TGNV TheGioiNguoiViet.Net

Diễn Đàn Tổng Hợp Thông Tin, Nghị Luận Thời Sự, Văn Học, Khoa Học, Tôn Giáo, Lịch Sử, Văn Nghệ Giải Trí

    Nhac Đấu Tranh   Nhac Quê Hương   Nhac Lính   Nhac T́nh   Nhac Ḥa Tấu    Cải Lương, Tân Cổ    Ngâm Thơ    Truyện   

                         

Trở lại   Diễn đàn Thế Giới Người Việt > 04. Câu Lạc Bộ Thơ, Truyện, Tiểu Thuyết > Thư viện Truyện Ngắn
T́m Kiếm Bài mới hôm nay Đánh dấu Diễn Đàn đă đọc

tgnv

Pḥng Games Online

Chuyện Phải Nói

Đề Tài Nổi Bật

Chuyện con số 3 và dự báo CSVN sẽ sụp đổ

Việt Nam sẽ thay đổi mầu cờ và chế độ vào năm 2014 do dân lật đổ

'Bố già' Kiên đă bị bắt

Dương Chí Dũng đă bị bắt

Trầm Bê xin được quản thúc

Chủ tịch Eximbank sắp bị bắt

Đ̣n phản công của 3 Dũng: Không nhả vị trí Trưởng Ban chống tham nhũng

Đánh án Kiên “bạc” chỉ là một phần của chuyên án chính trị bảo vệ chế độ

Âm mưu ám sát Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đang khẩn trương

Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu nhập cuộc. Chủ tịch Tập đoàn Masan bị bắt

Hồ Hùng Anh đă bị bắt & Thông tin đang bị dấu nhẹm

Tài Sản Khổng Lồ Của Cha Con Nguyễn Tấn Dũng

Ba Dũng đă chuyển 4 tỉ đô qua Đan Mạch

Từ bầu Kiên tới trùm Năm Cam

Thống đốc Nguyễn Văn B́nh?

Đảng CSVN thực chất đă tự tiêu vong

Đảng CSVN sắp tháo chạy...

Việt Nam tự ch́m dần trong quỹ đạo Trung Quốc 

Trung Quốc đă chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Truyền H́nh Trung Quốc công khai kế hoạch đánh chiếm Việt Nam

H́nh Ảnh Quân Đội Trung Cộng tiến về biên giới Trung-Việt (8.2011)

Tại sao Trung Quốc vẫn nằng nặc đ̣i sát nhập VN vào lănh thổ của họ?

Thái Hà: Điểm khởi đầu sự sụp đổ Chế độ CSVN

Trung Quốc ăn thịt người dă man !

 

Pḥng Sinh Hoạt TGNV

Nơi trưng bày Toàn Cảnh Thiên Đường XHCN, một xă hội Màu Đỏ, Cơ Khổ, trong đó 80 triệu người Gian Lao v́ Đảng, để rồi Cùng Nhau Xuống Hố!... (ChânMây phụ trách)

 

Nơi phơi bày những cái rởm của CSVN: Bọn Quan trí thấp khoe thành tích, Một lũ luồn trôn hít với hà... (Chủ Quán: Doremi)

 

Nơi hội ngộ của các hiệp khách, cùng nhau lạm bàn chuyện thế sự từ Đông Sang Tây, từ Cổ chí Kim, từ Trên xuống Dưới, từ Trong ra Ngoài... (Chủ quán: Eagle)

 

Nơi đây là chỗ kén chồng, Chàng nào đến Quán, nhớ gồng ḿnh nghen ! (Chủ Quán: Năm Trầu)

 

Nơi giới thiệu những bản nhạc hay và cũng là nơi bạn có thể yêu cầu những bản nhạc bạn muốn nghe (Chủ quán: Camly)

 

Nơi gặp gỡ của những người đă một thời cầm súng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để chiến đấu bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam

 

Nơi trao đổi những thông tin liên quan đến Thị trường Tài Chánh, Chứng Khoán, Vàng Bạc... tại Việt Nam và trên toàn Thế giới (Dr_Tran phụ trách)

 

Pḥng Audio TGNV

Nhac Đấu Tranh

Nhac Quê Hương  

Nhac Lính  

Nhac T́nh  

Nhac Ḥa Tấu   

Cải Lương, Tân Cổ 

Nghe Ngâm Thơ   

Nghe Truyện

Trả lời
 
Tools Display Modes
  #1  
Cũ 02-06-2013, 07:15 PM
Eagle Eagle is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 2,539
Thanks: 144
Được cảm ơn 1,134 lần trong 670 bài
Default Đồ Quốc Cấm

đồ quốc cấm
ĐẶC SAN VÂN HẢI
NGUYỄN XUÂN HÙNG

- Vào đây làm việc, chị kia!
Như để xác nhận rằng tiếng gọi giật giọng của tên công an kinh tế mà bà con lối xóm quen gọi là quản lư thị trường chính là gọi ḿnh, cô Hường dừng lại quay ngoắt nh́n về phía có tiếng nói phát ra. Cô bắt gặp cái nh́n cḥng chọc toé lửa của "thằng Tư lối xóm" hỏi lại:
-Anh kêu "tui?"
-Kêu chị chứ c̣n kêu ai!
-Kêu tôi làm việc ǵ? cô hỏi lại
-Vào đây th́ tự khắc biết.
-Tôi có làm ǵ sai trái mà phải vào trong ấy?
-Chị không làm sai trái à?
Nói xong y rút ngay cây K54 dấu trong người chĩa thẳng vào người cô rồi nói tiếp:
-Lệnh của "cán bộ cách mạng" chị không được căi! Nói thêm câu nữa tôi không tha!
Khi thấy miệng súng đen ng̣m chĩa thẳng vào người ḿnh cô giáo Hường cũng thấy rùng ḿnh. Cô chợt nhớ đàn con ba đứa c̣n nhỏ trông vào mẹ, c̣n chồng cô th́ sau ngày 30 tháng 4, 1975 tự nhiên mất tiêu chẳng để lại dấu vết ǵ dù chỉ là một sĩ quan cấp nhỏ là cấp thiếu uư trong quân đội Việt Nam Cộng Hoà. Cô cắp cái rổ lông vịt uể oải theo y bước vào cái trạm kiểm soát kinh tế rộng chỉ bằng hai chiếc chiếu, mái lợp lá dừa nước. Nền trạm bằng đất nham nháp dính và bốc lên một mùi mốc hăng hắc.
Ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp sau chiếc bàn con bằng gỗ mộc tên công an kinh tế có khuôn mặt đen đủi và mái tóc cứng như rễ tre, cặp mắt trắng nhă hất hàm chỉ tay xuống cái nền đất trước mặt y rồi quát:
-Chị ngồi xuống đó.
Đầu óc cô giáo Hường như muốn nổ tung ra. Cô giận run lên khi nghe cái "thằng Tư lối xóm" con của một gia đ́nh nghèo trong xóm trước đây lúc nào cũng lụt lụt lịt lịt, nói chuyện với ai cũng cứ nh́n xuống dưới đất thế mà... Cô nhớ lại có một đêm nọ mẹ của nó đau nặng nó chạy sang nhà cô năn nỉ cô cho mựon vài trăm bạc để đưa mẹ nó đi bệnh viện.. cô vội vàng lấy tiền đưa cho nó c̣n nói:
-Nhà tôi cũng chả có dư giả ǵ. Nhưng cậu cứ cầm tiền này về lo cho mẹ đi. Khỏi phải trả cho tôi. Coi như tôi biếu mẹ cậu trong lúc ngặt.
Y cầm tiền về. Ít lâu sau mẹ y sang tận nhà cô để nói lời cám ơn. Rồi bỗng vào lúc nửa đêm mẹ nó chạy sang nhà cô gơ cửa vào lúc nửa khuya vừa khóc vừa nói:
Nhờ cô giáo làm phước cho ông nhà tôi trốn trong nhà cô được không? Ông nhà là sĩ quan th́ chắc công an cảnh sát cũng nể mà không xục vào nhà cô.
Vốn không thích xía vô đời tư của kẻ khác nhưng cô cũng thấy lạ lùng là chả bao giờ thấy chồng bà ta cả và bà ta cũng nói là chồng chết đă lâu, vậy sao bây giờ lại thấy xuất hiện người đàn ông lạ này mà bà ta bảo là chồng bà. Nhờ tối hôm đó chồng cô phải trực ứng chiến ở trên đơn vị chứ không th́ chưa chắc bố "thằng Tư lối xóm" đă thoát khỏi bàn tay của cảnh sát. Rồi cô à lên một tiếng tự nói một ḿnh:
Ả.. à. Chồng bà ấy chắc là Việt Cộng rồi. Nhưng với tấm ḷng hiền hậu vốn có sẵn của người phụ nữ Miền Nam như cô mà lại là một cô giáo nữa cho nên trước mắt cô chỉ nghĩ người bị ruồng bắt ấy chỉ là một người cô thế chứ chưa nghĩ đến cái việc kẻ ấy là một kẻ có những hành động hại cho an ninh quốc gia. Sự suy nghĩ đơn giản như vậy của một cô giáo mô phạm suốt đời chỉ biết dậy những điều đạo đức cho học sinh cho nên sự thương người ấy mặc nhiên vô t́nh hay cố ư cũng đă trực tiếp hay gián tiếp tiếp tay cho cộng sản. Đă thế nhiều khi cô c̣n mang những đồ thực phẩm khô cấp phát cho chồng cô, cho gia đ́nh cô mang sang chia xớt cho gia đ́nh "thằng Tư lối xóm".
Bỗng có tiếng quát giật giọng:
-Chị kia! chị có biết ḿnh mang cái tội ǵ không?
-Tội ǵ? cô Hương quắc mắt lên nói với tất cả một sự chua xót trong ḷng khi nhận thấy cái thằng "cù lần" ấy bây giờ được chế độ mới cất nhắc lên cho làm một tí chức vụ mà "sấp mặt" tỏ lộ ra cái bản chất gian ác, bất cận nhân t́nh như vậy. Cô thầm nghĩ một ḿnh: "Nó trở mặt nhanh như thế. Lại c̣n dùng cái danh từ mà nó học được của "mấy cha ngoải" xưng nào là "cách mạng" thế này, "cách mạng" thế kia. Đă thế cô c̣n nhớ lại ngay sau ngày 30 tháng 04, 1975 được đúng ba ngày "thằng Tư lối xóm" nghênh ngang chặn đường cô hỏi một câu rất xấc xược:
-"Thằng sĩ quan Nguỵ" chồng chị trốn đâu rồi? thay v́ nó vẫn gọi cô là cô như trước.
Nghe như vậy cô tức điên lên nhưng làm thinh không trả lời. Ngày trước mẹ con nó năn nỉ mượn tiền cô, lại c̣n mượn nhà cô để cho cái lăo Việt Cộng già, cha "thằng Tư lối xóm" ấy núp ngay trong nhà ḿnh, tránh được sự ruồng bắt của cảnh sát địa phương. Cô thầm nghĩ:
-Giá sớm biết nó khốn nạn như vậy th́ cứ để cảnh sát họ thi hành nhiệm vụ bảo mật trừ gian th́ có lẽ bây giờ đâu có cái nạn này. Ḿnh lầm, ḿnh sai quá! Cô ch́m sâu vào trong sự suy nghĩ nên không c̣n để ư đến hắn nói những ǵ nữa.
Thấy cô không trả lời, y đứng phắt dậy nói:
-Này cái con mẹ kia. Bộ điếc hay sao? "Cán bộ cách mạng" hỏi mà không trả lời hả?
Cô bừng tỉnh nói:
-Anh hỏi cái ǵ?
-Tôi hỏi tại sao chị lại đi bán "hàng nhà nước cấm?"
Cô giáo Hường vẫn ngơ ngác hỏi:
-Hàng quốc cấm là hàng ǵ? Tôi đâu có bán hàng quốc cấm chứ. Thuốc phiện không. Rượu ngoại cũng không. Bộ cái mớ lông vịt này mà cũng là hàng quốc cấm sao?
-Phải, hàng quốc cấm! Chị phạm tội bán hàng quốc cấm. Chị có biết là nhà nước ta đang thu mua lông vịt để xuất khẩu sang Liên Sô không? Chị có nhận tội không?
-Không! tôi không nhận tội! Nhận tội chi vô lư vậy?
"Thằng Tư lối xóm" nói như quát lên:
-Người dân thường nói th́ tôi c̣n tha chứ c̣n gia đ́nh nhà chị là gia đ́nh nhà Nguỵ, chồng chị là thằng sĩ quan Nguỵ trốn học tập mà chị là vợ của hắn th́ cũng là Nguỵ. Thành phần Nguỵ mà đi bán hàng quốc cấm dứt khoát tội c̣n nặng hơn. "Chính quyền cách mạng" sẽ phải xử lư nghiêm khắc!
-Anh học mấy cái danh từ lạ tai ấy ở đâu vậy? Tôi làm ǵ mà phải bị xử lư nghiêm khắc chứ?
Nói xong cô giáo Hường tức quá không kềm chế nổi cô cắp cái rổ đựng lông vịt đứng phắt dậy phom phom bước tới bờ sông hắt ngay xuống rồi nói:
-Này quốc cấm này! Này quốc cấm này! Lông vịt nhà "tui" "tui" để dành nay mang đi bán lại bảo là đồ quốc cấm. Của tui, tui không bán được th́ tui huỷ đi. Ai muốn mang sang Liên Sô bán th́ xuống sông mà hốt đi!
Rổ lông vịt cô hắt xuống sông trôi lều bều. Một cơn gió thổi thốc qua. Mớ lông vịt khô bay lên trắng xoá cả một khúc sông, trắng xoá như cuộc đời thanh bạch của một cô giáo suốt đời tận tuỵ dậy dỗ những lớp con trẻ phải sống thế nào cho phải đạo.
"Thằng Tư lối xóm" hét lên:
-Chị im cái miệng chó chị lại! "Chị không tuân theo th́ tôi phải áp dụng "chuyên chính vô sản" với chị!
Cô Hường không c̣n đủ lịch sự và kiên nhẫn nữa. Cô nói:
-Phải, bây giờ tôi mới biết cái mặt thật của mấy anh. Hồi chế độ miền Nam chưa bị sụp đổ, cán bộ cộng sản các anh cứ lấp lấp, ló ló, lén lén, lút lút, xin cái này, xỏ cái kia. Ai nuôi các anh hả?
-Tui!
Ai cung cấp tin tức cho các anh kịp thời tránh khỏi sự ruồng bố của cảnh sát?
-Cũng tui! Không tui th́ má tui, ba tui. C̣n anh, tui c̣n lạ ǵ anh nữa. Anh có biết ai đă che chở cho cha anh và nuôi sống gia đ́nh anh những lúc ngặt nghèo?
-Cũng gia đ́nh tui! Vậy mà bây giờ các anh đ̣i thế này, đ̣i thế nọ, đ̣i áp dụng "chuyên chính vô sản" là cái ǵ? Các anh chưa trả nợ nhân dân th́ nay các anh đă tự tay xé toẹt sổ nợ rồi! Bà con lối xóm không đ̣i hỏi các anh tốt với họ mà chỉ cần các anh ăn ở sao cho phải đạo làm người, chuyện ấy làm chưa được mà đă trổ ṃi hách dịch rồi! Không những vậy mà c̣n độc ác nữa.
Tên quản lư thị trường, tên công an kinh tế, "thằng Tư lối xóm" năm nào giận dữ quắc mắt lên hét:
-Lũ Nguỵ này phải cho chúng biết tay. Các đồng chí công an bắt trói nó đem về đồn công an dùm tôi. Không cho ăn, không cho uống để biết sức mạnh của "cách mạng".
-Kho..a..n! Kho..an! Có tiếng kêu và tiếng chân người lạch bạch từ trong hẻm chạy ra.
Cô giáo Hường kêu:
-Má ơi, má về đi. Ra đây làm ǵ chứ!
-Má nghe nói "thằng Tư lối xóm" bắt con về tội chi chi đó.
"Thằng Tư lối xóm" hét:
-Bà già kia! Bộ bà cũng muốn bị bắt giam luôn hả?
Bà Hai, mẹ ruột của cô Hường, hổn hển nói:
-Sao, con tao có làm ǵ mày đâu mà mày bắt, hả "thằng Tư lối xóm" kia?
-Không được gọi là "thằng Tư lối xóm" bà hiểu chưa? Tôi là "cán bộ cách mạng", thời bây giờ khác xưa rồi. Bà không tôn trọng mà cứ một điều "thằng Tư lối xóm" hai điều "thằng Tư lối xóm" là tôi nhốt cả bà luôn!
Bà cụ Hai tím mặt lại hét:
-Cái đồ mất dậy! Tao bằng tuổi với bà nội mày, vậy mà mày nỡ đối xử với tao như vậy phải không? Mày học cái thói hống hách ấy từ hồi nào dzậy?
"Thằng Tư lối xóm" cười cười nói:
-À con mụ già này ưa nặng! Xúc phạm danh dự cá nhân của thằng này không đáng kể chứ c̣n xúc phạm "danh dự của cán bộ cách mạng" th́.. không tha! Các đồng chí bắt luôn mụ già ấy giam lại cho tôi! Cả hai!
Trời đă về chiều. Công an địa phương c̣ng tay hai mẹ con cô tống vào pḥng tạm giam của công an phường.
Mặt cô giáo Hường đanh lại. Cô nghiến răng nói:
-Ngày trước c̣n thời ông Thiệu ḿnh phạm một cái tội không thể tha thứ được là tiếp tế và nuôi dưỡng Việt Cộng. Ḿnh thật quả đắc tội với chế độ, v́ người dân đang sống an ninh mà ḿnh lại tiếp tay cho giặc phá hoại an ninh. Tuy nhiên t́nh nhân loại, t́nh đồng bào, t́nh bà con xóm giềng đă làm mờ đi sự suy nghĩ sáng suốt của ḿnh.
Nghĩ đến đây hai mắt cô Hường long ṣng sọc, hai hàm răng cắn chặt như để cố kềm chế những xúc động như ngọn sóng thuỷ triều trào dâng. Cô nói thầm như chỉ để cho chính ḿnh nghe mà thôi:
-Ḿnh đâu có ngờ chúng nó lại dă man, tàn nhẫn, ăn cháo đá bát như vậy!
Một học tṛ cũ của cô Hường nói
-Xin mời cô đi lối này
Cô vui vẻ đáp lại:
-Không sao! Em cứ để cô tự nhiên đi.
Cô Hường cảm thấy như ḿnh bị lạc vào mê lộ, bởi v́ lối vào nhà cô bây giờ đă khác xưa quá nhiều. Một con chó già chạy ra sủa. Nhận thấy cô nó mừng rỡ rối rít. Cô cúi xuống xoa đầu nó vỗ nhẹ mấy cái. Mấy giọt lệ long lanh từ trong khoé mắt cô. Con chó này là do chính một người học tṛ cho cô. Cô nuôi nó và trước khi đi vượt biên cô để lại cho người d́ ruột của ḿnh nuôi. Nhưng dù cách xa cả mười năm nó cũng vẫn c̣n nhớ cô. Cô th́ thầm:
-Giống chó nó c̣n có nghĩa hơn giống người!
-Này cô!
-Ǵ thế em?
-Cô c̣n nhớ "thằng Tư lối xóm" ở gần nhà cô không?
-Nhớ chứ! Làm sao quên được! À mà bây giờ nó làm ǵ?
Người nữ sinh cũ của cô cười nói:
-Ông quan cách mạng rồi! Nó theo cái đám cán bộ ngoài Bắc vào đây ỷ quyền ỷ thế chiếm cái này, đoạt cái kia, toàn là những cái độc không à! Càng những thằng ác ôn giầu không à, chứ cái đám người hiền lương, ăn ở cho phải đạo làm người th́ chỉ có nghèo mạt rệp thôi hà. Cô có thấy cái căn nhà năm tầng có hàng rào sắt bao quanh, có thảm cỏ đằng trước ở ngay ngơ lối vào nhà cô cũ hay không?
-Có. Mà sao?
-Nhà "thằng Tư lối xóm" hồi xưa đánh cô rồi nhốt cô đấy!
-Ủa vậy sao? Sang quá nhỉ?
-Đấy mới chỉ là chuyện nhỏ. Nó c̣n bốn năm căn nhà nữa c̣n đẹp gấp mấy căn cô thấy vừa rồi. "Cán bộ cách mạng mà! Quan cách mạng mà!"
Lúc hai người trở lại con đường ngoài cô Hường nh́n thấy một gă đàn ông nằm co quắp y như con tôm, áo quần rách tả tơi, người học tṛ nói với cô Hường:
-"Thằng Tư lối xóm" của cô đấy.
-Thế à? Tại sao nó lại như thế?
-Cô ơi, cái thứ vô học cộng thêm cái thói lưu manh mà lại "làm quan" cho nên có đứa khác nó lưu manh hơn nên phải vậy thôi. Nó với tên cán bộ Bắc Kỳ "hợp rơ" cậy quyền ỷ thế chiếm đoạt đất đai nhà người ta rồi bán cho người nước ngoài. Lời "khẳm". Nhưng mà là của phi nghĩa th́ chẳng bền. Ăn không đều, tiêu không ṣng cho nên bị tên kia chơi một vố cạn tầu ráo máng, cho người đánh thập tử nhất sinh rồi lại cắt gân chân nên vừa què mà vừa mất trí. Nhà là nhà của nó nhưng ngủ ở cổng nhà nó thỉnh thoảng lại bị thằng cán bộ khác đoạt nhà mất nên coi như "mèo vẫn hoàn mèo". Ấy vậy mà chưa xong đâu cô. Lâu lâu "thằng Tư lối xóm" nổi cơn điên lên hét um sùm th́ bị tên cán bộ cướp nhà sai đầy tớ ra đánh đập xua đuổi. Đáng kiếp!
-Em nói với cô là nó có đến mấy căn nhà nữa mà. Vậy đâu?
-Nó học theo cán bộ Bắc. Lấy đến mấy vợ, mỗi vợ một căn. Bây giờ th́ mấy bả lấy chồng khác, thế là nó c̣n ǵ. Cô ơi cô về Mỹ nói cho đồng bào ḿnh bên ấy đừng thấy chúng nó vuốt ve "khúc ruột ngàn dậm ngàn diếc" mà quên mất rằng đất nước ḿnh, dân chúng ḿnh, đang bị một bọn thổ phỉ ngu dốt độc tài toàn trị ngồi trên đầu dân măi đấy.
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Eagle For This Useful Post:
marseille (03-03-2013)
Trả lời

Tools
Display Modes

Điều lệ Đăng Bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies are Mở
[IMG] code is Mở
HTML code is Tắt

Forum Jump


Tất cả thời gian được căn cứ theo giờ Quốc Tế GMT. Giờ địa phương của bạn là 07:50 AM.


Nội dung và bản quyền của những bài viết trên trang Web này thuộc về tác giả hoặc Cơ sở quảng cáo. TheGioiNguoiViet.Net không chịu trách nhiệm về nội dung của bài viết, của những bài góp ư và của những quảng cáo. Chúng tôi giành quyền loại bỏ những bài không phù hợp với chủ trương của Diễn Đàn.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2013, Jelsoft Enterprises Ltd.