TGNV TheGioiNguoiViet.Net

Diễn Đàn Tổng Hợp Thông Tin, Nghị Luận Thời Sự, Văn Học, Khoa Học, Tôn Giáo, Lịch Sử, Văn Nghệ Giải Trí

    Nhac Đấu Tranh   Nhac Quê Hương   Nhac Lính   Nhac T́nh   Nhac Ḥa Tấu    Cải Lương, Tân Cổ    Ngâm Thơ    Truyện   

                         

Trở lại   Diễn đàn Thế Giới Người Việt > 08. Câu Lạc Bộ Nghệ Thuật > Nghệ Thuật Sống, Chuyện lứa đôi
T́m Kiếm Bài mới hôm nay Đánh dấu Diễn Đàn đă đọc

tgnv

Pḥng Games Online

Gồm nhiều nước/tiếng khác nhau US, FR, DK, FI, IE, NL, NO, SE, UK, DE, ES, PL
Diffusé par Adcash

Creative

Ủng hộ Diễn Đàn

Thế Giới Người Việt

Chuyện Phải Nói

Đề Tài Nổi Bật

Chuyện con số 3 và dự báo CSVN sẽ sụp đổ

Việt Nam sẽ thay đổi mầu cờ và chế độ vào năm 2014 do dân lật đổ

'Bố già' Kiên đă bị bắt

Dương Chí Dũng đă bị bắt

Trầm Bê xin được quản thúc

Chủ tịch Eximbank sắp bị bắt

Đ̣n phản công của 3 Dũng: Không nhả vị trí Trưởng Ban chống tham nhũng

Đánh án Kiên “bạc” chỉ là một phần của chuyên án chính trị bảo vệ chế độ

Âm mưu ám sát Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang đang khẩn trương

Lê Đức Anh, Lê Khả Phiêu nhập cuộc. Chủ tịch Tập đoàn Masan bị bắt

Hồ Hùng Anh đă bị bắt & Thông tin đang bị dấu nhẹm

Tài Sản Khổng Lồ Của Cha Con Nguyễn Tấn Dũng

Ba Dũng đă chuyển 4 tỉ đô qua Đan Mạch

Từ bầu Kiên tới trùm Năm Cam

Thống đốc Nguyễn Văn B́nh?

Đảng CSVN thực chất đă tự tiêu vong

Đảng CSVN sắp tháo chạy...

Việt Nam tự ch́m dần trong quỹ đạo Trung Quốc 

Trung Quốc đă chuẩn bị kế hoạch đánh chiếm Biển Đông

Truyền H́nh Trung Quốc công khai kế hoạch đánh chiếm Việt Nam

H́nh Ảnh Quân Đội Trung Cộng tiến về biên giới Trung-Việt (8.2011)

Tại sao Trung Quốc vẫn nằng nặc đ̣i sát nhập VN vào lănh thổ của họ?

Thái Hà: Điểm khởi đầu sự sụp đổ Chế độ CSVN

Trung Quốc ăn thịt người dă man !

 

Pḥng Sinh Hoạt TGNV

Nơi trưng bày Toàn Cảnh Thiên Đường XHCN, một xă hội Màu Đỏ, Cơ Khổ, trong đó 80 triệu người Gian Lao v́ Đảng, để rồi Cùng Nhau Xuống Hố!... (ChânMây phụ trách)

 

Nơi phơi bày những cái rởm của CSVN: Bọn Quan trí thấp khoe thành tích, Một lũ luồn trôn hít với hà... (Chủ Quán: Doremi)

 

Nơi hội ngộ của các hiệp khách, cùng nhau lạm bàn chuyện thế sự từ Đông Sang Tây, từ Cổ chí Kim, từ Trên xuống Dưới, từ Trong ra Ngoài... (Chủ quán: Eagle)

 

Nơi đây là chỗ kén chồng, Chàng nào đến Quán, nhớ gồng ḿnh nghen ! (Chủ Quán: Năm Trầu)

 

Nơi giới thiệu những bản nhạc hay và cũng là nơi bạn có thể yêu cầu những bản nhạc bạn muốn nghe (Chủ quán: Camly)

 

Nơi gặp gỡ của những người đă một thời cầm súng dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ để chiến đấu bảo vệ Tự Do cho miền Nam Việt Nam

 

Nơi trao đổi những thông tin liên quan đến Thị trường Tài Chánh, Chứng Khoán, Vàng Bạc... tại Việt Nam và trên toàn Thế giới (Dr_Tran phụ trách)

 

Pḥng Audio TGNV

Nhac Đấu Tranh

Nhac Quê Hương  

Nhac Lính  

Nhac T́nh  

Nhac Ḥa Tấu   

Cải Lương, Tân Cổ 

Nghe Ngâm Thơ   

Nghe Truyện

Creative

Trả lời
 
Tools Display Modes
  #1  
Cũ 06-19-2011, 09:11 PM
Nam Giao Nam Giao is offline
Sĩ quan cấp tá
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 75
Thanks: 2
Được cảm ơn 83 lần trong 43 bài
Default Ngày của cha- Father's Day

NGÀY CỦA CHA - FATHER’S DAY: NGÀY CHÚA NHẬT THỨ BA CỦA THÁNG SÁU

LM Trần Cao Tường
Nếu chúng ta có ngày Chúa Nhật thứ hai của Tháng Năm dành để tôn vinh Người Mẹ (Mother’s Day), th́ chúng ta cũng có ngày Chúa Nhật thứ ba của Tháng Sáu dành để vinh danh Người Cha: Ngày của Cha (Father’s Day).
Vậy, Ngày của Cha bắt nguồn từ đâu ?
Ngày của Cha, giờ đây, đă trở thành một biểu tượng chung trên toàn cầu, là ngày để biểu lộ t́nh yêu thương và sự kính trọng của chúng ta dành cho những người Cha của chúng ta.
Bà Sonora Smart Dodd, một cư dân của thành phố Spokane, thuộc tiểu bang Washington. Cha của Bà, Cụ William Jackson Smart, là một cựu chiến binh của cuộc nội chiến, người đă một ḿnh gà trống nuôi cả đàn con sau khi mẹ của Bà qua đời. Người ta kể rằng, được cảm hứng từ việc Bà Anna Jarvis thiết lập ra Ngày Hiền Mẫu, Bà Sonora liền nảy sinh ra ư định để tôn vinh về người Cha trong khi đang lắng nghe một bài giảng về Người Mẹ trong Ngày Hiền Mẫu tại nhà thờ vào năm 1909.
V́ Cha của Bà chào đời vào tháng 6, cho nên Bà cùng các anh chị em của Bà đă t́m cách để tổ chức Ngày của Cha cũng vào Tháng 6. Do đó, Ngày của Cha đầu tiên được tổ chức vào ngày 19 tháng 6 năm 1910 tại thành phố Spokane, thuộc tiểu bang Washington.
Rất nhiều người như: Thượng Nghị Sĩ William Jennings Bryan thời đó, đă ủng hộ việc tổ chức ra ngày này trên cơ sở không được chính thức cho lắm. Sau đó, Tổng Thống Woodrow Wilson đă đích thân được gia đ́nh của Ông vinh danh vào Ngày của Cha của năm 1916.
Tám năm sau đó, vị Tổng Thống thứ 13 của Hoa Kỳ là Tổng Thống Calvin Coolidge, đă đề nghị tổ chức Ngày của Cha như là một ngày nghỉ lễ của quốc gia. Và năm 1926, Ủy Ban về Ngày của Cha Quốc Gia được thành lập tại thành phố New York.
Năm 1966, Tổng Thống Lyndon Johnson chính thức để cho ngày này trở thành một ngày lễ được tổ chức vào ngày 3 tháng 6 hàng năm.
Ngày Lễ này cuối cùng đă được chính thức công nhận dưới thời của Tổng Thống Richard Nixon vào năm 1972, và Tổng Thống Richard Nixon đă quyết định chọn Chủ Nhật thứ ba của Tháng 06 hàng năm dành để tôn vinh những người làm Cha, mà chúng ta gọi là Ngày của Cha thời nay.
Xin tạ ơn Thiên Chúa,

Người Cha Thiêng Liêng và Cao cả nhất trong số những người Cha của trần gian!
Xin tạ ơn những người Cha tinh thần, là các vị Chủ chăn
c̣n trẻ hay đă về hưu, hoặc đang vào tuổi xế chiều, hiu quạnh,
xin cảm ơn các Thầy, các Cha, ... v́ tất cả,
v́ sự hy sinh cao cả, v́ sự giáo huấn chân thành không mỏi mệt,
v́ t́nh yêu quên ḿnh và hiến trọn tất cả cho đàn chiên!

Hăy dành thời gian để sẻ chia những nỗi niềm sướng vui, cũng như những ưu tư với các Ngài, thêm lời cầu nguyện, sẵn ḷng giúp đỡ và củng cố thêm tinh thần của các Ngài, để các Ngài luôn măi là những người Cha tinh thần biết hy sinh tất cả v́ đàn chiên, biết sống trọn vẹn với ơn gọi mà các Ngài đă giao kết với Thiên Chúa, dẫu cuộc đời này có lắm chông gai vây bủa các Ngài, dẫu cho những lời thị phi thiếu nghĩ suy có làm các Ngài đau khổ, và dẫu cho mọi cám dỗ đưa tới để trói buộc cuộc đời và danh tiếng của các Ngài….
Hồng ân cao cả nhất mà tôi đă từng có đến từ Thiên Chúa,
chính là việc tôi gọi Ngài là Cha!”- Vô Danh

Ngày của Cha với các Quốc gia trên khắp Thế giới
Việt Nam, Argentina, Canada, Chile, Pháp, Nhật Bổn, Ḥa Lan, Hoa Kỳ, Anh và Malta: tổ chức vào Chúa Nhật thứ ba của Tháng 06.
Lithuania: tổ chức vào Chúa Nhật đầu tiên của Tháng 06
Áo: tổ chức vào Chúa Nhật thứ hai của Tháng 06.
Bulgaria: tổ chức vào Ngày 20 Tháng 06
Đan Mạch: tổ chức vào Ngày 5 Tháng 06
Bỉ, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha: tổ chức vào Ngày Ngày kính cả Thánh Giuse - 19 Tháng 03
Nam Triều Tiên: tổ chức vào Ngày 8 Tháng 05
Đức: tổ chức vào Ngày Lễ Chúa về Trời
Brasil: tổ chức vào Chúa Nhật thứ hai của Tháng 08
Trung Hoa và Đài Loan: tổ chức vào Ngày 8 Tháng 08
Úc: tổ chức vào Chúa Nhật đầu tiên của Tháng 09
Scandinavia và Phần Lan: tổ chức vào Chúa Nhật thứ hai của Tháng 11
Thái Lan: tổ chức vào Ngày 5 Tháng 12


Tác giả sưu tầm

(dunglac.org)
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Nam Giao For This Useful Post:
SAO BĂNG (06-20-2011)
  #2  
Cũ 06-19-2011, 09:13 PM
Nam Giao Nam Giao is offline
Sĩ quan cấp tá
 
Ngày Gia Nhập: Dec 2010
Số Bài: 75
Thanks: 2
Được cảm ơn 83 lần trong 43 bài
Default

BỐ CƯỜI BẰNG MẮT


Bảo là quá khích th́ tôi cũng chịu vậy. Trong ṿng một tuần lễ tôi đi xem phim "Ba Mùa" (Three Seasons) hai lần. Lần thứ hai là để nh́n rơ hơn cái dáng nét Bố tôi nơi anh chàng Hải đạp xích lô dưới ống kính rất nghệ thuật và tài t́nh của đạo diễn Tony Bùi, vẽ tả ra được tâm hồn một người Bố Việt. Như vậy là vừa khích chứ đâu phải quá khích!


THỜI ĐIỂM NGÀY THƯƠNG BỐ

Anh chàng Hải có dáng phong sương với nước da đen sạm, nhưng con mắt th́ thật sáng diễn tả một tâm hồn thanh thản và cương nghị có sức hóa giải tất cả, vượt qua tất cả, kham nổi nắng oi nực cũng như mưa đầm đ́a. Chắc là anh bị lỡ thời, chữ nghĩa không c̣n giá trị bằng cặp gị đạp xích lô. Những lúc ế ẩm không có khách, nhớ chữ nghĩa quá th́ anh lôi cuốn sách cũ nhàu nát ra đọc, hay ban đêm ngước nh́n sao trời làm người nhà giầu hưởng thú khách sạn "ngh́n sao." Chứng kiến bao cảnh oan trái và trớ trêu, anh vẫn nhẫn nhục góp phần thả hoa xuống ḍng sông cuộc đời, bằng một thứ t́nh yêu tinh ṛng, nguyên thủy. Những giọt mồ hôi nhễ nhăi của anh có thể thơm hơn những đồng tiền trong những khách sạn năm sao ăn chơi sang trọng mà bần tiện kia.

Bố tôi cũng bị sa cơ thất thế. Ḍng nội tổ có thể đă từ đâu tụ về vùng Trà Lũ bên Nam Định, nơi phát sinh cuộc nổi dậy của Phan Bá Vành. Sau khi thất bại, th́ nhiều người được Doanh Điền Sứ Nguyễn Công Trứ khôn khéo bao che cho về "núi vàng" Kim Sơn từ năm 1829 làm "nguyên mộ," tức là những người đầu tiên có công mộ dân đi lập nghiệp nơi cánh đồng lầy với những làng mang tên thật đẹp cho lên tinh thần như Ḥa Lạc, Chí Tĩnh, Quy Hậu, Tôn Đạo... và đă nhiều đời đứng đầu một lư, với bao chông chà thuở ban đầu như ca vè vùng đất Kim Sơn c̣n ghi lại:

Đường đi như thể chông chà,
Ầm ầm muỗi bọ như là thóc xay.

"Núi vàng" với những đống lúa cao như núi th́ chưa thấy, chứ gia phả để lại th́ chỉ kể chuyện về những cảnh phá giặc và dẹp cướp Tàu Ô vùng cửa Thần Phù rất gian khổ.

Lênh đênh qua cửa Thần Phù
Khéo tu th́ nổi vụng tu th́ ch́m.

Nơi Bố tôi sinh trưởng không có ǵ là "địa linh nhân kiệt" cả. Không phát xuất nhiều bậc tài ba mà cũng chẳng là nôi sinh văn hóa trống đồng hay trống da trâu ǵ hết, ngoại trừ một di tích đă xưa cũ là động Hoa Lư của Đinh Bộ Lĩnh, Trương Hán Siêu và cái gia sản tinh thần tự do không chịu luồn cúi chầu chực một cái khuôn ră nát của lớp cai trị đă làm cản bước tiến. Vào thập niên '30, Bố phải bỏ quê sang Thái lan lập nghiệp mấy năm, nhưng ông nội bắt về lập gia đ́nh để cầm chân cho chắc ăn. Mà Bố có muốn an phận thủ thường cũng đâu có dễ. Chỉ biết những ngày thơ ấu, tôi đă chứng kiến cái cảnh sau hiệp định Genève bố tôi được thả tù trở về đúng là một con chó chết ốm o, v́ như lời Bố kể vùng rừng núi nhà tù nước độc đến nỗi con chó lội qua suối lên là trụi không c̣n một chiếc lông nào. H́nh ảnh mẹ tôi hồi c̣n trẻ khóc lăn lộn vật vă suốt những tháng ngày Bố tôi bị bắt vào đêm "tháp chuông Ḥa Lạc" vẫn măi măi ghi đậm trong tôi.

Thế là Bố tôi mang gia đ́nh di cư vào Nam với hai bàn tay trắng, sống thấp cổ bé miệng không sao ngóc đầu lên được.Trong nhiều kỷ niệm của gia đ́nh, tôi c̣n nhớ cái đêm Bố khóc. Vào khoảng năm 1957 ǵ đó, mẹ tôi và tất cả các em đều bị đau nặng nằm ở nhà thương, mà nhà quá nghèo không sao chạy được tiền thuốc. Vào khoảng hai ba giờ sáng, tôi bỗng giật ḿnh dậy v́ những tiếng nấc và những tiếng kể lể thổn thức rằng "mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu, con để mẹ lại ngoài Bắc, mang vợ con chạy vào đây mà bây giờ cùng quẫn không c̣n biết xoay xở làm sao!" Th́ ra ban ngay Bố tôi cố nén niềm đau xót. Tôi hiểu vậy nên nằm nín thinh không dám cho Bố hay là tôi đă thức, chỉ biết chảy nước mắt thương Bố, cảm được tâm hồn của Bố, mặc dù tôi c̣n nhỏ. Càng lớn lên tôi càng hiểu Bố tôi có tính chẳng chịu cầu cạnh lụy ai, v́ thế nghèo lâu là phải! Nhưng tôi lại thương luôn cái ngang tàng này của Bố mà cũng tập tành đi vào cuộc đời. V́ thế mà xem phim Ba Mùa (Three Seasons) tôi chịu ngay cái anh chàng Hải hào sảng đạp xích lô. Và tôi bèn kiếm ngay cho Bố tôi một cái nghề mới là nghề đạp xích lô, mặc dù Bố tôi đă qua đời từ lâu do gánh chịu bệnh hoạn tật nguyền của những ngày tù tội, không được hưởng cái làm ăn lên của gia đ́nh về sau.

CON ỐC MANG QUÁ KHỨ ĐI CHÔN

Có lần nhà thơ Quan Dương ở New Orleans kể truyện Chiếc Lá giữ làm kỷ niệm như một con ốc cơng quá khứ. "Người ta trước khi có hiện tại đều bị có quá khứ hết. Quá khứ nhiều lúc muốn cởi bỏ nó không phải dễ. Ngày xưa có một con ốc nhỏ sống cô quạnh trong một vũng đầm lầy với chuỗi tháng ngày mà nó cho là buồn thảm. Cứ mỗi một ngày trả một ngày về cho quá khứ, sự buồn thảm v́ thế trở thành chất chồng nặng nề một quá khứ nặng nề trên lưng con ốc. Một hôm nó quyết định mang quá khứ đi chôn. Nó nghĩ chỉ có thế nó mới được nhẹ nhàng trong cuộc sống. Nghĩa địa nằm bên kia đường. Khi con ốc chở quá khứ đến được mé đường th́ nó mới thấy rằng băng qua không phải dễ. Xe cộ ngược xuôi như mắc cửi, không chừa một khoảng trống thời gian nào để khả dĩ tương xứng với vận tốc chậm như ốc để nó có thể băng qua. Cuối cùng con ốc hiểu rằng nếu nó muốn qua bên kia th́ không thể nào thoát khỏi sự cán nát dưới những bánh xe. V́ thế nó đành cơng quá khứ trở về nơi đầm lầy nước đọng xưa kia. Con ốc đă không đủ can đảm làm một cuộc cách mạng hy sinh mạng sống ḿnh để trút bỏ một quá khứ dẫu quá đau buồn. Con ốc tự nó biết là cả suốt một cuộc đời đành lẩn quẩn ôm một quá khứ đau buồn của ḿnh và chờ chết." (Văn, tháng 4, 1999, trang 75)

Truyện con ốc này được diễn ra thật nơi một ông bố ở vùng tôi. Ông này là một nghệ sĩ, trước kia ở Việt Nam cũng vào loại có hạng. Vậy mà sang Mỹ ông đành phải đi làm cái nghề gọi sang là "sửa sắc đẹp thành phố", "chuyên trị" rác và cỏ công viên. Ông mặc cảm vô cùng về cái thân phận chẳng giống ai. Có lần nhân có chuyện chạy qua vùng đó, tôi rà rà xe tới có ư chào ông th́ từ đàng xa ông đă quay mặt đi chỗ khác làm như không thấy! Chiều về là ông đưa rượu ra vườn sau uống. Và luôn say mèm, rồi nổi cơn la hét vợ con.

Một hôm ông nhờ tôi thu cho ông một băng nhạc b́nh ca, loại nhạc êm ả bằng tiếng La-tinh xưa. Ông vui ra mặt, đưa băng nhạc về nhà, đuổi vợ con đi chỗ khác hết. Ông vào pḥng tắm vặn nước cho chảy róc rách, hạ độ máy lạnh xuống thật thấp, lên giường kéo mền đắp kín để chừa hai bàn chân ra, rồi mở nhạc b́nh ca nằm nghe thú vị quá chừng.

Đố ai đoán được ông đang diễn tṛ ǵ đấy? Ông đang sống lại những ngày êm đềm ở Bắc Việt xưa kia. Một buổi chiều mưa rơi róc rách ở mái hiên, trời mùa thu đất Bắc lạnh sớm nên phải đắp chiếu thường không kín được chân nên cái rét ngọt len lỏi một cách đáng yêu. Từ xa xa có tiếng chuông nhà thờ lẫn tiếng nhạc La-tinh vẳng lại. Ôi mê quá là mê!

TIN VUI GỬI CON ỐC BUỒN THẢM

Ảnh của Cao Tường: thác Multnomah ở Oregon trong lá rụng mưa mù.

Ấy, ông chuyên viên "sửa sắc đẹp thành phố" của chúng ta chán hiện tại đến tột độ rồi. Ông mắc bệnh nghiền quá khứ. Vậy mà ông cũng chế được linh dược chữa bệnh. Ông cơng quá khứ trên lưng một cách trân quí chứ chẳng chịu chôn nó. Quan Dương mà biết truyện này hay xem phim Ba Mùa th́ thế nào cũng chịu cho con ốc cơng quá khứ trên lưng như những đóa sen mà thả trôi xuống ḍng sông cuộc đời. Anh chàng Hải đạp xích lô, cô Kiến An đều thích cho tiếng hát ca dao chảy róc rách len lỏi vào hồn mà tạo được Mùa thứ ba làm thứ thuốc thần hóa giải hai mùa nóng khô và mưa sũng của hiện tại chẳng mấy khả quan.
Con người không ngờ mà lại sợ nhiều thứ. Sợ nghèo. Sợ mất mát. Sợ mặc cảm thua kém. Sợ quá khứ đau buồn. Sợ hiện tại trớ trêu. Sợ bóng sợ vía. Sợ chính ḿnh nữa, như con ốc tự nhốt giam thu ḿnh lại vào cái vỏ, tự đầy đọa ḿnh trong đầm lầy nước đọng.

Người Bố nào mà chả có đốm lửa trong mắt, cố nuốt niềm xót xa để bật sáng lối đi tin tưởng cho con "ráng mà ngóc đầu lên con nhá." Bố thường bảo: Ở đời quí nhất là cái tâm, cái tâm vốn trong sáng và giầu có: không một bóng tối nào lấn át được, không một thứ tiền của hay quyền lực nào sai bảo ḿnh được, không ai có thể làm cho ḿnh hèn được trừ ra chính ḿnh. Có ai và có ǵ vùi dập ḿnh xuống bùn được đâu? Mà giả như có bị nhận xuống bùn như những cây sen kia, th́ lá vẫn xanh, hoa vẫn trắng, nhị vẫn vàng, như ca dao là hơi thở của Việt tộc vẫn chuyển diễn qua bao đời. Trong máu người ḿnh có chất hào sảng như vậy rồi, v́ vốn mang niềm tin như An Tiêm trong truyện thiêng Dưa Hấu: Trời sinh Trời dưỡng.

Niềm tin này là sức mạnh khiến người ḿnh cứ bướng bỉnh bước tới với đầu cao mắt sáng dù bất cứ ǵ. Niềm tin này thật hài ḥa với niềm tin Đạo Chúa qua Tin Vui tuần này:
"Anh em đừng sợ những kẻ giết được thân xác mà không giết được linh hồn... Hai con chim sẻ chỉ bán được một xu phải không? Thế mà, không một con nào rơi xuống đất ngoài ư của Cha anh em. Vậy anh em đừng sợ, anh em c̣n quí giá hơn muôn vàn chim sẻ." (Mt 10:28-31)

PHÚT BẬT SÁNG TỪ TÂM

Ở Mỹ có một ngày thật đẹp gọi là Ngày Vinh Danh Bố. Con nhớ Bố và muốn ghi ơn Bố. Trong dịp này con bỗng bắt gặp ánh mắt Bố cười qua mắt chàng Hải đạp xích lô trong phim Ba Mùa. Nét đặc biệt của Bố là cười bằng mắt. Khi Bố cười, khóe mắt bật bật như đẩy ra chất laser, có sức xua xa nỗi sợ và coi mọi niềm đau là chuyện nhỏ. Bố c̣n sống hay đă qua đời th́ Bố vẫn cười bằng mắt, khuyến khích con biết ngẩng đầu lên, nhất là bây giờ con đă sang Mỹ, có cơ may hơn Bố. Từ ánh mắt Bố, con cũng hiểu được sức mạnh của cơi tâm và sự giầu có của niềm tin trong mạch máu dân ḿnh. Con muốn cùng Kiến An hát cho Bố nghe, cho Mẹ nghe, cho thầy Đào và cả con nghe nữa bài tiếp nối ca dao "đố ai quét sạch lá rừng, để ta khuyên gió gió đừng rung cây", trải dài hoa sen minh triết trong phim Ba Mùa:

Đố tằm ăn mấy ruộng dâu
Đủ tơ xe áo lụa màu ngày xưa.
Đố trời đổ mấy cơn mưa
Để cho nước mắt ngập bờ đại dương.

Lm. Trần Cao Tường
(Từ tác phẩm Khúc Sáo Ân T́nh, Thời Điểm xuất bản)


Tác giả Trần Cao Tường, Lm.
(Dunglac.org)
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to Nam Giao For This Useful Post:
SAO BĂNG (06-20-2011)
Trả lời

Tools
Display Modes

Điều lệ Đăng Bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies are Mở
[IMG] code is Mở
HTML code is Tắt

Forum Jump


Tất cả thời gian được căn cứ theo giờ Quốc Tế GMT. Giờ địa phương của bạn là 04:29 AM.


Nội dung và bản quyền của những bài viết hay quảng cáo trên trang Web này thuộc về tác giả. TheGioiNguoiViet.Net không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài viết, của những bài góp ư hay quảng cáo. Chúng tôi giành quyền loại bỏ những bài không phù hợp với chủ trương của Diễn Đàn.
Powered by vBulletin® Version 3.8.1
Copyright ©2000 - 2014, Jelsoft Enterprises Ltd.