TGNV TheGioiNguoiViet.Net

Diễn Đàn Tổng Hợp Thông Tin, Nghị Luận Thời Sự, Văn Học, Khoa Học, Tôn Giáo, Lịch Sử, Văn Nghệ Giải Trí

    Nhac Đấu Tranh   Nhac Quê Hương   Nhac Lính   Nhac T́nh   Nhac Ḥa Tấu    Cải Lương, Tân Cổ    Ngâm Thơ    Truyện   

                         

Trở lại   Diễn đàn Thế Giới Người Việt > 04. Câu Lạc Bộ Thơ, Truyện, Tiểu Thuyết > Thư viện Truyện Ngắn
T́m Kiếm Bài mới hôm nay Đánh dấu Diễn Đàn đă đọc

tgnv

Pḥng Games Online

Chuyện Phải Nói

Đề Tài Nổi Bật

Chuyện con số 3 và dự báo CSVN sẽ sụp đổ

Việt Nam sẽ thay đổi mầu cờ và chế độ vào năm 2014 do dân lật đổ

'Bố già' Kiên đă bị bắt

Dương Chí Dũng đă bị bắt

Trầm Bê xin được quản thúc

Chủ tịch Eximbank sắp bị bắt

Đ̣n phản công của 3 Dũng: Không nhả vị trí Trưởng Ban chống tham nhũng

Đánh án Kiên “bạc” chỉ là một phần của chuyên án chính trị bảo vệ chế độ

Âm mưu ám sát Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đang khẩn trương

Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu nhập cuộc. Chủ tịch Tập đoàn Masan bị bắt

Hồ Hùng Anh đă bị bắt & Thông tin đang bị dấu nhẹm

Tài Sản Khổng Lồ Của Cha Con Nguyễn Tấn Dũng

Ba Dũng đă chuyển 4 tỉ đô qua Đan Mạch

Từ bầu Kiên tới trùm Năm Cam

Thống đốc Nguyễn Văn B́nh?

Đảng CSVN thực chất đă tự tiêu vong

Đảng CSVN sắp tháo chạy...

Việt Nam tự ch́m dần trong quỹ đạo Trung Quốc 

Trung Quốc đă chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Truyền H́nh Trung Quốc công khai kế hoạch đánh chiếm Việt Nam

H́nh Ảnh Quân Đội Trung Cộng tiến về biên giới Trung-Việt (8.2011)

Tại sao Trung Quốc vẫn nằng nặc đ̣i sát nhập VN vào lănh thổ của họ?

Thái Hà: Điểm khởi đầu sự sụp đổ Chế độ CSVN

Trung Quốc ăn thịt người dă man !

 

Pḥng Sinh Hoạt TGNV

Nơi trưng bày Toàn Cảnh Thiên Đường XHCN, một xă hội Màu Đỏ, Cơ Khổ, trong đó 80 triệu người Gian Lao v́ Đảng, để rồi Cùng Nhau Xuống Hố!... (ChânMây phụ trách)

 

Nơi phơi bày những cái rởm của CSVN: Bọn Quan trí thấp khoe thành tích, Một lũ luồn trôn hít với hà... (Chủ Quán: Doremi)

 

Nơi hội ngộ của các hiệp khách, cùng nhau lạm bàn chuyện thế sự từ Đông Sang Tây, từ Cổ chí Kim, từ Trên xuống Dưới, từ Trong ra Ngoài... (Chủ quán: Eagle)

 

Nơi đây là chỗ kén chồng, Chàng nào đến Quán, nhớ gồng ḿnh nghen ! (Chủ Quán: Năm Trầu)

 

Nơi giới thiệu những bản nhạc hay và cũng là nơi bạn có thể yêu cầu những bản nhạc bạn muốn nghe (Chủ quán: Camly)

 

Nơi gặp gỡ của những người đă một thời cầm súng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để chiến đấu bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam

 

Nơi trao đổi những thông tin liên quan đến Thị trường Tài Chánh, Chứng Khoán, Vàng Bạc... tại Việt Nam và trên toàn Thế giới (Dr_Tran phụ trách)

 

Pḥng Audio TGNV

Nhac Đấu Tranh

Nhac Quê Hương  

Nhac Lính  

Nhac T́nh  

Nhac Ḥa Tấu   

Cải Lương, Tân Cổ 

Nghe Ngâm Thơ   

Nghe Truyện

Trả lời
 
Tools Display Modes
  #31  
Cũ 11-09-2012, 03:52 AM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default

Cơn Băo Rớt

Tôi tên Uyên, tên của một loài chim cô đơn, đứa trẻ mồ côi lớn lên bằng sự thương yêu cuả các nữ tu trong một Nữ Tu Viện tại Đà Lạt.
Tu Viện có khu nội trú dành cho những nữ sinh con nhà giàu, nhưng đấy chỉ là phương tiện để nhà Ḍng lấy lợi tức sinh sống và làm việc bác ái. Suốt một thời ấu thơ, tôi và một số những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, bơ vơ không nơi nương tựa, đă nhận được sự chăm sóc tŕu mến cuả những tấm ḷng nhân hậu của các bà sơ áo trắng.
Nếu không rời bỏ khu nội trú của nhà Ḍng, thích tự lập đi làm để nuôi thân, chưa chắc tôi đă gặp Vĩnh, để đâu biết rằng từ đấy tôi đă theo chàng đi vào vùng phong ba, băo táp của t́nh yêu.

Năm đă khôn lớn, tôi có hỏi về cha mẹ ḿnh, tôi được Soeur Jacqueline kể lại cho nghe đôi chút về cha mẹ tôi, v́ Soeur là người đầu tiên đón nhận, săn sóc tôi như một người mẹ hiền. Một người đàn bà giúp việc cho gia đ́nh cuả ông bà ngoại tôi, bồng đến tu viện một đưá bé gái chưa đầy tháng vào một ngày cuối Thu Đà Lạt.

Theo lời Soeur Jacqueline, cha tôi là một người trí thức yêu nước, trước khi theo kháng chiến đi hoạt động bí mật, đă để lại tôi trong bụng một cô gái con nhà giàu, có tiếng tăm. Mối t́nh lăng mạn mà kết quả là sau khi sinh tôi ra, mẹ tôi đă bị ông bà ngoại bắt kết hôn với một người Pháp rồi theo chồng về nước. . .

Tôi chẳng trách ǵ cha mẹ, cha tôi v́ lư tưởng mà dấn thân vào con đường nguy hiểm, trước cảnh "quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách". Mẹ tôi trẻ người non dạ, bị áp lực gia đ́nh mà đành đoạn lià con để rồi cũng bơ vơ nơi xứ lạ quê người. Soeur Jacqueline nói với tôi như vậy, để an ủi tôi rằng dù sao tôi là kết hợp ḍng máu của một người đàn ông quả cảm, với một người đàn bà xinh đẹp, con nhà danh giá.

Nếu có trách chăng th́ chỉ trách ông bà ngoại tôi đă áp lực quá lớn để mẹ con tôi tách lià nhau, không biết cha tôi có biết đến sự có mặt cuả tôi trong cuộc đời, và mẹ tôi có bao giờ ân hận đă bỏ một đứa con. Cha tôi không bao giờ trở về, nhưng chút ngạo mạn, can trường từ ḍng máu của cha tôi c̣n luân lưu trong huyết quản, tôi cho rằng ḿnh sẽ khuất phục tất cả để vươn lên trong mọi hoàn cảnh.

Khi tốt nghiệp xong Trung Học, lúc ấy tôi vừa mười chín tuổi. Tôi đă có chí tự lập, muốn ra ngoài làm việc như mọi ngựi b́nh thường chứ không thể ở măi trong tu viện, dù nơi này là chỗ trú ẩn an toàn nhất cho một người con gái.
Tôi là con của cha tôi mà, dù không biết mặt mũi ông ra sao, nhưng tôi vẫn h́nh dung ra một khuôn mặt đàn ông rắn rỏi, nghị lực, xem thường tất cả những khó khăn, nguy hiểm.

Tôi cũng biết tôi đẹp, di sản của mẹ tôi để lại, dáng người mảnh mai, yếu ớt nhưng nét mặt lại đầy nghị lực, sự pha trộn của cha và mẹ khiến mỗi khi im lặng suy nghĩ, nét mặt tôi ch́m đắm xa xôi với đôi mắt trông đắm đuối rất mê hồn. Tôi khổ v́ đôi mắt ấy, để khi gặp Vĩnh, đời tôi như con thuyền lao đao trong cơn sóng lớn, tôi mới cảm nhận được nỗi buồn trong đôi mắt ḿnh, h́nh như là dấu hiệu báo trước sẽ gặp mối t́nh đầu đầy đau khổ.
Lúc ở trong Tu Viện, chúng tôi được xếp làm hai khu riêng biệt. Những cô nữ sinh con nhà giàu được cha mẹ gửi tới nội trú, họ có một thế giới riêng, được người khác phục vụ. Chúng tôi, những đứa trẻ mồ côi ở một khu riêng, có một thế giới riêng dù khi đi học, chúng tôi vẫn được sinh hoạt chung với nhau.
Thật sự với lưá tuổi thiếu nữ vô tư lự, tôi không cảm thấy bao nhiêu sự chênh lệch giàu nghèo giữa con người với nhau. Nhưng mỗi lần xuân đến hay hè về, khi các bạn được gia đ́nh đưa đón về nhà, c̣n chúng tôi cứ lủi thủi trong mấy bức tường cuả khu Tu Viện quạnh vắng, nh́n ra bên ngoài chỉ nhấp nhô những đồi thông bao xung quanh, tôi thấy đời ảm đạm quá.

Chính điều này đă làm tôi muốn thoát ra khỏi nơi đó, bằng cách ra ngoài xin một việc làm cho cơ quan thiện nguyện, tôi đă trải qua những ngày ấu thơ buồn rầu trong cô nhi viện, nên cũng mang ước nguyện làm được một điều ǵ đó cho những người bất hạnh như tôi.

Cùng với một cô bạn gái làm chung sở, gia đ́nh ở Nha Trang, hai đưá tôi thuê một căn nhà nhỏ, ngoài giờ đi làm, tôi và Linh c̣n nhận đan áo ấm cho những tiệm đan len ở Đà Lạt.
Thời gian ấy, Linh có một anh bạn cùng quê đang thụ huấn ở Trường Vơ Bị, ngày chủ nhật nào anh cũng ghé thăm Linh và dẫn theo một anh bạn cùng khoá.
Mới gặp nhau lần đầu, tôi đă bị cuốn hút ngay vào Vĩnh bởi nét chững chạc, khôi ngô, đằm thắm toát ra trong từng cử chỉ,lời nói.
Từ đấy quen lệ, hầu như mỗi ngày chủ nhật ra phố, hai chàng SVSQ xa nhà vẫn ghé vào thăm, tôi và Linh lại trổ tài nấu nướng để đăi hai người hùng Vơ Bị.
Chiếc khăn phu la màu tím Vĩnh quấn trên cổ những hôm trời Đà Lạt thật lạnh, cũng là món quà đầu tiên tôi tặng chàng, với tất cả nỗi nhớ nhung của mối t́nh đầu đời rất thơ mộng. Buổi tối ngồi trong căn pḥng tí tách tiếng than hồng, đôi mũi kim thoăn thoắt đưa từng sợi len mềm mại, t́nh yêu tôi đă gửi hết vào đấy, kết thành chiếc khăn phu-la ấm áp gửi cho chàng trong những phiên gác đêm. . .

Có lẽ hai năm cuối của Vĩnh ở Đà Lạt, là những tháng ngày thơ mộng nhất trong đời tôi. Đà Lạt loanh quanh những lối đi quen, đồi thông nối tiếp đồi thông, rừng hoa vàng đan nhau nở ven lối đi, không gian như được ướp mùi nhựa thông thơm hăng hắc.
Buổi chiều, tôi thích nhất những buổi chiều Đà Lạt, ngồi với Vĩnh ở một quán kem bên bờ hồ, nghe tiếng chuông nhà thờ thong thả ngân nga, từng giọt cà phê thơm nồng quyện lẫn với khói thuốc khiến không gian càng thêm ấm cúng.

Đà Lạt đẹp óng ả như cô thiếu nữ khoác chiếc áo măng tô màu vàng sẫm, tôi hay trốn vào vai chàng để t́m chút ấm áp chở che. Buổi chiều khi Vĩnh phải trở về Trường, tôi đứng tần ngần dưới gốc thông bên lề đường, nh́n theo bóng chàng khuất dần trên con dốc nhỏ.
Thế rồi tháng 12 năm đó, Vĩnh chuẩn bị rời Trường ra đơn vị. Những ngày cuối ở Đà Lạt, có lẽ là những ngày thơ mộng xen lẫn nỗi ngậm ngùi v́ chúng tôi sắp sửa xa nhau, dù Vĩnh đă hưá với tôi chàng sẽ trở về Đà Lạt.
Ngày ra trường cuả Vĩnh không có mặt tôi v́ sự hiện diện cuả mẹ chàng và cô em gái, tôi chưa đủ tư cách để xuất hiện với những người thân trong gia đ́nh chàng.

Nhưng, tôi có nguyên một buổi tối dự Đêm Truy Điệu với Vĩnh trước ngày Lễ Ra Trường của chàng, một đêm cuối cùng quấn quưt trong tay chàng, buổi Dạ Vũ "cây nhà lá vườn" kéo dài đến nửa đêm về sáng. Khi hai đưá d́u nhau trong điệu "Tango" thật lả lướt, tôi gần như muốn lả trong ṿng tay rắn chắc và ấm áp của Vĩnh.
Nỗi buồn len lỏi vào tâm tư khi nghĩ đến ngày chia tay sắp tới, tôi vẫn b́nh yên ở thành phố này, nhưng chắc chắn Vĩnh của tôi sẽ "giầm ḿnh trong gió sương" với gian khổ chiến trường. Tôi chỉ sợ ḿnh mất Vĩnh, tôi đă âm thầm khóc lặng lẽ trên vai chàng, nghe Vĩnh th́ thầm bên tai tôi những lời êm đềm cho một hạnh phúc thật gần trong tầm tay.

Tôi cứ nhớ măi đêm tuyệt vời đó v́ nó là kỷ niệm có một không hai trong đời tôi. Đà Lạt đêm ấy lạnh và đẹp, thoang thoảng mùi nhựa thông trong ánh đuốc bập bùng, đêm Truy Điệu các niên trưởng đă hy sinh đền nợ nước của Vĩnh được cử hành thật trang trọng và cảm động.

Khuôn mặt Vĩnh lúc ấy khi đứng trước hàng quân, trông rắn rỏi và kiêu hùng như hứa hẹn chàng cũng sẽ sống một đời dũng cảm và oai hùng như những bậc đàn anh đă hy sinh v́ Tổ Quốc. Trong bóng đêm bừng lên ánh lửa bập bùng, tiếng ai đó rền rền trong màn sương lạnh:

" Mô đất lạ chôn vùi thân bách chiến
Đám sương mù tàn tạ mảnh chinh y..."

Tiếng vọng của hồi kèn truy điệu năo nùng như hằng trăm hương linh anh hùng tử sĩ đang trở về chứng giám. Không biết giây phút ấy Vĩnh có cảm động không, riêng tôi mắt đă ướt từ lúc nào. Tôi nghĩ đến Vĩnh và bạn bè chàng trong những ngày gian khổ của đời lính sắp tới, đời sinh viên thơ mộng sắp chấm dứt.
Sẽ hết những ngày chủ nhật Đà Lạt nắng ấm lang thang bên nhau trên đồi thông, sẽ hết những buổi sớm mùa Giáng Sinh, chàng quỳ bên tôi trong ngôi Thánh Đường ngày chủ nhật, tay nắm lấy bàn tay để chuyền cho nhau hơi ấm, Vĩnh sẽ rời Đà Lạt và tôi c̣n lại một ḿnh đợi chờ, nhung nhớ. . .
Reply With Quote
  #32  
Cũ 11-09-2012, 03:59 AM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default

Vĩnh nhận đơn vị ở Long Khánh, Sư Đoàn 18 Bộ Binh, không xa Sài G̣n bao nhiêu lại phảng phất chút buồn Đà Lạt những buổi sáng mù sương.
Tôi ở lại Đà Lạt một ḿnh, ngóng từng cánh thư và lâu lâu một kỳ nghỉ phép, Vĩnh trở về thăm tôi.
Đơn vị của Vĩnh nằm ngay cửa ngơ miền Đông, từ đây về Đà Lạt không xa lắm, nhưng những khu rừng cao su bạt ngàn chập chùng đầy bất trắc.

Tôi một nơi chàng một nẻo, con đường Đà Lạt - Sài G̣n với ba trăm cây số, đầy những hiểm nguy ŕnh rập, nào ai biết được chuyện ǵ sẽ xảy tới.
Ở lại Đà Lạt một ḿnh với nỗi nhớ và h́nh ảnh chàng bàng bạc đó đây. Những đêm Đà Lạt gió hú đầy trời, nh́n hàng thông sau nhà quằn quại dưới trăng, tôi quấn ḿnh trong chăn để ch́m đắm trong niềm thương nhớ bất tận, đi theo h́nh ảnh chàng vào vùng giông băo của những chiến trường khét mùi thuốc súng.

Tôi đă khóc nhiều đêm cô đơn như thế, để rồi khi vắng tin nhau, tôi cũng liều lĩnh đi t́m chàng nơi vùng đóng quân, bạt ngàn những thân cao su thẳng tắp, những vườn chuối và rẫy vườn đan nhau bằng những con đường đất đỏ.

Buổi chiều nh́n cây Thánh Giá vươn lên nền trời buồn bă, ảm đạm chiến tranh, đôi mắt tôi rưng rưng khi gặp lại Vĩnh da xạm nắng, trong bộ chinh y vương bụi đỏ miền Đông, ngửi được mùi mồ hôi khét nắng chói chang muà hè.
Đêm đầu tiên chỉ c̣n hai đứa với nhau, h́nh như trong tôi lại sống dậy cái lăng mạn cuả mẹ tôi ngày nào, tôi đă dâng hết cho chàng đời con gái mà không ngậm ngùi nuối tiếc.
Đứng trước t́nh yêu ḷng tôi mềm như liễu rủ, bao nhiêu năm ǵn giữ, bao nhiêu lời dặn ḍ cuả các Soeur trong Tu Viện tôi quên sạch, không hề ân hận nếu chẳng may, một ngày nào đó. . .
Làm sao giữ được những giờ phút hiếm hoi cuả hạnh phúc, Vĩnh cuả tôi đang chênh vênh giữa hai bờ sinh tử, như ngày xưa ba tôi đă bỏ mẹ tôi để ra đi măi măi...
. Chỉ biết giây phút đó tôi được sống bên chàng, hoà vào hơi thở của chàng, nghe con tim rộn ràng trong lồng ngực. Bên ngoài là ánh sáng hoả châu vừa bừng lên trong đêm tối, tiếng di động cuả bước chân người lính đổi phiên gác trong đêm sương dưới ánh trăng mờ. . .

Ân t́nh càng ngày càng nồng nàn, khắn khít. Thấm thoát hơn một năm kể từ ngày Vĩnh ra trường, sau khi đến thăm Vĩnh ở lại với chàng đôi ngày, tôi lủi thủi trở về Đà Lạt một ḿnh, Vĩnh lại lao đầu vào cuộc chiến đầy gian khổ, măi tới khi mẹ chàng quyết định đi hỏi vợ cho con, Vĩnh mới giật ḿnh nghĩ tới chuyện đưa tôi về ra mắt mẹ.

Vĩnh hay cười trêu tôi , dù chưa đám cưới nhưng từ lâu chàng xem tôi đă là vợ chàng, chàng chỉ lo tôi trở thành goá phụ đôi mươi , và ư nghĩ đó làm chàng cứ buồn vơ vẩn.

Cuối cùng, tôi cũng được Vĩnh đưa về nhà vào một kỳ nghỉ phép, để không thể ngờ ḿnh khó bước chân được vào một gia đ́nh bảo thủ, lắm thành kiến. Dù biết thừa rằng chàng đưa tôi về nhà với mục đích ǵ, mẹ Vĩnh vẫn rất ngọt ngào, b́nh tĩnh bảo cho chàng biết gia đ́nh đă thu xếp để định ngày đám hỏi.
Khi thấy tôi ngồi yên lặng, đôi chân đôi tay thừa thăi như không biết để đâu, bà xoay qua hỏi tôi về thân thế gia đ́nh , bằng đôi mắt vừa soi mói , vưà nghiêm khắc, vẻ lạnh lùng ấy làm cho tôi cuống quưt sợ hăi.
Một phần v́ không quen nói dối, một phần ảnh hưởng tính quật cường ĺ lợm cuả ba tôi, tôi kể thật hết cho mẹ chàng biết cuộc đời của tôi.
Kể một hơi rồi oà lên khóc cho nỗi tức tối, buồn phiền thoát đi theo ḍng nước mắt, trong khi Vĩnh ngồi bên cạnh, mặt mũi nhăn nhó khổ sở.
Tôi nhớ măi ánh mắt và câu nói đầy vẻ miệt thị của mẹ Vĩnh:

" À, ra thế!"
Rồi bà lại b́nh tĩnh vui vẻ quay qua con trai tiếp tục câu chuyện chuẩn bị đám hỏi, đám cưới, h́nh như bà cố bắt tôi nghe để t́m cách mà rút lui, không đếm xỉa ǵ đến tôi đang co người lại để ôm lấy nỗi đau khổ, nhục nhă một ḿnh.
Trong đầu tôi vang vang hoài câu nói:"À ra thế!" của mẹ Vĩnh.
Chỉ một câu ngắn thôi mà đầy vẻ miệt thị, tiểu sử của một đứa con gái không cha không mẹ, sống nương nhờ vào ḷng nhân ái của các bà sơ áo trắng, đâu có xứng đáng để được bước chân vào nhà bà, huống ǵ nghĩ đến chuyện làm dâu. Những người mẹ có thể hiền lành với con ḿnh, nhưng đứng trước một người đàn bà khác mà họ không ưa, họ cũng tàn nhẫn, ác độc biết chừng nào.
Tôi ù cả tai khi nghe bà kể cho Vĩnh nghe về người vợ tương lai của chàng, cô sinh viên tốt nghiệp sư phạm nào đó, đẹp mặn mà lại là con nhà tử tế, hai gia đ́nh đă hưá hẹn với nhau .
Ba cô ấy là một người có thế lực, có thể chuyển Vĩnh về thành phố dễ dàng, không phải lặn lội hành quân . .
.
Tôi ngồi đấy để nghe những lời nói b́nh thản cuả mẹ chàng, như không hề đếm xỉa đến sự có mặt buồn rầu của đứa con gái lẻ loi, tội nghiệp trong căn nhà ấy, mà mỗi lời nói ra lại như một mũi dao nhọn xoáy sâu vào nỗi đau khổ của tôi. Để đến lúc đứng lên chào mẹ Vĩnh, bước ra khỏi căn nhà lạnh lẽo ấy, tôi lảo đảo đi không vững, sau này tôi mới biết lúc ấy đưá con cuả tôi và chàng cũng đă tượng h́nh trong ḷng mẹ.
Không, không thể nào bước chân vào căn nhà này để xin xỏ chút t́nh thương thừa thăi của ai hết, kể cả người đó là mẹ chàng.
Lúc đưa tôi về, Vĩnh cằn nhằn tôi quá thực thà đem hết chuyện ḿnh ra kể cho mẹ chàng nghe, mà theo chàng chưa phải lúc để kể.
Đang buồn khổ, mặc cảm, những câu nói của Vĩnh lúc ấy như dầu đổ vào lửa, đây là lần đầu tiên chúng tôi căi nhau, chưa lấy được nhau mà đă có quá nhiều rắc rối, giờ này tôi mới thấm thía thân phận một đưá con gái mồ côi, mới hiểu được những dặn ḍ của các Soeur khi lo lắng, chuẩn bị cho tôi bước vào đời.

Chiều hôm đó, sau khi đưa tôi về khách sạn, Vĩnh phải về nhà với mẹ. Tôi không biết chàng có đủ sức thuyết phục mẹ ḿnh để cưới tôi làm vợ hay không, nhớ lại đôi mắt đầy vẻ miệt thị của mẹ Vĩnh ḷng tôi lại quặn lên nỗi buồn tủi, tôi lặng lẽ rời khách sạn, t́m đến một chị bạn quen học cùng lớp ngày xưa ở Đà Lạt.
Tôi kể hết cho bạn tôi nghe nỗi đắng cay đó, nhờ bạn tôi giúp đỡ để rời Đà Lạt sớm chừng nào hay chừng nấy. Vài hôm sau, có lẽ Vĩnh cũng đă trở ra đơn vị, tôi một ḿnh trở về Đà Lạt xin thôi việc, thu xếp hành lư về Sài G̣n sinh sống. Tôi quyết định xa Vĩnh từ lúc ấy. . .

Ngày hôm ấy là ngày buồn thảm nhất trong đời tôi, nó ghi đậm vào tận tâm khảm đến suốt cuộc đời, đôi khi tôi giật ḿnh cho sự cao ngạo của ḿnh khi dứt khoát trả Vĩnh về cho mẹ chàng,v́ lúc nào tôi cũng bị ám ảnh và quay quắt v́ ánh mắt của bà.
Tôi khóc vùi đến sưng cả mắt, có lẽ hôm ấy ḷng Vĩnh cũng rối nùi lên v́ không biết làm sao đẩy được cái thành kiến khắt khe nơi bà mẹ để quyết lấy tôi làm vợ. Một bên hiếu, một bên t́nh, mẹ Vĩnh quyết liệt đẩy tôi ra khỏi đời con bà, tôi lẻ loi làm sao chống lại được. .
Tôi được chị bạn giúp t́m ngay một công việc mới ở Sài G̣n, v́ thế chỉ vài hôm sau là tôi đă mau chóng thu xếp về Đà Lạt, xin phép thôi việc rồi từ giă Linh về Sài G̣n, không để lại địa chỉ. . .
Tôi xa Đà Lạt như thế đó, dù đă sống hơn hai mươi năm ở thành phố êm ả, tĩnh lặng xinh đẹp này. Tôi cũng xa Vĩnh như thế đó, dù đă gắn bó với chàng thân liền thân, yêu đến mê man chết một đời con gái.
Phải đến khi cơ thể bị hành hạ bởi những cơn chóng mặt, ói khan từng hồi tôi mới biết là tôi đang mang trong ḷng giọt máu cuả chàng.
Cứ nghĩ đến chuyện đi t́m Vĩnh để "bắt đền" chàng như đưá trẻ con khóc lóc để được một cục kẹo, để nh́n lại cặp mắt cuả mẹ chàng một lần nữa quét lên người tôi tia nh́n khinh bỉ, "À ra thế!", con bé mồ côi th́ ai dạy dỗ mà chẳng hư thân, mất nết.
Tôi có thể đi làm để nuôi con, tôi thưà can đảm để không giống mẹ tôi ngày xưa, tôi sẽ giữ được đứa con cho ḿnh, v́ tôi là một người mẹ, dù cho thế nào đi nưă tôi cũng giữ được h́nh ảnh chàng măi măi qua đứa con đang h́nh thành để được làm người. . .

Không phải tôi đă dễ dàng để thích nghi được với nỗi buồn ấy đâu, nhưng thôi cứ để Vĩnh xem đó chỉ là sự lầm lỡ rất lăng mạn làm kỷ niệm một đời. Chắc chắn là chàng chưa hề hay biết ǵ về đứa con sẽ có mặt trong cuộc đời, đưá con của t́nh yêu và đau khổ, của băo tố và chia ly măi măi.

Tôi đă phải vật vă nhiều ngày với nỗi bầm dập của thể xác, chống trả với nỗi đau tinh thần, những lúc đó tôi có nghĩ đến cái chết, nếu không có bạn tôi an ủi và nâng đỡ. Không,tôi không bao giờ mất chàng, v́ tôi vẫn giữ được đứa con mang máu thịt chàng trong ḷng tôi, giá nào th́ tôi cũng giữ lại cho ḿnh cái ǵ đó của chàng,dù mẹ chàng có cố t́nh chia uyên rẽ thuư, dù mai sau lớn lên con tôi không có cha, nhưng vẫn có một người mẹ.


Cuộc chiến bỗng trở nên khốc liệt, những buổi tối ngồi xem truyền h́nh, tôi vẫn bâng khuâng đau xót nghĩ tới chàng và cầu mong sự b́nh an chở che chàng ngoài mặt trận.

Mẹ con tôi được bảo bọc bởi những người bạn tốt, thằng bé giống bố y hệt từ khuôn mặt cho tới nụ cười, tôi ôm con mà tan nát cơi ḷng.
Không biết Vĩnh giờ này đang ở đâu, vẫn c̣n nơi vùng đóng quân đầy bất trắc với đạn bom, hay là chàng đă vâng lời mẹ, kết hôn với người con gái có người cha nhiều thế lực để được thuyên chuyển về nơi b́nh yên ở thành phố?

Dù sao tôi cũng không thể quay lại t́m chàng, để chạm vào tia mắt đầy ác cảm, khinh bỉ của mẹ chàng chiếu vào đời tôi. Đúng lúc ấy, thời thế càng lúc càng hỗn độn, tôi nghĩ đến chuyện ra đi để chôn vùi cái dĩ văng quá đau buồn không lối thoát. Như định mệnh đă an bài, tôi ĺa xa quê hương vào một ngày cuối tháng Tư năm ấy. . . .
Sau bao nhiêu khổ nạn của đời ḿnh và biến cố đau thương của đất nước, tôi bồng con theo đoàn người tỵ nạn trôi nổi trên xứ lạ quê người.
Muốn vùi chôn nấm mồ dĩ văng, tôi sợ chen chân vào chỗ đông người Việt, tôi sợ đâu đó gặp lại bạn bè Vĩnh hay của tôi, để rồi lại bị đặt những câu hỏi về đứa bé vừa biết lững chững chạy theo mẹ.
Tôi được một người Mỹ ở cơ quan từ thiện đón về một tiểu bang xa tuốt miền Đông Bắc, thị trấn nhỏ chỉ loanh quanh có mấy khu phố buồn hiu, không khí phảng phất chút buồn Đà lạt ngày nào. Hai năm sau, tôi kết hôn với một mục sư người Mỹ di chuyển về trông coi một ngôi nhà thờ ở vùng quê, ngôi nhà thờ sơn xám cũng ảm đạm như cái quận lỵ vắng vẻ. Đối với tôi lúc đó, sau cuộc t́nh năm xưa với rất nhiều khác biệt về gia cảnh và tôn giáo, tôi chấp nhận lấy một người chồng tốt để nương tựa hơn là những khiá cạnh phức tạp khác của xă hội.
Ngày c̣n ở quê nhà, cô bạn thân bảo tôi nếu phải lập gia đ́nh , chỉ nên lấy một người Mỹ, v́ nếu lấy một người Việt Nam, sau này khi cơm không lành canh không ngọt, người ta dễ tra tấn tinh thần nhau bởi hay ám ảnh dĩ văng.
Dù không c̣n cái rung động đằm thắm của mối t́nh đầu năm xưa, nhưng tôi cảm thấy ḿnh được b́nh yên, tôi sợ những đôi mắt lạnh lùng soi mói như đôi mắt của mẹ Vĩnh năm xưa, đă ám ảnh tôi suốt cả đời.
Dù sao ở quận lỵ nhỏ bé này, đi lên đi xuống là những rừng thông đan kín, sống trong ngôi nhà bé nhỏ gần giống như cái viện mồ côi ngày xưa tôi đă trải hết một thời thơ ấu, ḷng tôi dần êm ả với một gia đ́nh hạnh phúc, có đưá con của Vĩnh đang lớn dần lên trong sự bảo bọc cuả người đàn ông rộng lượng và hiền hoà.
Thỉnh thoảng tôi hay t́m vào khu nghĩa trang nhỏ bé nằm trên ngọn đồi cạnh nhà thờ, đi lang thang đọc tên những người chết , tất cả những ngôi mộ đều bằng phẳng trên mặt cỏ, tôi bỗng nh́n ra cái vô thường cuả kiếp người khi hai tay buông xuôi, ḷng lại gợn lên một chút ngậm ngùi.

Măi tới gần hai mươi năm sau, t́nh cờ gặp lại vợ chồng Linh trong một chuyến du ngoạn ở Florida. Bao nhiêu năm không gặp lại, kể từ lúc tôi vội vă rời Đà Lạt để chạy trốn cuộc t́nh đầy đau khổ.
Hai đứa tâm sự thật nhiều, nhưng tôi nhất định dấu Linh về đứa con của Vĩnh, tôi muốn chấm dứt tất cả những ǵ buồn đau trong dĩ văng, không hỏi ǵ về Vĩnh chỉ trừ những điều Linh kể tôi nghe sau ngày tôi rời Đà lạt.

Vài năm sau, đứa con gái đầu ḷng của Linh lập gia đ́nh, Linh khẩn khoản mời tôi đến dự ngày vui của gia đ́nh bạn, tôi mới quyết định một ḿnh đi thăm bạn. Đă lâu rồi, tôi không được sống lại không khí thân thương với bạn bè như những ngày ở Đà Lạt, căn nhà nhỏ hồi tôi và Linh vừa bước vào t́nh yêu, đời c̣n nhiều mơ mộng. Đến với bạn cũ đôi ngày, thay đổi một chút cho đời sống đỡ đơn điệu, đó cũng là cách để lấy lại sự quân b́nh nội tâm.

Thành phố Columbus nơi Linh ở, thuộc tiểu bang Georgia, nằm ở phiá Nam nước Mỹ, không lớn lắm nhưng rất nhiều đồi thông, trời cuối thu nên không khí lành lạnh mang mang nỗi buồn Đà Lạt. Cũng những con đường đi lên đi xuống, cũng chút mưa bụi bay bay, cũng rừng thông ba lá vươn lên trên nền trời xám nhạt.
Gặp lại Linh, tôi cứ tưởng ḿnh đang trở về Đà Lạt năm nào, dường như vợ chồng Linh muốn dành cho tôi những bất ngờ sau hai mươi mấy năm xa Đà Lạt, và … tôi gần như chới với khi thấy Vĩnh đi với vợ chồng Linh ra đón tôi tại phi trường . .
.
Hơn hai mươi năm kể từ buổi chiều năm xưa tôi lảo đảo bước ra khỏi căn nhà của Vĩnh và bước luôn ra khỏi đời chàng, chiều hôm ấy Sài G̣n mưa tầm tă, như buổi chiều gặp lại nhau trên xứ người cũng lất phất mưa, trời cuối thu ảm đạm và những giọt mưa lấm tấm đậu trên những ngọn thông xanh. Màu xanh và núi đồi của Đà Lạt năm xưa bỗng trở về, chỉ Vĩnh và tôi là đă quá nhiều thay đổi.
Thay đổi của h́nh dáng và thay đổi v́ những hệ luỵ ngang trái của đời đă cột chặt chân tôi lại, không cho tôi chạy lại với chàng như ngày xưa hai đứa đuổi bắt nhau trong khu rừng Ái Ân, cột chặt tay tôi lại để không nhào tới ôm chàng trong bộ chinh y c̣n khét mùi nắng gió.

Hai đứa nh́n nhau bỡ ngỡ. Hai mươi mấy năm sau gặp lại nhau chỉ là hai ḍng nước mắt hờn tủi rưng rưng, tay ră rời, chân chựng lại như sắp bước vào vực thẳm. Tôi đă thay đổi như chàng đă thay đổi.
Mái tóc Vĩnh đă ngả bạc, ánh mắt chàng buồn xa xăm như một chiếc lá héo, và nụ cười, trời ơi vẫn là nụ cười ngày xưa ấy nhưng sao chất ngất đau khổ.
Linh ôm chầm lấy tôi để dấu nỗi xúc động khi phải làm chứng nhân cho một cuộc t́nh đau khổ. Riêng Vĩnh, khi chàng đưa bàn tay để nắm lấy tay tôi, bàn tay chàng lạnh ngắt c̣n tôi th́ run rẩy. Gần ba mươi năm cầm lấy tay nhau để biết rằng chẳng c̣n mấy lúc nữa, đời sẽ hết và t́nh cũng chết.

Buổi tối hôm ấy, trong căn pḥng đọc sách ở nhà Linh, tôi và Vĩnh ngồi nh́n ra khung cửa kính, ngó ra thung lũng mù sương chập chùng những ngọn thông Đà Lạt . Tôi mím môi che dấu nỗi xúc động, nghe chàng kể lại chuyện ba mươi năm trước. Sự biến mất của tôi đă làm chàng xốn xang, Vĩnh đi t́m tôi khắp nơi ở Đà Lạt, nhưng biền biệt không một tin tức.

Trở về đơn vị, t́nh h́nh càng ngày càng căng thẳng, mặt trận miền Đông là cửa ngơ để địch tấn công vào Sài G̣n, Vĩnh không có th́ giờ để đi t́m tôi nữa, nhưng nỗi ray rứt cứ bám chặt lấy chàng không rời ra được. Trong một cuộc hành quân, Vĩnh bị thương nặng và phải chở về Bịnh Viện Cộng Hoà, thời gian này gần như Vĩnh được ở nhà với gia đ́nh, và cũng chính v́ thế mà người con gái do mẹ chàng chọn lựa đă xuất hiện đúng lúc, nó cũng là động lực để sau khi b́nh phục, Vĩnh không thể không vâng lời mẹ để kết hôn với người con gái ấy.
Chưa được bao lâu th́ cơn gió tháng Tư nghiệt ngă thổi tới, Vĩnh lại khăn gói đi tù ở ngoài Bắc.
Sáu năm sau chàng trở về, mẹ chàng qua đời sau một cơn bạo bệnh, Vĩnh an phận sống nốt đời ḿnh bên vợ con, và cho đến khi gia đ́nh được định cư tại Mỹ theo diện H.O.
Đó là chuyện cuả Vĩnh, tuy buồn và đau khổ nhưng chắc không tủi hờn bất hạnh như hoàn cảnh của tôi, một cô gái mồ côi không cha không mẹ, lại ôm trong tay một đứa con thơ không cha.
Ngồi bên nhau buổi tối hôm ấy, Vĩnh th́ thầm kể lại những đớn đau của mối t́nh xưa, xin lỗi tôi những chuyện cũ mà mẹ chàng đă gây cho tôi sự đau khổ, v́ chàng không ngờ tôi đă liều lĩnh bỏ đi không một lời từ biệt.
Tôi im lặng lắng nghe, mắt vẫn nh́n đăm đăm vào bóng đêm bên ngoài khung cửa kính trong suốt, những giọt mưa c̣n đọng trên những ô cửa kính nhoè nhoẹt như những ḍng nước mắt.
Chàng nói rằng suốt đời chàng vẫn giữ măi h́nh ảnh tôi và nỗi đau ấy không bao giờ phai nhạt, dù giờ đây định mệnh an bài mỗi người một cảnh.
Làm sao chàng biết được sau những chia biệt đớn đau đó, tôi đă giữ lại được nguyên vẹn h́nh ảnh chàng qua đưá con trai nay đă trưởng thành.
Bây giờ con chàng cũng là một người lính như cha nó ngày xưa, bởi v́ tôi luôn luôn giữ cho con h́nh ảnh tuyệt vời của người cha, nên tôi đă bảo với con rằng "cha con đă hy sinh cho tổ quốc".
Tôi không ngờ rằng những tấm ảnh thời quân trường, nơi đơn vị của Vĩnh mà tôi giữ được, lại là niềm hănh diện của con, đă thúc đẩy cháu gia nhập quân đội với ước ao được làm người lính như cha của nó.
Mỗi lần đi thăm con ở quân trường, hay mỗi lần con về phép, tôi gần như hụt hẫng khi cứ ngỡ rằng Vĩnh đă trở về với tôi qua h́nh ảnh đưá con khôi ngô, khoẻ mạnh, chững chạc trong bộ quân phục thẳng nếp.

Buổi tối hôm ấy, bao nhiêu lần thở dài, cố đè nén để đừng thổ lộ với chàng điều bí mật đó, dù giờ đây mẹ chàng đă không c̣n nữa, tôi đă dứt được đôi mắt khinh bỉ của bà quét lên thân phận tôi.
Nhưng . . . trớ trêu thay, Vĩnh bây giờ không phải là Vĩnh ngày xưa, tôi bây giờ cũng không phải là tôi ngày ấy, dù hai đứa đang ngồi gần bên nhau trong căn pḥng ấm áp này, dù ngoài trời kia những cây thông mang bóng dáng Đà Lạt vẫn reo vi vu trong đêm vắng, và Vĩnh đang nắm lấy tay tôi để nói những lời tự t́nh đau khổ.

Tôi đă có một gia đ́nh và thêm những đứa con, Vĩnh cũng có một gia đ́nh ấm êm, hạnh phúc. Ngày xưa xa Vĩnh chỉ v́ đôi mắt của mẹ chàng, bây giờ lại là những đôi mắt của vợ chàng, của con chàng, của chồng tôi và các con tôi, của cuộc đời sẽ không buông tha nếu chúng tôi trở lại với nhau, để vá víu một mảnh t́nh đă cũ.

Thà rằng tôi im lặng. Vâng, tôi sẽ im lặng cho đến chết, để xa chàng mà vẫn mang theo đời ḿnh trọn vẹn h́nh ảnh người yêu đầu đời năm xưa, để con tôi vẫn giữ nguyên trong ḷng sự ngưỡng mộ suốt đời nó, khi luôn luôn nghĩ rằng có một người cha đă anh dũng hy sinh v́ Tổ Quốc.

Nguyên Nhung

Reply With Quote
  #33  
Cũ 11-27-2012, 03:42 PM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default



Ngọn Nến Lung Linh

Tôi không nhớ được mùa Giáng Sinh năm ấy tôi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chỉ độ lên mười.
Có lẽ đó là một mùa Giáng Sinh khá buồn và ảm đạm v́ các anh chị tôi đi làm, đi học xa không về được, ở nhà quạnh quẽ chỉ c̣n hai mẹ con.
Thời thơ ấu, tôi thèm lắm những bóng đèn xanh đỏ chớp nháy trên cây Giáng Sinh, một hang đá bằng giấy quết mực đen với những tượng Thánh xinh xinh bằng đất nung.
Nhưng mộng ước ấy xa vời lắm đối với một đứa trẻ mười tuổi quá bé bỏng, trong lúc mẹ tôi xoay sở lo cho các con cơm ăn áo mặc đă vất vả, thời buổi ấy quả là một gánh nặng nhọc nhằn, trên đôi vai bé nhỏ của người đàn bà góa bụa.
Tuy chỉ là một đưá trẻ nhưng ông Trời dường như đă cho tôi một tâm hồn khá nhạy cảm để âm thầm t́m niềm vui cho ḿnh từ những nhỏ nhoi nhất.
Bởi vậy, đêm Giáng Sinh năm ấy dù không có đèn sao nhấp nháy, những trái châu xanh đỏ, nhưng tôi đă biết dùng những chiếc kẹo đủ màu để treo lên nhánh cây dương xỉ nhặt được trong khu nhà thờ, khi người ta đến đó trang hoàng hang đá cho mùa Giáng Sinh.
Duy nhất một ngọn nến trắng bập bùng, ánh sáng lung linh hắt lên tường bóng một cành cây và một bóng người.

Ngọn nến trắng đêm ấy đă làm cho cành cây và cái bóng của đứa trẻ thơ như lớn hơn, in lên tường chập chờn một giấc mơ tuyệt vời ấm áp.
Tôi không nhớ được hết cảm giác đó v́ thời gian qua đi khá lâu, nhưng cảm nhận về ngọn nến trắng thời thơ ấu đă giúp tôi vượt qua nhiều nỗi buồn, mỗi khi lẻ loi, thất vọng, tôi vẫn cứ nhớ hoài ngọn nến trắng mùa Giáng Sinh.
Tôi c̣n nhận được một món quà đặc biệt của bà hàng xóm, bạn của mẹ tôi, cho đến bây giờ dù thời gian qua đi mấy chục năm, tôi vẫn h́nh dung ra được h́nh dáng và mùi vị của nó: một củ khoai lang nướng.
Món quà Giáng Sinh nghèo nàn của bà hàng xóm quê mùa thật vừa bụng tôi lắm, dù rằng mẹ tôi có làm vài món ăn đặc biệt cho ngày Lễ.
Tôi mơ màng nh́n ngọn nến lung linh soi lên cây Giáng Sinh của tôi, cứ gọi như vậy v́ nó là niềm vui có thể làm được của một đứa trẻ con mười tuổi, củ khoai nướng gói trong mảnh lá chuối c̣n nóng hổi, mùi mật ngọt của khoai bốc lên thơm lừng, mùi rơm rạ h́nh như c̣n ủ trong lớp vỏ khoai cháy xém. Nụ cười tŕu mến trên khuôn mặt hiền lành của bà hàng xóm, khi đưa cho tôi món quà Giáng Sinh nghèo nàn ấy.
Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ khuôn mặt quê mùa, chân thật của bà, củ khoai lang nướng đêm Giáng Sinh ngày thơ ấu đă theo tôi vào đời.
Khi trưởng thành, những lúc bụng đói mắt cay, đời gặp lúc gian nan, buồn tủi, tôi cũng nhớ củ khoai nướng, nhớ mùi khoai lang nướng.
Khi sung sướng hạnh phúc ở quê người, đời no đủ những cao lương mĩ vị, tôi cũng nhớ mùi vị củ khoai nướng.
Phải chăng trong tôi vẫn vấn vương thứ T̀NH NGƯỜI nhỏ nhoi ấy, không thể mua được bằng tiền. .
Tôi yêu đóm lửa ngọn nến trắng từ hồi c̣n thơ ấu, chắc là ngọn nến sáng mùa Giáng Sinh năm xưa cũng đi theo tôi đến những chặng đường c̣n lại của đời người.
Có một câu chuyện tôi sắp kể ra đây, đó là câu chuyện của ông cụ Rôbéctô tôi có dịp gặp ở ngôi nhà nguyện.
Mỗi ngày, sau Thánh Lễ buổi sáng, mọi người đă lục tục ra về, ngôi nhà nguyện đóng kín cửa như ch́m trong yên lặng và bóng tối, chỉ c̣n lại duy nhất một ngọn nến trắng trên bàn thờ.
Ánh nến hắt lên tường những chấm sáng lung linh, soi lên bức tượng Đức Mẹ bồng con bằng thạch cao trắng toát.
Nến trắng và tượng trắng, tất cả chỉ là một màu trắng nhưng nghe trong thinh lặng chút b́nh an tràn ngập tâm hồn.
Tôi ngồi lại một lúc giữa những hàng ghế chỏng trơ không c̣n ai, nh́n chăm chăm lên ngọn nến.
Tôi ở lại một ḿnh chỉ v́ thích đóm lửa nhỏ nhoi của ngọn nến, say sưa nh́n đóm lửa nhỏ lay lắt tỏa ánh sáng hắt hiu xuống chiếc khăn trải bàn cũng màu trắng.
Trong tĩnh lặng của tâm hồn, tôi không cầu nguyện ǵ đâu, nhưng cảm giác b́nh yên khi nh́n ánh sáng của cây nến trắng đă rất đủ. Chắc hẳn trong mỗi đời người ai cũng có lúc thèm sự yên tĩnh của tâm hồn. À không, ở dăy ghế bên kia c̣n một ông già Mễ Tây Cơ, ông vẫn quỳ im lặng nh́n lên ngọn nến như tôi vậy, nhưng khác hơn là miệng ông mấp máy cầu nguyện.
Mặt ông héo quắt với cḥm râu bạc, đôi mắt đăm đăm nh́n lên ngon nến, nét mặt thành khẩn như đang cố bám lấy một niềm hy vọng nơi bức tượng Thánh trên bàn thờ.
Buổi sáng nay đi ngang công viên để đến nhà nguyện, tôi đă nh́n thấy mùa Đông trở về, một rừng lá vàng khô xôn xao đuổi nhau lăn xuống cuối dốc, trơ lại những nhánh cây khô, treo trên đó là những thân tầm gửi đang đong đưa theo gió sớm
.Buổi sáng đầu mùa Đông mang theo chút giá buốt, khu công viên chỉ lác đác dăm người đi bộ, và những cây hoa dại có một sức chịu đựng dẻo dai, nở những bông hoa li ti trên bờ cỏ ven đường.
Khi ngọn nến tàn là lúc ấy tôi với ông già Mễ cũng ra khỏi ra nguyện.
Ánh sáng leo lét của ngọn nến cháy bập bùng rồi gần như lả xuống trong ḷng chiếc b́nh thủy tinh trong suốt, y như cái ngoẹo đầu cuối cùng của một người khi từ giă cơi đời.
Ông già Mễ mỉm cười chào tôi trước sân nhà nguyện, ở đấy có một vườn hoa nhỏ và hai băng ghế dài đặt song song đối diện nhau.
Có khi tôi cũng ngồi lại một chút để nh́n vẩn vơ lũ chim sẻ đang nhảy nhót trên sân t́m mồi, bỗng đồng loạt bay ào lên khi thấy có bóng người bước tới.
Đôi khi tôi và ông Rôbéctô hay trao đổi vài câu chuyện nhỏ, cái miệng móm mém của ông phều phào kể cho tôi nghe những nỗi buồn nho nhỏ trong gia đ́nh, ông hay đi nhà thờ để cầu
Khi biết tôi ở lại một ḿnh cũng chỉ v́ thích ánh sáng lung linh của ngọn nến trắng, và câu chuyện mùa Giáng Sinh thời thơ ấu, ông RôBécTô cảm động lắm
Đôi mắt ông hấp háy, nḥa ướt qua giọng nói khàn khàn ẩm đục.
Mùa Giáng Sinh đến, trời bắt đầu lạnh hơn, tôi có ư nghĩ chuẩn bị một món quà cho ông bạn già vong niên trước ngày Lễ Giáng Sinh.
Có ǵ đâu, tôi lại nhớ đến củ khoai lang nướng bà hàng xóm tặng tôi đêm Giáng Sinh, bây giờ nghe ông Rôbéctô thích vài món ăn Việt Nam, tôi nghĩ đến chuyện tặng ông một hộp cơm rang và chục cái chả gị tôm thịt.
Chẳng có ǵ hơn bằng một món quà đáp ứng đúng sự ưa thích của người nhận, ông Rôbéctô cảm động lắm khi nhận món quà của tôi buổi sáng trong muà Lễ Giáng Sinh, tôi thấy đôi mắt ông nḥa lệ khi nắm lấy tay tôi nói phều phào những lời cảm ơn.
Tôi không nghĩ đến việc cho đi để nhận lại một món quà thật dễ thương của ông Rôbéctô vài hôm sau đó. Khi tan buổi lễ, ông gặp tôi trước sân nhà nguyện, với một gói giấy hoa thật đẹp, th́ ra ông già đă nhờ cô con gái mua hộ cho tôi một món quà thật xinh: đó là chiếc áo len màu hồng nhạt.
Vẫn cái giọng Mễ Tây Cơ lùng bùng những thanh âm nằng nặng, ông nói rằng món quà này thật là thích hợp cho tôi, người phụ nữ Á Đông có dáng dấp nhỏ nhắn và nước da trắng trẻo.

Quả thật chiếc áo len màu hồng khi mặc vào đă làm tôi như trẻ lại hằng chục tuổi. Món quà của ông Rôbéctô đă thắp lại trong tôi ngọn nến sáng mùa Giáng Sinh năm nào, với củ khoai lang nướng khi tôi là cô bé lên mười thuở ấy. .
. Ông Rôbéctô đă qua đời vài năm nay, ông chết v́ bịnh ung thư phổi.
Những năm cuối của cuộc đời, ông không đến được nhà nguyện mỗi ngày, nhưng trước khi chết ông vẫn mong được gặp những khuôn mặt yêu thương của những người Việt ông quen biết.
Rất tiếc là tôi không thường gặp ông sau này, nhưng tôi biết ông ra đi rất êm ả. Người ta kể rằng trong những giây phút cuối cùng của đời người, ông chỉ xin đốt lên cho ḿnh một ngọn nến.
Những ngày cuối năm với những cơn mưa mùa Đông làm ẩm ướt không gian, đất trời như nặng trĩu một nỗi sầu da diết.
Trong căn nhà vắng lặng, bóng chiều h́nh như đến vội với những giọt mưa rả rích ngoài hiên.
Trời rét lắm, gió và rét khiến những chú chim sẻ nhiều chuyện không ríu rít như mọi ngày, chúng rủ nhau vào trốn gió sau bụi mía, lả ḿnh vào hàng rào đang rung rung những chiếc lá úa.
Những con chim sẻ mùa Đông trông thật dễ thương, xù lông ra tṛn quay như một cụm len màu nâu xám biết nhảy nhót.
Góc vườn nơi cửa sổ nhà bếp rất khuất gió, bụi mía sắp tàn như một mái nhà tranh trống trước hở sau, che tạm cho một gia đ́nh nghèo khổ.
Sau cơn mưa, trời chuyển qua những đợt gió lạnh buốt xương, tôi đứng từ trong nhà nh́n ra khung cửa kính nhà bếp, ṭ ṃ nh́n mấy chú chim sẻ núp dưới ṿm lá mía.nguyện cho đứa cháu đang đi lính ở phương xa.
Reply With Quote
  #34  
Cũ 11-27-2012, 03:47 PM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default

Cũng đỡ buồn khi ngắm nh́n bầy chim sẻ mùa Đông, y như những đứa trẻ bụi đời trên vỉa hè thành phố một đêm mưa nào đó, rúc vào nhau trong tấm chiếu trải bên lề đường, cuộn tṛn lại với nhau đưới tấm chăn bẩn .
Mấy con chim sẻ cũng khôn ngoan rủ nhau tụ vào một chỗ, có con đang co ro ngủ gật, có con mắt láo liên, thỉnh thoảng lại lách chách bay lên tàu lá như vừa t́m được một con mồi đỡ ḷng cho ngày Đông buốt giá.
Nhu cầu ăn để sống vẫn bắt nó phải t́m mồi dù đôi cánh lảo đảo trong gió rét như muốn rơi xuống thảm cỏ, trông thật tội nghiệp.
Đứng trong nhà nh́n qua lớp cửa kính trong suốt, ở góc pḥng chớp tắt những chiếc đèn nhấp nháy trên cây Giáng Sinh, tôi thấy con chim bé bỏng đang vỗ vỗ đôi cánh nhỏ, rồi gơ cái mỏ nhỏ xíu lên mặt kính, cũng ṭ ṃ nh́n tôi, làm như nó cũng thèm thuồng được vào trú ẩn trong căn nhà có ánh đèn ấm áp. Tôi chia xẻ được ǵ đây?
Người và chim là hai thế giới khác hẳn nhau, và có lẽ dù được cho ăn no, chú chim sẻ vẫn không thích thú ǵ khi bị con người giam chú vào cái lồng chim chật hẹp.

Những chú chim sẻ mùa Đông như những búp len xậm màu, xếp hàng xúm xít vào nhau để trốn gió sau rặng mía ven bờ rào, lại dẫn đưa tôi đến một khía cạnh khác của con người, mà ở câu chuyện này tôi vẫn thấy cái đẹp nhỏ nhoi của T́nh Người ấm áp biết bao nhiêu.
Đó là câu chuyện của hai người vô gia cư, hay là chuyện "lá rách đùm lá nát" đă làm thức dậy chút bâng khuâng trong tâm hồn những quả tim chai đá.
Một buổi tối mùa Đông trước ngày Lễ Giáng Sinh, trời mưa phùn, rét như cắt ruột.
Đường phố vắng xe qua lại, phía xa là những ánh đèn màu rực rỡ chớp tắt quấn trên những thân cây ven đường.
Suốt một tuần sắp lễ Giáng Sinh, thời tiết bỗng dưng âm ỉ rét, những đợt gió lạnh từ hướng Bắc thổi về, người có việc ra đường co ro trong những chiếc áo ấm dày cộm và khăn phu la quấn quanh cổ.
H́nh như người ta ngại đi ra đường vào một tối trời mưa như vậy, chỉ c̣n một vài cửa hàng bán "fast food" và cà phê là c̣n mở cửa, có dăm người khách ngồi im lặng trầm ngâm trước khay thức ăn ăn uống uể oải.

Khách đến tiệm vào giờ này có lẽ là những kẻ xa nhà, thiếu một bếp lửa hồng để sưởi ấm cơi ḷng cô quạnh, ngày giáp Lễ thường sau giờ làm việc, ai nấy hối hả về nhà chuẩn bị đón mừng lễ Giáng Sinh.
Người phụ nữ bán hàng đang dọn dẹp mấy thứ lặt vặt, mong đến giờ đóng cửa để đi về, v́ chỉ c̣n mấy tiếng đồng hồ nữa là đến nửa đêm.
Bà nghĩ đến hai đứa con đi học xa vừa về nhà với mẹ mấy hôm nay, đă lâu lắm người mẹ chỉ mong được gặp các con trong những dịp Lễ Tạ Ơn hay mùa Giáng Sinh, và bà đă chuẩn bị những món ăn truyền thống mùa Giáng Sinh cho các con từ mấy ngày hôm trước.
Gia cảnh đơn chiếc v́ năm ngoái người chồng đă qua đời sau một tai nạn, bà vẫn ở một ḿnh trong căn chung cư cũ kỹ, những ngày gió mưa căn nhà nhỏ như càng ẩm ướt, lạnh lẽo.

Ngay khi ấy, cánh cửa tiệm bật mở đem theo một làn gió buốt lạnh vào trong tiệm ăn, hai người đàn ông chùm đụp trong những tấm chăn bẩn bước vào tiệm.

Người phụ nữ nghĩ đó là hai người khách cuối cùng, v́ bà cũng nhớ ra đó là hai người đàn ông nghèo khổ, không có một mái nhà, chỗ trú của họ là cái gầm cầu ngoài xa lộ đi về hướng Galveston.
Thỉnh thoảng họ có dắt nhau đến đây, trông họ có vẻ là hai anh em, người đàn ông lớn tuổi trông vẻ mặt rất ngây ngô như một đứa trẻ chậm phát triển
. Trong hai người đàn ông ấy, ông già gương mặt đờ đẫn, ngờ nghệch nh́n thế giới xung quanh ông như nh́n một thế giới khác, thời gian đă cày lên khuôn mặt ông những nếp nhăn chằng chịt, bộ râu hung hung nay đă xám ngoét, bết vào nhau như một cụm rơm bẩn.
Người đàn ông kia trẻ hơn, có đôi mắt màu xanh lơ trông hiền lành như màu biển, co ro trong chiếc áo rét bằng dạ xám bẩn và cũ.
Họ rét lắm, chằng đụp lên người những quần áo và chăn bẩn, bốc lên một mùi hôi.

Ngoài trời, cơn mưa phùn mùa Đông như những chiếc kim khâu luồn từng giọt căm căm vào xương tủy, gió nhiều hơn mưa, mưa và gió lại là hai vị Thần nguy hiểm của những người bần cùng, nghèo khổ.
Hai người đứng xếp hàng chờ đợi.Người đàn ông trung niên vét măi hết túi này đến túi kia được một nắm hào lẻ, chưa đầy một đồng bạc nhưng cũng đủ mua một ly cà phê nóng. Theo quy định của cửa hàng, khách vào tiệm phải mua một món ǵ mới được phép ngồi lại.
Trời rét ngọt ở bên ngoài, nhưng trong tiệm thật ấm v́ có máy sưởi, quần áo của hai người đàn ông nghèo khổ toát ra một mùi hôi khiến những người trong tiệm phải nhăn mặt.
Mua xong ly cà phê, họ vội vă dẫn nhau vào cái bàn xa nhất, như sợ rằng mùi hôi trên quần áo, cái nheo nhóc, bẩn thỉu của thân phận người nghèo cũng sẽ làm những người xung quanh khó chịu.

Người phụ nữ bán hàng để ư nh́n hai người "homeless" mà chỉ mua có một ly cà phê.
Khi nhận ly cà phê trên tay bà, người đàn ông trẻ hơn vội vă đưa cánh tay d́u người đàn ông già đi về chiếc bàn trong góc tối.
H́nh ảnh đó khiến bà xúc động, một người "không có ǵ" cũng đang cố sức giúp một người "không có ǵ" gượng đứng trên cơi đời đầy đau khổ, khi họ nhường cho nhau ủ đôi bàn tay lạnh cóng vào ly cà phê nóng c̣n bốc khói.
Người đàn ông trẻ hơn đẩy ly cà phê vào đôi tay ông bạn già đang run rẩy, rồi một chốc người kia lại đẩy ly cà phê sang phía người đối diện, họ cứ chuyền tay nhau ly cà phê nóng c̣n bốc khói mà không uống ngụm nào.
Họ cần một chút ấm trong đêm nay, mà cơn gió tháng chạp lạnh lẽo đă luồn vào gầm cầu trống trải khiến họ rét run bần bật .

Thời tiết và thời gian là đôi bạn đồng hành ác độc đè lên đôi vai họ một cách nghiệt ngă, để họ không c̣n sức chịu đựng mà chống chỏi cơn giá rét mùa Đông như những năm trước.
Người phụ nữ đứng trong quầy hàng, như bức xúc trước cái khổ của đồng loại.
Dù sao bà cũng có một mái nhà để chui ra chui vào, dù sao bà cũng có hai đứa con, và lát nữa đây khi tiệm đóng cửa, con bà sẽ đến đón mẹ về nhà để đón mừng ngày Lễ Giáng Sinh.

So sánh giữa hai cái khổ, bà vẫn thấy ḿnh hạnh phúc hơn hai người đàn ông "homeless" kia.
Không biết nghĩ sao, bà móc túi t́m vài đồng bạc lẻ, và thật sung sướng khi đóng vai một người khách, bà có đủ tiền mua tặng cho hai người đàn ông nghèo khổ một khay thức ăn nóng hổi.
Bà bưng khay thức ăn đến cái bàn của hai người đàn ông, với một nụ cười dịu dàng và câu chúc "Giáng Sinh Vui Tươi", bên chiếc khay c̣n thêm một ngọn nến trắng cắm trong cái ly nhỏ bằng thủy tinh trong suốt, bà vừa mua nó hồi trưa nay tại một tiệm chín mươi chín xu để buổi tối đặt trên bàn ăn, đốt lên ngọn lửa giáng sinh ấm áp mừng ngày xum họp trong gia đ́nh.
Hai người "homeless" ngỡ ngàng nh́n người phụ nữ.
Người đàn ông mắt màu xanh lơ có cḥm râu bạc nh́n chăm chăm vào khuôn mặt của người phụ nữ tốt bụng, nói lời cảm ơn nghẹn ngào với đôi mắt rưng rưng.
Ông đẩy khay thức ăn qua cho người bạn già ngớ ngẩn của ḿnh, bằng ánh mắt thương yêu tŕu mến.
Ngọn nến mà người đàn bà tốt bụng vừa đốt lên để mừng Giáng Sinh, cho họ một cảm giác cực kỳ hạnh phúc, v́ họ đang tận hưởng được sự trân trọng như những con người b́nh thường trong xă hội.
Sau khi ăn xong khay thức ăn, người đàn ông trẻ tuổi dọn dẹp rồi lại d́u người bạn già ra khỏi tiệm ăn.
Đi qua chỗ người phụ nữ, ông ta ngước đôi mắt xanh và mấp máy một lời chúc tốt lành nhất mùa Giáng Sinh đến người phụ nữ, họ mỉm cười với nhau.
Đă tới giờ đóng cửa, hai kẻ cùng khổ không nhà ấy dẫn nhau trở về cái dạ cầu, nơi trú ẩn của họ hằng bao nhiêu năm nay, họ xin người đàn bà cho họ mang theo ngọn nến trắng.
Bụng đă no, ḷng đă ấm v́ t́nh người như một món quà Giáng Sinh quá bất ngờ, vừa rơi xuống từ Trời để họ biết là vẫn c̣n những tấm ḷng tử tế trên cơi đời này.
Người phụ nữ cũng sửa soạn ra về, mang theo trong ḷng một niềm vui nhỏ nhoi mà thật là ấm áp.
Đôi mắt xanh hiền hậu của người "homeless" nh́n bà lúc năy trông quen quá, dường như bà đă nh́n thấy ở đâu?
Sau một phút nghĩ ngợi, bà chợt "à"ø lên một tiếng nhỏ.
Phải rồi, đó là đôi mắt tượng Chúa treo trên vách nhà nguyện, ngồi giữa một bầy trẻ thơ đang ríu rít đứng xung quanh.
Người ta kể cho tôi nghe một câu chuyện khác, lần này th́ tôi nhớ ra ông Tom, người đưa thư da đen quen thuộc vùng ngoại ô SouthEast.

Ông Tom gốc gác người Phi Châu, da đen bóng, tổ tiên ông bao đời đă từng sống nơi vùng đầm lầy Lousiana, người du lịch đó đây có thể thấy bên ven đường đi Baton Rouge, đài kỷ niệm những bước chân đầu tiên của người nô lệ da đen trên xứ Mỹ.
Ông Tom làm nghề phát thư cho khu vực này khá lâu, từ khi hàng cây sồi ven đường c̣n bé tư, những căn nhà khang trang thuở ấy nay đă cũ kỹ, và chủ nhân những căn nhà ấy bây giờ có thể là một bà cụ già đi không vững, đám trẻ đă đi đâu mất, chỉ c̣n những tiếng chim ríu rít trên rặng sồi là c̣n y nguyên.
Ông Tom biết hết những căn nhà trên con đường River, biết cả những căn nhà lần lượt đổi chủ, và những phụ nữ xinh đẹp dễ thương năm nào, nay bước vào tuổi già c̣n lại một ḿnh trong khu nhà êm ả đầy bóng cây râm mát.
Ông Tom thân với cụ Mary nhất, cũng từ cái hôm ông bị một con chó trong khu vực ra được cổng rào, rượt ông chạy trối chết rồi vấp chân vào bậc xi măng bên vệ đường, ngă lăn ra trước cổng nhà cụ Mary, đúng vào lúc bà cụ ra mở thùng thư để lấy thư như thường lệ.

Bà cụ nh́n người đưa thư da đen ái ngại, rồi bà mời ông vào ngồi nghỉ trên chiếc ghế đá ở sân trước, trong khi ông Tom chưa hoàn hồn v́ cái ngă đau làm đầu gối ông bị trầy trụa, rướm máu.
Bà cụ Mary vào nhà, lúc trở ra bà bưng cho ông một ly nước cam, với một túi vải đựng dăm thứ thuốc sát trùng và băng cá nhân.
Bà dịu dàng bảo ông Tom vén ống quần lên cho bà xem vết thương, nhẹ nhàng lau vết thương cho ông rồi băng lại cẩn thận.
Ông Tom cảm thấy dễ chịu quá, trước kia ông vẫn ngấm ngầm cho rằng đâu đó là sự chia cách của màu da, của con người giữa những tầng lớp xă hội, và những đau buồn của dĩ văng từ đời tổ tiên khiến ông có ít nhiều mặc cảm với người da trắng. Hai người mỉm cười với nhau, chỉ có thế mà ông Tom nhớ măi v́ hôm ấy là một ngày đẹp nhất của mùa thu . . .

Từ đó họ thành đôi bạn vong niên của nhau. Ông Tom cũng biết thêm bà cụ Mary sống cu ky có một ḿnh, con cháu bà ở một thành phố khác, từ khi cụ ông qua đời th́ bà Mary cô quạnh thêm v́ vắng người hủ hỉ.
Mỗi ngày đem thư đến khu vực này, ông Tom luôn mong thấy khuôn mặt và nụ cười hiền lành của bà bạn vong niên ra lấy thư, hôm nào vắng bà cụ là ông Tom lại cảm thấy không yên bụng.
Năm nay mùa Giáng Sinh lại đến.
Mùa Đông rét hơn mọi năm, hay là ông Tom nay đă yếu để thấy rằng cơn gió mùa Đông Bắc bỗng dưng lại khắc nghiệt hơn những năm trước.
Sau mùa Giáng Sinh ông Tom sẽ có những ngày nghỉ phép, ông về thăm lại anh em của ḿnh ở vùng đầm lầy Lousiana, ông sẽ trở về khu nhà tồi tàn, cũ kỹ nhưng ấm áp t́nh thương gia đ́nh.
Trước khi đi, ông Tom sẽ nói cho bà Mary biết những ngày ông đi vắng, và ông cũng mong rằng con cháu bà sẽ về xum họp với bà trong những ngày nghỉ lễ cuối năm.
Những ngày cuối G.Sinh, thùng thư nào cũng có những cánh thiệp mang đầy lời chúc tốt đẹp, nhưng hai ngày qua mà thùng thư của bà Mary vẫn c̣n nguyên, không thấy bà lấy thư như mọi khi.
Ông Tom lái xe đi rồi lại băn khoăn nghĩ ngợi măi, không yên ḷng chút nào cả. Bà bạn già của ông không biết đi đâu, ra sao?
Lúc trước mỗi lần đi vắng đôi ngày, bà có nói cho ông Tom biết, nhưng lần này ông chỉ nghe bà khoe người con trai sẽ về thăm, lũ cháu đi nghỉ Đông với bạn bè ở miền Bắc.
Chắc chắn là bà Mary ở trong nhà, nhưng lư do nào mà thùng thư của bà hai hôm rồi vẫn chưa lấy?
Đáng lẽ ông Tom lái xe về Bưu Điện khi đă bỏ hết thư trong ngày, nhưng nghĩ sao ông lại quành xe về nhà bà cụ Mary, và ông rón rén mở cánh cổng rào thấp, hồi hộp gơ cửa chờ đợi.
Ông gơ năm, bảy lần, ông bần thần trong dạ, linh tính cho ông biết bà bạn già không đi đâu, nhưng chẳng biết v́ sao bà không mở cửa.
Tuổi già sống một ḿnh như bà cụ Mary là chấp nhận tất cả nỗi cô đơn, buồn rầu, hiu quạnh, chưa kể những cơn bịnh đến bất ngờ không chống đỡ được.

Ông Tom định bỏ đi nhưng ḷng không an ổn, ông nhớ lại buổi chiều thu hôm nào bà Mary đă lật đật lấy cho ông một ly nước cam, đă lau chùi băng lại vết thương trầy trụa trên đầu gối ông, đă cho ông một nụ cười hiền dịu nhất của t́nh nhân loại.
Không nghĩ ǵ nữa, ông Tom quyết định gọi "emergency" để báo cáo về sự vắng mặt của bà bạn già dễ mến của ḿnh.
Khi người ta phá cửa vào nhà, bà Mary chỉ c̣n thoi thóp thở, nằm bất động trên giường với khuôn mặt xanh lướt. . .
.Câu chuyện của người đưa thư da đen cứu sống một người đàn bà già nua cô độc trong căn nhà ở đường River, người ta có đưa lên chương tŕnh truyền h́nh địa phương một buổi tối áp lễ Giáng Sinh.
Chẳng biết có ai nghĩ ǵ về những nỗi buồn đầy ắp trong cuộc sống thường ngày, hay chỉ có ông Tom đang cầu nguyện cho bà bạn già mau b́nh phục.
Mùa Giáng Sinh

Nguyên Nhung
Reply With Quote
  #35  
Cũ 01-25-2013, 03:52 PM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default

Hoàng Mai

Chuyện xảy ra đă lâu rồi, có đến mười mấy năm trước, thế mà cho tới bây giờ mỗi khi nhớ lại, Định vẫn tưởng như một giấc chiêm bao. Cứ cho là hôm ấy chuyếnh choáng chút hơi men, chàng có thể lẫn lộn giữa thực và ảo giác, nhưng câu chuyện về Hoàng Mai th́ chắc chắn là một điều bí ẩn không giải thích được. Hôm ấy là một buổi chiều cuối năm, trời lại lất phất mưa, bóng dáng của mùa Đông dường như vẫn c̣n quanh quẩn đâu đây, khiến thời tiết rất ẩm và lạnh. Định vừa đến ăn bữa cơm cúng Ông bà với gia đ́nh một người bạn, lúc về, đi ngang qua một ngôi chùa, buổi chiều nhưng có mưa phùn và gió bấc, bầu trời âm u, giăng giăng những cụm mây màu xám nhạt. Thấy có nhiều bóng người qua lại, chàng ghé vào mới biết đó là ngày cuối cùng của buổi Chợ Tết.
Càng về chiều người càng thưa thớt, mấy gian hàng bán cây cảnh, bánh trái bày trong những chiếc lều vải, người ta đang lo thu dọn.
Riêng một hai cái lều ở xa hơn, vẫn c̣n vang lên tiếng cười rộn ră, hóa ra chỗ ấy có văn nghệ, chỗ th́ thả thơ, chỗ lại đang ca hát. . .
Năm nào cũng thế, người Việt tha hương mỗi năm Tết đến, vẫn nhớ mùa Xuân ở quê nhà, thường tụ họp lại những buổi chợ Tết ở chùa hay nhà thờ, người người quần là áo lượt đi t́m lại chút hương vị những mùa Xuân cũ. Cũng chợ hoa tươi đầy cúc vàng và hoa thược dược đủ màu, những cành đào hồng thắm, chỉ thiếu hoa mai v́ rất hiếm. Cũng bánh chưng xanh, cũng dưa hấu đỏ, chả thiếu thức ǵ mà Xuân th́ vẫn như thiêu thiếu.
Đă sang một năm mới Dương lịch, những ngày lễ lộc kéo dài trong mùa Đông đă hết, lớp người lớn tuổi dường như vẫn chờ đợi với chút bâng khuâng khi nh́n những cây hoa đào đă bắt đầu đơm hoa, từng đàn chim én ở đâu bay về nghiêng cánh trên bầu trời xanh biếc.
Hơi men c̣n ngà ngà, Định thấy ḷng lâng lâng khi đi ngang qua một căn lều c̣n vang lên những tràng cười rộn ră.
Chàng ṭ ṃ ghé vào, trong ấy dưới ánh đèn, có đến dăm, bảy người già có, trẻ có đang chúi đầu vào chơi thả thơ. Họ đứng vây xung quanh một người đàn ông và một cô gái, không ai chú ư đến Định v́ họ đang mê mải t́m chữ để điền cho thích hợp với câu thơ được thả. Định thấy vui vui, đúng là một tṛ chơi rất tao nhă của nền văn hóa Việt.
Cứ một tấm giấy màu hồng điều được ghi lại bốn câu thơ đủ loại, từ truyện Kiều cho tới thơ mới của những nhà thơ nổi tiếng những thập niên sau này, và họ chừa lại một khoảng trống trong một câu thơ, cho mấy chữ có cùng một vận như nhau nhưng khác nghĩa, rồi người thả thơ phải thả sao cho đúng với chữ của tác giả.
Mỗi lần có người đoán trúng, bài thơ lại được ngâm lên cho mọi người nghe, và mỗi lần như thế người thả thơ được thưởng một món quà, với những tiếng vỗ tay và cười nói rộn ră của đám người đứng xung quanh.
Đă có một vài người bỏ cuộc đi về, v́ trời chiều dưới cơn mưa bụi h́nh như tối nhanh hơn, cái giá buốt của ngày cuối Đông vẫn khiến người ta co ro trong những lớp áo ấm dầy cộm. Bầu trời như được giăng những sợi tơ rất nhẹ, bởi những hạt mưa lấm tấm đậu trên những chiếc áo măng tô đủ màu, óng ánh như thủy tinh.
Dăm đứa bé chạy tung tăng theo cha mẹ đi chợ Tết, má đỏ hây hây.

Trong lều thả thơ, phảng phất mùi hương d́u dịu của những bông thủy tiên nở sớm, cánh hoa trắng muốt phơn phớt nhuỵ vàng, người ta cố ư dùng ánh đèn mờ cho khung cảnh thêm phần kín đáo và ấm áp, thơ và cảnh dường như quyến luyến lấy nhau để thú thả thơ càng thêm phần tao nhă.
Đứng ngắm nghía một lát, Định thú vị mua liền một lúc nhiều lá thơ, v́ mỗi khi đoán trúng, đều được ngâm lại bằng giọng ngâm rất mượt mà của người phụ nữ mặc áo xanh đứng trong quầy, rồi tiếng tấm tắc của người thả thơ như thấm thiá từng ư, từng lời trong mỗi câu thơ vừa được thả.
Cầm trong tay chiếc lá thơ với bốn câu thơ của Thế Lữ, đọc đi đọc lại mà Định vẫn chưa đoán được phải dùng chữ ǵ cho đúng với câu thơ của tác giả:


"Tiếng sáo diều nao nao trong vắt
Trời quang mây, xanh ngắt màu lơ
Thuyền trôi nuớc ( ...) hững hờ
Hàng cây lặng đứng trên bờ trông mong."


Trong câu thứ ba có một chỗ được để trống, kèm theo những chữ như "chảy, đẩy, vẫn, biếc" để Định chỉ có quyền chọn một chữ chính xác nhất đúng với bài thơ của tác giả. Thú thả thơ coi vậy mà khó, v́ thả chữ nào vào câu nghe cũng có nghĩa, đọc vẫn êm tai, nhưng đúng hay sai th́ chưa biết.
Đang băn khoăn chọn lựa, lại c̣n phải nghĩ ngợi sao cho đúng với ư của thơ, bỗng Định thấy một ngón tay trỏ rất xinh từ phía sau tḥ vào trang giấy trên tay chàng, thoảng một mùi hương rất quen khiến chàng ngây ngất.
Như bị cuốn hút v́ mùi hương dịu dàng ấy, Định thở ra rồi reo lên với người đứng ở phía trong đang chờ đợi. Chàng đọc nguyên câu thứ ba, chỗ chữ được bỏ trống:
" Thuyền trôi nước "đẩy" hững hờ
Hàng cây lặng đứng trên bờ trông mong..."
Có tiếng vỗ tay của hai người đứng phía trong, và câu thơ được người phụ nữ ngâm lên như để tán thưởng tài thả thơ của chàng.
Lần lượt, những lá thơ sau, mỗi lần mở ra chàng đều cố ư chờ người đẹp đứng phía sau chỉ hộ, và hầu như không có một câu thơ nào bị sai chữ cả.
Ai cũng khen chàng giỏi thơ, khiến Định vừa vui vừa liếc nh́n lại phía sau, và chàng bỗng ngây ngất v́ khuôn mặt rất xinh của người phụ nữ. Mái tóc huyền thả xuống đôi bờ vai, nàng mặc chiếc áo dài lụa vàng, khoác một chiếc áo măng tô màu xanh non, đang mỉm cười với chàng.
Chàng chưa kịp mỉm cười với người đẹp, thoắt một cái, nàng đă bước ra khỏi lều, Định cũng vội vă rảo bước theo quên cả lấy quà khiến hai người đứng trong quầy trố mắt nh́n ngạc nhiên.
Hơi Xuân bừng bừng trong huyết quản, trời lại hơi nhá nhem, bóng cô gái lướt đi lẫn vào hàng thông men lối đi ra phía cổng chùa, khiến Định phải bước nhanh như bị ma đuổi.
Mưa chỉ hơi lất phất, nhẹ như sương, trong khuôn viên chùa vài căn lều vẫn c̣n vang lên tiếng nhạc Xuân d́u dặt.

Cô con gái chợt đứng lại ngay chiếc ghế đá cạnh một cây thông, chỗ ấy đất cao mà lại tối, chênh vênh một chiếc bóng trên nền trời nửa sáng nửa tối, dáng nàng thật thanh như một cành mai trong gió.
Định đă theo kịp nàng với những tiếng đập rộn ràng của con tim trong lồng ngực. Ḷng chàng nôn nao với ư nghĩ trời xui đất khiến chi đây, giữa những ngày năm cùng tháng tận, nơi đất khách quê người, lại v́ thơ mà được gặp gỡ một giai nhân, chắc là duyên tiền định.
Từ ngày bỏ nước ra đi, sống kiếp tha hương một thân cô quạnh, người t́nh năm xưa v́ hoàn cảnh phải đi lấy chồng, Định vẫn có ư t́m kiếm một người mà chàng mơ tưởng như ư muốn, nhưng khó ḷng t́m gặp.
V́ những người phụ nữ như vậy rất hiếm, thản có th́ cũng đă có người nhanh tay rước mất, chàng chỉ có cơ hội gặp gỡ những người phụ nữ tầm thường, tuy có chút nhan sắc nhưng tâm hồn hoàn toàn trống rỗng, họ chỉ chạy theo nhu cầu của vật chất nhiều hơn mà thôi.
Luống cuống như hồi c̣n đôi mươi, mới biết yêu lần đầu, Định dừng lại vừa một khoảng ngắn trước mặt cô gái.
Vuốt những giọt nước mưa trên mái tóc, chàng nói mà giọng vẫn c̣n run v́ xúc động:
"Thành thật cảm tạ, nếu không có cô giúp hộ tôi hoàn toàn không làm sao đoán được hết những chữ cho buổi thả thơ ngày hôm nay. Hiếm có người giỏi thơ đến như vậy!"
Đó là lời khen ngợi khéo léo, khiến v́ thế mà cô con gái mặc áo vàng mặt đỏ bừng lên trông rất xinh, mỉm cười với chàng lần nữa. Định không để lỡ cơ hội, chàng tiếp luôn:
"Tôi tên Định. Cô có thể cho tôi biết quư danh để tiện việc xưng hô?"
Điều khiến chàng ngạc nhiên và phấn khởi, với một vẻ rất tự nhiên, nàng nhoẻn miệng cười rồi nói khẽ:
"Chào ông Định, tôi tên là Hoàng Mai, tên của một loại hoa mùa Xuân.
Đáng lẽ ngày xưa ông cụ tôi đặt tên tôi là Lănh Hương, có lẽ v́ mai nở vào tiết đông phong, và cũng v́ mai phảng phất chút hương lạnh lẽo. Nhưng sau cụ đổi ư, v́ chữ "lănh hương" tuy thanh cao nhưng lại có phần cô quạnh, bởi thế Hoàng Mai nghe vẫn dễ thương hơn."
Định reo lên với vẻ thán phục:
"Đúng là người thơ bao giờ cũng văn vẻ, mỗi câu nói ra đều đủ ư đủ lời. Tiếc là tôi ghé vào đây quá trễ, chứ sớm hơn, có lẽ gian thả thơ ấy đă hết quà tặng từ lâu."
Hoàng Mai cũng vui vẻ nói:
"Có đến sớm th́ ḿnh cũng không gặp nhau, v́ tôi cũng chỉ mới đến, đang đi loanh quanh th́ tạt vào chiếc lều thơ, gặp ông đang chơi thả thơ th́ cũng ghé vào để chơi chung.
Đời thường vẫn từ những ngẫu nhiên mà có, hễ có cơ duyên th́ tự nhiên mà gặp. . . "
Nói đến đây, thấy Định chăm chăm nh́n ḿnh như bị mất hồn, Hoàng Mai cũng bẽn lẽn cúi đầu, nhan sắc càng thêm phần kiều mị.
Định mê mẩn nh́n vào đôi môi nàng, giọng nói êm đềm khiến tâm trí chàng lúc ấy v́ hơi men, lại càng thêm ngây ngất.
Định lúc ấy đă lấy được tự chủ, chàng cảm thấy bạo dạn, bèn mời nàng ngồi xuống chiếc băng đá ngắm cảnh chiều xuống, nghiêng nghiêng những sợi mưa Xuân thật mỏng như tơ:
"Chắc Hoàng Mai thích thơ văn lắm phải không?"
Cô gái bẽn lẽn gật đầu:
"Tôi thích cả thơ lẫn nhạc, nhưng tính sợ đám đông, nên đợi chiều vắng vẻ, ít người, mới thả bộ ra chùa để nghe người ta hát, và để xem người ta thả thơ.

Lâu lắm rồi mới nghe lại những bản nhạc Xuân, âm hưởng đă tha thiết lại êm đềm làm sao. T́nh cờ thấy ông đang băn khoăn v́ mấy chữ của bài thơ, tôi mạn phép được chung vui trong chốc lát, ai ngờ, lại v́ thế mà thành quen nhau."
Định reo lên thích thú:
"Nói theo sách th́ là duyên "tiền định", có khi ḿnh đă có biết nhau từ kiếp trước.
Có phải như Hoàng Mai đă nói, đời chỉ từ những ngẫu nhiên, đưa đẩy mà thành cơ duyên. Tôi có biết thơ thẩn ǵ đâu, nhưng cứ lấy bừa một chữ mà thả vào biết đâu may lại trúng."
Hoàng Mai ngắt lời chàng:
"Nói như thế th́ tôi không hoàn toàn đồng ư với ông, v́ thơ văn dẫu là khiếu trời cho, nhưng nó cũng đ̣i hỏi sự yêu thích văn chương, sách vở. Sở dĩ tôi vơ vẽ chút thơ văn, cũng nhờ hồi c̣n nhỏ, được nghe ông cụ tôi b́nh văn với các bằng hữu thích thơ văn như cụ, nên nhớ được ít nhiều."
Định thấy nàng cởi mở, nên cũng dạn dĩ hơn:
"Cô Hoàng Mai, nếu không có ǵ ngại, xin đừng gọi tôi bằng ông cho khách sáo. Có lẽ tuổi tác không cách biệt bao nhiêu, ḿnh lại là đồng hương với nhau..."
Định liếc thấy Hoàng Mai có vẻ nghiêm sắc mặt, nhưng rồi nàng lại nhoẻn cười :
"Chuyện xưng hô không quan trọng, tuổi tác cũng thế, hễ cảm thấy ḷng ḿnh không động ư xấu là đủ rồi.
Ông... anh Định sang đây đă lâu chưa?"
Nghe câu hỏi của Hoàng Mai, Định như cởi tấc ḷng:
"Cũng lâu rồi cô ạ, sau năm 75, tôi theo đoàn tầu vượt ra biển Đông rồi lênh đênh từ đấy đến nay. Là một người lính biển, mới được ba năm trong đời lính nhưng cả ba năm chỉ ăn Tết trên sông nước ở những làng mạc ven sông.

Chỉ nhớ mài mại rằng mùa Xuân năm nào cùng anh em đồng đội đón Xuân trên một chiếc tàu sông, ghé vào một làng quê xơ xác v́ bom đạn.
Bây giờ gặp Hoàng Mai, bỗng dưng tôi chạnh nhớ tới những cây mai vàng trong những làng quê heo hút ở miền quê, dọc theo bờ sông là nhà dân rải rác, nhà nào cũng trồng một, hai cây mai trước cửa.
Cảnh th́ buồn, người lại khổ, đất nước triền miên trong binh lửa, nhưng hễ cứ Xuân về là hoa mai nở vàng rực rỡ, như món quà của thiên nhiên tặng cho con người để biết rằng Xuân đă tới."
Hoàng Mai dường như cũng ngậm ngùi với nỗi nhớ của Định, tự nhiên cũng đổi cách xưng hô, có lẽ khi nghe chàng thật thà thổ lộ cho ḿnh nghe những kỷ niệm cũ trong đời lính.
Dường như dĩ văng của nàng cũng đă có nhiều kỷ niệm với một người lính nào đó:
"Nghe anh nhắc tới hoa mai ngày Tết, Hoàng Mai lại chạnh nhớ tới căn nhà xưa của ḿnh, cũng nằm ven một ḍng sông.

Năm nào cũng vậy, hễ Xuân về là con đường ấy bừng lên một màu vàng tươi thắm. Không biết anh có nhận ra rằng, những cánh hoa mai rụng tả tơi trong gió, nó vẫn mang theo một chút ngậm ngùi khiến ḷng người rưng rưng cảm xúc. Nhất là, mỗi một mùa xuân qua lại vắng dần đi những khuôn mặt thân yêu trong cuộc đời, khiến Hoàng Mai vẫn hay nghĩ tới hai câu thơ của Vũ Đ́nh Liên:
"Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?"


Định cũng gật đầu, giọng chàng buồn buồn khi nhớ lại những mùa Xuân cũ:
"Đúng rồi Hoàng Mai ạ, nhất là khi ḿnh đă không c̣n trẻ nữa, th́ sự mất mát ấy lại càng nhiều hơn.
Suốt ba năm đón Xuân nơi vùng sông nước, nỗi vui lớn nhất của tôi là Xuân về mà không nghe tiếng súng.

Những cái Tết trên sông vào đêm Giao Thừa cũng lạnh v́ gió và hơi nước, sương mù trắng như sữa giăng giăng trên mặt sông, khiến ḷng người lính nào cũng bâng khuâng nhớ gia đ́nh những lúc năm cùng tháng tận.
Sáng mùng một, ghé vào một thôn làng nào đó, thấy dân làng được hưởng một cái Tết an b́nh, trẻ con mặc quần áo mới theo cha mẹ chèo ghe đi lễ chùa, ḷng ḿnh lại cảm thấy vui vui.

Cảnh thanh b́nh đó hiếm hoi lắm, cho nên cũng không thiếu những ngày Xuân nh́n những xác người, theo giề lục b́nh trôi lên trôi xuống trên ḍng sông, chẳng biết khi thân xác nằm đó, linh hồn họ đi đâu? Họ có về với cha mẹ vợ con, hay là linh hồn họ cứ thơ thẩn đi theo cái xác trôi lên trôi xuống, để chờ lúc được vớt lên, chôn vội vàng xuống một chỗ hẻo hút nào đó, làm bạn với giun dế."
Nghe Định kể, bỗng dưng Hoàng Mai cũng cảm thấy bùi ngùi, nàng lên tiếng hỏi:
"Những lúc ấy, thường thường anh nghĩ ǵ? Anh có nghĩ ḿnh sẽ tiếp tục nhiệm vụ và tạo được nhiều chiến công oanh liệt không?"
Định chép miệng trong một nỗi ngao ngán, chàng trả lời:
"Dẫu biết rằng cần phải có một lư tưởng để chiến đấu, nhưng ḷng tôi lúc ấy lại hoàn toàn khao khát ḥa b́nh trở về cho quê hương xứ sở. Những người dân quê ḿnh họ khổ lắm...

Tôi vẫn ao ước làm sao chiến tranh chấm dứt, để thực sự có được những mùa Xuân thanh b́nh và tiếng cười vui trên khắp các nẻo đường đất nước. Nhưng thôi Hoàng Mai ạ, chuyện cũ có nhắc măi th́ vẫn không vơi đi được nỗi buồn, tôi vẫn đang nghĩ phải cảm ơn Hoàng Mai về cuộc gặp gỡ bất ngờ của chúng ta trong buổi chiều hôm nay đây."


Hoàng Mai cũng nh́n chàng với ánh mắt tha thiết đầy bí ẩn:
"Nếu cho rằng tất cả những cuộc gặp gỡ hay quen biết ngắn hay dài, một khoảnh khắc hay nhiều năm tháng đều do sự sắp xếp của định mệnh, th́ chưa biết ai phải cảm ơn ai. Huống ǵ giờ đây, những câu chuyện của chúng ta ngày xưa lại rất dễ cảm thông, Hoàng Mai vẫn thích những t́nh bạn chân thật."
Họ cứ tiếp tục chuyện tṛ, những câu chuyện xưa lần lượt được hai người kể lể cho nhau nghe, bóng chiều đă nhập nḥa khắp nơi, khiến chiều Xuân càng thêm lạnh.
Nhiều chiếc xe rời băi đậu, chiếu những vệt đèn sáng trên mặt đường. Đèn trong mấy chiếc lều bán hoa cảnh đă tắt, người lác đác đi về, chỉ c̣n vọng lại bản nhạc mừng Xuân vang vang trong buổi chiều cuối năm.
Chiều ba mươi trời tối nhanh hơn, và cũng buồn hơn những buổi chiều khác. Bên Hoàng Mai, bóng tối đă ập xuống khiến hai người nh́n không rơ mặt nhau, Định cảm thấy buổi chiều đi rất vội, khiến chàng lại nhớ tới bài thơ "Chiều" của Hồ Dzếnh được phổ nhạc. Chàng tự nhiên hát khẽ:
"Trên đường về nhớ đầy,
Chiều chậm đưa chân ngày
Tiếng buồn vang trong mây,
Tiếng buồn vang trong mây.
. . . . . . . . .
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cây..."
Có lẽ v́ hơi men c̣n ngất ngây, có lẽ v́ buổi chiều lấm tấm mưa Xuân, lại ngồi bên cạnh một người đẹp như Hoàng Mai, khiến Định cứ ước chi thời gian ngừng lại, để hai tâm hồn đồng cảm cứ nhắc lại cho nhau nghe những mùa Xuân cũ của mỗi người ở quê nhà năm xưa.
Thấy Hoàng Mai đứng dậy, có vẻ sắp cáo từ, Định vội hỏi:
"Hoàng Mai chắc ở gần đây, để tôi xin phép được đưa cô về, v́ bây giờ sắp tới giờ đóng cửa."
Tiếng cười của Hoàng Mai trong vắt như pha lê, Định c̣n nhớ cả câu nói vui rất duyên dáng của nàng:
"Mô Phật! Cổng chùa chẳng bao giờ đóng, chỉ có ḷng người mới đóng hay mở thôi. Nhưng thôi, Hoàng Mai cũng phải về v́ trời đă tối, các cụ khó tính cứ chập tối là cửa đóng then gài, không dễ ǵ lang thang măi, nhất là trời lạnh như thế này."
Định cũng bật cười v́ câu pha tṛ duyên dáng của nàng, chàng cố nhớ lấy khuôn mặt xinh xắn và rất có duyên ấy, nhưng sương chiều xuống vội đă làm mờ mịt đi.
Hai người đi ra băi đậu xe, chiếc xe lăn bánh ra khỏi cổng chùa, Hoàng Mai chỉ đường cho Định rồi ngồi im lặng, chỉ riêng Định vẫn chất ngất niềm vui trong dạ.
Lúc bước xuống xe, Hoàng Mai chỉ chào chàng rất khẽ, rồi bóng nàng lướt đi như sương, chỉ thấy lờ mờ tà áo dài màu vàng của nàng lất phất bay trong gió, khuất nhanh vào chiếc cổng gỗ.
Reply With Quote
  #36  
Cũ 01-25-2013, 03:58 PM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default



Sau buổi chiều cuối năm đó, Định ra về ḷng ngất ngây một nỗi nhớ mông mênh.
Chàng nhớ rất rơ con đường có căn nhà của Hoàng Mai, nằm trong một con đường khá yên tĩnh, cách ngôi chùa độ nửa dặm đường, có lẽ buổi chiều nàng đă đi bộ ra đấy, và đă gặp chàng trong chiếc lều thả thơ.
Định không sao quên được, màu áo vàng và chiếc áo khoác màu xanh non, như một bông hoa mai vàng óng ả trong cái đài hoa màu xanh nơn.
Những ngày sau đó Định cứ như người mất hồn, cho tới hôm Rằm tháng Giêng th́ Định cương quyết đi t́m nàng, chàng len lỏi trong đám thiện nam tín nữ đi lễ chùa, nhưng vẫn không thấy bóng Hoàng Mai đâu cả.
Từ chùa tới khu nhà nàng ở, Định nhớ chỉ cách một thôi đường ngắn, căn nhà ấy cũ kỹ, ngoài sân trồng nhiều cây cảnh. Định bỏ xe trên sân chùa, rồi như một người nhàn rỗi đi du Xuân, Định lững thững đi mà ḷng th́ hồi hộp vô tả. Chàng nghĩ tới lúc được gặp lại Hoàng Mai, được nàng mời vào chơi căn nhà xinh xắn ấy, trong cái ấm áp của ngày đầu Xuân, thật thú vị biết bao.
Chàng đi đi, lại lại thong thả nhiều lần trước căn nhà của Hoàng Mai, thỉnh thoảng dừng lại như chăm chú nh́n một cây hoa mùa Xuân, làm như ḿnh đang say mê với cái đẹp của cây cỏ, ḷng thầm mong được gặp lại nàng lần nữa.

Bỗng mắt Định như sáng lên, khi nh́n thấy bên hiên nhà nàng lẫn trong những thứ hoa mùa Xuân, một chậu mai nở bung ra những đoá mai vàng óng thật đẹp.
Ở quê người mà có được một chậu mai quư như thế này thật hiếm, chắc hẳn người trồng phải săn sóc thật kỹ lưỡng để hoa nở đúng vào dịp Xuân về.
Đang băn khoăn v́ chưa biết sẽ làm sao để gặp được người mộng buổi chiều Xuân, may quá chàng nhác thấy có người mở cửa. Đó là một bà cụ già đầu đă bạc, mặc chiếc áo nhung màu huyết dụ, dẫn một con chó con ra sân. Con chó thấy chàng th́ sủa lên như tiếng kêu của trẻ con báo nhà có khách, bà cụ vội ngửng lên nh́n. Rồi khi thấy Định đứng ngoài hàng rào chăm chú nh́n vào chậu mai trước hiên, cụ vui vẻ nói:
"Cậu cũng là người Việt phải không? Hoa mai của quê ḿnh đấy, ở đây mà thấy hoa mai là lại nhớ Tết quê nhà."
Định suưt soa khen hoa đẹp, chứ thật ra bụng chàng chẳng thiết ǵ hoa, chỉ mong sao Hoàng Mai ở trong nhà, nghe tiếng người quen sẽ chạy ra mừng mà thôi.
Nhưng tuyệt nhiên không có ai, chỉ bà lăo khi thấy chàng khen chậu mai đẹp, liền thao thao kể cho Định nghe về loại hoa quư mùa Xuân mà ít ai trồng được:
"Hoa này người ta gọi là Hoàng Mai đó cậu à, hương chỉ phảng phất trong gió, thơm rất nhẹ cho nên có người c̣n gọi là Lănh Hương. . . "
Định giật ḿnh. Đúng là lối nói chuyện của Hoàng Mai, người con gái chàng gặp chiều cuối năm trong buổi chợ Tết, không hiểu giữa người và hoa có liên quan ǵ với nhau. Bà cụ dường như không chú ư tới nỗi băn khoăn của chàng, lại tiếp tục kể:
"Trồng được cây mai này, chúng tôi thật là "nâng như trứng, hứng như hoa".
Phong thổ quê người khác phong thổ quê ḿnh, hễ nắng nhiều cũng phải đem vào chỗ mát, mà đông lạnh cũng phải che, nâng niu măi cũng chỉ v́ nỗi nhớ con mà trồng..."
Không dằn được sự ṭ ṃ, Định lên tiếng hỏi:
"Hễ ngày Tết là mọi người về xum họp đông đủ, hôm nay th́ ai lại về nhà nấy. Ở bên này là như vậy, nhưng c̣n cô Hoàng Mai..."
Định hỏi thật khéo, khiến bà cụ đang kể chuyện nhíu mày lại nh́n chàng ngạc nhiên:
"Cậu hỏi ai? Làm sao cậu lại biết con Hoàng Mai nhà tôi?"
Định vui mừng v́ biết bà cụ là mẹ của Hoàng Mai, như vậy sớm muộn ǵ chàng cũng được gặp nàng. Chàng nói dối:
"Cháu là bạn của Hoàng Mai, nhưng lâu rồi không gặp. Hôm trước Tết, đi chợ Xuân, t́nh cờ mới gặp lại nhau, Hoàng Mai có chỉ nhà cho cháu biết. Hôm nay ngày Rằm, đi chùa tiện cháu ghé thăm. Xin phép hỏi cụ, cô Hoàng Mai có ở nhà không?"
Mặt bà cụ tự nhiên đổi sắc, khiến Định cũng bối rối.
Bà cụ đứng lặng nghe chàng nói, có lẽ cụ không tin vào lỗ tai của ḿnh. Rồi cụ mở cánh cổng cho Định bước vào, lắp bắp hỏi:
"Cậu là bạn của Hoàng Mai, nhưng cậu gặp em nó bao giờ vậy?"
Định ngỡ ngàng, chàng sợ bà cụ hiểu lầm ḿnh, vội lên tiếng:
"Thưa cụ, nếu Hoàng Mai không có nhà th́ thôi cháu xin kiếu, để dịp khác cháu sẽ tới thăm.
Biết nhà rồi th́ sớm muộn ǵ cháu cũng gặp lại cô ấy."
Bà cụ nh́n chàng chăm chăm, vẻ cầu khẩn:
"Cậu ơi, không phải ngẫu nhiên mà gặp. Cậu vào nhà uống ly nước, nhà tôi tuy đông con cháu nhưng mỗi đứa ở mỗi nhà, thành thử gặp người đồng hương tôi quư lắm.
Tôi mua nhà ở gần chùa cũng v́ vậy, hễ khi nào thích lại lên chùa cầu Phật, không phải phiền con cái đưa đón. Nhưng mà, cậu kể lại tôi nghe, cậu gặp Hoàng Mai bao giờ?"
Nghe cách nói của cụ, Định không cảm thấy e ngại nữa, có khi cơ duyên đưa đẩy, chàng lại có dịp may để được đến nhà nàng thăm viếng thoải mái hơn. Theo bà cụ vào nhà, phảng phất mùi trầm nhang và hoa thơm trên bàn thờ Phật.

Định quan sát nhanh những tấm h́nh bà cụ treo trên tường, mắt chàng như sáng lên khi nh́n thấy bức ảnh chân dung Hoàng Mai được treo trang trọng trên một góc tường, bên dưới là một chậu mai giả rất đẹp.

Chàng thấy vui trong ḷng, đúng là cô gái chàng gặp chiều hôm ấy, nét cười, khoé mắt, chiếc áo màu vàng tươi như những cánh hoa mai mùa Xuân.
Bà cụ không quên gọi cụ ông ra tiếp chàng, rồi chỉ về bức chân dung của cô con gái, cụ hỏi:
"Có thật là cậu đă gặp nó phải không?"
Định gật đầu quả quyết. Chàng lại c̣n thành thật xin lỗi cụ v́ lời nói dối lúc năy, bởi v́ chàng chỉ mới quen Hoàng Mai vào buổi chợ chiều Xuân hôm cuối năm mà thôi.

Nghe kể đến chuyện thả thơ, ông cụ gật gù bảo chàng:
"Thế là chuyện thật rồi. Con bé này hồi nhỏ đă có khiếu thi văn, hễ nghe tôi đọc bài thơ nào là thuộc luôn bài thơ ấy. Nhưng thú thật với cậu, chúng tôi lâu lắm rồi không biết tin của cháu, kể từ ngày nó ra đi..."
Đang vui câu chuyện, Định gần như ngồi xững lại v́ câu nói của ông cụ. Chàng hấp tấp ngắt lời :
"Thưa cụ, vậy đă bao lâu rồi, các cụ không gặp lại Hoàng Mai?"
Chàng nghe ông cụ thở dài:
"Cũng đến chục năm rồi cậu ạ, kể từ khi con bé đi vượt biển rồi không nghe tin tức ǵ nữa.
Ngày ấy chúng tôi c̣n ở quê nhà, sau mới được mấy người con bảo lănh sang đây vài năm thôi, chúng tôi đành phải đem gửi em nó vào chùa để hương linh có chỗ ấm áp.
Chừng ấy năm vẫn nghe ngóng mà không có tin tức ǵ của em, thành thử nghe cậu kể, chúng tôi cho là chuyện lạ, v́ nếu em nó c̣n sống, cũng làm sao biết được nhà cha mẹ ở đây mà về."
Định nghe lạnh cả sống lưng, dù trong căn nhà nhỏ này rất ấm, phảng phất mùi trầm hương và hoa thơm.
Trong tấm h́nh treo trên tường, Hoàng Mai như đang mỉm cười với chàng, một nụ cười của ḷng biết ơn.
Có phải chăng cuộc gặp gỡ kỳ lạ trong buổi chợ Tết, lại có thể dẫn tới những chuyện kỳ thú sau này trong cuộc đời chàng. Ông cụ lại kể tiếp câu chuyện c̣n dang dở:
"Gia đ́nh tôi đăng báo, nhắn tin, hỏi thăm măi mà không thấy ai cho biết về tin tức của Hoàng Mai cả, cho nên đành xem ngày con ra đi mà làm giỗ cho con, cũng vào tháng giêng mùa Xuân độ hoa mai nở là con chúng tôi từ giă cha mẹ ra đi.
Bà nhà tôi nhớ con cho nên cố ương lấy giống hoàng mai để nhớ đến đứa con gái xinh đẹp, nết na nhưng bất hạnh đă bỏ đi trước cha mẹ, để mỗi độ Xuân về, chúng tôi nh́n mai nở mà thắt cả ruột gan."
Nói tới đây, ông cụ như rũ xuống, không c̣n sức để kể thêm về cô con gái bất hạnh đă bỏ xác ngoài biển khơi. Riêng Định, ḷng chàng cũng rưng rưng cảm động, không hiểu nổi cơ duyên nào mà linh hồn Hoàng Mai lại chọn chàng để t́m về với cha mẹ, chia với chàng nỗi buồn xa xứ trong độ Xuân về trên đất khách.
Bà cụ ân cần mời Định ở lại dùng bữa cơm chay với gia đ́nh, cụ nói mà như muốn khóc:
"Cứ tính ngày em nó ra đi năm xưa, th́ có lẽ hôm nay cũng là ngày giỗ của nó.
Bữa cơm hôm nay may lại thêm có cậu tới chơi với vợ chồng tôi, chắc là linh hồn con gái tôi đă ngậm cười nơi chín suối.

Thôi th́ từ nay cũng v́ em, cậu xem chúng tôi như chỗ thân t́nh, thỉnh thoảng ghé vào thăm, xem như v́ duyên lành mà gặp."
Từ đấy, Định vẫn hay đi chùa với nỗi mong ước được gặp lại Hoàng Mai lần nữa, thỉnh thoảng lại ghé thăm bố mẹ của Hoàng Mai, nhất là những dịp Xuân về, chàng có cái thú ngồi nh́n những nụ mai vàng e ấp nở, y như nụ cười của Hoàng Mai trong buổi chiều Xuân năm nào.
Định không cảm thấy sợ hăi, v́ với một ư lành, dù người hay là ma, thế giới của loài người hay thế giới của linh hồn, vẫn có người tốt kẻ xấu.
Huống ǵ, chàng cứ nghĩ là Hoàng Mai đă phù hộ cho chàng gặp nhiều may mắn tốt đẹp trong những ngày sau đó.
Năm sau, chính mẹ của Hoàng Mai đă giới thiệu cho Định một người cháu gái có họ xa với bà.

Cũng v́ thế, khi lấy vợ, v́ chỉ có một ḿnh đơn độc, Định được cha mẹ Hoàng Mai đứng ra làm chủ hôn cho ngày đám cưới, chàng xem họ như cha mẹ nuôi.
Rồi khi có đứa con đầu ḷng, bà cụ đă tới thăm nom, săn sóc vợ chàng như con gái. Chẳng ai biết ǵ về sợi giây liên kết giữa ba người với nhau, chỉ biết là từ đấy họ quư nhau c̣n hơn người trong thân tộc.
Đứa con gái đầu ḷng của Định thật xinh và thật ngoan, mềm mỏng dễ thương với nụ cười y hệt nụ cười của cô Hoàng Mai trong tấm ảnh. Có đôi khi chàng giật ḿnh nghĩ ngợi:

"Không biết có phải Hoàng Mai đă trở lại kiếp người, để trả ơn chàng đă v́ nàng mà tới lui thăm viếng cha mẹ ḿnh lúc tuổi già bóng xế?"


Nguyên Nhung
Reply With Quote
  #37  
Cũ 02-24-2013, 06:51 AM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default

Thất Thời, Thất Nghiệp

Ông bị thất nghiệp rồi, điều linh cảm mơ hồ đă thành sự thật khi buổi sáng mới ḷ ṃ vào hăng .

C̣n sớm chán, ông vào Internet đọc Email mỗi ngày như thói quen, đang ngấu nghiến đọc vội để chuẩn bị đến giờ làm th́ một đồng nghiệp đi ngang vỗ mạnh lên vai:
” Thôi, hôm nay tha hồ về nhà mà lướt Net. Hay ǵ chưa? Có tên ông trong danh sách được về nhà “ngồi chơi xơi nước” đấy.”
Chẳng biết hắn nói chơi hay thiệt, tin này làm ông giật bắn cả người.

Thế mà là chuyện thật, năm ngoái người ta đă xôn xao bàn tán, nhưng tính chủ quan là chuyện ấy chỉ xảy ra cho người khác, nên ông vẫn “b́nh chân như vại” v́ nghĩ ḿnh làm việc lâu năm, tay nghề giỏi bậc thầy, hăng chỉ cho nghỉ việc những “cụ” vượt qua tuổi hưu mà chưa chịu nghĩ là ḿnh mất sức lao động, hay bọn tay mơ mới chập chững vào nghề.

Thế là thất nghiệp thật, ở nhà chơi không cứ buồn rũ cả chân tay. Ông có định thất nghiệp đâu, nhưng việc ấy tự nhiên nó tới th́ cứ tới. Y như cái ngày khốn nạn năm bảy mươi lăm, ông cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện bị giải ngũ ngang xương, thế mà bước qua tháng Năm năm ấy th́ đương nhiên cũng bị giải ngũ.
Thằng bạn ông tinh thần chiến đấu kém, chỉ mong ḥa b́nh để ở nhà "đuổi gà" cho vợ. Năm ấy thấy t́nh h́nh căng thẳng, nó đi t́m lăo thầy bói để đoán hộ đường công danh sự nghiệp.

Lăo thầy bói ấy tài lắm, không mù nhưng vẫn đeo đôi kính đen.
Lăo bảo bạn ông x̣e bàn tay, rồi lấy một tờ giấy ghi mấy con số, xem đi xem lại, thầy phán một câu xanh rờn:
" Chỉ nội năm nay, cậu đương nhiên giải ngũ."
Ông bạn vàng hí hởn về rỉ tai mọi người, thế là lũ lượt một bọn rủ nhau đi cúng tiền cho thầy bói ăn, anh nào anh nấy ra về cũng vui như Tết.

Ḥa b́nh là cái chắc, quân đội chỉ cần cho nhu cầu chiến tranh, một mai ḥa b́nh, giă từ vũ khí về quê lập vườn, ngồi vui hưởng cảnh thái b́nh thịnh trị.
Lăo thầy bói nói thánh thật, hay là cả bọn bạn bè ông đều ngây thơ tin rằng đă tới lúc "bất chiến tự nhiên thành".

Đúng là một lũ ngây thơ, thầy bói là một tay phản chiến hạng nặng làm nản ḷng chiến sĩ, sau này khi đi tù, ông đă nghiệm ra điều ấy đúng mười năm ăn bo bo và khoai lang, khoai ḿ ṃn cả răng.
Đấy là chuyện ngày xưa, c̣n chuyện thất nghiệp của ông bây giờ là do tụi khủng bố gây ra, rồi chiến tranh chống khủng bố lan rộng, tiền tỉ đóng thuế của dân chúng đổ theo bom, đạn.

Đổ một lúc hai cái nhà to nổi tiếng thế giới, sau đó th́ kéo theo hằng loạt những công ty và hăng xưởng đua nhau giảm bớt công nhân, ông ở tuổi tṛm trèm sáu mươi kéo lết theo đà kinh tế để đến hôm nay mới đến lượt về nhà nằm khểnh xem TV.
Giữa nơi đông người hay với bọn đàn em một thuở, ông luôn cho ḿnh thuộc hàng tiền bối kinh nghiệm đầy ḿnh, xứng đáng lên hàng “Cụ”, khi mất việc rồi tự nhiên ông lại nghĩ : sáu mươi đâu đă gọi là già, vẫn c̣n làm việc được, dù tóc có thưa thớt và răng cái c̣n cái mất, so với các lăo tướng bên nhà ông vẫn c̣n phong độ.

Thằng con lớn an ủi bố:
"Từ ngày qua đây đến giờ, bố cày suốt.

Thôi được dịp nghỉ ngơi, ở nhà trông hộ con mấy đứa cháu.,

Với lại những người có tuổi cũng nên nghỉ sớm để nhường chỗ cho đám trẻ, học mờ mắt mà khi ra trường t́m măi không ra việc. Như tuổi con chẳng hạn, mất việc lúc này là kẹt thiệt, đầu tư vô mấy đứa nhỏ chưa biết tương lai thế nào, chỉ thấy bây giờ lo tướt khói.”
Vợ ông nghe cha con nói chuyện cũng ngứa miệng góp vô:

” Thôi th́ “liệu cơm gắp mắm” chứ có ǵ mà lo, có nỗi khổ nào bằng năm 75 cha ở tù, con một lũ lau nhau , trong túi không có đồng xu mà rồi ai cũng sống nhăn đến bây giờ, sóng đánh đến đâu th́ thuyền neo đến đó con ạ.”
Nó nói cũng phải, mười mấy năm nay ông đi cày đóng thuế hộc x́ dầu cho mấy người ăn trợ cấp hưởng, như thế là bất hợp lư.

Nhưng có ở nhà chơi với cháu mấy hôm liên tiếp ông mới thấy c̣n mệt bằng năm lần đi làm, v́ chúng nó một lũ lâu nhâu bằng nhau, chưa đứa nào khôn hẳn, hét rát cả họng vẫn không ăn thua. Ông phục bà lắm, thế mới biết cái chịu đựng của đàn bà Việt Nam. Ông bảo bà:
" Thôi, mai tôi phải đi t́m việc , chứ mang tiếng ở nhà mà chả nghỉ ngơi được bao nhiêu. Chán lắm!"
Bà băn khoăn hỏi ông đầy vẻ giễu cợt:
" Ai mướn ông bây giờ? Xem ở Bưu Điện có cần người dán tem thư th́ ra đấy mà xin việc."

Ông nhếch mép cười nhạt:

" Cả bà cũng khinh thường thằng già này. Để rồi bà xem, việc nhiều tiền th́ hiếm chứ mấy cái lặt vặt thiếu ǵ."
Bà khuyên ông:
" Ngồi chơi mát ăn bát vàng không muốn, lại cứ thích cực thân.

Hay là làm hăng lau nước đá vậy?"
Biết bà hay trêu ghẹo ông chồng già, v́ từ xưa tới nay hai vợ chồng vốn khắc khẩu.

Tự họ trêu ghẹo nhau để sinh tội, chứ có ai bắt họ căi nhau đâu.
Mà thế thật, số ông h́nh như phải đi ra khỏi nhà mới khá.

Thời chinh chiến, nếu ông cứ ở nhà " ăn quẩn cối xay" th́ làm ǵ quân đội có những người hùng.

Ông đánh giặc cừ thật, bị giải ngũ ngang xương là tại cái " vận nước" nó tới hồi mạt vận, chứ cứ thử hai thằng đánh ngang sức nhau, ông đâu có chịu thua.
Ngày xưa lúc c̣n trong quân ngũ, ông đi biền biệt để vợ ở nhà với lũ con.

Cứ mỗi chuyến về phép là vợ ông lại mang bầu, rồi tự động đẻ đái lo liệu một ḿnh, ông đâu có biết thế nào là cảnh " vượt cạn " của phụ nữ.
Sau ngày đương nhiên giải ngũ ấy, ông cũng đương nhiên đi ở tù, bạn bè ông có một số thoát được ra nước ngoài năm bảy mươi lăm, chắc là đương nhiên có số xuất ngoại.
Lần đi tù này ông xa nhà đúng mười niên, khi về thằng con út " mót " được kỳ phép cuối cùng trong đời lính đă lên mười tuổi, đứa con gái lớn đă biết ra chợ giúp mẹ buôn chui bán nhủi .
"Thế chiến quốc, thế xuân thu, gặp thời thế, thế thời phải thế", ông cố nghĩ vậy để đừng bỏ nhà lên rừng ở với khỉ.
Không chỉ v́ sợ lũ cháu nghịch như giặc mà ông quyết đi t́m việc, ngay cả chuyện ở nhà với vợ một ngày trọn vẹn cũng làm ông nản chí anh hùng. Bà nói lắm lắm, miệng quang quác suốt ngày như một mụ gà mái lắm điều.

Ông nghĩ vậy chứ không dám nói ra miệng, cũng chỉ v́ một lần "trà dư tửu hậu" của lũ đàn ông, điều ví von ấy đă khiến ông bị bà sỉ vả là một lăo gà trống vô tích sự.

Khiếp quá cho cái miệng đàn bà, nhưng cũng chả sai tư nào, ông cũng thấy lăo gà trống quả vô tâm lắm, cứ " xong việc" là lăo ta nhảy tót lên nóc chuồng để te te gáy, mặc kệ lũ gà mái với mấy con gà con. ” Nói có sách, mách có chứng”, chưa bao giờ ông thấy gà trống dẫn gà con đi kiếm ăn, nhưng lăo cũng rất hào hoa khi t́m được một con giun, con dế, sẽ không ngại ǵ gọi lũ mái tơ đến để “share” với nhau chút của ngon.
Reply With Quote
  #38  
Cũ 02-24-2013, 06:58 AM
Camly Camly is offline
Thống soái
 
Ngày Gia Nhập: Jan 2011
Số Bài: 8,063
Thanks: 1,684
Được cảm ơn 1,609 lần trong 1,270 bài
Default

Thế là ông long lên đi t́m việc, dù mới chỉ ăn tiền thất nghiệp được ba tháng.
Ba tháng ở nhà đi ra đi vào ông thở dài sườn sượt, nhớ lạ lùng tiếng chạy ŕ ŕ khi đứng máy, thèm ngửi mùi dầu nhớt và tiếng cười nói xôn xao của những người bạn đồng nghiệp.
Cả một bọn lớn tuổi được cho nghỉ trước, sau đến mấy tay trẻ hơn.
Lúc đầu ai cũng có vẻ lạc quan, công việc xuống chỉ độ ít lâu, chừng giải quyết xong th́ kinh tế lại phục hồi, lúc ấy tha hồ mà làm “over-time”.
Nhưng măi cũng chả thấy khả quan hơn, kinh tế cứ tiếp tục xuống, y như chiếc quan tài được hạ xuống ḷng đất là nằm đấy chứ làm ǵ người chết có khả năng ngồi dậy được.
Bây giờ ông không hy vọng ǵ kiếm được chỗ nào khá hơn chỗ cũ, dù những việc vớ vẩn có đấy nhưng nặng nhọc quá không hợp khả năng, bây giờ ông lại thương cho người chủ hăng với lối làm việc dễ dăi đối với công nhân, thế mà nhiều người vẫn dài họng ra chê bai, bây giờ mất việc mới thấy tiếc hùi hụi.
Hôm đầu tiên, ông vui vẻ mặc quần áo đi từ sáng sớm, măi đến trưa mới về ăn cơm. Thấy ông mặt mũi bơ phờ, bà hỏi:
" Sao, có chỗ nào nó nhận chưa?"
Ông chán nản lắc đầu:
” Có một chỗ, mới vào “apply” là nó gọi phỏng vấn ngay, nhưng nó bảo sẽ gọi tới báo sau.”
Bà nhếch mép cười mai mỉa:
" Mỹ mà, chết đến đít nó vẫn lịch sự, chúng tôi sẽ thông báo tới ông có nghĩa là thôi ông về mà ngủ đi cho được việc."
Ông tiếp tục câu chuyện:
“C̣n một chỗ nữa lương bổng khá, không nặng nhọc nhưng trèo cao quá không kham nổi.”
Bà lại cười trêu ông:
"Việc ǵ thế?
Chắc lại lau cửa kính cho mấy cái cao ốc phải không?"
Ông tủm tỉm cười:
"Bà này nói như Thánh. Hồi ấy nhằm nḥ ǵ ba cái lẻ tẻ ấy, thế mà bây giờ già, cứ trèo cao là run, lại c̣n chóng mặt nữa . . . " .
Bà quay đi nói nhỏ nhỏ một ḿnh:
"Đă bảo hết thời rồi mà. . . "
Rồi bà nói to lên cho ông nghe:
"Ừ, biết lượng sức ḿnh thế là tốt, không như nhiều người leo hết thang rồi mà cứ muốn leo nữa, thế là lộn đầu xuống đất.
"Ngày hôm sau ông lại dậy từ sáng sớm, uống xong ly cà phê nóng ông mặc quần áo tề chỉnh đi kiếm việc làm.
Bà nh́n ông ra xe mà lắc đầu ngao ngán, đúng là ông lăo chân hay đi phải ở nhà sinh cuồng cẳng. Đến trưa th́ ông về ăn cơm, mặt buồn thiu buồn thỉu. Bà hỏi:
"Sao? Có ǵ lạ không?"
Ông cười, nhưng cái miệng như mếu xệch đi, trông khổ thân lắm.
Mặt ông lại nhăn nhăn khiến bà hốt hoảng:
"Sao thế?"
"Cái chân."
"Cái chân làm sao?"
Ông cúi xuống bóp bóp cái chân đau:
"Cái chân nó đau. Hôm nay th́ họ cần một chân “clean-up”, nhưng mà cái chân nó lại đau, chán thật.”
Bà dọn cơm cho ông ăn, lấy thuốc cho ông uống, nói nho nhỏ một ḿnh:
"Đă bảo hết thời rồi mà."Đang ăn cơm, ông lại há miệng ra nhăn nhó. Bà lại hỏi:
"Sao thế?
Ông ngừng nhai, uống một ngụm nước nóng:
"Cái răng."
"Cái răng làm sao?"
"Cái răng tự nhiên nó muốn tuột ra, bởi vậy hễ ăn ǵ cứng nó lại cộm lên, đau muốn chết."
Bà nh́n ông tội nghiệp:
“Vậy mà cứ long lên ṣng sọc để đi t́m việc làm, ở nhà dẫn cháu đi công viên không thích hơn à?”
Ông gắt:
"Khốn nỗi, chân cẳng thế này không chạy theo chúng nó được."
Bà cười:
"Thế mà họ cứ bảo đàn bà chúng tôi vô tích sự. Chỉ chạy theo mấy đứa nhỏ quanh quanh trong nhà, cũng bằng mấy lần "ếch xơ sai" ngoài đường."

Biết bà lại sắp kể công và gây sự, v́ đó là cái "khắc khẩu" thường xảy ra khi vợ chồng ngồi nói chuyện với nhau, chỉ câu trước câu sau là thế nào cũng có chuyện.
Ăn xong, ông bỏ ra ngoài sân, xem mấy chậu kim quất quả đă hườm hườm chín.
Mùa đông năm nay lạnh hơn những năm trước, nên hoa đào hoa mai chẳng thấy trổ hoa, hay là cây cỏ cũng có linh tính mà không chịu toét miệng cười như mỗi năm trời sang Xuân, v́ thế mà tuy nhà nào cũng ăn Tết, nhưng không khí dường như vẫn buồn buồn thế nào ấy.
Năm nay ông chẵn sáu chục cái tuổi Tây, c̣n tuổi Ta phải cộng thêm một tuổi nữa.
Sáu mươi với mấy ông "ăn trên ngồi trước" th́ chưa già, c̣n về được Việt Nam kiếm bồ nhí, nhưng ông mất mẹ nó mười niên trong tù, sức khỏe suy kiệt cho nên trông vẫn già hơn tuổi.
Dạo này cái chân lại trở chứng, lắm hôm đau không nhấc lên được, ông ngẫm nghĩ bản thân ḿnh cũng suy thoái, trách chi thế giới càng đông người, quả đất càng lúc càng già cũng sinh lắm chuyện, chỗ này động đất, chỗ kia lụt lội, nơi nào cũng lănh đủ.
Buổi trưa, ông khập khiễng đi ra đường chờ xe “school-bus” , đón hai đứa cháu học Mẫu giáo có nửa ngày sắp về, thay cho bà đang dọn dẹp trong bếp.
Một chốc, ba ông cháu đă kéo nhau về, hai đứa nhỏ vừa đi vừa chạy, vừa nắm tay ông mà kéo, mặc cho ông vừa đi vừa nhăn.
Bà đă làm xong việc nhà bếp, chạy ra mắng cháu:
"Khéo ngă ông nội bây giờ."
Dắt cháu vào nhà, bà không quên ngoái ra nói với ông:
“Trên hội già họ đang cần một chân xoa mạt chược đấy, ông có muốn th́ lên đấy mà xin việc.”

Nguyên Nhung
Reply With Quote
Trả lời

Tools
Display Modes

Điều lệ Đăng Bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies are Mở
[IMG] code is Mở
HTML code is Tắt

Forum Jump


Tất cả thời gian được căn cứ theo giờ Quốc Tế GMT. Giờ địa phương của bạn là 12:34 AM.


Nội dung và bản quyền của những bài viết trên trang Web này thuộc về tác giả hoặc Cơ sở quảng cáo. TheGioiNguoiViet.Net không chịu trách nhiệm về nội dung của bài viết, của những bài góp ư và của những quảng cáo. Chúng tôi giành quyền loại bỏ những bài không phù hợp với chủ trương của Diễn Đàn.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2013, Jelsoft Enterprises Ltd.