nầy thiệt là không phải phép, nhưng ở đây th́ khỏi sợ ai soi mói hết. Để tôi kêu con vú bưng nước lên...

Con Ba gạt ngang:

- Ối thôi nước với nôi làm chi chị!

- Dà...

Con Ba đảo mắt nh́n qua một ṿng khắp gian buồng rồi chậm răi nói:

- Chị Ba à, hôm trước tôi có nhờ người ta lục coi hồ sơ của anh Tư để xem tội trạng nặng nhẹ thể nào...

Phấn ṭ ṃ hỏi liền:

- Dạ nặng hay nhẹ hả chị Hai?

Con Ba lườm nó như có vẻ phật ư v́ bị chận ngang nhưng rồi lại ôn tồn đáp:

- Nhẹ xều à!

- Vậy chắc ảnh... cũng hy vọng sớm được thả ra hả chị?

Con Ba thở dài:

- Th́ tôi cũng nghĩ như vậy và mấy cha nội trên văn pḥng cũng nói hổng sao, hổng sao... nhưng ai có dè đâu nó xảy ra chuyện bất tử như vầy!

- Bộ anh Tư ảnh làm cái ǵ bậy ở trỏng hả? (rồi cô cắn môi suy nghĩ đoạn quắc mắt hỏi sẵng) Hay là... hay là ảnh không giữ ǵn t́nh ư để... lẹo tẹo đổ bể tùm lum ra rồi ông quan hai ổng bắt được?

Con Ba đứng phắt dậy cầm lấy cái bóp đầm xỉa xói vào mặt Phấn:

- Thiệt tôi đến đây uổng công quá! Phải tôi mà dè có thứ ghen ẩu ghen tả, nói bậy nói bạ như vầy, tui đấm thèm xuống đây làm chi cho tốn gần cả chục đồng bạc tiền xích lô!

Phấn biết ḿnh nói quá lố nên vội đứng lên theo níu tay con Ba năn nỉ:

- Thôi mà chị Hai, tôi lạy chị... bị tôi lo quưnh quá không c̣n biết trời trăng ǵ nữa, xin chị đừng chấp nhứt làm ǵ tội nghiệp. Chị ngồi xuống đi, và chị làm ơn làm phước nói liền cho tôi rơ, chớ thiệt t́nh th́ tôi... nóng ruột chịu hết nổi!

Con Ba thở dài ngồi xuống lại, nh́n Phấn lắc đầu cười gượng, rồi tằng hắng như để đổi giọng cho êm dịu hơn:

- Thôi chị cũng ngồi xuống đi. Ví dầu tôi với anh Tư mà có... lộn xộn để cho kẹt đạn kẹt vỏ như hồi năy chị... nghi bậy như vậy, th́ có nước tôi độn thổ luôn chớ dám vác mặt lại đây với chị hả chị Ba!

- Dà...

- Tôi cũng tưởng là số anh Tư đă hết nạn tai rồi, chớ có dè đâu mới đây tụi Tây nó đánh giặc đánh giă thua thiệt làm sao đó, nên tụi nó nổi khùng quyết định bắt một số anh em tù nhơn trong căng đem đưa ra Côn-đảo nay mai ǵ đây...

Phần hốt hoảng hỏi liền:

- Bộ trong số đó có lọt anh Tư vô hả?

Con Ba se sẽ gật đầu...

Phấn chụp níu lấy bàn tay con Ba:

- Trời đất ơi, sao kỳ cục vậy chị! Mà chị có chắc như vậy không?

Con Ba ngó mông ra phía ngoài cửa rồi thẫn thờ đáp:

- Sao không chắc! Người ta đă lập bản danh sách hẳn hoi rồi. Và tôi c̣n nghe nói cái số tù đưa ra đảo nầy dám bị xử bắn lắm nữa...

Phấn trợn mắt hỏi:

- Người ta đem bắn anh Tư nữa hả? Mà ảnh có tội t́nh ǵ lại chở ảnh ra ngoài đảo để giết hại như vậy cà? Sao chị ở trỏng mà chị hổng nói với người ta... c̣n ông quan hai đâu, chị hổng biểu ổng xét lại cho anh Tư nhờ, hay là... ổng bôi tên anh Tư trong sổ hổng được sao?

Con Ba nghe cô ta nói một hơi một dọc như vậy cũng đâm ra bực ḿnh:

- Chị giỏi th́ chị vô nói đi! Bộ chị tưởng tôi hổng biết lo sao? Nhưng tôi thử hỏi chị: cái chuyện đó ở trên tây tà người ta quyết định như vậy, ông hai ổng có môn giữ ba thằng tù chớ đâu có quyền bắt bớ hay buông tha ǵ đâu! Mà tôi hỏi chị thêm một câu nầy nữa: giả tỷ như ổng bôi tên anh Tư được đi, rồi sao đó phải lấy tên ai khác thế vô bây giờ?

Phấn đáp liền:

- Ư trời, tù tội cả đống ở trỏng lấy ai khác mà hổng được!

Con Ba nh́n cô ta một hồi:

- Đọ, chị nói như vậy là nói càn mạng đa! Chị hổng nghĩ rằng nếu có bắt được người khác thế vô th́ cũng là... người như anh Tư, nghĩa là họ cũng có những người thương yêu họ và biết đâu họ lại c̣n có con thơ con mọn ở nhà... ḿnh làm như vậy có phải thêm tội không?

Phấn xẻn lẻn cúi đầu, nhưng c̣n nói gượng:

- Th́ tôi cũng nói bừa như vậy... nhưng chắc thiếu ǵ người khác một thân một ḿnh... (rồi cô ngước mắt lên hỏi) Bây giờ chị tính sao đây, chẳng lẽ ngồi đó ngó để cho tụi nó xách đầu anh Tư đem bắn sao?

Con Ba không trả lời mà lấy bóp mở ra lấy thuốc hút. Nó ngồi trầm ngâm nhả khói bay từ từ... Phấn thấy vậy cũng bắt ngứa mắt, nhưng biết không thế nào làm khác hơn được nên đành ngồi chờ.

Con Ba đưa ngón tay búng nhẹ cho tàn thuốc rớt xuống đất rồi chậm răi nói:

- Tôi cũng nghĩ nát nước hết mà chẳng t́m ra mưu kế ǵ được...

Phấn thở dài cựa ḿnh một cách có vẻ bực bội làm chiếc ghế kêu răng rắc.

Con Ba thản nhiên nói tiếp:

- ... Bởi vậy tôi mới ra đây, trước là để cho chị hay, sau là để... xem coi chị có cách nào gỡ nạn cho anh Tư chăng?

Phấn đâm ra lúng túng:

- Chị ở trỏng quen lớn với các quan quyền khắp mặt hết mà chị c̣n chịu co tay kia huống hồ ǵ tôi ở tí mú ngoài nầy! Hay là chị nghĩ coi ḿnh có thể chạy chọt lo lót ông nào được không? Nếu được, nói nào ngay, tôi cũng có sẵn chút đỉnh tiền nong...

Con Ba đáp một cách không hăng hái chút nào:

- Kể ra th́ cũng có chút ít hy vọng về mặt đó, nhưng... nhưng tốn hao lắm và nếu anh Tư khỏi bị đày ra đảo th́ cũng bị giam lại ở đó chớ bộ ra được sao!

Phấn chụp nói liền:

- Tốn hao bao nhiêu tôi không tiếc miễn anh Tư c̣n đó là được, rồi thủng thỉnh ḿnh lo chạy chọt sau để lănh ảnh ra... Hay là nếu chị sợ dính dấp vô th́ để tôi nói thẳng với thầy thông ngôn nhờ thẩy đi vận động với mấy ông bự giùm...

Con Ba nói gạt ngay:

- Hổng được đâu! Chuyện nầy là chuyện... kín, chị làm tài khôn tài khéo cho nó đổ bể tùm lum lên rồi Tây nó đem lưu anh Tư đi chỗ khác, ở ngoài nầy đi ở tù cả đám hết... Chuyện đó là chuyện chết chớ hổng phải nhảy a làm càn được đâu nghen!

Phấn cau mày nh́n con Ba một hồi lâu rồi nói:

- Coi, chị kêu tôi t́m cách gỡ nạn cho anh Tư mà hễ tôi nói ra câu nào th́ chị bác đi tuốt hết? Như vậy c̣n bàn với tính ǵ nữa được! Chị đă nói chị chịu co tay th́ ít nữa chị cũng để tôi... liều mạng cho ảnh chớ?

Con Ba ấp úng đáp:

- Th́ tôi có nói ǵ đâu... Tôi sợ ḿnh tính chưa được chín chắn, rủi ro có bề ǵ thêm nữa th́ vô kế khả thi...

Phấn cười lạt:

- Chắc chị sợ tôi chạy chọt cho anh Tư được rồi tôi rinh ảnh mất hả? Hông đâu, nếu khỏi đi đảo th́ bề ǵ ảnh cũng c̣n kẹt ở trỏng... chớ có bay mất đi đâu mà chị ngại hổng biết!

Con Ba đỏ mặt quăng mạnh tàn thuốc xuống đất, lấy dép chà lia cho tắt lửa, rồi hầm hầm nói:

- Chị đừng ỷ có ba đồng tiền đó rồi muốn nói quàng nói xiên ǵ th́ nói nghen! Bộ chị nói tôi đây lo cho ảnh không được hả?

Phấn thản nhiên đáp:

- Th́ cũng như... chị ỷ có ông quan hai vậy mà... Thôi bây giờ... xả càng, mạnh ai nấy lo cho anh Tư.

Con Ba đập mạnh tay vào thành ghế:

- Coi, bộ chị nói giỡn sao chớ! Mạnh ai ấy lo rồi chị hổng biết đách ǵ hết, rủi có trặc trẹo chuyện ǵ hư luôn công việc của tôi rồi sao hả? Chị giỏi chị... qua mặt anh Tư được chớ với tôi, xin lỗi... cái đó c̣n hơi lâu đa!

Phấn cười mũi:

- Chị Hai thiệt khó tánh quá! Bây giờ chị Hai tính sao đây chị làm ơn nói huỵch tẹt ra rơ đi chớ úp úp mở mở hoài, tôi ngu dốt lắm không biết được!

Con Ba định nói “trả đũa” lại nữa nhưng rồi lại chép miệng than:

- Anh Tư ảnh sắp ngoẻo tới nơi mà ở ngoài nầy tôi với chị mải lo ăn thua đủ với nhau như vầy hoài rồi làm sao được ḱa!

Phấn cũng nhận thấy sự vô lư đó nên thở dài rồi dịu giọng nói:

- Thôi, chị ráng lo cho ảnh đi. Chị ở gần bên trỏng th́ thế nào chị cũng dễ tính hơn tôi, rồi có cái ǵ cần tới, chị cứ nói với tôi để tôi ráng sức mà giúp vào. Chẳng lẽ bây giờ, mạnh đằng chị chị lo, mạnh đằng tôi tôi chạy... như vậy chẳng những tốn công vô ích mà nhiều khi c̣n tréo ngoe với nhau nữa...

- Th́ đó, như hồi năy tôi đă nói với chị: ḿnh nên suy tính kỹ mới được! Thế nào rồi đây tôi cũng phải nhờ chị giúp vô một phần lớn, chớ một ḿnh tôi, tôi đâu có ba đầu sáu tay mà lo cho xuể hết được. Vả cũng v́ chỗ đó mà tôi vội vă ra đây cho chị hay...

Phấn ngạc nhiên hỏi:

- Ủa, vậy chị chưa cho anh Tư ảnh biết tin đó sao?

Con Ba lắc đầu:

- Chưa chị à! Tôi tính để ḿnh bàn với nhau trước đă rồi mai mốt đây tôi cho anh Tư hăy cũng không muộn.

- Rủi họ đưa ảnh đi liền sao chị?

- Không đâu, tôi biết ít lắm một tháng nữa mới có chuyện đó. Bây giờ ḿnh cho ảnh hay trước, rủi ảnh chộn rộn lên thiên hạ trong căng biết hết th́ càng thêm khó khăn nữa!

Phấn nhích ghế lại gần con Ba, rồi ngập ngừng hỏi:

- Chắc chị có tính ra một kế ǵ... Chị có thể nói sơ qua cho tôi nghe được không chị Hai?

Con Ba mím môi nh́n xuống đất một hồi rồi ngước mặt lên chậm răi đáp:

- Cách nầy cũng hơi... mạo hiểm một chút, v́ bây giờ anh Tư chỉ có nước là trốn đi.

- Ư trời, ở trỏng con ruồi bay ra hổng lọt rồi làm sao anh Tư ảnh đi cho thoát được?

- Ậy, chị đừng có lo... Tôi đă nghĩ ra cách rồi, nhưng phải có người ở ngoài nầy chứa chấp đỡ ảnh một vài ngày rồi mới có thể trốn luôn về dưới vườn được, chớ nếu để anh ra đi lớ ngớ ngoài đường ngoài chợ, giấy tờ không có th́ chỉ vài tiếng đồng hồ sau là ảnh bị thộp cổ lại liền.

Phấn có vẻ lo ngại hỏi thêm:

- Nhưng “chứa” ảnh vào đâu bây giờ?

Con Ba mỉm cười nói:

- Th́ việc đó... tôi xin nhờ đến tay chị.

Phấn trợn mắt:

- Ư hổng được đâu! Ba thằng Kỳ là người Tàu làm ăn nên họ kỵ việc đó lắm, đời nào thằng chả dám chứa thứ... quốc cấm ấy trong nhà.

- Coi, chị phải ép buộc thằng chả chớ!

Phấn nhăn nhó:

- Phải ḿnh tôi th́ cái ǵ cũng được hết ráo trọi, nhưng có thằng chả vô đó khó nói lắm. Chị bắt thằng chả chung ra vài chục ngàn th́ thằng chả chịu liền, chớ bắt chứa anh Tư trong nhà một chút xíu thằng chả cũng lạy dài đó chị à!

Con Ba vẫn tươi cười như thường:

- Chị thiệt dở khẹt! Chị phải viện cớ rằng hồi đó thằng chả... hại anh Tư thiếu điều chết đứng th́ bây giờ thằng chả ráng chứa chấp anh Tư trong nhà một đôi ngày mà ăn nhằm ǵ! Cái đó cũng như để đền bù thiệt hại khi xưa vậy mà!

Phấn mím môi suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Tôi nghĩ rồi: hay là chị để tôi lănh phần đưa anh Tư luôn tuốt về dưới vườn, đi có cặp như vậy hổng ai để ư sanh nghi được. Ờ phải đa, chị làm ơn kiếm giùm ảnh một cái giấy tờ ǵ tạm cũng được, hay thôi để tôi lo luôn vụ nầy cũng được v́ tôi biết có chỗ chỉ tốn kém chút đỉnh là họ cho ḿnh một cái giấy “lách xê” rồi...

Con Ba cười mũi:

- Nếu chị đưa ảnh về dưới được th́ tôi đây đưa không được sao? Tôi cũng đă tính bỏ luôn ông hai để dông trốn theo ảnh một lượt... như vậy có phải gọn bân không?

Phấn nhổm người lên:

- Chị nói thiệt hay nói chơi đó? Chị dám bỏ ông quan hai để mạo hiểm trốn theo anh Tư sao? Hay là chị định nói dọa cho tôi ngán hả chị Hai?

Con Ba ngả người dựa lưng trên ghế rồi mỉm cười đáp:

- Ai mà thèm dọa làm ǵ hổng biết! Chắc chị chưa rơ: chớ giữa tôi và chị, người dám liều mạng cho anh Tư là tôi đây nè! Tôi cũng xin nhắc thêm: con nầy chưa lần nào làm phiền ḷng anh Tư một chuyện ǵ, dầu là một chuyện chút xíu bằng ngón tay út cũng vậy đó chị!

Phấn cười lạt:

- Th́ tôi biết chị giỏi rồi mà! Nhưng chị cũng giỏi luôn về cái chuyện ghen tranh của người ta nữa! Điều nói là nói vậy, chớ tôi dư biết nếu tôi đây có lo cho anh Tư đi trốn như hồi năy tôi bàn đó, th́ chị cũng phá ngang chớ dễ ǵ để cho thành công được!

Con Ba ngao ngán thở dài:

- Quả t́nh tôi có nóng tánh chút đỉnh, nhưng tôi đâu có đến nỗi tệ quá vậy! Tôi hỏi chị: tôi với chị cứ tranh giành nhau. rủi ro để cho anh Tư ảnh bị kẹt chết luôn rồi tới chừng đó chỉ có nước ngồi ngó nhau mà khóc!

Phấn vẫn c̣n cau có:

- Chị nói th́ nghe ngọt lắm... nhưng hễ tôi dính vô chuyện anh Tư là chị nhảy đong đỏng lên! Ờ, nếu rủi ảnh bị kẹt th́ cho ảnh chết luôn... ai biểu ảnh đụng đâu cũng làng chàng đó hết!

Con Ba cười x̣a:

- Đừng nói bậy nà! Ảnh mà kẹt chết luôn th́ tôi cũng không ngơ mà chị cũng... trớt vó, như vậy tôi với chị ghen tranh với nhau để làm ǵ hả?... Thôi tôi nhường cho chị đó; ít ra cũng có một người... hưởng được!

Phấn mắc cở cúi đầu làm thinh. Con Ba nhích ghế lại gần, thân mật vỗ nhẹ lấy vai nó:

- Tôi thiệt t́nh với chị và quư anh Tư lắm nên tôi mới cất công ra đây, chớ phải tôi có bụng xấu muốn chiếm... độc quyền ảnh th́ tôi làm êm ở trỏng rồi!

Phấn có vẻ cảm động:

- Xin lỗi chị Hai... bị tôi rối ruột hết, với lại thiệt t́nh th́ tôi cũng muốn nhơn dịp này mà... theo luôn anh Tư để... chuộc lỗi ngày trước, cái chuyện giữa tôi và ảnh chắc chị Hai cũng đă rơ, và hồi trở về dưới quê, tôi cũng đă năn nỉ ỉ ôi ảnh đủ điều để ảnh theo tôi mà ảnh cứ trơ trơ, tuy tôi dư biết ḷng ảnh cũng... như cũ.

- Vậy hả! Tội nghiệp quá há! Nhưng thôi chị Ba à, phận ḿnh dầu sao cũng đă yên th́ không nên chộn rộn nữa làm ǵ! Không phải bây giờ tôi mới nói tốt, chớ tôi cũng đă nghĩ rồi chị ơi: nếu anh Tư đi một ḿnh êm th́ chẳng khó khăn ǵ mấy, chớ nếu có tôi hoặc chị trốn theo nữa th́ rắc rối thêm nhiều lắm lắm.

- Sao vậy chị?

- Có ǵ lạ đâu: tới chừng đó, hoặc ông hai hoặc ông chủ ngoài nầy... mất vợ, th́ trời cản mấy ổng cũng nhốn nháo cả lên, rồi thưa gởi t́m kiếm lung tung beng... như vậy có phải làm cho anh Tư.... mệt thêm không?

Phấn gật đầu nói liền:

- Ờ phải há!

- Bởi vậy ḿnh có... thương anh Tư th́ phải thương cho trót và cho đúng điệu. Phần chị, xin chị ráng nói khéo với ông chủ cho anh Tư ở đỡ đôi ba bữa đi chị!

- Đâu chị bày cách cho tôi coi, chớ bây giờ tôi lú ruột lú gan hết...

Con Ba mỉm cười đáp:

- Dễ như chơi mà: th́ chị cứ bắt ép ổng luôn về hai mặt t́nh và... lư: một là ổng phải tính chuyện ơn nghĩa với anh Tư, hai là nếu ổng hổng tính cho xuôi th́ để cho chị tính...

- Tính sao đó chị Hai?

- Th́ chị cập tàu trốn luôn theo anh Tư chớ sao nữa!

Phấn phải cười x̣a, nhưng rồi thắc mắc hỏi lại:

- Nhưng rủi thằng chả đi báo cáo rồi sao chị?

Con Ba cau mày:

- Ừ c̣n cái chuyện đó nữa há! Mà khỏi lo: chị nói trước với ổng nếu ổng sanh tâm làm bậy th́ kẹt luôn cả chị nữa, v́ chị là đồng lơa kia mà! Và chị nói thêm luôn: nếu ổng rục rịch th́ chị c̣n khai càn luôn là ổng cũng có dính líu vô nữa, nhưng sau v́ ghen nên ổng mới đi báo, và ổng c̣n đóng thuế đóng má cho bên kia nữa. Tây nó nghe nói vậy nó ham lắm nghen, v́ ổng là ông chủ có bạc cắc nhiều mà!

Phấn lắc đầu cười:

- Thiệt tôi phục chị Hai sát đất! Chị mà tính cái ǵ ra là có môn chết thiên hạ hết!

Con Ba khiêm tốn đáp:

- Biết sao bây giờ chị! Ở đời, ḿnh đâu có thể nào ở cho vừa ḷng khắp mọi người được, và bởi vậy chỉ c̣n có cách: thương cho phải chỗ, ghét cho đáng nơi. Cái công việc ḿnh tính đây cũng không phải là để hăm hại ông chủ ở nhà; ḿnh chỉ “dạ hành tỏ” cho ổng ngán chơi nếu có trường hợp ổng không... vui vẻ thuận theo ư ḿnh... Đó chị coi, đâu có cái ǵ ác đức đâu phải hông chị Ba?

Phấn mau mắn tán đồng:

- Phải rồi chị Hai à! Tôi cũng thấy không sao nên mới sẵn sàng nghe theo ư chị, v́ bề nào th́ ông chủ đây cũng là... chồng của tôi và thiệt ra thằng chả cũng thương tôi dữ lắm!

- Chớ bộ ông hai ở trỏng không thương tôi gắt củ kiệu đó sao?

Phấn cười x̣a:

- Th́ ai có nói ǵ đâu, nhưng của chị khác, của tôi khác… (rồi như sợ con Ba sẽ hỏi phăng tới về chỗ “khác nhau” ấy, Phấn vội nói lảng ra) Hổng nói giấu ǵ chị: nếu gặp tay khác th́ hổng dễ ǵ tôi chịu nghe lời êm rơ vầy đâu nghen!

Con Ba lắc đầu:

- Thiệt tôi cũng... bái chị luôn! Nội cái tôi nghe chị nói sơ sơ qua, tôi cũng đủ ớn xương sống rồi.

Đoạn nó đứng dậy xách bóp lên:

- Thôi, tôi xin kiếu chị để cho tôi về lo sắp đặt công chuyện và hễ tôi tính xong đâu đó đàng hoàng tôi sẽ ra cho chị hay liền.

Phấn cũng đứng theo lên:

- Ờ, chị nhớ ra cho tôi hay liền nghen chị Hai. Mà chị về trỏng cũng liệu cách nào cho anh Tư ảnh rơ công chuyện nầy...

- Cố nhiên rồi, cái đó chị để kệ tôi. C̣n phần chị, theo tôi nghĩ th́ chị cũng nên ngưng luôn cái vụ đi thăm nuôi anh Tư bây giờ đi, như vậy để ḿnh tránh được mọi sự t́nh nghi sau này.

Phấn đành miễn cưỡng nhận:

- Chị nói tôi hiểu rồi... đành chịu vậy chớ biết sao, chớ thật ra tôi cũng nôn gặp mặt ảnh lắm!

- Th́ để nữa rồi mặc t́nh mà gặp (rồi nó liếc xéo Phấn)... hay là chị kiếm một căn nhà nào mướn sẵn để anh Tư ra là dông lại đó rồi. Như vậy “thăm nuôi” ảnh lu bù được đa! Ờ mà phải, chị nên tính như vậy đi, như vậy ông chủ tiệm đây đỡ ngán và cũng khỏi sợ tây tà nó ḍm ngó nhà chị!

Phấn mỉm cười hoài nghi:

- Thôi chị đừng xí gạt tôi nữa chị Hai!

- Thiệt mà! Nhưng miễn là ông chủ đây đừng có ghen quá là được!

- Để tôi nghĩ lại coi... Mà thằng chả có ghen th́ cũng ráng bấm bụng chịu cho nó quen...
Reply With Quote
  #73  
Cũ 02-06-2013, 04:46 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

Khi nghe con Ba cho biết là ḿnh có tên trong đám đi đảo và có thể nguy được, Tư Cầu đứng ngẩn ngơ một hồi lâu rồi mới lấp bấp hỏi lại:

- Mà em chắc có như vậy không? Sao anh nghe anh em trong trại người ta xầm x́ là sắp có thả nhiều lắm!

Con Ba trề môi:

- Thả xuống biển th́ có!

Tư Cầu thở dài:

- Nếu vậy th́ cái số của anh xui tận mạng rồi... Cha, hổng biết làm sao cho dưới nhà hay...

- Xui khỉ ǵ! Sao anh hay tin bá láp quá! Nói vậy cả trăm người khác bị đưa ra Côn đảo th́ cũng tại số xui hết sao?

- Th́ ḿnh hổng biết đổ thừa cho ai bây giờ... chỉ c̣n cách nói là tại cái số...

- Có số hên xui hay không là cũng do nơi em đây nè!

Tư Cầu ngó nó lom lom:

- Em sao lúc nào cũng nói bông lơn được hết!

Con Ba nghiêm giọng nói:

- Em nói thiệt đa! Và sở dĩ cho anh hay là để bàn với anh chuyện t́m cách để anh thoát đi!

Tư Cầu trợn mắt rồi ngó dáo dác:

- Trốn đi! Cái nầy là em nói giỡn đa!

Con Ba không buồn trả lời câu đó mà hỏi luôn:

- Nhưng anh có dám mạo hiểm trốn không hả?

Tư Cầu hốt hoảng đáp:

- Ư hổng nên đâu!

Con Ba lắc đầu:

- Xí, cái ǵ anh cũng nói hổng nên hết! Vậy chớ anh để nó xách đầu đày ra Côn-đảo, rồi đem bắn đạp xác xuống biển cho cá mập cá xà nó xực... như vậy chắc nên lắm há!

Tư Cầu đáp xuôi xị:

- Th́ ai mà muốn như vậy, nhưng em nghĩ coi ḿnh làm sao ra lọt khỏi chỗ... Thập điện Diêm vương nầy?

- Cái đó để em lo.

Tư Cầu lắc đầu:

- Như vậy càng không nên nữa: anh không muốn em phải liên lụy v́ anh. Phận anh, dầu có chết năm bảy mạng cũng chẳng ăn thua ǵ, c̣n em... em như vầy kể như cũng sung sướng hơn người ta rồi...

Con Ba bực ḿnh:

- Em sung sướng hay không th́ kệ mồ em! Bộ em dại lắm sao mà để cho anh trốn thoát rồi đưa đầu cho Tây nó thộp! Anh cứ việc xách cái thân xác của anh dông đi, mọi việc để kệ em...

- Rồi em cũng phải dông nữa chớ bộ dám ở lợi chịu trận à?

Con Ba chắc lưỡi:

- Thằng cha nầy sao... bư quá. Bộ em ngu để cho tụi nó làm khó dễ ǵ được em sao chứ! (rồi nó tha thiết nói tiếp) Mà ví dầu sau khi anh đi rồi, em bị rắc rối lôi thôi ǵ nữa, em cũng vui ḷng mà! Chớ em hỏi anh: em quen biết với anh làm chi mà không nhờ cậy ǵ được ráo trong những lúc nầy?

- Em tốt với anh quá đỗi rồi, anh nỡ nào để em phải dính vô thêm cái thứ chuyện chết đó! Anh chỉ xin em một điều: là khi anh ra đảo rồi em làm ơn kiếm cách nhắn tin về dưới nhà giùm. Cha, chắc tía má anh ở dưới vườn được tin nầy ổng bả rầu thúi ruột! Thiệt anh chưa có làm được việc ǵ cho ổng bả vui ḷng hết... (rồi anh ta mỉm cười chua chát) C̣n cái chuyện tranh đấu cho nước nhà độc lập, anh cũng chưa làm khỉ ǵ nữa! Mới chộn rộn đôi chút là bị thộp đầu lên đây, rồi sắp sửa ra đảo để gởi xương ở ngoải... Ứ hự, cuộc đời của anh toàn là ăn xài lớn mà hổng mua được cái ǵ cho coi được hết!

Con Ba ngó châm bẩm anh ta:

- C̣n trối trăn cái ǵ nữa th́ nói luôn một lượt đi! Anh sao như con gà chết! Em đă nói hổng sao hết: em có cách nào cho trốn đi êm ru mà anh hổng chịu nữa hả? Th́ anh vừa nói: anh chưa có làm cái ǵ nên thân nên hồn hết, vậy mà anh... chịu khó nằm ở đây chờ cho Tây nó chặt! Thiệt nhiều lúc em không hiểu trong đầu trong óc anh có cái ǵ ở trỏng nữa! Thôi được rồi để nữa em cho hai bác ở dưới vườn biết ngày nào mà Tây nó xách cổ anh đem ra bắn ở ngoài đảo, để hai bác biết mà cúng quảy và giỗ chạp cho anh... như vậy chắc anh mát ruột lắm hén!

Tư Cầu có vẻ mủi ḷng:

- Em đừng nói xiên nói xéo, nói cay nói đắng như vậy làm ǵ... bộ như vầy chưa đủ rối ruột sao chớ! Con chó nó c̣n muốn sống ăn... bậy thay, huống hồ ǵ anh đây c̣n cha mẹ, c̣n anh em, c̣n bạn đồng đội... Mà em có chắc là anh đi êm được hông và khỏi phải bị lôi thôi ǵ hông?

Con Ba gật đầu:

- Chắc... (nhưng rồi nó nghiêm mặt nói thêm) Mà có chắc hay không là cũng do nơi anh: anh cứ làm như thường và tới chừng đó là dông một mạch, chớ cái điệu bộ xăng văng xéo véo như gà mắc đẻ cục tác của anh đó, th́ chỉ có nước chết sớm, mà đố khỏi c̣n gây họa lây cho em nữa!

Tư Cầu nghển cổ, ưỡn ngực:

- Sao em... coi rẻ thằng nầy quá vậy! Để nữa rồi em coi... Nhưng chừng nào trốn hả em và trốn bằng cách nào? Chớ anh coi bộ ở đây con kiến ḅ ra cũng c̣n khó!

Con Ba cười rồi hạ thấp giọng:

- Ḅ ra hổng lọt nhưng leo ra th́ được. Đây nè, anh liếc mắt nh́n chỗ nóc dăy nhà bồi bếp coi, chỗ đó anh có thể leo lên nhảy phóng ra ngoài dễ ợt.

Tư Cầu ngoái cổ nh́n đăm đăm về phía ấy... Thấy vậy con Ba lấy chân đá vào ống quyển anh ta:

- Coi, mới nói đó mà anh cũng ẩu rồi! Anh nh́n len lén hổng được hay sao mà phải ngó thiếu điều rớt con ngươi vậy!

Tư Cầu xẻn lẻn quay lại:

- Ờ chỗ đó coi bộ được đa! Nhưng sao Tây nó hổng rào một lớp dây kẽm gai cà?

- Bộ muốn lắm hả?... Th́ anh nghĩ coi trên nầy là nhà của ông hai chớ bộ chỗ nhốt mấy cha nội ở dưới trại hay sao mà cần phải rào kỹ như vậy! Nhưng anh phải để ư ở hai đầu có lô cốt canh đó nghen.

- Cha, như vầy mới ló ra tụi nó hay hết c̣n ǵ?

- Hay khỉ ǵ được! Phía ngoài vách tuy trống trải, nhưng phía trong nầy th́ anh khỏi lo, v́ nhờ có mấy cây vú sữa cành lá um tùm de ra trên mái nhà. Anh chỉ leo lên đó rồi phóng đại ra ngoài, tới chừng đó dầu trên lô cốt tụi nó có thấy và ria theo th́ cũng không kịp, mà hễ anh chạy tuốt được vô xóm nhà lá trước mặt th́ kể như êm đi. Nhưng anh khỏi lo ǵ hết: tụi lính canh nó để ư bên phía mấy dăy căng của tù hơn là ngóng chừng lên trên nầy, nhứt là anh vọt ra vào lúc hơi sập tối trước giờ tập hợp về trại th́ chắc ăn lắm.

Tư Cầu lại liếc chừng về phía mái của dăy nhà bồi bếp rồi thắc mắc hỏi:

- Nhưng từ dưới đất lên trên mái cao tổ cha rồi làm sao leo lên nổi?

- Hứ, bộ để nữa em cơng anh lên chắc! Anh cứ yên tâm về điểm đó: miễn làm sao tới ngày tới giờ ấy em sắp sẵn có cách anh leo được lên trển th́ thôi!

- Sao em tính coi bộ chắc ăn quá vậy?

Con Ba mỉm cười:

- Từ cha sanh mẹ đẻ tới giờ, cái ǵ có chắc ăn... chắc cứng th́ em mới làm bằng không th́ khỏi đi! (rồi nó nghiêm mặt bảo Tư Cầu) Nhưng mà nè, anh nghe em dặn kỹ đây: về dưới trại đừng có bép xép cái miệng một lời một tiếng nào hết đó nghen!

Tư Cầu gật đầu:

- Ừ mà!... Nhưng anh nói cho bác Tám biết sơ sơ được chớ? Bề ǵ anh cũng phải từ biệt bác...

Con Ba nhăn nhó:

- Thôi cho tôi xin đứt cái chuyện đó đi! Anh mà hở môi ra cho bác biết th́ anh chết sớm! Bác cũng có tên trong số bị đưa ra đảo nữa đó nghen!

Tư Cầu hốt hoảng nói:

- Ư trời, bác cũng bị chung số phận đó sao! Vậy mà tự năy giờ em hổng chịu nói liền...

Con Ba ngắt ngang:

- Nói làm chi chớ!

Tư Cầu ấp úng đáp:

- Th́ sẵn dịp có anh đi, ḿnh cho bác theo luôn.

Con Ba quắc mắt:

- Thôi đi tía! Thiệt mới căn dặn ràng ràng đây mà anh c̣n tính như vậy. Em nói cho biết: bị có anh kẹt vô trỏng nên em ráng sức mà lo, chớ thiên hạ th́... em xin chịu thua...

- Em ráng thêm một ḿnh bác Tám nữa hổng được sao? Ḿnh cho bác tháp tùng vô... có tốn hao ǵ đâu. Bác c̣n vợ con ở nhà... tội nghiệp người ta em à?

Con Ba sẵng giọng:

- Em nói hổng được là hổng được. Em cũng biết thương người ta lắm chớ chẳng phải không, nhưng trong trường hợp sống chết nầy, em nói thiệt: em thương anh nhiều hơn và trước hơn ai hết... nhiều và trước hơn cả ḿnh em nữa!

Tư Cầu buồn bă đưa mắt nh́n quanh để kiếm bác Tám, nhưng chẳng thấy bác ở đâu hết. Anh ta thở dài chép miệng than:

- Thiệt ở đời có nhiều cái tréo cẳng ngỗng quá: người đáng được cứu th́ lại để cho... chết! (rồi anh ta quay sang nh́n con Ba với đôi mắt cầu khẩn) Em à, đằng nào th́ cũng nguy hiểm, vậy em cho bác theo đại với anh để cho có bạn một khi trốn được ra ngoài...

- Ư trời, một người mới dễ trốn, bây giờ anh lại tính dắt theo lùm đùm lề đề... năm bảy người nữa th́ đứng cách xa mười cây số, tụi nó cũng biết rơ là mấy cha đi trốn. Em nói dứt dạt như vầy: một là anh vượt một ḿnh anh, hai là anh ở luôn trong nầy cùng bác Tám để chờ ngày đi đảo cho đủ cặp, hai điều đó, anh phải lựa chọn một chứ đừng nói lằng nhằng ǵ nữa.

Tư Cầu trả lời xuôi xị:

- Th́ thôi anh đi một ḿnh vậy!

Bỗng anh ta nhớ trực lại điều ǵ nên hấp tấp nói liền theo đó:

- Ư mà hổng được em ơi!

- Cha nầy sao rắc rối tổ mẹ! Cái ǵ mà hổng được hoài hủy vậy hả?

- Anh hỏi em: rủi anh đi rồi ở nhà tụi nó nhè bác Tám mà tra bác th́ sao? Cái chuyện đó dám có lắm nghen!

Con Ba chán nản thở ra:

- Dầu cho chắc có đi nữa th́... đành vậy chớ biết sao! Trời ơi, cái chuyện thoát khỏi nơi đây khó giàn trời, bởi vậy miễn sao anh đi cho trót lọt là mừng rồi chớ hơi sức nào mà lo bao đồng thiên hạ nữa được!

Tư Cầu lắc đầu nói:

- Anh đi mà để phiền lụy cho em, rồi bây giờ cho cả bác Tám nữa... cái đó thiệt không nên em à!

- Tụi nó bắt mấy người ở tù, rồi bắt đưa ra đảo, rồi đem đi xử tử... như vậy có nên không? C̣n mấy năm nay đánh giặc đánh giă, bắn nhau rầm rầm... như vậy có nên nữa không? Thiệt nói chuyện với anh nhiều lúc tức ói máu!

Tư Cầu chẳng biết nói sao nên kiếm cách hỏi lảng ra:

- À c̣n điều nầy nữa: một khi anh thoát khỏi nơi nầy rồi làm sao anh có đủ giấy tờ và nếu đi d́a dưới rủi Tây chận xét dọc đường rồi anh tính sao đây? Ở trên nầy lạ nước lạ cái, đường đi nước bước một tấc anh chẳng rành... chết ở chỗ đó nữa!

Con Ba cười đáp:

- Cái đó anh khỏi lo: em đă sắp đặt sẵn hết cho anh, hễ anh ra rồi th́ có chị Phấn ở ngoài chỉ lănh phần... bao bọc anh sao cho êm thấm hết th́ thôi!

Tư Cầu dẫy nẩy:

- Trời ơi, sao em lại để dính vô... cô Ba ở ngoải nữa! Nội ḿnh em đây cũng đủ rồi...

- Cha, lo cho con mẹ chủ tiệm quá há!

- Hổng phải...

- Phải trái khỉ ǵ! Em với chị Phấn đă bàn tính đâu đó sẵn hết trơn rồi: anh vượt qua khỏi căng nầy th́ có chỉ rước anh liền và tới chừng đó, hai ông bà mặc sức muốn làm ǵ đó th́ làm...

Tư Cầu cự nự:

- Em sao cứ nói giọng đó hoài!

Con Ba ra dấu bảo Tư Cầu đi:

- Thôi ra ngoài với bác Tám đi! Mà nhớ không được hở môi cái ǵ hết đó nghen!

- Ừ mà!

Tư Cầu lủi thủi đi trở ra ngoài sân kiếm bác Tám. Thấy anh ta ra, bác Tám nh́n anh ta một hồi rồi cười hỏi:

- Mọi khi chú gặp bả, mặt mày chú tươi rói, c̣n hôm nay sao lại chù ụ như chim ục vậy? Bộ bả c̣n cự nự chú về cái chuyện chủ tiệm cây hả?

Tư Cầu lắc đầu nín thinh.

- Hay là bả tŕ kéo ǵ nữa phải không?

Tư Cầu lại lắc đầu.

- Vậy chớ chuyện ǵ? Qua coi bộ chú em ăn cơm gạo lức nhiều quá rồi mà vẫn c̣n... khó tánh!

Tư Cầu chẳng biết trả lời làm sao nên chỉ nói cho xuôi:

- Chuyện nầy là chuyện riêng... bác hổng biết đâu!

Bác Tám cười x̣a:

- Chuyện riêng... th́ lần nào cũng chuyện riêng của chú mầy hết mà làm cho qua đây xất bất xang bang! (rồi bác liếc xéo Tư Cầu) Chuyến này, qua mong sao cái chuyện riêng của chú mầy... để qua đứng yên qua một bên th́ khỏe lắm!

Câu nói ấy làm cho Tư Cầu bứt rứt khó chịu. Anh ta vặn vẹo mấy ngón tay vào nhau một hồi rồi nói như than thở một ḿnh:

- Không biết trời xui đất khiến cho tui gặp bác trong nầy làm ǵ...

Bác Tám có vẻ không bằng ḷng:

- Coi, bộ chú em mầy phiền trách việc đó hả? Đă đành rằng có lúc qua cản mũi cản lái chú em thiệt, nhưng lần nào qua cũng “ủng hộ” chú em hết ḿnh mà!

Tư Cầu vội đáp:

- Th́ đó! Bác tốt bụng với tui quá nên tui... lo quá bác à! Tui làm phiền bác nhiều quá!

Bác Tám làm bộ cự nự:

- Chú em mầy đừng nói cái giọng đó nghen! Tuy qua có tật hay nói lốp bốp cái lỗ miệng nhưng thiệt t́nh qua thương chú em mầy lắm! Và qua chẳng thấy có ǵ phiền ráo.

Tư Cầu dợm nói nữa nhưng bác Tám đă xua tay:

- Qua hổng nghe thêm tiếng nào nữa đâu! (rồi bác dịu giọng bảo Tư Cầu) Thôi, sẵn tay chú mầy khô sạch, chớ qua mới đi tưới kiểng nên ướt chèm nhẹp hết, chú mầy làm ơn đi gói cất giùm ba cái hột ngải qua để phơi trên bực thềm đó! Lấy giống ngải quư đó để d́a dưới trồng một hàng trước nhà qua đó chú em!

Tư Cầu đứng ngó trân trân bác Tám một hồi, môi anh ta mấp máy như muốn nói một điều ǵ lắm, nhưng rồi anh ta lại cúi đầu lủi thủi đi ra chỗ bác Tám để phơi mấy hột ngải bông giống.

... Đến nơi, Tư Cầu từ từ ngồi xuống dưới bực thềm một cách gần như là thành kính, rồi chậm răi và trịnh trọng gói mấy cái hột ngải lại như gói một di vật quư báu nhứt đời. Xong xuôi đâu đó, Tư Cầu đứng dậy quay lại nh́n bác Tám: bác vẫn thản nhiên tiếp tục tưới mấy hàng bông kiểng... rồi anh ta liếc mắt về phía nóc dăy nhà bồi bếp: cái khoảng trời xanh xanh và lồng lộng ở ngoài kia ấy, tuy tối cần cho mạng sống của anh ta, nhưng quả thật không có chút ǵ hấp dẫn hết.
Reply With Quote
  #74  
Cũ 02-06-2013, 04:48 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

Mấy hôm nay lại có thêm một tốp anh em tù đi lên trên nhà ông quan hai để lo việc quét nước vôi lại tường vách trên ấy. V́ có thêm đông người làm nên khung cảnh trên nhà ông quan hai trở nên ồn ào rộn rịp chớ không vắng lặng trống trải như mọi khi. Và điều đó càng làm cho Tư Cầu thêm sốt ruột.

Mới rồi đây, con Ba có cho Tư Cầu biết là nên chuẩn bị... tinh thần cho sẵn sàng để chờ dịp thuận tiện là dông liền và cái dịp ấy, theo như con Ba đă căn dặn đó, th́ cũng rất gần kề. Nay thấy người ở dưới trại lên thêm để làm “lao công” trên nầy, Tư Cầu bắt lo thêm: mọi khi lẻ tẻ một vài người th́ c̣n dễ, chớ bây giờ đông quá... và Tư Cầu có cảm giác là ai ai cũng soi mói nh́n tới ḿnh hết. Mấy lần anh ta định t́m con Ba để hỏi thăm về việc đó nhưng chẳng thấy con Ba ló mặt ở đâu cả.

Măi đến chiều, trong lúc anh ta xách nước ra tưới bồn bông ở phía đằng trước biệt thự th́ đă thấy con Ba đang đứng ngắm nghía mấy cụm lài mới trổ đầy bông búp. Tư Cầu xách thùng nước lại tưới cây kiểng ở đầu đằng nầy rồi đi lần lần đến trước chỗ con Ba đang đứng.

Không nh́n về phía con Ba, Tư Cầu vừa tưới nước vừa hỏi nhỏ:

- Cha, tự hổm rày đi đâu mất biệt vậy?

Con Ba thản nhiên đáp:

- Th́ gần tới ngày đó rồi nên em phải lánh mặt gắt mới được. Gần ngày đi của anh nên em muốn đề pḥng cẩn thận vậy mà!

Tư Cầu ngó về hướng mấy anh em lao động đang quét nước vôi:

- Gần tới ngày mà thiên hạ rần rần trên nầy như vậy rồi làm sao mà thoát cho êm được?

- Cái đó mới càng dễ thêm đa! Thiên hạ có chộn rộn như vậy ḿnh làm cái ǵ mới không có ai để ư, chớ nếu lèo lèo vài người... dễ lộ lắm anh à!

- Nhưng c̣n cái vụ leo lên mái nhà kia nữa bộ em quên lửng chuyện ấy rồi sao?

Con Ba cười đáp:

- Chớ anh không thấy có mấy anh em lên trên nầy sơn phết tường vách đó sao? Năm bảy cái thang đó thiếu ǵ và chiều chiều trước khi về trại họ dựng sắp lớp ở phía dưới nhà bếp đó.

Tư Cầu khẽ gật đầu:

- Ờ phải, bị anh lo cái chuyện đông người rần rần mà quên phứt chỗ đó! Thiệt may quá em há!

Con Ba lấy tay bụm miệng cười:

- May khỉ ǵ! Chính em đă biểu ông hai cho sơn phết lại nhà cửa đó chớ bộ không hả? Đó anh coi, cái ǵ em cũng tính trước hết!

Tư Cầu chép miệng:

- Em thiệt giỏi khó ai b́ kịp! Nhưng cái giỏi đó chỉ có... xài riêng cho một ḿnh anh thôi th́ uổng quá. Phải chi...

Con Ba không muốn cho anh ta dài ḍng thêm nữa:

- Như vậy, bữa nào anh ra đi cũng được hết. Hay là ḿnh định vào chiều ngày mai hả anh?

Tư Cầu đặt thùng nước xuống đất:

- Sao gấp dữ vậy em?

Con Ba cau mày rồi cười nói:

- Anh làm như anh c̣n bịn rịn ở đây lắm vậy! Chắc hổng phải v́ em?

Tư Cầu thở dài:

- ... V́ đủ thứ hết trọi!

Con Ba hỏi lại:

- Ḿnh nhứt định vào chiều mai nghen?

- Sao cũng được.

- Anh nầy thiệt kỳ, anh làm như em ép anh trốn đi vậy! Thôi để em ra dặn trước mọi việc với chị Phấn và sáng mai thế nào em cũng gặp anh lần nữa và là... lần chót.

- Ờ...

- Mà anh ráng giữ ǵn cho tự nhiên như thường từ đây cho đến chiều mai, nhứt là đừng có thố lộ một ly một chút ǵ cho bác Tám biết đó nghen!

Căn dặn xong, con Ba bỏ đi vào nhà...

Sáng hôm sau, nhân lúc Tư Cầu đang lau gạch bông trên nhà một ḿnh, con Ba lẻn đến bảo anh ta:

- Xong xuôi hết rồi nghen anh Tư! Chiều nay trước khi tập họp về trại, anh liệu lúc mấy anh em khác lu bu tắm rửa, anh leo lên mái nhà rồi phóng ra ngoài. Có chị Phấn chực sẵn ở ngoài với bộ quần áo khác để anh thay đổi liền chớ anh cứ vác bộ bà ba đen nầy đi ngờ ngờ ngoài đường phố đố khỏi bị thiên hạ chú ư đến.

- Cha rắc rối quá há!

- Th́ có ǵ đâu: chị Phấn đă mua sẵn một bộ quần tây, áo sơ-mi và một đôi xăng-đan theo ni cỡ của anh, anh ra ngoải xọt vô liền cho nó có vẻ người ở chợ búa một chút... chớ để đầu cổ chồm bồm như vầy sao được! Và đi kiếm lưỡi lam cạo giùm râu ria kia cho nó sáng sủa mặt mày và bảnh trai một chút coi!

- Được rồi mà!

- Cái ǵ mà được? Em nói thiệt chớ hổng phải giỡn đâu nghen! Đây nè, em c̣n chút đỉnh tiền, anh cầm lấy để xây xài và một khi ra ngoài đời thế nào chị Phấn chỉ cũng đưa thêm nữa. Thôi phần em như vậy kể như xong... Em chỉ giúp anh được có bây nhiêu đó!

Tư Cầu đẩy tay con Ba lại:

- Ư trời, em giúp anh như vầy biết đời kiếp nào anh trả ơn cho được! C̣n số tiền nầy... em cất vô đi, anh hổng nhận đâu. Em xài lớn, c̣n anh dông về dưới vườn th́ có tiêu pha ǵ đâu, với lại ra ngoài đă có cô Ba chủ tiệm cây rồi.

Con Ba vạch túi anh ta ra bỏ xấp giấy bạc vô trong ấy:

- Th́ cứ cầm lấy đi, nếu dư dả nhiều th́ làm vốn cưới vợ khác chớ chẳng lẽ anh cứ sống một thân một ḿnh như vầy hoài à! Trong giờ phút nầy mà anh c̣n đưa qua đẩy lại... chẳng hóa ra phụ tấm ḷng của em lắm sao!

Tư Cầu cảm động đưa tay giữ lấy miệng túi áo, mắt nh́n con Ba trân trân, và măi một lúc sau mới ngập ngừng lên tiếng hỏi:

- ... Như vậy, bây giờ tới chiều... anh không c̣n... gặp em lần nào nữa sao!

Con Ba chỉ khẽ gật đầu.

- ... Rồi biết chừng nào ḿnh gặp nhau nữa... sau khi anh thoát khỏi nơi đây?

Con Ba thở dài:

- Anh hỏi chuyện xa vời quá em làm sao trả lời được, nhưng chắc là c̣n lâu...

- Như vậy kể như anh khó ḷng gặp lại em một lần thứ hai nữa!

Con Ba gượng cười đáp:

- Cái đó cũng hổng chắc được nữa! Đó anh coi: hồi hai đứa ḿnh chia tay nhau ở bến tàu Nam Vang, có đứa nào tin rằng ḿnh sẽ gặp lại đâu? Vậy mà em với anh vẫn... đụng đầu nhau tại đây như thường!

- Ờ phải... nhưng gặp nhau trong hoàn cảnh lắt léo như vầy thiệt anh cũng hổng ham!

- Cha chưa chi đă giở giọng đó rồi nghen! Thiệt mấy cha nội đàn ông nuôi cho họ mập thây, rồi họ nói trời trăng nghe coi sướng lắm! Như vậy một khi anh leo khỏi bức tường nầy kể như... hết t́nh hết nghĩa. Phải mà, ra ngoải đă có người khác...

Tư Cầu vội nói chận ngang:

- Trời ơi, giờ phút nầy mà em c̣n bắt bẻ anh từ li từ chút như vậy th́ tội cho anh quá! Anh mang ơn em hổng hết có đâu...

Con Ba mỉm cười nắm lấy tay anh ta siết chặt:

- Em nói chơi cho khuây lăng vậy mà! Chớ chẳng lẽ bây giờ hai đứa ḿnh ngồi ôm nhau khóc sao! Cái chuyện đó ở đây... kẹt lắm, với lại em cũng không ưa cái lối chia ly... phựt đèn màu để xuống... hai mươi câu giọng cổ ấy!

- Em sao lúc nào cũng giỡn được hết!

Con Ba tiếp tục nói bằng một giọng tha thiết:

- ... C̣n cái việc mang ơn th́ dễ mà: khi nào về tới dưới, và luôn cả khi nào anh yên bề gia thất, đôi lúc anh ngồi nghĩ tới em một chút là đủ lắm rồi! (đoạn cô liếc nh́n Tư Cầu mỉm cười nói tiếp) Rất tiếc là ông trời đặt để ra em lại... không hợp để có thể sống luôn bên cạnh anh!

Tư Cầu lắc đầu:

- Thiệt anh nói hoài: em là người đàn bà hiếm có... em hơn người ta nhiều lắm!

- Hơn ở chỗ nào anh nói thử coi?

- Hơn ở chỗ... hơn ở chỗ nào, anh cũng hổng biết rơ nữa, nhưng chắc chắn là hơn...

Con Ba xô nhẹ vai Tư Cầu ra:

- Đây nè hơn ở chỗ: yêu thương anh mà không làm phiền rộn anh, yêu thương anh mà biết... hạ màn đúng lúc kịp th́... Có phải vậy hông?

Tư Cầu có vẻ trầm ngâm, rồi thẫn thờ đáp:

- Ờ... chắc cũng đâu đó...

Con Ba bước lùi ra sau một bước rồi khoanh tay trước ngực hỏi anh ta:

- Thôi, anh c̣n cần hỏi em điều ǵ nữa hông chớ đến chiều nay, anh lo liệu lấy một ḿnh anh đa!
Reply With Quote
  #75  
Cũ 02-06-2013, 04:51 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

Tư Cầu chớp mắt lia và nghẹn ngào đáp:

- Anh biết hỏi em điều ǵ nữa bây giờ... Ờ em c̣n ở chỗ nầy hoài không?

Con Ba lắc đầu:

- Chắc là không mọc rễ luôn ở đây đâu, một phần v́ ông hai là nhà binh nhà tướng nay ở đây, mai đổi đi chỗ khác không chừng, một phần khác th́... cuộc đời của em nó cứ... lung tung hoài... chắc anh dư biết!

Tư Cầu chắc lưỡi:

- Cha, như vậy sau này muốn kiếm thăm em th́ biết đâu mà lần! Hay là em có đi đâu nhớ gởi ba chữ d́a dưới vườn cho anh biết nghen em!

Con Ba thở ra:

- Cái chuyện thăm viếng đó, em coi bộ c̣n lâu đa! C̣n cái việc thơ từ th́... thời buổi nầy đường xá ǵ đứt đoạn hết, dầu em có muốn viết thư cho anh cũng không làm sao gởi cho tới tay được. Tốt hơn là ḿnh để tới đâu hay tới đó... Thôi, chiều nay anh đi cho được nhiều may mắn và luôn mạnh khỏe!

Tư Cầu hốt hoảng nói:

- Coi, gấp ǵ vậy em? Em ở đây thêm một chút nữa hổng được sao! Bề ǵ đây cũng là lần chót...

Con Ba lắc đầu mỉm cười:

- Anh làm như đây là bến tàu Nam Vang vậy! Và chắc anh cũng quên phứt cái chuyện anh là một tù nhơn sắp sửa vượt ngục! Thôi chiều nay anh cứ mạnh dạn và... đàng hoàng mà đi, và em đă căn dặn điều ǵ th́ anh ráng nhớ kỹ và làm đúng y bon theo. Đó cũng là một cách... anh nhớ thương em thiệt t́nh vậy nghen!

Con Ba vừa nói vừa chậm răi bước lùi dần về phía chân cầu thang lầu:

- ... À em nhờ anh nói lại với chị Phấn: để khi nào mọi việc êm thấm hết rồi em sẽ ra thăm chỉ. Thiệt chỉ cũng hết ḷng lo cho anh, vậy khi ra tới ngoải anh ráng lo mà trả ơn cho người ta!

Tư Cầu nhăn nhó:

- Thôi mà em!

Con Ba tay vịn lan can thang lầu, tay đưa lên vẫy chào:

- Chuyến này anh đi cho hên hoàn toàn nghen! Và bây giờ th́... em lên trên lầu luôn nghen!

Nói xong, cô chạy thẳng một mạch lên trên...

Tư Cầu vội giơ tay ra phía trước như muốn giữ lại và lấp bấp kêu lên:

- Em Ba! Em Ba...

Rồi chợt nhận thấy tiếng gọi của ḿnh hơi to, và con Ba cũng đă đi lên khuất, Tư Cầu đứng sững ở đó nh́n trân trối lên phía chiếc cầu thang lầu bỗng trở nên trống trải và dài thượt một cách lạ lùng...

Tiếng “rầm” của cửa pḥng bên trên đóng lại làm cho Tư Cầu vừa giật ḿnh vừa thấy đau nhói ở trong tim, và tưởng chừng như đó là một thứ tiếng vang của đôi cánh cửa Quá Khứ khép chặt lại đời đời trên h́nh ảnh của con Ba...

Last edited by Eagle; 02-06-2013 at 11:38 PM.
Reply With Quote
  #76  
Cũ 02-08-2013, 04:02 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

Anh em lao công đă bắt đầu nghỉ làm để chuẩn bị về trại.

Thấy Tư Cầu đứng thẫn thờ một chỗ, bác Tám ngoắc anh ta lại:

- Làm ǵ đứng như trời trồng ở đó hoài vậy chú Tư! Sao chú hổng lo tắm rửa rút đi để c̣n sắp hàng về trại ăn ba hột cơm chớ!

Tư Cầu ấp úng đáp:

- Dạ... tui không tắm bác Tám à! Bữa nay thấy trong ḿnh hơi... khó chịu.

Bác Tám bước gần lại và đưa tay rờ trán Tư Cầu:

- Chú em làm sao vậy? Không, đầu cổ mát rượi... hay là chú em mầy đau bụng. Qua thấy mặt mày chú em tái mét và nhăn nhó...

Tư Cầu lấp bấp t́m cách trả lời cho xuôi:

- Không có sao mà bác! Tui chỉ thấy trong ḿnh hơi... eng eng vậy thôi. Bác cứ lo tắm rửa phần bác đi, bác để thây kệ tui.

Bác Tám có vẻ phật ư:

- Coi chỗ anh em quen lớn th́ cần có nhau những lúc trái trời trở gió như vầy, chớ cái lúc mạnh giỏi xởn xơ th́ ăn thua ǵ! Đây nè, qua có hộp cù là “Con Cọp” đây, chú em lấy xức đi... coi vậy mà đỡ lắm nghen!

Tư Cầu buộc ḷng phải mở nắp hộp cù là lấy dầu thoa xức qua loa trên hai bên thái dương. Xong rồi cầm lấy bàn tay bác Tám ngửa ra rồi chậm răi đặt hộp dầu vào ḷng bàn tay chai cứng ấy và cảm động nói:

- Bác Tám, từ khi bị nạn lọt vô đây may mắn được làm quen liền với bác... thiệt tui mừng cũng có mà buồn cũng có nữa...

Bác có vẻ chưng hửng:

- Coi, bộ Ông ứng hay Bà hành ǵ bữa nay chú mầy ăn nói kỳ cục hổng ăn nhằm trên dưới ǵ hết ráo!

Tư Cầu gượng cười tiếp:

- Mừng v́ được có một người bạn già tốt, quá tốt... thiệt c̣n hơncbàø con ruột thịt nữa...

Bác Tám gật gù:

- Ờ cái đó th́ tạm cho là... được đi! C̣n cái chuyện “buồn”. Qua có làm điều ǵ mích ḷng mích bề đâu mà để chú em phải... buồn qua chớ hả?

Tư Cầu lắc đầu lia lại:

- Buồn là... buồn khác, chớ hổng phải buồn trách ǵ bác đâu! Buồn đây là tui buồn... v́ đă lắm lần làm phiền rộn bác những chuyện... mắc dịch mắc toi ǵ đâu đâu...

Bác Tám nói chận ngang:

- Vậy mà qua tưởng chú em mầy phiền qua cái ǵ chớ! C̣n cái chuyện chú em nói đó... ối, ăn thua ǵ! Chú em mà đứng vào địa vị của qua, chú em cũng không thể mần ngơ được. Anh em ḿnh quen biết nhau làm đách ǵ mà hổng giúp đỡ nhau được trong những lúc... ngặt đó!

Câu nói ấy càng làm cho Tư Cầu thêm bứt rứt trong ḷng. Anh ta sững sờ nh́n bác Tám rồi nói như mê sảng:

- Phải... anh em làm ǵ mà không giúp đỡ nhau được trong những lúc ngặt ấy! Vậy mà tui không giúp được ai hết, cái đó mới thiệt là kỳ!

Bỗng anh ta cầm lấy tay bác Tám giựt giựt mấy cái liền:

- Nè bác Tám... tui có điều nầy muốn nói với bác.

- Ǵ nữa đó cha nội! Chắc sắp sửa rắc rối nữa hả?

Tư Cầu nh́n thẳng vào mắt bác Tám:

- Chút nữa đây tôi trốn khỏi nơi này đa bác!

Bác Tám trợn mắt nh́n anh ta rồi bác dáo dác nh́n quanh, đoạn hạ giọng cự nự:

- Bộ qua mới nói... ngọt với chú mầy đây, rồi chú mầy tính làm tới sao chớ. Lỡ lộn xộn với bà hai th́ c̣n châm chế được, bây giờ chú mầy lại tính chuyện động trời đó nữa. Ê cái đó chẳng êm đâu nghen chú Tư!

Tư Cầu chắc lưỡi:

- Hổng phải vậy đâu! Tui muốn rủ bác cùng đi với tui, mọi việc đă sắp đặt sẵn hết rồi.

- Cùng đi với chú mầy? Thôi, thôi cho qua xin. Qua già như vầy chớ c̣n ham sống lắm chớ hổng muốn chết bỏ vợ con... mồ côi đâu!

- Ư trời ơi, tui nói thiệt mà bác! Đây nè...

Và Tư Cầu kể sơ cho bác Tám nghe đầu đuôi câu chuyện vượt ngục.

Nghe xong bác cắn môi suy nghĩ một hồi rồi thở dài nói:

- Cha chả, cái điệu nầy nầy lẩm rẩm mà nguy há! Ở lợi th́ cũng chết ra đi th́... (bác nắm lấy tay Tư Cầu) Thôi, chú em đi một ḿnh đi, qua ở lợi canh chừng cho chú em một lần nầy nữa là lần chót. Qua từng tuổi nầy cũng gần kề miệng lỗ rồi, chú em c̣n giúp ích cho đời được.

Tư Cầu xuống giọng năn nỉ:

- Tui lạy bác, bác làm ơn dông với tui đi, chớ bác ở lại đây, tui rứt ra không được, rồi cứ chùng ch́nh như vầy hoài rút cục dám chết chùm cả đám hết lắm. Bác nghĩ lại đi bác Tám, bác c̣n có bác gái và con cái lùm đùm lề đề ở nhà, bác nên nhớ tới mấy người đó một chút bác à!

Bác Tám lại thở dài:

- Ứ hự, đằng nào cũng kẹt, thôi đi th́ đi... nhưng ra tới ngoải qua hổng theo chú em đâu nghen! Mạnh ai nấy đi... như vậy dễ hơn.

- Coi, tui muốn rủ bác cùng vượt ngục là để cùng sống với nhau, chớ ra ngoải bác tách đi lang bang một ḿnh, Tây nó thộp lại th́... Bà hú!

- Chú em mầy khéo lo quá: qua tuy ở vườn chớ cũng rành cái đất trên nầy lắm, với lại qua cũng có bà con thân thích ở miệt Phú Nhuận, chú em đừng sợ qua bơ vơ. Sợ là sợ tụi ḿnh ra ngoài c̣n níu tay nhau th́ dám chết dính chùm lắm đó chú em! Chú em có chịu như qua nói đó th́ qua mới đi, bằng không th́ qua quyết thí mạng cùng ở đây chớ hổng thèm nhích đi đâu nửa bước nữa hết!

Tư Cầu vừa lắc đầu vừa lôi bác đi:

- Thôi, để nữa ra tới ngoải rồi ḿnh sẽ tính sau, bây giờ tui coi bộ dông được rồi đa! Tui leo lên trước hễ thấy êm th́ ra hiệu bác nhào theo cho mau nghen!

- Được rồi... Cha đi cái điệu nầy quần áo bỏ lại trong trại hết c̣n khỉ ǵ!

Tư Cầu đứng lại móc túi lấy xấp giấy bạc mà con Ba đă trao tặng ḿnh lúc ban sáng:

- Thiếu chút nữa tôi quên mất cái việc quan trọng nầy: đây nè bác cầm đỡ phân nửa số tiền nầy để khi ra ngoải có chút đỉnh xây xài... (rồi anh ta lại đếm đưa thêm bác Tám hai tờ giấy một trăm) Bác lấy thêm số nầy nữa để liệu mua quần áo khác thay đổi liền chớ vác bộ bà ba mốc cời đi ngờ ngờ ngoài đường... kỵ lắm đó bác!

Bác Tám ngần ngừ chưa chịu lấy:

- Chú em chia cho qua phân nửa cũng hậu lắm rồi...

Tư Cầu nhét luôn hai tờ giấy bạc vô tay của bác:

- Ậy tui c̣n mối khác có tiền nữa mà! Bác quên bà chủ tiệm cây à?

Bác Tám vừa lấy tiền bỏ vô túi vừa liếc anh ta cười nói:

- Lẩm đẩm vậy mà cũng nhờ cậy mấy bả nhiều trong những lúc ngặt nghèo nầy hén chú! (rồi như nhớ trực lại điều ǵ, bác níu tay Tư Cầu hấp tấp hỏi) Ư quên nữa, chú trả gói hột bông ngải giống lại cho qua, để sẵn dịp nầy qua đem d́a dưới trồng chơi chớ!

Tư Cầu moi túi lấy một gói giấy nhỏ trao cho bác:

- Đây nè cha nội! Quư giá th́ thứ đó hổng biết! Nội cái mạng sống của tụi ḿnh đây, lát nữa cũng chẳng biết c̣n mất ra sao chớ đừng nói ǵ khác nữa!

Bác Tám cười giả lả:

- Chớ để chú đem d́a tuốt dưới nhà chú sao hả?

Rồi bác đứng lại nh́n kỹ một ṿng chung quanh:

- Được lắm chú Tư à! Bốn bề tứ hướng ǵ cũng êm hết, mấy anh em khác th́ mắc lu bu lo d́a trại, tụi ḿnh liệu mà “khơi” đi hông thôi trễ đa chú!

Tư Cầu cũng nh́n quanh:

- Ừ khơi th́ khơi... Tui đi trước nghen bác!

- Lên trên nóc nhà rồi nhớ coi chừng kỹ nghen chú Tư! Niệm Phật cho dữ đi chú! (rồi bác khấn lẩm bẩm) Ông Ngay Trời Phật, Thánh Thần bổn cảnh, Chúa ngục cùng cô hồn các đảng... độ mạng cho tui với chú Tư nó qua khỏi được phen nầy, tui xin... tui xin d́a cúng một heo... và ăn chay trường một tháng, Ông Ngay...

Trong lúc ấy Tư Cầu mon men bước lại phía bên hông dăy nhà bồi bếp, xách một chiếc thang mà anh em đi sơn nhà dựng ở đó, đem bắc dựa vào tường. Xong xuôi anh ta hất hàm hỏi bác Tám và bác nầy khẽ gật đầu. Yên tâm, Tư Cầu leo phắt lên mấy bực thang.

Đến nửa chừng anh ta bỗng dừng lại ngoái đầu ngó lên phía cửa sổ trên lầu có ư mong t́m con Ba một lần cuối...

Tấm màn vải xanh lợt đă che kín khuôn cửa sổ từ bao giờ, Tư Cầu có vẻ thất vọng, nhưng liền lúc đó cánh màn chao động, và anh ta thoáng thấy một nửa mặt của con Ba lấp ló một bên kẹt màn vừa được vén nhích qua một chút...

Tư Cầu nghển cổ lên như để cố nh́n cho kỹ, cho rơ... Một bàn tay nhỏ nhắn tḥ ra ngoài vẫy nhanh và tấm màn được kéo phủ kín lại như cũ...

Tư Cầu thở ra một hơi dài rồi leo thoăn thoắt lên nóc nhà. Anh ta mọp sát người xuống mái ngói, tḥ đầu ra ngó về phía hai đầu lô cốt để xem động tĩnh.

Đúng như con Ba đă dự đoán, giờ nầy không có một ai để ư đến chỗ nầy hết. Tư Cầu bèn giơ tay ngoắc bác Tám. Bác Tám vội vă leo rút lên làm cho mấy nấc thang tre kêu “keen keéc” một cách thật dễ... sợ.

Đợi cho bác Tám lên tới nơi, Tư Cầu ḅ thẳng ra mé ngoài và buông ḿnh phóng nhảy xuống đất như trái mít rụng. Tư Cầu vừa lồm cồm đứng dậy th́ một tiếng quát rợn người từ đằng phía lô cốt vang lại, tiếp theo là tiếng lên c̣ súng nghe lách cách làm cho Tư Cầu thiếu điều cóng chân lại... Anh ta sợ quưnh cúi gập người xuống rồi chạy thục mạng về phía mấy cụm lùm bụi trước mặt...

Một tràng tiểu liển nổ ḍn tan và những mũi đạn bắn tung đất cát lên cách sau lưng Tư Cầu độ non một thước.

Anh ta cắm đầu cắm cổ lủi bừa tới, nhưng vừa lúc đó mấy tràng tiểu liên sau lại trở hướng về trên phía nóc nhà bồi bếp, nơi bác Tám c̣n mắc kẹt trên ấy.

Bác nằm sát trên mái nhà và đạn tiểu liên cứ đua nhau ria tới làm cho các tấm ngói nứt bể rớt nghe loảng xoảng. Biết ở lại cũng không xong, bác Tám túng thế quá liều mạng ḅ nhanh ra phía ngoài, đứng vụt lên nhảy bừa xuống...

Chân bác vừa chạm đến mặt đất th́ một viên đạn bay tới xuyên vào bả vai làm cho bác nghiêng người suưt ngă. Bác cắn răng đưa tay giữ lấy chỗ bị thương và chuệnh choạng chạy lủi về phía trước.

Tư Cầu núp trong bụi rậm vội lên tiếng kêu bác:

- Bác Tám, chạy vô hướng nầy nè bác!

Nghe tiếng gọi của Tư Cầu, bác như hăng hái thêm phóng về hướng đó. Chỉ c̣n cách bốn năm bước nữa là tới bụi rậm th́ mấy viên đạn cuối của tràng tiểu liên quét đuổi theo bác bén gót, đă kịp trúng đích.

Tư Cầu thấy bác chao người rồi té lật nghiêng qua một bên. Bác vừa thở hào hển vừa gắng gượng ḅ dậy để lủi chạy nữa...

Tiếng súng lại nổ như xé không khí... lần nầy bác Tám té nhủi tới trước, ập mặt xuống đường và nằm im không cựa quậy ǵ nữa.

Đằng nầy, Tư Cầu chỉ kịp thấy gói hột bông ngải trong túi của bác Tám văng ra đổ tung tóe trên mặt đất cát...

C̣i báo động trong trại hú lên từng hồi chen lẫn với tiếng quát tháo và tiếng giày đinh của bọn lính gác chạy nghe rầm rập... Tư Cầu nh́n bác Tám nằm chơ vơ giữa khoảng trống trong một vài giây, rồi hối hả chui lách trong bụi rậm để chạy trốn về phía xóm nhà ở trước mặt. Và tự nhiên nước mắt anh ta chảy ràn rụa.

... Tư Cầu vừa mới lủi đầu vô trong xóm th́ đă thấy Phấn hớt hơ hớt hải chạy ra níu tay anh ta dắt vào một kẹt kín:

- Trời đất ơi, em nghe súng nổ dữ quá, em tưởng đâu hổng êm rồi chớ! Thôi đi theo em cho mau!

Tư Cầu lựng khựng đứng rị lại và chắc lưỡi than:

- Khổ quá! Bác Tám bị Tây nó bắn chết rồi c̣n đâu! Thiệt chỉ c̣n một chút xíu nữa là thoát...

Phấn chưng hửng hỏi lại:

- Ủa, bộ anh có rủ bác trốn nữa sao? (rồi cô níu Tư Cầu lôi đi) Cái điệu này anh phải rời khỏi vùng nầy liền bây giờ! Anh thiệt hay căi trời, căi đất, nói cái ǵ cũng hổng chịu nghe hết á!

Tư Cầu c̣n ráng ngó ngoái lại:

- Cha, rồi hổng biết tụi nó chôn xác bác ở đâu! Thiệt là chạy ô mồ mắc ô mả!

Phấn tức ḿnh giật mạnh cánh tay anh ta:

- Chôn đâu th́ thây kệ tía nó!... Hay là anh c̣n muốn bịn rịn ở đây để Tây nó làm “ráp” tới rồi kẹt chết thêm hai ba mạng với anh nữa hả? Anh làm ơn đi mau mau lại đằng phía ngôi mả xưa kia ḱa, và đây bộ quần áo, anh đem vô trỏng thay liền đi rồi em với anh lội băng qua phía đường bên kia đón xe về nhà.

Tư Cầu cầm lấy gói quần áo, nhưng c̣n ngoái cổ lại hỏi:

- Nhà nào vậy hả?

Phấn xô anh ta đi:

- Nhà nào cũng được! Lo thay quần áo đi chớ bộ đứng đó hỏi hoài sao!

Tư Cầu đành lủi thủi đi quẹo vô ngôi mả xưa...

Một lát sau anh ta trở ra tay xách bộ bà ba đen cũ.

Thấy vậy, Phấn cự nự:

- Anh vụt bộ quần áo mắc toi đó cho em! Sao anh hay tiếc của đời quá hổng biết! (rồi cô ngắm nghía Tư Cầu và nói tiếp) Ờ, anh ăn bận như vầy coi được đa. Thôi ḿnh ra kiếm xe đi cho mau anh!

... Phấn đưa Tư Cầu ra tới Chợ-lớùn, rồi từ Chợ-lớn, hai người lên xe điển về Chợ Quán. Khi xe ngừng ở ga Pétrus Kư, Phấn níu tay anh ta kéo đi:

- Xuống đây anh!

Tư Cầu vội bước theo:

- Ủa, bộ em hổng dẫn anh d́a tiệm cây sao?

- Dẫn về đó cho sanh chuyện nữa hả? Ở đây êm hơn: em có mướn sẵn một căn nhà lá trong xóm để anh ở tạm trong đôi ba ngày hay nửa tháng ǵ đó. Như vậy em chạy tới chạy lui thăm anh cũng tiện v́ tiệm cây ở gần đây mà!

Tư Cầu thắc mắc hỏi thêm:

- Nhưng em liệu... chú Ba ở nhà có hay biết ǵ không?

Phấn nh́n anh ta cười x̣a:

- Hổng hay biết sao được! Anh cứ yên tâm, em hổng có làm ǵ... ẩu tả đâu!

Nói xong cô xăng xái đi lên trước lấy ch́a khóa mở cửa:

- Đây nè, bây giờ em giao căn nhà nầy cho anh đây, rồi đến tối em sẽ trở qua thăm anh để đưa giấy tờ luôn một thể.

Tư Cầu đưa mắt nh́n quanh:

- Cha, tối quá! Em có sắm sẵn đèn đuốc ǵ không!

Phấn chạy lại bên cột nhà bật công tắc đèn lên và mỉm cười hỏi Tư Cầu:

- Như vậy được hông?

Tư Cầu bị chói ánh sáng đưa tay dụi mắt rồi sửng sốt kêu lên:

- Cha, em sắm đồ đạc hồi nào mà có sẵn hết vậy?

- Th́ cũng phải lo đầy đủ cho anh chớ! Có cái ǵ nhiều đâu, em chỉ mua cho anh cái giường, mùng mền với vài ba cái ghế. Em sắm tạm vậy thôi, chớ nếu anh tính ở làm ăn luôn trên này th́ em sẽ liệu sau.

Tư Cầu lắc đầu quầy quậy:

- Thôi như vầy... cũng đủ quá ể rồi. Anh nóng ḷng nóng ruột d́a dưới vườn cho rồi, chớ ở trên này sao được. Bộ tính nộp mạng cho tây một lần nữa à?

- Ối, Sàig̣n - Chợlớn rộng minh mông đại hải, người như kiến cỏ, ai biết ai đâu mà sợ! Thôi để em về nhà một chút, rồi tối tối một chút em sẽ quay trở lại thăm anh và ḿnh nói chuyện nhiều nghen!

Tư Cầu có vẻ bứt rứt:

- Em cũng nên coi chừng coi đổi, chớ em cứ ỷ y qua lợi... buông cương thả giàn hổng nên đa! Bây giờ anh... khác chớ hổng phải như hồi đó...

Phấn háy xéo anh ta rồi cằn nhằn:

- Khác cái mốc x́ họ! Anh cứ vậy hoài! Công tŕnh người ta đưa anh về đây, anh chẳng mừng rỡ th́ chớ, lại c̣n nói cà-lằng-nhằng nghe phát ghét.

- Th́ anh nói pḥng xa vậy... (rồi anh hỏi lảng ra) À em, ở đây rồi chuyện cơm nước thế nào?

Phấn vội mở bóp lấy ra một xấp mười tờ giấy một trăm đồng ghim lại sẵn nhét vô tay Tư Cầu:

- Ờ quên nữa, anh cầm tạm số tiền nầy, rồi mỗi bữa ra ngoài quán cơm bên chợ gần đây ăn uống cho tiện...

- Thôi em... cô Ba ở trỏng đă có cho anh chút đỉnh rồi.

Phấn cau mày:

- Coi, em đă nói để em lo cho anh về cái chuyện tiền nong mà sao con mẻ cứ làm tài khôn hoài hổng biết!

Tư Cầu trả lời cho xuôi theo:

- Vậy hả... nhưng bây giờ anh cầm lỡ rồi, với lại cô Ba cổ cũng có ḷng. Mà nè em, về cái chuyện cơm nước đó, để rồi anh mua nồi niêu nấu luôn trong nhà ăn cho tiện, chớ đi ăn cơm tiệm hoài hao tốn lắm!

- Ối, thứ ăn đỡ đôi ngày hay một tuần lễ th́ kể số ǵ. C̣n nếu anh tính ở luôn trên nầy th́ để chừng đó… có em đây bảo lănh chuyện bếp núc cho.

Tư Cầu gượng cười nín thinh.

Phấn thở ra một hơi dài như có vẻ khoan khoái, măn nguyện, nh́n quanh gian nhà một lượt rồi liếc xéo qua Tư Cầu:

- Căn nhà tuy nhỏ xíu mà coi bộ ấm cúng quá anh hén?

Tư Cầu miễn cưỡng gật đầu:

- Ừa...

- Có khạp nước để đằng sau em đă mướn họ gánh nước đổ đầy sẵn đó, chút nữa anh vô tắm rửa cho mát mẻ và cho hết... cái lớp tù đi... rồi tối em qua thăm anh nghen!

Tư Cầu lại gật đầu một cách... kém hăng hái:

- Ừa...

Phấn c̣n dùng dằng chưa chịu về:

- Anh coi lại anh c̣n thiếu, c̣n cần cái ǵ nữa không để rồi em sắm luôn cho?

Lần nầy th́ Tư Cầu lắc đầu lia:

- Thôi, như vầy cũng quá đủ. Mà có thiếu th́ cũng để thủng thẳng rồi ḿnh sẽ tính... bây giờ em d́a bển đi...

Phấn bước liền lại kề sát mặt anh ta hỏi:

- Bộ đuổi hả?

Tư Cầu thối lui rồi ấp úng trả lời vớt:

- Đâu có vậy... Bề ǵ lát nữa em cũng c̣n trở qua đây mà!

Phấn nhoẻn miệng cười:

- Ừ, nhớ như vậy giỏi đa! Thôi chuyến nầy em về thiệt nghen!

Nói xong cô tất tả xách bóp lên đi thẳng ra ngoài đường, và ở trong này, Tư Cầu đứng tần ngần nh́n theo một hồi lâu rồi chép miệng than:

- Ứ hự... thiệt mấy con mẹ nầy rắc rối tổ cha!
Reply With Quote
  #77  
Cũ 02-08-2013, 04:04 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

Nghe tiếng gơ cửa, Tư Cầu hốt hoảng ḅ rột dậy cất tiếng hỏi nho nhỏ:

- Ai đó vậy?

Có tiếng Phấn vọng vô:

- Em đây chứ c̣n ai nữa! Mà làm ǵ anh tắt đèn tối thui vậy?

Tư Cầu lần ṃ bật đèn lên rồi lạch cạch ra mở cửa. Phấn bước lẹ vô rồi thuận tay vói khép chặt cánh cửa lại:

- Sao có ǵ lạ hông anh?

- Hổng có ǵ hết, nhưng anh nóng ruột và hồi hộp quá chừng quá đỗi... cái điệu này mà kéo dài chừng một tuần lễ nữa, chắc anh chịu hổng thấu quá!

Phấn dịu giọng an ủi:

- Anh sợ bóng sợ gió nên mới khổ như vậy. Em nói hổng có sao đâu! Đây nè, em đă lo đủ giấy tờ cho anh, bây giờ anh ở luôn trên nầy cũng không sao, chớ đừng nói ǵ đến chuyện về dưới.

Tư Cầu thở ra:

- Hổng nói giấu ǵ em, mới có hồi chiều tới giờ mà anh lên ruột cầm canh: nghe ai nói lớn bên cạnh anh cũng giựt ḿnh và hễ có tiếng xe nhà binh thắng lại đậu ở ngoài đường, anh cũng lo thiếu điều muốn chạy mở cửa sau để tông đi cho gấp!

- Th́ mới đầu nó vậy thét rồi cũng phải quen đi chớ! (rồi nó nh́n Tư Cầu cười mủm mỉm) Nhưng bây giờ có em qua đây để em... trấn an cho!

Tư Cầu cau mày:

- Người ta lo thiếu điều hụt hơi mà em cứ nói giỡn hoài!

- Thiệt chớ giỡn mốc x́ họ!

Phấn vừa nói vừa cởi chiếc áo dài treo lên cây đinh trên cột nhà rồi đưa hai tay vuốt sửa lại mái tóc một cách rất đỗi tự nhiên.

Dưới ánh đèn điện sáng trưng, Tư Cầu chú ư ngay đến chiếc quần sa-teng trắng quá mướt rượt và anh ta vội ngoảnh mặt đi, rồi luống cuống lấy thuốc ra vấn hút.

Phấn quay lại thấy vậy chắc lưỡi hỏi.

- Ư cha, anh làm ơn dẹp ba cái thuốc rê qua một bên đi. Ở trên nầy mà anh phạch cái túi nhái đựng thuốc đó ra th́ lỏ chèn hết, và thiên hạ dễ sanh nghi lắm! Với lại, anh hút chi thứ mắc toi đó tanh ŕnh, khét nghẹt ai mà chịu nổi!

Tư Cầu cười mũi:

- Sao hồi ở trong cḥi chăn vịt ngoài đồng, anh hổng nghe em chê hôi chê thúi hồi nào hết trọi vậy.

Phấn mắc cở t́m cách nói gạt phăng đi:

- Ối hồi đó... khác bây giờ khác, anh hơi đâu mà nhắc cái chuyện xa lắc xa lơ đó hổng biết.

Tư Cầu vẫn chưa chịu buông tha:

- Chắc hồi đó... anh c̣n... khét nắng nên nó lấp hết đi chớ ǵ.

Phấn háy anh ta một cái rồi uốn éo và chờn vờn đi lại gần. Đến nơi cô đưa hai bàn tay dịu nhĩu đặt lên hai bên vai Tư Cầu và lim dim đôi mắt, rồi đỏng đa đỏng đảnh nói:

- Th́ cũng như bây giờ em... thơm tho như vầy nè!

Tư Cầu nói ú ớ trong miệng cái ǵ nhe không rơ... Anh ta không dám nh́n thẳng vào mặt Phấn nhưng trước mắt anh ta có đôi cánh tay tṛn lẳn và trắng mát, có... Tư Cầu cúi gầm mặt xuống, lấy bàn chân chà chà dưới đất như muốn khỏa lấp, bôi xóa một cái ǵ vậy. Tự nhiên đầu anh ta nóng bừng bừng như lên cơn sốt, chẳng biết có phải tại quá hồi hộp hay v́ hơi thở nồng ấm của Phấn truyền sang.

Phấn lắc vai anh ta mấy cái:

- Sao làm thinh vậy anh?

Tư Cầu như sực tỉnh:

- Ờ... hả?

Phấn lấy tay nâng cằm anh ta lên:

- Anh làm ǵ mà như bị ai hốt hồn vậy? Chắc tại ở trong tù lâu ngày mới ra nên nó làm như... say sóng vậy phải hông?

Tư Cầu mỉm cười đáp:

- Phải đó em!

Phấn bỏ hai tay ôm quàng lấy cổ anh ta:

- Gặp em như vầy anh có... vui hông?

Tư Cầu vội đưa tay lên gỡ nhẹ tay Phấn ra... Cô ôm siết chặt thêm một chút nữa và quắc mắt nạt nộ:

- Để yên đa! Đố anh giỏi anh gỡ ra coi!

Nhưng rồi cô lại dịu giọng hỏi lại:

- Sao anh gặp em như vầy anh không vui hả?

Tư Cầu đáp xụi lơ:

- Vui... vui lắm...

Phấn vừa ghịt thêm ṿng tay vừa lắc mạnh:

- Vui, vui khỉ ǵ mà ngồi cú rũ vậy? Vui th́ phải nhúc nhích cục cựa làm sao... chớ vui ǵ mà... vui trơn vậy à?

Tư Cầu sợ làm phật ư Phấn thêm nữa, nên t́m cách đáp cho xuôi:

- Anh dư biết như vậy là... mích ḷng em lắm nhưng em nghĩ lại coi: anh mới chưn ướt chưn ráo ra đây thiệt t́nh th́ sau một mẻ hú hồn hú v́ hồi chiều anh như chưa... lấy lại tinh thần vậy! Phải th́ gặp em như vầy mà lại ở trong lúc... b́nh an thiên hạ th́... khỏi nói!

Nghe Phấn thở dài quá năo nuột, Tư Cầu vội t́m lời an ủi thêm:

- ... Để huỡn đăi một chút em à... chớ bây giờ hổng biết tây nó bắt lại lúc nào...

Phấn chặn ngang:

- Đừng có nói chuyện xui xẻo đó không nên nghen! Mà huỡn đăi để rồi anh dông tuốt về dưới luôn hả?

- Đâu có... Nhưng c̣n chú Ba làm chi?

- Ờ quên nữa, anh Ba ảnh có gởi lời hỏi thăm anh đó, ảnh nói đáng lẽ ảnh lại thăm anh nhưng v́ ảnh là người... buôn bán làm ăn, nên như vậy có điều không tiện...

Tư Cầu gật gù:

- Phải đa! Nhưng, chú Ba tốt như vậy ḿnh nên ăn ở cho... phải với chú một chút.

Phấn làm bộ giận lẫy:

- Phải cái mốc x́ họ! Anh sao cứ có tật đó hoài! Đến anh Ba ảnh c̣n biết ép bụng chịu hẹp cho em đón anh về đây, anh th́ anh lại nói ăn trét hết!

- Thiệt chú Ba chú hiền quá...

Phấn cười mũi:

- Hứ, anh đă bị một lần chết lên chết xuống mà bây giờ c̣n ngồi đó khen thằng chả hiền! Phải em đụng ai khác hơn anh coi thằng chả có để yên không? Bề ǵ th́ thằng chả cũng c̣n nhớ đă... thiếu nợ anh hồi trước khá bộn, nên bây giờ thằng chả mới ráng chịu như vậy!

Tư Cầu mỉm cười lắc đầu:

- Thiệt em hết sức: em nói cái ǵ cũng nghe xuôi rót ráo và bị vậy mà thiên hạ ở ngoài méo mặt hết!

Phấn lôi Tư Cầu ngồi xuống gường trong lúc đôi cánh tay của cô vẫn ghịt chặt lấy cổ của anh ta:

- Xí, tự năy giờ cái ǵ anh cũng chê em hết ráo trọi vậy? Bộ ở trỏng bị con mẹ quan hai nó o bế quá chừng rồi lậm nặng phải hông! (rồi cô ngó xéo Tư Cầu nói tiếp bằng giọng khinh khỉnh) Mà cũng phải: thứ con mẻ đó già tay ấn lắm làm sao anh hổng mê được!

Tư Cầu ráng nhoi người ra:

- Bậy nà! Em bây giờ sao hay nói tầm xàm quá!

Phấn vừa rướn người lên khỏi mặt anh ta vừa siết mạnh đôi cánh tay lại rồi nghiến răng nói:

- Để anh coi, con nầy hỏng chịu thua con mẻ đâu!

Tư Cầu vội chống tay xuống sạp giường để cho khỏi ngă ngửa, đoạn cố lách mặt ra để kêu lên nho nhỏ:

- Ư em... em làm quá, nhà ḿnh lại là nhà vách... lá, hai bên hàng xóm láng giềng họ biết được kỳ lắm!

Phấn hơi buông lơi ra một chút, rồi cúi xuống nh́n vào mặt Tư Cầu:

- Anh làm như c̣n ở dưới vườn vậy! Ở trên nầy, dầu cho anh... hát bội sát một bên th́ cũng chẳng có ai thèm để ư làm đách ǵ cho mệt! (rồi cô lên giọng đả đớt nhiếc Tư Cầu một hơi) Thứ cái đồ chết nhát! Thấy người ta thương rồi làm bộ hoài nè! Em mà nổi dóa lên đố anh chạy khỏi tay em, em kêu bằng cha! Bây giờ anh tính sao đây hả?

Tư Cầu ấp úng đáp:

- Th́... để thủng thẳng...

Anh ta bỏ lửng giữa câu để đưa mắt nh́n lên ḍ la t́nh ư Phấn... anh ta đâm ra lúng túng khi bắt gặp những tia mắt sáng ngời ngời lọt qua rèm mi lim dim, những tia mắt có vẻ nửa như dọa ép, nửa như hối thúc... Tư Cầu không dám đương đầu lâu với những tia mắt ấy. Anh vội liếc nh́n xuống đôi cánh mũi hấp háy liên hồi theo hơi thở dồn mau của Phấn. Đôi cánh mũi trông dễ thương quá đỗi. Và ánh sáng của ngọn đèn điện mắc ở phía sau lưng Phấn rọi tới làm cho Tư Cầu để ư đến vành tai ngời lông măng mịn mướt.

Tư Cầu lại không dám nh́n lâu thêm nữa...

Nhưng rồi tới đôi môi của Phấn... đôi môi hơi dầy cong mà dầu có khuất ánh đèn, Tư Cầu cũng dư thấy rơ vẻ vừa khinh miệt, vừa khiêu khích mà cũng vừa quyến rũ lạ kỳ.

Anh ta bối rối cúi mặt xuống để nh́n thấy đôi nút áo đă ỡm ờ tách rời khỏi khuy từ bao giờ, có lẽ trong lúc Phấn ôm siết anh ta quá chặt và anh ta th́ cựa quậy cố nhoi đầu ra.

Tự nhiên Tư Cầu có một cảm giác êm ả khác thường... Để trấn áp sự nôn nả trong ḷng, Tư Cầu quay đầu nh́n ra chung quanh gian buồng: dưới ánh đèn sáng xanh, tất cả đều có vẻ ấm cúng, mới mẻ và hơi... kỳ bí như một căn pḥng của một cặp vợ chồng mới cưới hồi ban chiều.

Tư Cầu nh́n chiếc giường rộng răi với chiếu, mùng mền, gối mới tinh... và bỗng mỉm cười khoái trá khi chợt nghĩ rằng: đêm nay cũng là đêm đầu tiên anh ta được ngủ trên giường đàng hoàng sau bao nhiêu đêm ngủ chen lấn trên nền xi-măng nhám cát.

Tự năy giờ Phấn nín thinh nh́n anh ta không nháy mắt, nín thinh trong một sự chờ đợi không phải là không đầy hồi hộp...

Cô bỗng cất tiếng hỏi Tư Cầu:

- Cười ǵ vậy anh Tư?

- Hông... À, anh cười... một cái nầy em hổng biết được đâu!

Phấn không hỏi thêm nữa. Cô từ từ rút tay khỏi cổ Tư Cầu rồi ḅ lên giường nằm sát vào phía trong, đoạn lấy bàn tay đập nhè nhẹ xuống mặt chiếu chỗ c̣n trống một bên cạnh.

- Nằm xuống đây mà nghỉ lưng một chút anh Tư! Tự năy giờ, hai đứa cứ ngồi hoài mỏi thấy mồ!

Tư Cầu ngần ngừ:

- Ờ, em nằm nghỉ đi... để thây kệ anh.

Phấn cau mày:

- Coi, anh này sao kỳ cục quá! Anh nói câu nào ra cũng thấy ghét hết! Phải người khác vô đây th́ thế nào mà họ chẳng mừng rỡ, vồn vập, c̣n anh... anh cứ không ngơ hoài! (rồi cô lên giọng chanh chua nói tiếp) Ờ mà phải: chắc bị ở trỏng mấy tháng nay no đủ với con mẹ quan hai lắm mà, hèn chi ra đây làm bộ hoài!

Tư Cầu nhăn nhó năn nỉ:

- Ư trời ơi, em sao khó tổ mẹ! Người ta lo quưnh đây đă hổng biết thương mà c̣n nằm đó cằn nhằn nhức tai nhức óc nữa!

Phấn làm bộ cự nự lại:

- Cha, anh có để yên cho người ta thương đâu! Hễ rớ tới anh một chút th́ anh làm bộ làm tịch như trong ḿnh em có gai vậy! Anh thiệt hổng ưa dịu ngọt mà!

Phấn vừa nói vừa đưa hai chân quặp lấy ngang hông Tư Cầu lôi mạnh để bắt anh ta phải nằm xuống.

Tư Cầu luống cuống định gỡ ra nhưng bàn tay anh ta vừa đặt lên cổ chân của Phấn th́ lại nằm yên ở nơi đó: đôi bắp chuối chân trắng nơn của Phấn dốc nghiêng xuống làm cho anh ta như bị chóa mắt…

Phấn vẫn không lơi ŕnh sát mọi cử động của Tư Cầu và Tư Cầu chỉ khựng lại có chút xíu đó thôi cũng đủ cho cô mạnh dạn xấn tới... Cô cười mủm mỉm nh́n bộ mặt ngây ra của Tư Cầu rồi chậm răi nhích người lại gần một chút nữa, đoạn quặp chân cho thêm chặt vào hai bên eo ếch của Tư Cầu và từ từ kéo rị anh ta xuống...

Tư Cầu riu ríu ngả người theo y như một cây ta bị trốc gốc dần dần...

... Phấn lấy ngón tay chỉ chỉ vào trán anh ta:

- Thiệt trên đời mới có một anh được như vầy nghen! Vậy mà làm bộ cho người ta mệt công nhọc sức quá hè!

Tư Cầu nhíu mày nh́n sững con Phấn một hồi lâu như có vẻ suy nghĩ một điều ǵ lung lắm. Trong lúc ấy Phấn nín lặng nh́n lại anh ta, nửa như si mê, nửa như chờ đợi. Cô tẩn mẩn đưa mấy ngón tay âu yếm vuốt xuôi qua một bên chùm tóc của Tư Cầu rơi xơa xuống trán...

Tư Cầu thở ra một hơi dài rồi đưa tay mân mê một bên vai tṛn mát của Phấn... Thấy vậy Phấn nhoẻn cười nhắm mắt lại, rồi nhủi đầu vô cổ Tư Cầu như để nép trốn...

Tư Cầu bỗng ḅ rột dậy. Phấn mở choàng mắt ra, nghển cổ lên và đưa tay níu áo lại hỏi giựt ngược:

- Anh làm ǵ vậy? Anh đi đâu đó hả?

Tư Cầu nhảy phắt xuống giường rồi quay đầu nh́n đáp một cách... tỉnh khô:

- Đi tắt đèn... Bộ hổng cho hả?

Phấn thở kh́ ra rồi buông tay nằm săi xuống giường:

- Vậy mà hổng nói, làm ngươi ta tưởng...

Tiếng thắng gấp của một chiếc xe đậu ngoài đường cái làm cho Tư Cầu giựt ḿnh vội gỡ tay Phấn ra nằm lại qua một bên và nghển cổ lên nghe ngóng động tĩnh.

Phấn lắc mạnh vai anh ta mấy cái liền:

- Cái ǵ nữa đó ông nội? Anh làm cái ǵ mà lập cà lập cửi...

Tư Cầu chắc lưỡi:

- Làm ơn làm phước nín thinh giùm một chút coi bà nội.

Phấn vẫn c̣n cằn nhằn:

- Thằng cha nầy sao... luôn luôn có chuyện hoài hè!

- Xe nhà binh tới ḱa bà!

Phấn lôi anh ta xuống:

- Anh sao lo sợ bá vơ hoài! Nhà của ḿnh ở gần bên đường lớn th́ giờ giấc nào hổng có xe cộ qua lại. Mà sao anh biết là xe nhà binh chớ?

- Th́... nó chạy rần rần rồi thắng nghe kééc... kééc đó... Bây giờ ḿnh tính sao đây em?

Phấn lục đục một hồi rồi ḅ dậy bước xuống giường căn dặn:

- Anh ngồi yên đây nghen, để em chạy ra coi thử một chút xem có phải đúng như vậy không!... Mà chưa chắc có, v́ thường thường xe nhà binh nó cũng chạy hà rầm trên con đường nầy.

- Ờ em đi nhóng thử coi... Mau mau nghen!

Một lát sau cô quay trở vô và chẳng nói chẳng rằng đi thẳng lại cột nhà bật đèn lên.

Tư Cầu sốt ruột hỏi:

- Sao em! Em ra ngoải có cái ǵ hông mà vô rồi... êm rơ vậy?

Phấn ngồi phịch xuống mép giường:

- Có khỉ mốc ǵ đâu! Anh cứ la hoảng hoài làm người ta ra ngoải lạnh thấy mồ!

Cô vừa nói vừa đưa hai tay lên co ro ôm lấy hai bên bả vai. Tư Cầu cũng ngồi xuống ở phía đầu đằng này. Nghe Phấn trách móc như vậy, anh ta gượng cười, xẻn lẻn đáp:

- Th́ ai biết đâu... khi không nghe có tiếng xe thắng cái kééc ở ngoài đường mà em biểu hổng lên ruột sao được? Chớ bộ ai kiếm chuyện hay đặt điều ǵ đâu...

Phấn thở dài liếc nh́n qua mớ mền gối xô lệch trên giường rồi nói một cách xuôi xị.

- Ừ th́ có... xe đậu lại.

- Mà xe ǵ vậy em? Hổng phải xe nhà binh à?

Phấn đáp bằng một giọng chán ngán:

- Ờ, xe chở hàng chớ xe nhà binh ǵ mà nhà binh hoài hổng biết!

Tư Cầu t́m cách hỏi lảng ra:

- Em có đeo đồng hồ đó... em coi được mấy giờ rồi hả em?

Phấn đưa cổ tay lên xem:

- Mới có mười giờ mười lăm hè!

Tư Cầu nói liền theo:

- Cha khuya quá há!

Phấn cau mày:

- Khuya khỉ ǵ vậy mà khuya, khuya hoài cà! Anh sao...

Nói đến đó, Phấn bèn vói tay kéo chiếc gối cho ngay lại rồi ngả người nằm xuống giường. Tư Cầu vội đưa tay ra như muốn níu giữ cô ta lại và lấp bấp hỏi:

- Ủa bộ em chưa d́a sao? Em coi chừng chớ hông thôi lố tới giờ thiết quân luật đó nghen!

Phấn vùng vằng ngồi dậy:

- Mười hai giờ khuya mới thiết quân luật lận mà! Nhưng thôi cái điệu này dầu có nán ở lại đây nữa th́ cũng như hành tội thêm anh và em th́ bực ḿnh bực mẩy thêm nữa chớ ích lợi ǵ!

- Th́ anh sợ... em bị trễ...

Phấn đi thẳng lại cột nhà lấy áo dài mặc vô:

- Hứ, với anh th́ luôn nếu hổng tại nầy th́ cũng bị kia! Không có khi nào xuôi rót coi! Vậy mà lại hay đèo bồng, rủ rê thiên hạ lắm!

Lời nói của Phấn làm cho Tư Cầu nhớ trực đến bác Tám; anh thở dài rồi buồn bă nói như để tự bào chữa:

- Em nên nghĩ lại giùm anh: anh... như vầy... tự năy giờ, kể ra cũng hổng phải lắm. Bác Tám bác vừa mới chết ràng ràng đây... sợ Tây nó c̣n quăng xác bác để nằm phơi ở góc xó nào nữa là khác!

Phấn chầm dầm mặt xuống:

- Th́ cũng tại anh hết chớ ai vô đó nữa! Anh muốn chuyện rắc rối không hè!

Tư Cầu nín thinh một hồi rồi t́m cách nói lảng ra:

- Ờ, hôm nào em có lại đây nhớ dắt thằng bé Hai theo chơi nghen em!

Phấn vui vẻ trở lại:

- Thôi đi anh, dắt nó lại để... hai cha con lu bu với nhau, rồi bỏ ”lạc xon” con nầy hả? Anh muốn giữ kín chỗ này không cho ai để ư mà lại c̣n biểu đem thằng nhỏ lại cho nó rùm beng lên nữa!

Tư Cầu rụt rè năn nỉ:

- Thằng nhỏ... có chút xíu mà...

Phấn như không để ư đến lời anh ta và hăng hái nói luôn:

- Mà hổng có cái chuyện mai mốt ǵ đến đây hết! Trưa mai em sẽ qua thăm anh nữa...

- Ư trời!

Phấn xách bóp lên cười mủm mỉm:

- Không có trời đất ǵ hết, em nói qua là em qua thây kệ anh, anh muốn tính sao cho... êm thấm đó th́ tùy anh!

Nói xong cô quày quả bước thẳng ra cửa...
Reply With Quote
  #78  
Cũ 02-08-2013, 04:05 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

.. Suốt một ngày mệt nhọc v́ đủ thứ chuyện, Tư Cầu đặt lưng lại xuống giường, nằm trằn trọc một hồi rồi ngủ quên lúc nào cũng chẳng biết.

Trong lúc ngủ say mệt ấy, anh ta nằm chiêm bao lung tung. Trong những cơn mơ lộn xộn ấy, những h́nh ảnh quái dị, không đầu không đuôi chồng chất, xen lẫn vào nhau rồi quay cuồng cuồng...

... Tư Cầu thấy ḿnh đang chạy trốn trong một cái hang tối om om, dài thăm thẳm, và lúc ấy, tiếng hơi thở hồng hộc của anh ta chen lẫn với cả ngàn, cả muôn tiếng giày đinh rầm rập kéo tới náo động như bước dồn của thiên binh vạn mă... những tiếng động ấy cứ mỗi lúc mỗi to dần như được khuếch đại đến cực độ.

... Rồi Tư Cầu lại thấy anh ta bị vấp chân té sấp nằm lên trên giường... rồi hàng chục chiếc lưỡi lê cắm trên đầu súng nhắm ngay anh ta đâm phập xuống như ghim luôn thân người vào ván gỗ...

... Bỗng nhiên, những chiếc lưỡi lê kia mềm nhũn và từ từ chảy tan như là những que sáp bị hơ nóng... Rồi Phấn hiện ra đứng sừng sững trên đầu anh ta... Phấn mặc một thứ áo choàng rộng lớn, hai tay giương ra và một luồng gió bốc mạnh thổi xoáy vào làm cho các mảnh áo từ từ tách ra như bị sút chỉ may, đoạn bay mất theo hướng gió, rồi lần lượt những mảnh y phục khác c̣n che đậy trên người Phấn cũng ră rời để nối nhau bay tuôn đi mất...

... Rồi bóng con Ba hiện ra trên khuôn cửa sổ lầu cao, thật cao như ở tận chín tầng mây, cánh màn cửa sổ ở trước mặt con Ba kéo vô mở ra liên hồi như là tự động bằng một thứ máy ǵ vậy.

... Rồi những tràng tiểu liên nổ thật ḍn, trong lúc ấy bác Tám quay ṃng ṃng như một h́nh nhơn bằng cây đặt trên một trụ cốt... Rồi những hột bông ngải đen ngời - không biết cơ man nào kể - đua nhau rơi lốp bốp trên mái ngói để đổ dồn về ống máng xối, và chảy xuống thành một suối máu đỏ tươi linh láng dưới sân nhà.

... Rồi từng đoàn xe nhà binh mười bánh chạy rầm rầm, rồi thắng keen-keéc... rồi chạy, rồi thắng... đinh tai nhức óc...

... Rồi Tư Cầu bỗng bị nhắc bổng lên để bỏ tuột vô một thứ thùng sắt kín bưng... để rồi ở bên ngoài không biết ai dùng cây, gậy, hay bá súng nện th́nh th́nh vào khắp ba bề của chiếc thùng sắt ấy...

Tiếng nện mỗi lúc mỗi to, Tư Cầu chịu hết nổi ú ớ kêu lên... Vừa lúc đó anh ta mơ mơ màng màng nghe có tiếng người quát tháo đâu đây:

- Mở cửa mau lên!

Tư Cầu trở ḿnh, đưa tay dụi mắt.

Lại có tiếng đập cửa nghe rầm rầm:

- Ai ở trỏng mở cửa ra cho mau, bộ tính ngủ luôn sao chớ!

Tư Cầu hốt hoảng mở choàng mắt ra và ḅ rột ngồi dậy. Bên hàng xóm cũng có tiếng dộng cửa kêu mở nghe rơ mồn một. Tư Cầu càng thêm sợ quưnh. Cái điệu này, họ đă bao vây khắp xóm th́ anh ta làm sao tông ra để thoát thân được.

Ư chừng nổi nóng thêm lên, những người ở ngoài lấy chân đạp cửa nghe ầm ầm và chửi thề om x̣m:

- Không mở cửa cho mau tao bắn nát nhà hết đa nghen! Đ.m chắc tụi ở trỏng là V.M mà!

Tư Cầu vội lấp bấp lên tiếng:

- Y khoan... mấy ông ơi! Dân mần ăn, mấy ông ơi!... Dạ để tui ra mở cửa liền...

Tư Cầu vừa rút chốt cửa là ở bên ngoài ba bốn người mặc thường phục cầm súng lục lăm lăm nơi tay ùa cả vô nhà. Một người lấy mũi súng chọt vào sau lưng Tư Cầu đẩy tới:

- A-lê, đi ra cho mau mầy!

Tư Cầu ráng làm tỉnh:

- Dạ... đi đâu mấy ông?

Người kia xô anh ta nhủi tới:

- Thằng nầy giả mù sa mưa hoài! Th́ ra ngoải theo dân trong xóm đi lại chỗ khoảng đất trống ngồi xếp hàng sẵn đó để chờ “bao bố” trên Ca-ti-na xuống nh́n mặt. Chớ bộ mầy nói tụi nầy kêu cửa bốn năm giờ sáng để mời đi uống cà-phê sao chớ!

Một người khác vừa lục soát trong nhà vừa nói chen vô:

- Ối, anh hơi sức đâu mà cắt nghĩa cho nó hổng biết! Cái thứ này, ban ngày ban mặt th́ làm bộ như gà mở cửa mả, chớ ban đêm hôm, tụi nó đi liệng lựu đạn, mụ nội ai rượt theo cũng hổng kịp nó nữa!

Tư Cầu nghe có bấy nhiêu đó cũng đủ toát mồ hôi, và vội quay qua nói với người đứng gần bên cửa:

- Xin mấy ông cho tôi vô xỏ cái áo và lấy giấy tờ luôn thể...

- Ừ... Mà đừng có bày đặt lủi trốn nghen tụi !

- Dạ...

Tư Cầu bước lại phía sau lấy quần áo mặc vào rồi riu ríu đi theo mấy công- an viên Ca-ti-na.

Ra đến khoảng đất trống nhà máy xay lúa, Tư Cầu thấy dân trong xóm đă ngồi xếp hàng đầy nghẹt, và toàn là đàn ông thanh niên không thôi. Anh ta rề lại ngồi chồm hổm, khoanh hai tay lên đầu gối kế bên một người đứng tuổi.

Tư Cầu liếc nh́n qua một ṿng: ai nấy có vẻ đăm chiêu, sợ sệt và có người lại cúi gục đầu xuống như muốn để cho mấy ông lính thấy chắc rằng ḿnh không ḍm ngửa ḍm nghiêng ǵ hết.

Trong lúc ấy, lính tráng đứng bao vây ṿng trong ṿng ngoài và Tư Cầu thầm nghĩ rằng : “Cái điệu nầy đến con kiến chui qua cũng hổng lọt nữa là người ta! Và phải chi ở vườn c̣n tông nhảy vô lùm vô bụi hay nhào đại xuống ao đ́a trốn, chớ c̣n ở đây...’

Không khí lặng trang kỳ lạ của đám đông người đặc biệt này làm cho Tư Cầu thấy khó chịu vô cùng. Một lát sau, anh ta đánh bạo lấy ngón tay khều người ngồi bên cạnh và nghiêng đầu hỏi nhỏ.

- Nè bác, họ đem tụi ḿnh vào đây làm chi vậy?

Bác kia trừng mắt nh́n quanh về phía anh ta rồi cúi gầm mặt xuống:

- Lính kín dưới Ca-ti-na làm ráp để chút nữa chở “bao bố” lên nh́n mặt chớ làm ǵ nữa!

- Bao bố ǵ mà nh́n mặt? Và nh́n mặt ai?

Bác kia trừng mắt nh́n nhanh về phía anh ta rồi lại cúi mặt xuống như cũ:

- Lát nữa rồi biết! Đừng hỏi lào xào nữa hỏng nên đa chú!

Nhưng rồi bác ta nhíu mày nh́n xéo Tư Cầu một vài giây như có vẻ nghi ngờ một điều ǵ:

- Bộ chú... là người ở đâu mới tới đây hay sao mà hổng rành mấy chuyện đó?

Tư Cầu tái mặt, luống cuống t́m lời che dấu, nhưng cũng may bác kia như không có ư đợi câu đáp và lại xoay ḿnh ngồi đưa lưng về phía anh ta.

Vừa lúc ấy một chiếc xe “bít bùng” chạy đậu lại trước đám đông. Hai thầy lính kín áp giải từ trên xe xuống một người hai tay bị c̣ng chặt và... trên đầu phủ chùm một cái bao bố lụng thụng xuống quá bụng, phía trên bao bố có khoét hai lỗ ngay chỗ cặp mắt.

Tư Cầu nghển cổ lên và lẩm bẩm:

- Hèn chi…

Đám người ngồi xếp hàng trên băi đất trống đều cúi mặt xuống như... không dám nh́n ai, cũng như không muốn... ai nh́n ḿnh hết. Tư Cầu bắt sợ lây theo và vừa ngó xuống đất vừa co ro người cho thêm bé nhỏ lại và anh ta rối ruột lên: nếu người trong bao bố là một anh em trên căng th́ phen nầy kể như... mạng vong.

- Ngước mặt lên hết để bao bố làm việc!

Tư Cầu giật ḿnh khi nghe tiếng “lịnh” đột ngột ấy. Anh ta vội đảo mắt nh́n qua một ṿng để canh chừng thiên hạ rục rịch ra sao hầu bắt chước làm theo...

Tất cả mọi người ngồi dưới đều nhứt loạt ngó hơi xéo xéo lên trời như là đă quen thuộc với “động tác” ấy lắm vậy. Tư Cầu để ư nhận thấy tất cả những gương mặt sợ hăi ấy ngẩng lên trong một dáng điệu cứng đờ như là bị... chỏi dưới hàm hạ bằng một thứ cọc cây vô h́nh nào.

Bao bố bắt đầu chậm răi đi nh́n mặt từng người một và v́ Tư Cầu đến sau ngồi vào hàng chót nên... c̣n lâu mới đến lượt anh ta. Đó là một điều càng làm cho Tư Cầu thêm nghẹt thở...

... Bao bố đă đi đến hàng có Tư Cầu ngồi trong ấy.

... Một người, hai người, ba người... Có lẽ hàng nầy không có ai khả nghi hết, nên bao bố chỉ liếc sơ qua rồi bước tới.

Thấy tự năy giờ bao bố chưa “gật đầu” một ai hết, một thầy lính kín có vẻ sốt ruột chụp vai bao bố lại:

- Ê mầy! Bộ tụi nầy chở mầy đi chơi mát sao chớ! Coi chừng nghen mậy: mầy hổng chịu chỉ cho ra mấy thằng đồng bọn với mầy th́ về đây rồi biết!

Bao bố ú ớ trả lời cái ǵ mà Tư Cầu không rơ, và thấy liền theo đó, thầy lính kín “lên” cho hắn ta “một gối” khiến hắn té chúi nhủi. Như ư thức được “phận sự”, bao bố bèn lồm cồm ngồi dậy, rồi xăng xái đi tới chăm chỉ tiếp tục công việc nhận diện.

... Đến trước bác đứng tuổi ngồi cạnh Tư Cầu, bao bố có lẽ không mấy chú trọng đến những người có tuổi nên đi lướt qua mau và Tư Cầu kịp nghe bác ấy thở ra một hơi như là trút gánh nặng tự năy giờ đè trĩu trên ngực...

Điều ấy cũng làm cho Tư Cầu thêm khó chịu. Anh ta ngó trân trân vào hai cái lỗ khoét trên chiếc bao bố như đợi chờ một lời phán quyết của Định Mạng. Anh ta nín thở, ḿnh mẫy toát mồ hôi khi chợt thấy bao bố chùng ch́nh không chịu bước đi qua cho mau.

Thầy lính kín theo sát bên bao bố vội lách ḿnh lên chụp hắn ta lại hỏi sẵng:

- Sao mậy? Bộ thằng nầy hả?

Thầy lính kín vừa hỏi vừa lấy tay chỉ chỉ thẳng về phía Tư Cầu.

Người trong bao bố chưa kịp trả lời, hay nói cho đúng hơn chưa biết phải trả lời ra làm sao, th́ Tư Cầu rướn cổ lên đáp xía vô:

- Dạ hổng phải tui đâu ông ơi!

Thầy lính kín quay lại đạp mạnh anh ta một cái:

- Tao hỏi nó chớ có hỏi mầy đâu hả!

Tư Cầu hoảng kinh cúi gầm mặt xuống.

Thầy lính kín lại lấy mũi giày đá vào đầu gối anh ta.

- Ngước mặt lên cho nó nh́n mầy! (và day qua tên bao bố) Phải thằng nầy hông mậy? Tao cho mầy nửa phút để nhận cho kỹ đó nghen!

Tư Cầu run lẩy bẩy hai tay khoanh chặt trên đầu gối há hốc miệng nh́n cḥng chọc vào đôi con mắt sâu thẳm đầy bí mật của người bao bố. Đó là một cái nh́n nửa như cầu khẩn van nài, nửa như kinh hồn khiếp đảm.

Người bao bố vẫn không nhúc nhích. Thật ra khi thấy bộ vó của Tư Cầu, hắn ta cũng muốn gật đầu bừa một cái để yên thân đi về cho rồi, nhưng lại không đành tâm khi nhận ra dáng điệu thảm thiết một cách quá... tuyệt vọng của Tư Cầu.

Thầy lính kín lại hối:

- Sao lâu quá vậy mầy? Có phải thằng nầy không th́ mầy nói!

Người bao bố bước nhích lại gần chỗ Tư Cầu ngồi thêm một chút nữa... Tư Cầu chết điếng trong bụng, tứ chi như cứng cồng và như bị hai cái lỗ khoét trên đầu bao bố kia hớp hết hồn.

Người bao bố bước lùi trở lại và hướng về phía thầy lính kín, hắn ta chậm răi lắc đầu.

Thầy lính kín nổi giận đấm như mưa bấc vào người bao bố và chửi thề vang rân:

- Đ.m nếu hổng phải th́ mầy đi liền để nh́n thằng khác chớ làm ǵ đứng dây dưa ở một chỗ? Bộ tính ở lại để nhận bà con với nó hả? A-lê đi tới cho mau mầy! Chuyến nầy mầy về dưới bót rồi mầy coi tao! Đ.m tự hổm nay nó dắt đi mấy buổi trời cho phơi nắng thấy con đĩ mẹ, mà rồi không chịu gục gặc ǵ ai hết và để cho ḿnh xách xe không về hoài! Bộ mầy là cha người ta hả?

Người bao bố, có lẽ quá quen thuộc với t́nh cảnh ấy lủi thủi đi và không thấy có dấu hiệu ǵ chứng tỏ hắn ta muốn trả lời lại hết.

... Người bao bố lại bắt đầu đi nh́n mặt những người kế tiếp. Tư Cầu nhắm nghiền mắt lại buông ḿnh ngồi phịch xuống đất, thở hắt một hơi dài... Đoạn anh ta mở choàng mắt ra liếng thoắng ngó qua bác ngồi bên cạnh. Bác này cũng nh́n sang anh ta và tự nhiên cả hai cùng nhoẻn miệng cười...

Bao bố đă bị đưa lên xe chở đi, và suốt một buổi sáng hắn ta không nhận diện được một ai hết. Đám người bị bố ráp rần rộ kéo nhau về nhà để c̣n lo đi làm kẻo muộn. V́ trong xóm không có ai bị bắt nên người nào người nấy cũng thấy như vui thêm lên, họ đua nhau vừa đi vừa cười nói ồn ào như nhóm chợ.

Trong lúc ấy, bác đứng tuổi ngồi kế Tư Cầu ban năy bước lại gần anh ta bắt chuyện:

- Thế là được tai qua nạn khỏi thêm một lần nữa! Nè chú em, bây giờ chú em có muốn nói chuyện ǵ đó th́ cứ nói thả ga đi, chớ hồi năy chú em cứ xầm x́ hoài... qua ngán trân!

Tư Cầu xẻn lẻn đáp:

- Dạ mới lần đầu nên tui hổng biết...

Bác kia chận ngang:

- Th́ qua cũng đoán như vậy... bây giờ đă biết rơ cái chuyện bố ráp chưa? Ối nếu chú em c̣n ở đây lâu th́ bị... bố ráp lu bù thét rồi cũng quen! Mà hồi năy qua tưởng nó “lượm” chú em rồi chớ? Thiệt hú hồn hú vía?

Và không đợi cho Tư Cầu trả lời, bác ta bước nhanh lại kề sát bên tai Tư Cầu nói luôn:

- Bộ chú em là người... ở đâu mới lại đây hả? Ráng mà “xi-kên” bộ vó lại đi, chớ như vầy th́ dễ làm cho người ta để ư lắm đó nghen!

Nói xong bác bươn bả đi thẳng không quay đầu nh́n lại. Tư Cầu ngơ ngác theo bác một hồi rồi hấp tấp đi về gian nhà của ḿnh.
Reply With Quote
  #79  
Cũ 02-08-2013, 04:07 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

- Anh Tư đâu mất tiêu rồi!

Phấn vừa xô cửa vừa hí hửng hỏi liền... Tư Cầu đang lúc thúc ở phía sau vội bước ra:

- Cha sao lợi hoài hoài vậy bà cố! Xóm này bị bố ráp liền liền trong suốt tuần nay, vậy mà cứ thậm thọt vô ra cả ngày lẫn đêm th́ đố khỏi có người ḍm ngó!

Phấn không buồn trả lời, liệng mạnh cái khăn đội và cái bóp lên trên giường, rồi thản nhiên cởi áo dài ra... Nhưng cô bỗng ngừng tay lại lên tiếng réo Tư Cầu:

- Ê anh Tư, lại mở giùm cái nút áo nầy coi!

Tư Cầu đứng yên một chỗ:

- Trời đất quỷ thần ơi, có chút vậy mà cũng bày đặt chuyện để sai người ta nữa sao?

Phấn buông thơng hai tay xuống:



- Vậy mà hổng được hén? (rồi cô lấy ngón tay chỉ chỉ một cái nút áo nơi kẹt nách) Người ta mở hổng ra nên mới nhờ tới ḿnh chút xíu đó mà cũng làm bộ hoài! Bây giờ anh có chịu lại đây hông nè!

Phấn vừa nói vừa đưa cánh tay lên cao và nheo nheo mắt nh́n Tư Cầu... Thấy Tư Cầu nhăn nhó đi lại, Phấn mỉm cười nói:

- Thiệt anh làm như sắp sửa đi lên gươm máy vậy!

Tư Cầu cười lạt:

- Lên gươm máy c̣n chết mau, chớ với mấy bà th́ chết lần chết ṃn!

Tư Cầu lom khom đưa tay cố mở cái nút áo ra khỏi khuy nhưng vẫn không được. Thấy thế, Phấn chắc lưỡi:

- Làm cái ǵ mà ba trật ba vuột hoài vậy anh?

Tư Cầu bực ḿnh đứng xổng lưng lên:

- Th́ bà có giỏi mở ên một ḿnh coi!

Phấn níu Tư Cầu khom xuống:

- Bị người ta trái tay chớ hông thôi ai thèm nhờ anh làm khỉ ǵ cho mất công!

Tư Cầu lại ráng mở cho được cái nút áo ấy. Xong anh ta đứng thẳng lại thở ra một hơi dài như vừa trút bỏ một gánh nặng:

- Thiệt đồ mắc toi ǵ đâu!

Phấn lại nắm chặt lấy tay anh ta:

- Ủa, bộ tính hổng cổi luôn cái áo cho người ta hả?

Tư Cầu giựt mạnh tay ra và hỏi lại:

- Bộ cùi rồi hả?

Phấn háy xéo anh ta:

- Xí, cái bản mặt thấy ghét quá hà!

Đoạn cô cổi phăng cái áo dài ra liệng vắt trên đầu giường rồi nhảy lại ôm ngang eo ếch Tư Cầu và đeo dính cứng.

Tư Cầu lúng túng gỡ tay Phấn ra:

- Ư trời, lo thấy mồ thấy tổ chớ vui sướng ǵ đâu mà em làm như vậy hổng biết!

Phấn vẫn giữ chặt lấy anh ta:

- Lo cái ǵ mà hễ gặp mặt anh là anh kêu lo! Lo th́ cũng có khi có lúc, chớ lo hà rầm như vậy ai chịu nổi!

Tư Cầu cười mũi:

- Ai bắt em chịu hồi nào đâu thử nói coi.

Phấn xô mạnh anh ta ra và nói một hơi:

- Hứ anh làm như anh quư lắm vậy! Em hỏi anh: chớ em lao tâm tổn trí đem anh ra đây làm chi? Để làm mắm chắc?... Mà anh lo cái khỉ mốc ǵ vậy hả?

Tư Cầu xuống nước phân trần:

- Thiệt ra anh cũng mang ơn em nhiều lắm chớ hổng phải không...

- Ai khiến anh mang ơn cà! Mà anh mang ơn theo cái điệu... đuổi xua đó hả?

Tư Cầu nhăn nhó chắc lưỡi:

- Em cứ nói vậy hoài... Anh lo là lo hổng biết cái chuyện anh trốn đây có êm luôn hông...

Phấn chận ngang:

- Nếu hổng êm th́ tây nó chộp cổ anh lại rồi!

- Em nói sao nghe dễ quá...

Phấn bước lại kéo cái gối dựng lên đầu giường rồi ngồi xuống dựa lưng vào:

- Em biết rơ cái ǵ th́ em mới nói cái nấy. Mới rồi chị Hai ở trỏng có ra kiếm em để cho hay là tốp tù bị đưa ra Côn đảo đă xuống tàu chở đi hết rồi.

Tư Cầu vội ngồi xuống một bên Phấn:

- Vậy hả? Cha tội nghiệp mấy anh em đó quá há!

Phấn lừ mắt nh́n anh ta:

- Anh hổng lo chuyện của anh mà cứ lo tội nghiệp cho người khác hoài hè!

Tư Cầu biết dầu có phân giải ǵ nữa cũng vô ích nên ra bộ ân cần hỏi lại Phấn:

- Ờ mà cái chuyện của anh ra làm sao hả em? Cô... Ba có cho biết ǵ lạ không?

- Dữ hông!... Th́ như vậy kể như cái vụ của anh êm luôn rồi và chắc không ai c̣n để ư t́m kiếm “nguội lạnh” nữa làm chi.

- Cô Ba cổ nói như vậy hả?

- Phải... Mà em cũng nghĩ: tù cả ngàn, cả vạn người th́ dầu cho có thiếu mất đi một vài người cũng chẳng sao!

Tư Cầu bật cười:

- Nói như em vậy th́... khỏe quá! (rồi anh ta ngập ngừng hỏi thêm) Mà cô Ba cổ có... nói thêm cái ǵ nữa không hả em?

Phấn đăm đăm nh́n vào mặt anh ta:

- Hừ, anh khôn quá tổ mẹ người ta há! Th́ hỏi đại coi con mẹ Hai hỏi thăm hỏi nom anh ǵ nữa có được không? Vậy mà c̣n làm bộ hỏi ngoắt ngoéo... tính qua mặt con nầy nữa!

Bỗng cô đập mạnh tay xuống sập giường nghe một cái rầm và làm cho Tư Cầu giựt ḿnh nhích lui ra sau:

- Hèn chi anh nói anh lo! Lo vậy đó phải không?

Tư Cầu thấp giọng năn nỉ:

- Coi em la lối om x̣m... hàng xóm láng giềng họ tưởng ḿnh đánh lộn đánh lạo bu lại coi th́... hổng tốt đa em! Em hổng biết, chớ đứng vào t́nh cảnh của anh hổng lo sao được: trước th́ lo bị bắt lại, c̣n bây giờ nếu êm hết rồi th́... phải lo kiếm đường d́a thăm dưới nhà coi b́nh an thể nào, chờ lâu ớn rồi...

Phấn nghe nói vậy chồm tới níu tay anh ta hỏi liền:

- Bộ anh về dưới sao? Mà cái ǵ gấp dữ vậy? Bây giờ êm rồi th́ anh cứ ở nán trên nầy chơi một ít lâu nữa hổng được sao? Mấy thuở anh lên được trên Sài G̣n...

Tư Cầu cười khan:

- Ư trời ơi, tới nước nầy mà em c̣n biểu ở trên nầy chơi nữa chớ! Em làm như không có chuyện ǵ xảy ra hết!

Phấn c̣n ráng thuyết phục anh ta:

- Sao em không biết như vậy, nhưng bây giờ mọi việc kể như êm ru hết rồi... Anh nghĩ coi: thời buổi nầy, biết bao lâu nữa anh mới có dịp lên trên nầy? Lần lên lần khó thôi th́ anh nán ở lại năm mười bữa nữa. Anh cứ kể như anh... c̣n bị kẹt trong căng vậy!

Tư Cầu lắc đầu quầy quậy:

- Kể ǵ vậy mà kể! Anh nói hổng được là hổng được... Thiệt t́nh th́ không phải anh vô tâm vô tính ǵ mà chẳng quyến luyến... trên nầy, nhưng ngặt nổi nhà nhà cửa mê mê ở dưới vườn và bà con cô bác chắc ai cũng nóng ruột trông tin anh. Đó em coi...

Phấn gạt ngang:

- Th́ em biết rồi... Nhưng thôi, em cũng không dám nài ép anh làm ǵ để nữa rồi anh đổ thừa kia nọ ghét lắm!

Đoạn Phấn ḅ rột lại, kê đầu nằm lên trên bắp vế anh ta rồi ngước mặt lên nhoẻn miệng cười. Tư Cầu vói tay lấy cái gối định để kê đầu cho Phấn, nhưng cô ta đă lẹ chân hất cái gối văng ra xa, và rướn người lên nằm đè luôn hai đùi của Tư Cầu...

Phấn níu lấy áo anh ta giật mạnh và lên giọng nạt nộ:

- Ngồi yên đa! Anh mà rục rịch nữa em véo bắp vế non cho anh coi.

Tư Cầu bắt cười x̣a:

- Bị gặp thứ... quỷ vương như em vầy nè rồi làm sao mà yên được...

Nghe câu ấy, Phấn như được mợi nằm lăn ra giường và lôi Tư Cầu ngả người nằm kế một bên. Thấy Tư Cầu quay mặt ngó vô vách, Phấn vừa đưa tay níu lấy vành tai, vừa gác chân lên người anh ta để lôi kéo trở ra.

- Anh bây giờ sao tệ hơn hồi đó nhiều!

- Hừ...

- Anh so em bây giờ với em hồi đó coi thế nào? Có hơn nhiều hông?

- Hơn và ngán hơn nhiều.

- Cái anh mắc dịch này! Được rồi anh muốn ngán, em cho anh ngán luôn!

Tư Cầu chưa kịp nói thêm một lời nào nữa th́ Phấn đă choàng một tay qua đỡ đầu anh ta lên, và một tay kia th́ luồn đặt dưới cổ.

Một mùi dầu thơm nồng xông lên làm cho Tư Cầu hơi ngây ngất... và đây, cũng người này ngày nào trong cḥi vắng mà anh ta quá quen thuộc, quen thuộc từng sợi tóc dính bết mồ hôi trên trán, từng hơi thở dồn ấm bên tai... cũng người ấy, nhưng sao Tư Cầu cảm thấy quá mới lạ.

Và ḷng anh ta vẫn bồi hồi xúc động như thường, tay anh ta vẫn run rẩy, vẫn ngập ngừng... như trong một đêm xa lắc xa lơ nào giữa đồng trống gió lùa trên mái rạ, khi cây rọi mù-u ngă lăn và tắt ngóm trên nền đất....

Bỗng nhiên, Tư Cầu thấy bực ḿnh: với con Ba, anh ta đâu có đến nỗi vụng về luống cuống như thế. C̣n c̣n Phấn... th́ tự hổm nay anh ta chẳng đă ôm ấp trong ḷng rồi đó sao? Nhưng lần nào cũng như lần nào, Tư Cầu vẫn thấy rộn ràng làm sao... Rộn ràng v́ sắp nâng niu một người t́nh cũ, người t́nh đầu tiên hơn là v́ nằm kề một người đàn bà mà da thịt, mắt, môi, tay chân... cho đến một hơi thở nữa cũng đều ngùn ngụt... “chuyện” yêu đương.

... Như tự trách sự ngượng ngập vô lư của ḿnh, Tư Cầu chắc lưỡi liền mấy cái... Phấn vội ngước mặt lên nửa lo ngại, nửa bực ḿnh hỏi:

- Ǵ vậy anh?

Tư Cầu mỉm cười lắc đầu nhè nhẹ:

- Không...

Rồi anh ta choàng tay qua ôm siết mạnh lấy vai của người yêu... Phấn ngạc nhiên cố nhoai ra mở to mắt nh́n anh ta, cô định hỏi thêm nữa nhưng rồi lại ú ớ kêu lên:

- Vậy mà làm người ta hết hồn! Dữ hông...
Reply With Quote
  #80  
Cũ 02-08-2013, 04:09 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,537
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,132 lần trong 669 bài
Default

Mới có hơn một giờ khuya mà Tư Cầu đă rọ rạy thức dậy rồi, mặc dầu măi đến ba giờ sáng chuyến xe đ̣ Sài G̣n - Cần Thơ mới khởi hành.

Sau khi xúc miệng rửa mặt, bận quần áo đàng hoàng, và thu xếp đồ đạc lặt vặt mang theo vô một chiếc cặp da mà anh ta mới mua hồi chiều, Tư Cầu ngồi hút thuốc để giết bớt th́ giờ...

Tiếng xe thổ mộ lốc-cốc leng-keeng chạy ngoài lộ làm cho anh ta thấy nao nao trong ḷng. Tuy sốt ruột mong cho chóng về tới nhà, nhưng Tư Cầu vẫn cảm thấy bâng khuâng khi sắp ĺa xa gian nhà bé nhỏ mà anh ta nương náu bấy lâu nay, ĺa xa Phấn, con Ba... hai người đàn bà đă yêu mến, giúp đỡ anh ta rất nhiều, (mà cũng làm phiền rộn anh ta không ít) ĺa xa Sài G̣n, một nơi đă riêng dành cho anh ta bao cuộc xáo trộn...

Có tiếng chân người bước hối hả ngoài ngơ và Tư Cầu kịp ngó ngoái ra th́ Phấn đă xô cửa ló vào:

- Thiệt em đi muốn hụt hơi v́ sợ anh đă ra huốt ngoài bến xe rồi!

- Ra đâu mà ra, c̣n sớm bửng...

- Em cũng biết vậy, nhưng em c̣n lạ ǵ tánh của anh quá... lo xa.

Tư Cầu thẫn thờ nh́n quanh gian nhà:

- Ừ...

- Anh sửa soạn xong chưa? (rồi như nhận thấy câu hỏi ấy quá thừa, Phấn lại tiếp) Thôi ḿnh thả lần ra bến xe lục tỉnh đi, chớ ngồi nán lại đây làm khỉ ǵ! Ra ngoải ḿnh vô tiệm ngồi uống cà phê ăn lót dạ rồi đợi giờ xe chạy cũng được đó anh!

- Ừ.

Tư Cầu uể oải đứng dậy xách cặp da lên rồi chậm răi ngó chung quanh gian nhà một lần nữa.

Thấy vậy Phấn hỏi liền;

- Anh kiếm cái ǵ mà em thấy anh ngó đảo qua đảo lại năm lần bảy lượt vậy?

Tư Cầu lắc đầu đáp:

- Không... anh coi có c̣n bỏ quên lại món ǵ không mà!

Phấn thở dài đứng lặng thinh chờ anh ta một hồi rồi hỏi:

-Sao? Có bỏ sót cái ǵ không?

Tư Cầu vẫn đứng sững ở giữa nhà:

- Không... À nè em, căn nhà nầy khi anh d́a dưới rồi em tính sao đây?

- Ối, vậy mà cũng lo! Em tính sao thây kệ em... hay là em cứ khóa cửa để đó chờ coi anh về xứ không yên th́ quay lên ở luôn trên nầy nghe anh!

Tư Cầu lắc đầu quầy quậy:

- Ư thôi, em trả lại cho chủ nhà đi chớ hơi sức đâu mà đợi anh! Với lại anh d́a chuyến nầy th́ ở luôn dưới xứ, may ra chừng nào hết giặc giă mới có thể lần ṃ lên trên nầy được... hay là bây giờ cho tới chết cũng chưa chắc anh gặp mặt lại cái đất Sàig̣n nầy!

Phấn nguưt háy anh ta:

- Hễ động mở miệng ra là nói bậy hoài! (đoạn cô xuống giọng tha thiết nói tiếp) Em nghe nói lóng rày ở dưới miệt quê động lắm: Tây nó bố ráp, càn quét lu bù, và c̣n cái nạn máy bay liệng bom, nă súng liên miên nữa... Như vậy, theo em nghĩ: anh về quê thăm qua nhà cửa cho bà con cô bác ở dưới yên ḷng rồi vọt gấp lên trên nầy...

Tư Cầu nh́n Phấn mỉm cười:

- Lên trên nầy cho hai bà hùa vô... xé xác phanh thây hả! Tây nó có bố th́ dầu cho ngặt nghèo thế mấy cũng có đường trốn, chớ hai bà mà ráp vô th́ có nước tui độn thổ mới toàn mạng được!

Phấn có vẻ mắc cở, nhưng như để khỏa lấp, lại gân cổ nói bừa đi:

- Anh sao cứ giỡn bông lơn hoài! Bộ em... ganh tỵ ǵ với con mẹ hai đó sau? Đấm đách đi! Em dầu hèn cũng thể chớ bộ thèm so đo với cái thứ con mẻ sao!

Tư Cầu cau mày hỏi sẵng:

- Cái thứ ǵ hả?

Phấn hơi ấp úng nhưng rồi cũng ráng đáp bừa tới:

- Cái thứ... đụng đâu xâu đó vậy mà anh cũng hỏi! Cái thứ đó nập nợn ở miệt đường A-mi-ran Cuộc-bê (con đường dập d́u gái điếm hồi quân đội viễn chinh mới sang) thiếu ǵ!

Tư Cầu lên tiếng cự nự liền:

- Em hổng biết khỉ ǵ hết mà cũng nói ẩu cho người ta hoài! Em mà c̣n ọ ọe nữa th́ khỏi chuyện đưa đón ǵ nữa hết nghen!

Nói xong anh ta vùng vằng xách cặp đi thẳng ra ngoài cửa.

Phấn te te chạy theo sau:

- Đợi em đi với anh Tư! Anh không muốn em nói th́ thôi. Tại anh hỏi vô chớ bộ em...

Tư Cầu mải miết đi tới:

- Thôi biết rồi, dẹp cái chuyện đó qua một bên cho rảnh!

Phấn dịu giọng hỏi anh ta:

- Bây giờ ḿnh đi ra bến xe bằng ǵ đây?

- Bằng cái ǵ cũng được hết miễn cho tui leo lên tới xe dông luôn tuốt d́a xứ là quư rồi!

Phấn cũng phát bực:

- Cái anh này thiệt...

Rồi sợ Tư Cầu kiếm chuyện nói “phong ngang bửa củi” nữa, Phấn xông lên đi trước để giơ tay chận đón một chiếc xích lô máy đang chạy trờ tới…
Reply With Quote
Trả lời

Tools
Display Modes

Điều lệ Đăng Bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies are Mở
[IMG] code is Mở
HTML code is Tắt

Forum Jump


Tất cả thời gian được căn cứ theo giờ Quốc Tế GMT. Giờ địa phương của bạn là 04:23 AM.


Nội dung và bản quyền của những bài viết trên trang Web này thuộc về tác giả hoặc Cơ sở quảng cáo. TheGioiNguoiViet.Net không chịu trách nhiệm về nội dung của bài viết, của những bài góp ư và của những quảng cáo. Chúng tôi giành quyền loại bỏ những bài không phù hợp với chủ trương của Diễn Đàn.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2013, Jelsoft Enterprises Ltd.